Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 34

Trong lúc đó, tại ngoại thành Hải Hưng...

- Chị xem, tiểu thư này xuất thân thế nào? Mở miệng là đòi tìm hoàng tổ phụ, hoàng tổ phụ, cái đó có phải là thứ để xưng hô bừa bãi đâu, tuy trẻ con không biết gì, nhưng cách gọi là do người lớn chỉ dạy, không nhầm được, tiểu thư này chắc chắn xuất thân từ hoàng tộc.

Thu Oanh cầm miếng ngọc bội tìm thấy trong bọc đồ của Khả Uyên, ngắm nghía một chút liền quay ra hỏi Hà Anh. Vật này vô cùng tinh xảo, chất liệu cũng rất là trân quý, hơn nữa trên mặt còn khắc một chữ "vương". Sau đó lại xuýt xoa nhìn Khả Uyên đang ngủ trên giường, đường nét khả ái, tuy chưa trổ mã nhưng sau này chắc chắn sẽ trở thành một mỹ nhân sắc nước hương trời.

Bỗng thấy Hà Anh bên cạnh thở dài, nãy giờ nàng thao thao bất tuyệt mà không để ý tỉ tỉ một chút cũng không đáp lại, chỉ chăm chú đọc cuốn trục, Thu Oanh hỏi:

- Trong đó viết gì vậy?

- Em đọc thử đi. - Hà Anh đưa cuốn trục cho Thu Oanh, khuôn mặt tràn đầy suy tư.

- Chị đùa em à? Em đâu có biết chữ - Thu Oanh gạt đi.

- Thì thế, ta cũng đâu có biết chữ, trong này viết gì ta không hiểu.

Hà Anh vò đầu bứt tai đáp, dứt lời thì cả hai cùng thở dài. Sinh ra là phận nữ nhi, lại là con nhà võ, từ sớm hai người đã lăn lộn giang hồ, không nói sách thánh hiền, tới mặt chữ như thế nào cũng chính là làm khó bọn họ. Ngoài một vài nét ngang nét sổ đơn giản như chữ "vương", thì tất cả đều như kiến bò trên giấy.

- Nhưng mà chị có thấy gì khác lạ trong đó không? - Thu Oanh nghi hoặc hỏi, ngoài miếng ngọc bội và cuốn trục thì tiểu thư kia không có gì đáng giá trên người – là vật mà mẫu thân nàng ấy đặc biệt giao cho trong lúc sinh tử cận kề, không lý nào chỉ là một cuộn giấy bình thường được.

- Có một dấu triện ở đây. – Hà Anh chỉ vào dấu vuông đỏ chót, nói – ngoài ra còn một cái bản đồ đánh dấu tùm lum, ta thấy có chút quen mắt, em xem đây là ý gì.

Vốn dĩ Đình Thiên có ghi chú bản đồ những phủ thân vương xung quanh kinh thành, đây là những kẻ cấu kết với quân bạo loạn, âm mưu nổi dậy tiếp ứng khi quân địch đánh vào kinh thành. Thu Oanh nhìn một lát, hai mắt nàng ấy sáng lên, gật gù nói:

- Đây rất có thể là trúc thư. Tất cả chỗ này đều là tài sản của người đó. Có khi nào đây là một tên quan tham không?

- Không biết nữa, em cũng thấy hung thủ là Tu Ma Nhân, sai khiến được đám người xấu xa đó thì không thể là thường dân, nói thẳng ra thì đó cũng phải là người trong tà phái, đuổi cùng giết tận như vậy, chỉ có thể là thâm thù đại hận với chính phái. – Hà Anh trầm ngâm đáp.

- Vẫn là chị gái sâu sắc, mà thôi, người chết thì cũng chết rồi, chúng ta cứu người sống, chị nghĩ xem nếu trao trả tiểu thư đây thì chúng ta có được hậu ta không? – Thu Oanh cười tít mắt hỏi.

