chap 14 end
Chap 14
Cuộc sống hôn nhân của Dahyun và Sana bắt đầu.
Kim Dahyun, tính cách trông như một kẻ ăn chơi, ánh mắt đa tình làm gục tất cả các thiếu nữ, hay đến quán bar, thích ca hát, vậy mà cô ta lại chọn một nơi cực kỳ yên tĩnh, hoang vắng, lẻ loi, để hưởng tuần trăng mật.
Một hòn đảo có tên Dokdo.
Lúc này Sana mới biết, hóa ra Dahyun là một cô gái hướng nội.
Hòn đảo này rất nhỏ, chỉ cần nửa tiếng đi xe, là đi hết một vòng đảo, quanh quẩn chỉ có khoảng 50 căn nhà nhỏ, thậm chí có những căn nhà có thiết kế như truyền thống ngày xưa, là cột gỗ, sàn gỗ, mái gỗ thấp.
Dahyun dẫn Sana đến đây nghỉ ngơi 3 ngày cuối tuần, Kim Sana vốn dĩ thấy chỗ này quá đơn sơ và chẳng có gì đặc biệt, chỉ có sóng biển, cây cối và những căn nhà nhỏ, ở đây hoài chắc sẽ buồn đến chết mất. Nhưng vì thói quen luôn chiều theo ý Dahyun, Sana chấp thuận mọi sự sắp xếp của Dahyun.
Đến tối, sau khi ăn tối xong, Dahyun đang ở ngoài bờ biển, Sana đang ở trong nhà sắp xếp vài đồ đạc, thì Dahyun bỗng gọi cô ra bờ biển, hiện tại ánh đèn ở ngoài kia rất ít, thực sự rất tối, Dahyun muốn cô ra ngoài làm gì cơ chứ.
Sana bước dần ra bờ biển, thấy Dahyun đang trầm tĩnh đứng nhìn biển, cô hỏi một câu thắc mắc.
- Sao thế?
Dahyun tự dưng quỳ xuống bằng một chân, nắm lấy tay Sana, rồi rút ra từ túi quần một chiếc nhẫn.
- Xinh đẹp của em, đồng ý cưới em nhé?
Sana ngạc nhiên, trên ngón tay cô đã có sẵn một chiếc nhẫn rồi, Dahyun muốn cầu hôn cô tiếp, là sao...
- Sao em lại....
- Em nghe nói chị thích được cầu hôn ở một nơi tối và không có ai cả, nên em phải cầu hôn chị lại nè, tại hôm trước ở nhà thì nó lại sáng quá – Dahyun tháo chiếc nhẫn đang có sẵn trên ngón áp út của Sana ra, lấy chiếc nhẫn mới đeo vô, chuyện sở thích của Sana là do Eunha nói cho cô nghe, cô nàng đã từng nói chuyện kết hôn với Sana cũng khá lâu rồi, và chị ta đã tiết lộ điều này với Eunha.
- ....................
- Em đã thiết kế lại nhẫn rồi, chiếc mới này đẹp hơn, còn chiếc này để sơ cua nhé, phòng trường hợp chị làm mất.
Sana bật cười vì sự chi tiết của Dahyun, cô cũng chẳng nhớ ra là mình đã từng thích được cầu hôn như vậy, cầu hôn như thế nào cũng chẳng quan trọng, quan trọng là nó đến từ Kim Dahyun.
Kim Dahyun, từ đâu rớt xuống cuộc đời cô, và cho cô những cảm giác rất khác biệt và đặc biệt, Sana không thể quên được.
Cô kéo cô gái bé nhỏ đứng dậy, rồi ẵm cô ấy lên trên tay.
Dahyun bị nhấc lên, chân quặp vào hông của Sana, tay ôm cổ cô ấy, cô vô cùng ngạc nhiên
- Chị đồng ý – Sana ngước nhìn Dahyun, trao cho một ánh mắt ngọt ngào, rồi chu môi muốn hôn.
Dahyun bật cười, cúi xuống hôn lấy đôi môi quyến rũ kia.
