Chương 19
Thu Oanh nhìn chị gái, hỏi:
- Chúng ta cứ như vậy rời đi sao? Chị không muốn qua chào công tử kia một câu ư?
Hà Anh lắc đầu, nàng nhìn bóng áo lam đang quay lưng lại phía mình. Mảnh khăn trong tay bất giác siết chặt, sau đó Hà Anh liền quay đi, nàng bước ngược lại dòng người đang lao vào dập lửa, đi thẳng ra đường lớn không ngoái nhìn thêm lần nào.
Người như Thu Oanh và Hà Anh, trong giang hồ gọi là Quỷ Khách. Danh xưng này thực ra đã xuất hiện từ thời trước, khi các đạo phái truyền bá ồ ạt vào nước ta. Lợi dụng tình cảnh triều chính biến động, lòng dân lung lay, rất nhiều đạo phái đã biến chất, từ chính đạo một bước thành tà đạo, thay vì làm phép trừ họa cho dân, họ lại dùng tà thuật để phục vụ mục đích cá nhân. Dần dà trong giới chia rẽ thành hai phe, một phe là chính phái đứng đầu là Phật giáo, một phe là tà phái đứng đầu là tu quỷ nhân, hai bên mâu thuẫn và triệt tiêu lẫn nhau, tranh đấu công khai hoặc âm thầm tới tận ngày nay.
Quỷ Khách thực ra là một nhánh tách ra từ tà phái, bọn họ ban đầu là tu quỷ nhân, nhưng pháp lực không cao, thay vào đó họ lại có kỹ năng chiến đấu cực kỳ điêu luyện. Vốn xuất thân là thủ hạ đắc lực của các tu quỷ nhân cấp cao, Quỷ Khách không chấp nhận đường lối hoạt động tà ác của những người đứng đầu, vì thế mà họ nổi dậy, rất nhiều người sau đó bị giết, nhưng bằng mọi giá họ quyết tạo phản tới cùng. Cho tới nay tu quỷ nhân vẫn không ngừng truy sát Quỷ Khách, nhân số Quỷ Khách trong một trăm năm qua đã giảm sút đáng kể, chính vì thế mà họ không thể liều lĩnh công khai hoạt động.
Mặc dù vậy, kỹ thuật cùng khả năng chiến đấu của Quỷ Khách xưa nay vẫn được xếp vào hàng thượng thừa. Công việc mà bọn họ đảm nhiệm là săn quỷ, phần lớn họ thường nhận đơn hàng từ bên ngoài, hoặc trong trường hợp khan hiếm thì sẽ tự mình tìm kiếm con mồi. Những món vũ khí của Quỷ Khách thường được chế tác từ xác quỷ bại trận. Như trong vụ xà tinh lần này, nếu thành công, Thu Oanh và Hà Anh đã có thể đem về một bộ giáp làm từ vảy rắn, thứ mà không có vũ khí nào xuyên thủng được. Tiếc là hai nàng đã quá khinh địch, hoặc đúng hơn là chọn sai thời điểm, ví như trước khi xà chúa lột xác, các nàng tương kế tựu kế đánh bại ả, vậy tỉ lệ thành công sẽ cao hơn.
Nói đến vũ khí, thanh trường đao dài ba thước mà Thu Oanh dùng để chém quỷ thực chất không phải là thứ sắt thép bình thường, nàng được thừa hưởng nó từ bà ngoại mình, một lão Quỷ Khách. Thanh trường đao đó là xương sống của một con quỷ cốt, chuyên ẩn nấp dưới nghĩa địa, ngày đêm ăn thi hài trong mộ huyệt. Nó bị lão Quỷ Khách đánh chết, xương toàn thân lập tức cứng lại thành một khối, để chế thành trường đao, lão Quỷ Khách đã mất mười ba năm mài dũa cho lưỡi đao được sắc cạnh. Tử khí trên trường đao theo thời gian không hề bị mai một, thậm chí càng sử dụng thì nó càng thêm nặng nề, đứng cách trăm trượng vẫn cảm thấy lạnh sống lưng.