Hà Anh không đáp, nàng nhìn tiểu thư bỗng thấy đường nét trên khuôn mặt này rất quen, bất giác lấy trong áo ra một chiếc khăn tay. Cũng đã nhiều năm trôi qua, nhưng hình bóng vị công tử anh tuấn tiêu sái năm đó vẫn rõ nét trong thâm tâm nàng, mỗi khi nhìn vào chiếc khăn nàng lại thấy lòng mình ấm áp.

Thu Oanh mỗi lần nhìn thấy vẻ mặt đó của Hà Anh thường tỏ ra chán chường, biết bao nam nhân gặp qua mà vị tỉ tỉ này chỉ lưu luyến mỗi một người, nhiều lúc đã toan đi tìm cố nhân, nhưng đều bị nàng ngăn lại, nói:

- Lại thế rồi! Hay là chị quên mất thân phận của chúng ta? Chúng ta là Quỷ Khách, số mệnh của chúng ta là giết hoặc bị giết bởi Tu Ma Nhân. Em không nói thì chị cũng biết, người đi cùng với công tử đó là đồng môn của chúng, không, thân phận của kẻ đó thậm chí còn đặc biệt hơn nữa, là một trong tam thức Nhục Long Mẫu, Hỏa Long Thiên Thủ.

Vốn tưởng đó chỉ là truyền thuyết, Nhục Long Mẫu hay còn gọi là Mẹ Rồng, tương truyền bà ta là người khai sinh ra tà phái, có nhiều phép thần thông, hô phong hoán vũ, xoay chuyển càn khôn. Nhân chi sơ tính bản thiện, Mẹ Rồng cũng xuất phát từ chính phái, nhưng qua quá trình tu tập, nhận thấy bể khổ vô lối, trầm luân mãn kiếp, không thể phí hoài sức mạnh vì nhân sinh phàm tục, Mẹ Rồng đã phá vỡ thiên mệnh, tự xưng là thần, chưa kể còn khinh sư diệt tổ, tội lỗi tày đình.

Sau đó Mẹ Rồng tự lập ra môn phái, gây nhiều chuyện thương thiên hại lý, khiến cho chính phái không thể tiếp tục dung thứ, cuối cùng phải đại khai sát giới, tiêu diệt Mẹ Rồng. Vì tu vi quá cao thâm, nên chính phái sau khi khai tử bà ta, đã phải phân rã thân xác bà ta làm ba phần để tránh hậu họa về sau, đây cũng chính là khởi nguyên của tam thức Nhục Long Mẫu.

Nhục Long Mẫu là xác Mẹ Rồng, ám chỉ truyền nhân của Mẹ Rồng, hoặc là nói Mẹ Rồng trong thân xác mới. Tam thức Nhục Long Mẫu là ba phần bị tách rời của bà ta sau khi chết, bao gồm Hỏa Long Thiên Thủ, tức là phần đầu rồng phun ra lửa thì ở trên trời, Thủy Long Tàng Hải, tức là thân rồng hô phong hoán vũ thì trầm xuống biển, Địa Long Vãn Sơn, tức là đuôi rồng gây địa chấn thì chôn trong núi. Nếu ba phần này quy tụ thì Mẹ Rồng sẽ được hồi sinh, đồng nghĩa với mạt thế của chính phái, nhưng thực tế thì đây chỉ là truyền thuyết thôi, không ai từng thấy tam thức Nhục Long Mẫu tồn tại.

Lại nói chính phái ngày ấy chỉ diệt được một Mẹ Rồng, còn đám môn đồ tà ma yêu đạo thì trốn chạy hết, bọn chúng âm thầm lớn mạnh, gây ra biết bao cuộc chiến chính tà, giằng co dai dẳng tới ngày nay. Thời thế tạo anh hùng, theo thời gian chính phái dần mất đi vị thế trong thiên hạ, thay vào đó tà phái nổi lên như một dịch bệnh lây lan trong dân chúng mà không có thuốc thang nào chữa khỏi. Gần đây còn nghe nói tà phải quy về một mối, chính là bởi Tu Ma Nhân đã luyện thành Nhục Long Mẫu, truyền thuyết sắp tái hiện một lần nữa.