- Đó là lý do em dẫn chị đến hòn đảo này hả? – Sana rời nụ hôn, ngước mắt đắm chìm vào đôi mắt nâu của Dahyun.
- Em vốn thích những chuyến du lịch nhẹ nhàng như vậy, không ồn ào, ánh sáng ít ỏi, chỉ có hai chúng ta thôi – Dahyun dựa trán lên trán Sana.
Hai người cứ giữ nguyên tư thế đó một lúc lâu.
- Em có nặng không? – Dahyun trầm giọng hỏi.
- Có, em nặng lắm.
- Vậy thì em xuống – Dahyun bĩu môi chuẩn bị thả cái chân.
- Chị thách em xuống đấy – Sana gồng tay đưa Dahyun nhích cao lên một xíu, rồi xoay vòng vòng.
- Aaaaa thả em xuống – Dahyun hét lên đập đập vào vai Sana vì chóng mặt.
Kim Dahyun vốn dĩ là một cô nàng hoạt bát năng động, nhưng từ lúc ở nhà Sana, cưới chị ta, cô bỗng trầm tính hơn. Những bữa tiệc, cô đã mạnh dạn từ chối khi có cơ hội, cô chỉ muốn dành thời gian ở nhà, làm những công việc lặt vặt, rồi ngồi xem tivi, chơi game với Sana.
Thậm chí, Dahyun còn bắt đầu học cách nấu nướng vài món đơn giản, cô đã từng làm cháy cả găng tay của mẹ Kim khi ở trong bếp thời còn nhỏ, vậy mà bây giờ thời gian ở trong bếp của cô nhiều hơn, cô nấu cho Sana ăn mấy món giản đơn như mì tương đen, tokbokki, cũng chẳng có gì để nói, nhưng Sana luôn khen cô nấu rất ngon và luôn đòi hỏi ăn nhiều hơn.
Còn Kim Sana, từ lúc cưới Dahyun, tâm tính cho chút thay đổi, cô được học cách kiên nhẫn, được học cách kiểm soát cảm xúc tốt hơn. Trong quá trình làm việc, cô đã phải luyện những điều này, nhưng ở với Dahyun, cô được luyện nhiều hơn. Trong cuộc sống, ở với nhau, đương nhiên sẽ có lúc bất đồng quan điểm, và Sana đã dần trở thành người biết suy nghĩ kỹ trước khi thể hiện cảm xúc, cô vì Dahyun, mà thay đổi bản thân mình khá nhiều, và cô hoàn toàn hài lòng về điều đó.
Con bé Yeri ở cơ quan bỗng dưng học được cái cách xem bài tarot, dự đoán hiện tại và tương lai trong các mối quan hệ, Yeri đã từng xem cho cô một lần trước khi Dahyun vào ở chung với cô, con bé nói tính cách giữa cô và Dahyun rất hợp nhau, mối quan hệ sẽ cực kỳ tốt, chấm điểm 4/5.
Và sau này Yeri xem bài lại cho cô, thì con bé đã chấm điểm 5/5, cao nhất, mối quan hệ giờ đã trở thành tri kỷ, bạn tâm giao. Có phải, việc thay đổi vì nhau, đã khiến cho mối quan hệ của cô và Dahyun đạt điểm tuyệt đối không?
Dù chỉ trong thời gian ngắn từ lúc biết đến Dahyun, nhưng Sana đã có thể xác định được, Dahyun chính là người cuối cùng của cô.
Nhưng mẹ cô thì lại không nghĩ vậy, bà luôn nghi ngờ và sợ một ngày nào đó, Dahyun sẽ giống như những người yêu cũ của cô, bà đã nhắn tin cho cô như vậy....
"Để mẹ xem con và cô gái đó ở với nhau được bao lâu"
Một cách bí mật, bà Minatozaki đã thuê một cô gái tiếp cận Dahyun và tán tỉnh, cô gái đó tên Jeongyeon.
