Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 55: Biểu ca


Diệp Thế Kiệt đang ở trong phòng riêng của quán trà Tiểu Trúc chờ Khương Lê.

Sáng sớm hôm nay, hắn đã sai người chờ bên ngoài Khương gia, truyền tin cho nha hoàn của Khương Lê. Diệp Thế Kiệt hẹn gặp nàng ở quán trà Tiểu Trúc. Lời tuy đã truyền đi, nhưng chưa chắc Khương Lê sẽ đích thân tới nơi hẹn.

Tuy nhiên, cuối cùng Khương Lê cũng tới.

Còn chưa tới giờ vào học, nơi này cách Minh Nghĩa Đường cũng không xa. Cùng Diệp Thế Kiệt trò chuyện đơn giản vài câu, sẽ không làm ảnh hưởng tới giờ vào học. Khương Lê thu xếp thoả đáng xong, mới tới chỗ hẹn.

Trong phòng trà riêng, Diệp Thế Kiệt mặc một bộ trường bào màu xám đen, tuy màu sắc giản dị, nhưng cẩn thẩn xem lại, chất liệu lại thuộc hàng sang quý, hoa văn ở chỗ tay áo được thêu bằng phương pháp kim đôi hiếm thấy. Thiếu niên này mày rậm mắt to, có phần tuấn lãng, chỉ là ánh mắt nhìn Khương Lê có chút dò xét cùng đề phòng.

"Diệp biểu ca." Khương Lê hành lễ chào hỏi, rồi đi tới phía đối diện Diệp Thế Kiệt tự nhiên ngồi xuống.

Dường như bị ba chữ "diệp biểu ca" làm chấn động, Diệp Thế Kiệt thoáng chút ngẩn ngơ, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì, nửa ngày sau, hắn mới cứng đờ mở miệng đáp: "Hôm qua ngươi vì cái gì lại giúp ta?"

Hôm qua trong lúc tình thế cấp bách, Khương Lê đột nhiên xuất hiện giải vây giúp Diệp Thế Kiệt, Diệp Thế Kiệt đối với ân tình này mười phần cảm tạ. Nhưng đợi đến buổi tối mới chợt nghiền ngẫm lại, thấy có gì đó sai sai, Khương gia nhị tiểu thư, hình như là con gái của người cô cô đã chết của hắn thì phải? Vậy tính ra nàng là biểu muội của hắn?

Nếu là người khác rút đao tương trợ, Diệp Thế Kiệt chính xác sẽ không nhiều nghĩ. Nhưng người này lại là Khương Lê, Diệp Thế Kiệt liền phải nghĩ nhiều hơn chút, không dễ dàng tin tưởng nàng ta sẽ không vì cái gì mà giúp mình. Lăn qua lộn lại một đêm không ngủ, Diệp Thế Kiệt quyết định đi gặp trực tiếp Khương Lê để hỏi cho ra lẽ.

"Ta gọi ngươi một tiếng biểu ca, chẳng lẽ bắt ta thấy người thân thích trên đường bị kẻ khác đe doạ mà lại quẳng mặt làm ngơ, khoanh tay đứng nhìn sao?" Khương Lê nói mười phần tự nhiên, giống như rất kinh ngạc vì sao Diệp Thế Kiệt lại đi hỏi vấn đề đơn giản như vậy.

Diệp Thế Kiệt lại bị Khương Lê làm ghẹn họng không phản bác được. Sau một lúc lâu, hắn cười lạnh một tiếng, nói "Đừng đùa nữa, ngươi không phải coi thường loại thương nhân như Diệp gia chúng ta sao, nay lại chịu đấm ăn xôi muốn nối lại quan hệ thân thích?"

Khương Lê nghe vậy, ngạc nhiên hỏi lại: "Lời này là thế nào?"

Diệp Thế Kiệt căm tức nhìn nàng: "Năm đó tổ mẫu từ Tương Dương vượt ngàn dặm tới kinh thành đón ngươi, thế nhưng ngươi lại ở trước mặt toàn bộ người Khương gia mắng Diệp gia chúng ta là loại thương nhân đê tiện, muốn cùng Diệp gia đoạn tuyệt quan hệ!" Diệp Thế Kiệt nói đến chỗ này, lồng ngực chập trùng kịch liệt, tựa hồ rất kích động: "Tổ mẫu sau đó về tới Tương Dương liền bạo bệnh một trận, nằm trên giường dưỡng bệnh rõng rã một năm trời. Ngươi bây giờ mở miệng gọi thân thích, không thấy cái miệng của mình rất bẩn sao?"