Còn như song xích dao của Hà Anh, năm bảy tuổi nàng từng theo ông nội vào rừng săn heo, vô tình đụng trúng con hống thổ, một loài lợn rừng lâu năm cực kỳ hung hãn, thân hình nó to như con trâu mộng, sức lực kinh người, nhắm chừng chục con hổ không địch được nó. Ông nội và mấy người trong đoàn lập tức vậy bắt, hống thổ chống trả kịch liệt, sau một ngày đêm liền bị bọn họ quật chết.
Hai chiếc răng nanh to bằng bàn tay của con hống thổ được ông nội chế thành hai lưỡi dao, món vũ khí đặc biệt này là ông dành riêng cho Hà Anh. Rất khó để điều khiển được song xích dao, nhưng từ bé Hà Anh đã được ông nội dạy dỗ thuần thục, không lâu sau do biến cố gia đình mà nàng phải chuyển rời khỏi gia tộc. Lớn lên nàng cùng Thu Oanh tự mình ngao du thiên hạ, đem tuyệt nghệ ra tranh bá giang hồ.
Lại nói tới nghề săn quỷ, ngoài việc dùng chiến lợi phẩm để chế thành vũ khí, Quỷ Khách có thể lấy nọc quỷ làm thuốc, hoặc xạ quỷ bán cho nhà giàu làm bùa chú. Không thiếu cách kiếm tiền từ công việc này, chỉ là kẻ tự nhận mình là Quỷ Khách có đủ bản lĩnh đi săn hay không.
Thu Oanh cùng Hà Anh tới kinh thành cách đây không lâu, ngay từ đầu hai nàng đã bị thứ âm khí ngùn ngụt tỏa ra từ Thanh Thủy Viện thu hút, người bình thường khi bước vào kỹ viện này sẽ không ngửi ra, có một mùi hôi tanh lợm giọng vô cùng khả nghi ở đây. Hẳn là phải có ít nhất một hố chôn tập thể trong vùng này, tử khí dày đặc như vậy, dù là khách hay kỹ nữ thì cũng đều giống như bị tử khí làm cho mê muội.
Hai nàng liền lấy cớ mãi nghệ mà xin vào làm trong kỹ viện, dưới danh nghĩa hai cô đầu, muốn biết kia giống quỷ gì mà dám lộng hành ngay dưới chân thiên tử như vậy. Chuyện tiếp theo là bọn họ gặp đám người bên phía Tử Phàm, khám phá ra căn phòng bát quái luôn luôn khép kín sau khuôn viên kỹ viện. Tới đêm qua chính thức mọi chuyện đã ngã ngũ, thân thế của hai nàng cũng không còn giữ kín được, buộc lòng bọn họ phải rời đi.
Vì rằng trong đám nam nhân kia có một kẻ biết dùng tà thuật, triệu hồi ra hỏa long hộ thân, nếu như hắn là tu ma nhân, vậy Thu Oanh và Hà Anh sẽ gặp nguy hiểm. Quỷ Khách vốn chịu một lời nguyền, họ ban đầu phục tùng cho tu ma nhân, bị tu ma nhân yểm thuật, dù cho kỹ năng chiến đấu có cao cường, những đụng trúng truyền nhân của tà phái thì vẫn không cách nào thắng được.
Hà Anh lặng lẽ rời đi trong lúc dân tình đang náo loạn dập lửa, bỏ lại mối duyên thầm vừa chớm nở với vị công tử anh tuấn, nàng biết mình không có phúc phận ở cạnh người đó, càng không thể vì chút cảm tình mà lưu luyến bản thân lại nơi đây. Sau cùng không ai còn thấy bóng dáng hai cô đầu tài sắc ấy trong thành nữa.