Jeongyeon là một đại tiểu thư của tập đoàn nhất nhì Hàn Quốc, là một người rất có ảnh hưởng với giới trẻ ở Seoul nhờ gương mặt và vóc dáng đẹp, cô ấy đặt hàng với Dahyun để chụp một set ảnh. Rồi bỗng có một đêm, cô gái này gọi điện cho Dahyun nhờ vả việc gì đó, Dahyun đang ôm Sana ngủ ngon lành, cảm thấy phiền phức, từ chối khéo, nhưng tiểu thư Jeongyeon, vì tài ăn nói mê hoặc người khác, cô ấy làm cho Dahyun không thể từ chối thẳng thừng, thậm chí cô nàng đang là khách hàng đặc biệt của Dahyun.
Dahyun sau một hồi nghe những lời mật ngọt của Jeongyeon, thở dài đáp một câu.
- Được rồi, chờ em chút nhé.
Dahyun cúp máy, bặm môi, rồi nhìn Sana, vẫn đang nhắm mắt ngủ, rồi cô ra một quyết định, cô gọi Sana dậy.
- Baby, baby à, dậy đi.
- Gì thế? – Sana nhăn mặt.
- Đi ra ngoài với em một chút.
- Đi đâu?
- Gặp khách hàng chút, em không muốn đi một mình, sợ bị ăn thịt, chị phải đi với em.
Sana nghe thấy từ 'sợ bị ăn thịt', cô mở mắt tỉnh ngay, giữa đêm hôm tự dưng gọi điện gặp, chắc hẳn có ý đồ với Dahyun rồi.
Dahyun và Sana ăn mặc đơn giản rồi đến nơi Jeongyeon hẹn, đến rồi mới biết hóa ra là căn biệt thự của cô nàng.
Jeongyeon mặc một bộ đồ ngủ mỏng tanh, rất sexy, ra đón Dahyun, nhưng ngạc nhiên vì có một người nữa đứng cạnh bên cạnh.
- Ôi...đây là?
- Hàng đính kèm của em, em không thể để cô ấy ngủ một mình được, nên đưa cô ấy đến đây luôn, vậy cô Jeongyeon-sshi cần giúp đỡ gì nhỉ? – Dahyun nở một nụ cười hòa bình.
Sau đó Jeongyeon lại bảo rằng không có gì hết, rồi Dahyun và Sana về nhà.
Sau đó vài tuần Sana phát hiện ra mối quan hệ của Jeongyeon và bà Minatozaki, bà hẹn cô đi ăn tối rồi để lộ tin nhắn điện thoại trên bàn, cô lúc đó mới tá hỏa, hóa ra bà muốn thử thách sự chung thủy của Dahyun. Thử thách xong rồi, bà không còn cách nào khác, phải dần chấp nhận cuộc hôn nhân giữa cô và Dahyun.
Kim Dahyun tự nhận mình là người ngoan hiền, dễ bảo và chung thủy, và Sana đã xác nhận điều này, bước vào hôn nhân, cô thấy Dahyun thay đổi ngoạn mục, quá khác so với hình tượng lúc mới quen, cô ấy toát lên một vẻ người phụ nữ gia đình vậy.
Kim Dahyun trước đây cậy miệng cũng không nói yêu cô lần nào, có nói thì chỉ nói sau lưng, bây giờ ngày nào cũng nói, sáng thức dậy là nói, đang đi làm cũng nhắn tin yêu thương, tối đi ngủ cũng nói.
Bây giờ còn cố tình tạo love instagram nữa, hai người đi chơi với nhau, cô up ảnh ở biển, thì cô ấy sẽ up ảnh ở núi, khác góc, nhưng vẫn là một chỗ, khi Dahyun up ảnh selfie, thì luôn có bóng lưng Sana ở bên cạnh. Rồi khi có một cô gái nào đó bình luận vào ảnh của Sana, ngang nhiên gọi ngọt ngào "baby, hãy cưới em đi", thì Dahyun nhảy vào bình luận ngay "cô ấy là vợ tôi".