- Không biết chừng kẻ đứng đầu đám Tu Ma Nhân lại chính là vị bằng hữu của công tử kia, Hỏa Long Thiên Thủ mà chúng ta thấy uy lực như vậy thì không thể là giả được.

Thu Oanh nhớ lại, đêm hôm đó trong kỹ viện, cả căn phòng bỗng sáng bừng lên, con rồng lửa đỏ rực dũng mãnh lao tới nuốt chửng xà tinh, sức nóng mà nó tỏa ra dù đứng cách xa cũng vẫn thấy bỏng rát. Thậm chí lồng ngực còn bị áp lực làm cho đau tức khó thở, cảm giác giống như trong lò bát quái vậy.

Vốn hai người cũng được kể về truyền thuyết này khi còn bé, nhưng con rồng lửa mà các nàng tưởng tượng không khủng khiếp bằng con rồng thực tế. Phải biết là vảy rắn của xà tinh là một trong những bảo giáp lợi hại bậc nhất, vậy mà lại cháy thành tro sau khi trúng một chiêu Hỏa Long Thiên Thủ. Đấy là người kia chưa vận toàn bộ sức lực, nếu không chắc hai người không thể toàn mạng mà ngồi đây hôm nay. Vị công tử anh tuấn đối với người này rất coi trọng, không tránh khỏi liên lụy sâu xa, để mà nghĩ là trong sạch thì rất khó. Coi như ông trời có mắt, không để hai người bị bại lộ thân phận, rủi mà khi đó bị phát hiện, sợ rằng Hà Anh có chết cũng sẽ ôm tương tư với vị công tử kia mà chết.

- Ta biết, em không cần phải nhiều lời nữa.

Hà Anh đối với tam thức Nhục Long Mẫu thì rõ hơn ai hết, Quỷ Khách còn chịu lời nguyền nô bộc cho Tu Ma Nhân, nên mỗi lần đối đầu luôn gặp bất lợi. Nàng và Thu Oanh phiêu bạt khắp nơi cũng vì tránh né truy sát của tà phái, gia tộc hai nàng do đó mà diệt vong, chung quy Tu Ma Nhân và Quỷ Khách vĩnh viễn không đội trời chung, chỉ có thể giết hoặc bị giết mà thôi.

- Nếu chị muốn gả đi, vậy em sẽ tìm bà mối tốt nhất cho chị, chọn lấy một đức lang quân văn võ song toàn, sắc vóc hơn hẳn vị công tử kia. – Thu Oanh giễu cợt.

- Nói năng hàm hồ, em mau đi ngủ đi, còn nói nữa coi chừng ta dùng gia pháp với em đấy. – Hà Anh cất chiếc khăn tay đi, nghĩ cũng đã muộn, nàng gói ghém lại đồ đạc trả cho Khả Uyên, sau đó giục Thu Oanh đi ngủ.

Sáng hôm sau, ba người rời khỏi khách điếm, đi về mạn phía tây, men theo những làng mạc đông đúc, dân chạy nạn chủ yếu dồn về khu vực này nên có thể thấy so với những nơi khác thì mạn phía tây là phát triển hơn cả. Dọc đường câu Khả Uyên nói nhiều nhất là hỏi mẫu thân nàng ấy giờ đang ở đâu? Nhớ lại đêm hôm trước, trong phủ có người lạ xuất hiện, mẫu thân ngay lập tức đẩy nàng ra khỏi phủ, chỉ nói là đi tìm hoàng tổ phụ, sau đó cũng không biết mẫu thân đi đâu, nàng quay lại phủ thì không thấy người đâu nữa. Thay vào đó Khả Uyên gặp hai chị gái đây, nàng trước giờ chưa từng thấy qua bọn họ, nhưng cả hai cùng nói biết mẫu thân nàng ở đâu, một người sau đó còn đưa cho nàng xem một vật, nói là:

- Cây trâm này có phải là của mẹ em không? Bọn ta thừa lệnh phu nhân ở đây chờ em, giờ bọn ta sẽ đưa em đi tìm hoàng tổ phụ.