Khương Lê quan sát hắn, chớp chớp mắt, nghi hoặc hỏi lại: "Ta thật sự đó nói những lời đó sao?"

Diệp Thế Kiệt: "......."

"Không thể nào, có khi nào Diệp biểu ca nhớ lộn không?." Khương Lê lắc lắc đầu, "Ta không nhớ mình từng nói những lời đó."

"Ngươi không nhớ?" Diệp Thế Kiệt giễu cợt nói: "Nhưng Diệp gia chúng ta nhớ tới từng câu từng chữ."

"A, vậy xem ra ta thật sự đã nói những lời đó rồi." Khương Lê trong lòng thầm than, khó trách Diệp gia lại đoạt tuyệt quan hệ với Khương gia, nếu như Khương Nhị tiểu thư thật sự đối với Diệp gia lão phu nhân nói những lời tổn thương như vậy, vậy cơ hội để nối lại tình xưa quả thực thấp chạm đáy rồi. Tuy nhiên, nàng sẽ không gánh dùm nàng ta tội danh này đâu. Khương Lê nói: "Chỉ là ta hiện tại không nhớ rõ mình từng nói như thế. Xin hỏi Diệp biểu ca, lúc đó ta bao nhiêu ấy nhỉ?"

Diệp Thế Kiệt lạnh lùng nói: "Khoảng năm tuổi."

"Năm tuổi." Khương Lê nhíu mày, "Theo lý mà nói đó hẳn là độ tuổi đã có sự hiểu biết nhất định, nhưng lại chỉ có mình ta không nhớ rõ việc này, Diệp biểu ca không cảm thấy chuyện này có chút kỳ quái sao?"

"Ngươi lại muốn viện cớ gì?" Diệp Thế Kiệt nhìn chằm chằm nàng.

"Ý ta là, ta lúc đó tuổi còn nhỏ, ngoại tổ mẫu lại từ tận Tương Dương chạy tới Yến Kinh. Nương ta lại mất sớm, phụ thân thì công vụ bận rộn, ta phần lớn thời gian đều do mẹ kế chăm lo. Ta có một suy đoán này, có lẽ những lời đó ta được người khác dạy nói, hoặc bị uy hiếp phải nói."

Diệp Thế Kiệt vừa định trào phúng vài câu, thấy Khương Lê thần sắc nghiêm túc, bỗng chốc bị suy đoán của nàng làm cho sững người.

Khương Lê dựa theo số tuổi của của nguyên chủ mà đoán, lúc đó Khương Nhị tiểu thư vẫn hãy còn quá nhỏ, mấy đứa trẻ tuổi đó đa số tâm tư vẫn còn thuần khiết, vậy nếu nói được những lời đả thương người khác như thế, quả là hiếm lạ, có khi nàng còn không biết định nghĩa 'thương nhân' là gì? Lại còn cả cụm từ 'thương gia đê tiện' quá dỗi phức tạp với một đứa bé năm tuổi, nên trừ khi Khương Nhị tiểu thư là một thiên tài, nếu không thì chính xác nàng ta đã bị người khác gài ép phải nói. Theo quan sát của nàng với Quý Thục Nhiên, cũng đã trải nghiệm qua mấy lượt mưu kế của bà ta, thì nàng kết luận chuyện bà ta tính kế một đứa trẻ năm tuổi là hoàn toàn có khả năng.

Là Quý Thục Nhiên dùng cách dụ dỗ, hay uy hiếp, nàng không quan tâm. Tóm lại nhất định không phải trong lòng Khương Nhị tiểu thư tự suy nghĩ, rồi nói ra. Mà là có người tẩy não nàng, ép nàng ta nói.

Diệp Thế Kiệt Thẩm mặc một chút, lời của Khương Lê, làm lòng hắn có chút dao động. Mặc dù đối với Khương Lê có oán giận, nhưng lời của Khương Lê không phải không có lý, thần sắc nàng cũng không giống đang làm bộ.

"Vậy ngươi bây giờ tính thế nào?" Một lát sau, Diệp Thế Kiệt mới nói: "Muốn cùng Diệp gia nối lại tình xưa sao?"