Rồi hai người đi du lịch với nhau tiếp, lần này là một bãi biển vắng gần quê nhà của Sana, có một căn nhà nhỏ ở giáp biển. Sana đã từng kể rằng vào những ngày đặc biệt, cô ấy thường không làm gì hết, vì các cô người yêu cũ luôn có lý do để bận, Dahyun khi yêu các cô gái, cũng chẳng rơi vào những ngày đặc biệt. Vậy nên khi đến ngày sinh nhật, hay lễ giáng sinh, Dahyun thường đưa Sana đi chơi thật xa, và có những món quà bất ngờ, lần này là Osaka.
Hiện tại Dahyun đang ngồi dựa vào cột hiên nhà, tay ôm Sana vào lòng, hai người đang ngắm bình minh với nhau. Sana bị Dahyun gọi dậy sớm, lết được cái xác ra hiên nhà, thì ngủ thiếp đi trong vòng tay của Dahyun, cũng do vòng tay Dahyun luôn nhỏ bé ấm áp, và khung cảnh mặt trời mọc trước mặt cô quá đỗi yên tĩnh nữa.
- Baby, em yêu chị.
- Chị cũng yêu em – Sana cựa quậy đầu vào ngực Dahyun, mỉm cười hạnh phúc.
- Em yêu chị nhiều hơn.
- Không phải đâu, chị yêu em nhiều hơn.
- Chị đừng cãi em nữa, không em không nấu mì cho ăn nữa đâu – Sana nghe đến câu dọa dẫm này đột nhiên im bặt, rồi ngước mắt nhìn Dahyun, làm cô gái nhỏ hơn bật cười ha hả.
Dahyun thấy Sana quá đáng yêu, không kìm được hôn lấy cô ấy, hai chiếc lưỡi quấn quít nhau không rời, như một bản nhạc ballad dễ chịu.
Tất cả những động chạm của Dahyun, nhẹ nhàng dần theo năm tháng, ngày xưa cô ấy luôn tấn công cô một cách mạnh bạo, kết quả là cổ và vai Sana luôn có dấu vết, bây giờ thì nâng cô như nâng vàng nâng bạc, không dám làm da cô bị tổn thương nữa, vì Sana vốn là người dễ bị bầm da.
- Em cứ nhẹ nhàng thế này thì chết chị rồi – Sana nói trêu, cô thỉnh thoảng thấy nhớ nhung Dahyun ngày xưa, muốn thấy phản ứng bướng bỉnh và tức giận của Dahyun một chút, nên cất giọng nhờn nhờn cho đỡ buồn.
- Chị thích điều đó còn gì – Dahyun cúi đầu, đặt từng nụ hôn vào cổ Sana.
- Dubu....
- Gì thế?
- Hôm nào dẫn chị về quê nhà em nhé, gặp bạn bè em nữa, đến studio chỗ em làm nữa.
Dahyun dừng nụ hôn ngẩng lên chờ Sana một câu giải thích.
- Chị muốn tìm hiểu nhiều hơn về em.
Dahyun đáy mắt rung động liên hồi, cô gật đầu chấp thuận ngay, rồi tiếp tục hôn Sana. Sana làm giám đốc, công việc rất nhiều, nên khi cô ấy được nghỉ, là Dahyun chỉ muốn chiếm hết thời gian của Sana, thời gian của chị ta chỉ được phép đầu tư vào mình cô thôi. Dahyun luôn muốn chỉ có hai người với nhau, đến bây giờ khi Sana yêu cầu nhiều hơn, cô cảm thấy rất vui.
Dahyun đã vốn đi tìm hiểu Sana ngay từ đầu, còn Sana, chỉ biết Dahyun qua những gì cố ấy thể hiện ở nhà, những vòng ảnh hưởng của Dahyun, cô còn chưa đoái hoài đến, tại cô thấy Dahyun ngoài giờ làm việc cứ quanh quẩn ở nhà, chẳng đi đâu, cô ấy có thể nằm ườn trên giường liên tục nhiều tiếng mà không chán, như một trạch nữ.