Cây trâm mà Thu Oanh đem ra làm tín vật chính là được lấy từ một cái xác đã nát bấy trong phủ, nàng không biết người này là ai, nhưng tư trang trên người rất lộng lẫy, trong vũng máu vẫn thấy nó ánh lên ngân quang. Nàng vốn không ham hố đồ của người chết, nhưng thoạt nhìn cũng phải động lòng, nếu đúng là của mẫu thân tiêu thư đây thì tốt rồi.

Khả Uyên nhận được cây trâm thì rất đỗi vui mừng, không nghi ngờ gì mà lập tức đi theo hai người bọn họ, ban đầu nàng rất nhớ mẫu thân, chị gái lớn hơn đã nói với nàng rằng:

- Mẹ của em đi trước rồi, vì bận công chuyện nên không thể gặp em sớm được, nhưng không phải vì thế mà cha không thương nhớ em, biết được em an toàn chắc chắn cha sẽ rất yên lòng. Em nghe lời mẹ phải sống thật vui vẻ, đợi tìm được hoàng tổ phụ rồi em sẽ không phải sợ gì nữa.

Dù mới gặp không lâu nhưng Khả Uyên lại cảm thấy hai người bọn họ rất thân thiết, không chỉ bởi bọn họ đối với nàng vô cùng dịu dàng, mà còn là bởi họ cho nàng ăn rất nhiều của ngon vật lạ mà ở trong phủ nàng chưa từng được nếm qua. Dẫu mang thân phận nào thì nàng ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ vô tội, chưa từng biết đến sự đời đen bạc bên ngoài, bỗng đột nhiên phải xa rời cha mẹ, lại có người ân cần chăm sóc như vậy, nàng tin tưởng là điều hiển nhiên.

Ba người đi nửa ngày, tới một trấn tên là Trâu Đa thì dừng lại, trấn này nằm tách biệt với các làng mạc khác, từ đường lớn rẽ vào trong lòng núi, trấn Trâu Đa là ở ngõ ra bên kia. Đáng ra cứ đi đường lớn thì mới tới được kinh thành, nhưng Thu Oanh có công chuyện cần vào trấn nên tiện thể ba người nghỉ lại đây luôn. Vừa ngồi uống chén trà, nàng liền quay sang Khả Uyên hỏi:

- Ta có chút thắc mắc, không rõ cha của em là người như thế nào? - Là vì miếng ngọc bội của tiểu thư mà Thu Oanh đã phải suy nghĩ từ sáng tới giờ, kỳ lạ hơn nữa là chưa từng thấy tiểu thư đây nói về phụ thân nàng ấy, nhịn không được rốt cuộc cũng phải hỏi.

- Cha em là An thân vương, em trước kia ở Bạc phủ chứ không phải ở đây. – Khả Uyên ngây thơ đáp.

- An thân vương? Bạc phủ? – Thu Oanh nhướn lông mày hỏi lại, sau đó liếc mắt cho Hà Anh, ý nói chị xem, đây chính là lệnh ái của thân vương, là người trong hoàng thất đấy, ta nhìn người thì cấm có sai bao giờ!

Nàng nhanh nhảu tiếp:

- Bạc phủ chắc phải rộng lắm, hay là chúng ta không đi tìm hoàng tổ phụ nữa, chúng ta tới phủ Bạc tìm cha em, được không?

- Không được. – Khả Uyên lập tức lắc đầu, rầu rĩ nói – mẹ bảo em, phủ Bạc đang có chiến tranh, cha rất nhiều công chuyện, em không được tới quấy rầy người.

Hóa ra phụ thân của tiểu thư đang ở chiến trường, nàng và mẫu thân di tản sang nơi khác lánh nạn, tiếc là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, là số trời bắt phải chết nên không thoát được. Thu Oanh thấy nhắc tới phụ mẫu khiến Khả Uyên buồn bã, nàng liền nói lảng đi:

- Bánh tới rồi, mau ăn thôi. Ăn nhanh rồi chúng ta tới kinh thành, nào, em ăn thử cái này đi, cẩn thận nóng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com