Còn về chuyện ổ xà tinh sau kỹ viện thanh thủy, trận hỏa hoạn tối hôm đó lớn tới mức kinh động hoàng cung, binh lính được phái đến cùng người dân suốt đêm dập lửa. Sáng sớm hôm sau, người ta thấy dưới nền căn phòng bị thiêu trụi, có chất đống rất nhiều xương trắng, sâu bên dưới vẫn còn chôn không biết bao nhiêu xương chưa được đào ra, khói bốc lên xám như tro cốt, trong không khí đậm đặc những mùi da thịt cháy khét, xa cả trăm dặm vẫn có thể ngửi thấy.
Thanh Thủy Viện đóng cửa. Kỹ nữ trong đó chẳng còn lại bao nhiêu người, chỉ sau một đêm mà quá nửa số nữ nhân biến đâu hết, ngay cả Tú nương cũng chẳng rõ tăm hơi, số tài sản cùng tiền bạc còn lại được phân cho những kỹ nữ làm trong viện, để họ có vốn đi nơi khác kiếm sống.
Những người biết được chân tướng chuyện này chỉ có mấy người Tử Phàm và Đình Thiên. Tú nương năm xưa bị xà tinh chiếm xác, lâu nay vẫn ngấm ngầm hấp thụ linh khí, đợi ngày hóa thành yêu ma, tiếc là đại sự bất thành, thân xác của ả đã bị lửa đốt thành tro, cả bầy rắn con rắn cháu không mống nào chạy thoát, tâm huyết một đời bỗng chốc bị kẻ khác xóa sạch.
Trước khi xà chúa bị hỏa long thiêu chết, Đình Thiên đã kịp lấy lại được mảnh ngọc bội, đồng thời chàng thấy một làn sương trắng thoát ra từ trong người xà chúa, Tử Phàm nói đó là hồn phách của Tú Lê. Nàng đã được thả tự do, sau bao nhiêu năm giam cầm trong chính thân xác của mình, bị giày vò bởi lựa chọn sai lầm năm xưa, vì chút ích kỷ cá nhân mà khiến cho biết bao mạng người vô tội bị hại chết. Gánh nặng nàng mang trên người quá lớn, nợ nhân thế không cho phép nàng được siêu sinh, lúc đó Tú Lê đã chấp nhận bị giam xuống quỷ ngục cùng với xà chúa, vĩnh viễn không có ngày bước chân vào kiếp luân hồi.
Nhưng một luồng linh lực mạnh mẽ từ đâu bỗng bao bọc lấy nàng, Tú Lê không nhớ được bản thân đã bao lâu rồi không được trông thấy thứ ánh sáng mãnh liệt như vậy, sau đó nàng được cứu ra khỏi thân xác xà chúa. Nàng trẫm mình trong biển lửa, mặc cho những người sống chạy xuyên qua hồn phách, mặc cho sức nóng như thiêu như đốt xung quanh, trong mắt Tú Lê chỉ còn thấy tấm thân nửa người nửa rắn quằn quại dưới nền đất. Phải chứng kiến mình đang chết dần, cảm giác đau đớn tưởng đã nguội lạnh trong lòng nàng bỗng bùng lên, Tú Lê ngã quỵ giữa căn phòng.
Cho tới khi đám cháy chỉ còn tàn đỏ, khói xám bốc ra mịt mùng, Đình Thiên thấp thoáng thấy một thân ảnh rũ rượi ngồi giữa căn phòng kia. Chỉ là một cái bóng không hơn không kém, nhưng cảm xúc thống khổ vẫn không hề mất đi, nàng chân thật cảm nhận được mình đang tan dần, cái chết bây giờ mới thực sự diễn ra, chết từ thể xác tới linh hồn. Mưa xuống, khói tan đi, cả cái bóng của nàng cũng biến mất, chuyện xưa tới giờ mới thực sự kết thúc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com