Khương Lê cười: "Ta chỉ tiện tay cứu nguy cho Diệp biểu ca thôi, Diệp biểu ca đừng nghĩ nhiều. Nếu Khương Lê muốn nối lại tình xưa, nhất định sẽ tự mình chạy tới Tương Dương một chuyến, đập đầu trước cổng Diệp gia, sau đó là với tổ mẫu, không dám làm phiền biểu ca chuyển lời."

"Hừ." Diệp Thế Kiệt hừ nhẹ một tiếng, nhưng thái độ so với ban đầu không còn tràn ngập địch ý nữa, hắn nói: "Ngươi ngoài miệng nói bênh vực lẽ phải, ai biết trong lòng cất chứa mưu đồ quỷ ma gì? Có khi ngươi lại cùng một guộc với bọn Lưu Tử Mẫn, chứ không tại sao đang có cơ hội ném hắn tới công đường, ngươi chỉ tùy tiện nói mấy câu, lại cho hắn một bậc thang bước xuống."

Hôm qua Lưu Tử Mẫn cùng Diệp Thế Kiệt nổi lên tranh chấp, Khương Lê đứng ra nói dăm ba câu liền xoay chuyển được càn khôn, vốn Lưu Tử Mẫn không có cơ hội chuyển mình nỗi nữa rồi, Khương Lê lại chủ động cho hắn một con đường thoát thân, để Lưu Tử Mẫn dễ dàng tránh thoát được một kiếp.

"Đất Yến kinh này, đi ba bước là đụng phải một thế lực, rắc rối phức tạp, nhà quan này lại mắc nối với nhà họ kia, nhân khâu đông đảo. Mặc dù Diệp gia có gia sản bạc ngàn, nhưng lại không có thế lực ở Yến Kinh, trong nhà lại chẳng có ai đi làm quan. Giống như một miếng thịt mỡ thật béo mọng nước, ai nhìn cũng muốn gặm một miếng. Biểu ca không sợ chỉ bởi mình giàu có mà bị Lưu Tử Mẫn dòm ngó sao?"

Diệp Thế Kiệt nhíu mày.

"Diệp gia tuy là một nhà đại phú hào, nhưng cũng là một gia đình bình thường. Quan nhỏ còn không dám đánh nhau với quan lớn, huống chi bình dân đi tranh chấp với quan lớn. Để Lưu Tử Mẫn đi, chính là chừa cho huynh một con đường sống, nếu biểu ca nhất quyết muốn quấn lấy hắn không tha, Thái Thường Khanh phủ nhất định cũng sẽ không tha cho huynh. Lưu gia tổn thất, Diệp gia cũng sẽ không yên." Khương Lê nói.

Diệp Thế Kiệt phát hiện, khi Khương Lê nói những lời này, biểu cảm dần dần lạnh xuống, tựa hồ có chút không vui, thoáng chút cay đắng.

Dân không đấu lại quan, Khương Lê trong lòng thoáng qua chút tia cười nhạo, còn không phải sao? Tiết gia nhà nàng cũng làm quan đây, tuy chỉ giữ một cái chức nho nhỏ, tại trong mắt Vĩnh Ninh công chúa cao quý chỉ sánh bằng một hạt bụi, khó coi hơn thì xem là cỏ rác, tự tay ra tay còn thấy bẩn. Trên đời công đạo hay chân lý đích thật có đấy, nhưng mà bất công cùng vô lý cũng cùng tồn tại song song.

Diệp Thế Kiệt nói: "Ta đương nhiên biết, bằng không sẽ không dễ dàng buông tha đâu."

Khương Lê nhìn Diệp Thế Kiệt như thế, trong lòng hiểu rõ, Diệp gia đích trưởng tôn, đích xác không phải kẻ hay xúc động lỗ mãng. Nàng hỏi: "Quên hỏi biểu ca, sao lại lên Yến Kinh vậy?"

Vô duyên vô cớ, từ Tương Dương lên tới tận Yến Kinh, dù sao cũng phải có nguyên nhân.

"Ta lên đi học ở Quốc Tử giám." Diệp Thế Kiệt nhìn xem Khương Lê, ngữ khí có mấy phần khiêu khích, "Giống như lời ngươi nói, Diệp gia thương nhân, không có một người nào làm quan để bảo hộ gia sản, cho nên ta mới lên kinh thành, gánh vác trọng trách này."

"Huynh muốn làm quan?" Khương Lê bừng tỉnh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com