Và Sana, đảm nhiệm trách nhiệm lôi Dahyun ra khỏi giường vào mỗi ngày nghỉ, cô vợ này của cô tính cách nhẹ nhàng, nhưng cũng thật chậm chạp, cô lúc nào cũng phải thúc Dahyun hành động nhanh hơn trong một vài trường hợp.
Tuy cô cũng đã từng là một người chậm chạp, nhưng ở với Dahyun là cô hoạt động nhanh lắm.
Và Dahyun đưa Sana về Seongnam để gặp gia đình của mình. Ba mẹ Dahyun có tính cách trái ngược với ba mẹ Minatozaki của Sana, họ đáng yêu và hiền lành hơn rất nhiều. Rồi đến đây Sana mới biết được, rằng tổng số tiền Dahyun đổ vào ngân hàng Seoul, trong đó có tiền của nhà cô ấy.
Bất chấp sự phiền phức cho gia đình, để lấy sự chú ý của cô.....?
Kim Dahyun, thật sự tuyệt vời quá.
Rồi ba Kim của Dahyun nói một câu làm cô cực kỳ sốc...
- Con dâu, Kim Dahyun yêu dấu của ba còn có nhiều khuyết điểm, nên con bé thật sự cần một người có thể lấp đầy những khuyết điểm đó, con có thể làm được chứ?
- Dạ được ạ - Sana tự tin nói.
- Vậy thì, thi leo núi với ta.
- Gì cơ ạ?
---
Về tới Seongnam, Sana mới nhận ra, gia đình Dahyun muốn cô phải lấp đầy khuyết điểm cho cô ấy, Dahyun không làm được gì, là cô phải làm được.
Việc đầu tiên, đó là tập thể dục. Ba Kim dẫn Sana đến một ngọn núi ở gần nhà, tên ngọn núi là Lastwaltz, độ cao hơn 1000 mét, nhưng phải chinh phục nó trong vòng 7 tiếng, Sana hết hồn, cô hỏi người dân xung quanh về đường đi và thời gian, họ nói rằng thông thường mất 10 tiếng để leo, có thời gian nghỉ.
Đến giờ Sana mới biết rằng, cưới được Kim Dahyun, đâu phải đơn giản đâu. Gia đình Dahyun có vẻ lầm tưởng rằng trong mối quan hệ giữa cô và Dahyun, cô đảm nhiệm trọng trách lớn hơn thì phải, tưởng cô là đại tổng công bước ra từ truyền thuyết hay sao.....vì cô lớn tuổi hơn, lại còn làm giám đốc, họ đã luôn miệng khen cái chức vụ của cô. Ở một huyện nhỏ ở Seongnam như ở đây, nếu cưới được ai đó làm giám đốc, là người ta tự hào lắm.
Họ đâu có biết, cô ở nhà bị Kim Dahyun đối xử như trẻ 6 tuổi đâu cơ chứ...
Sau khi hành trang xong mọi thứ để chuẩn bị leo núi, Sana và ông Kim xuất phát, chỉ có hai người, và chẳng ai biết về điều này, Dahyun cứ tưởng cô đi dạo chơi thăm quan với ông Kim. Ông Kim đã chinh phục được mốc 7 tiếng trước đây, và Sana cần phải đẩy tốc độ để theo cho kịp.
Tập thể dục thì có gì mà đáng sợ cơ chứ, Sana ngày nào cũng chăm chỉ đi tập gym, múi bụng cô có, cơ tay cô có, cơ chân cũng có luôn, cô thậm chí còn đi tập boxing đều 2 buổi 1 tuần nữa để tăng phản xạ, nhưng leo núi....là lần đầu tiên cô trải nghiệm.
Sana sinh ra ở Osaka, một nơi ở cạnh những bãi biển dài lê thê và đẹp tuyệt vời, ít có ngọn núi nào nổi tiếng quanh đó, nên cô nào đâu có cơ hội leo núi cơ chứ.
Cô đã mạnh miệng đồng ý với ba Kim, không thể bỏ cuộc được...
Cố lên nào...
Sau 7 tiếng không kịp thở và chỉ được uống nước một vài lần hiếm hoi, và ăn được cái bánh mì, Sana đứng trên đỉnh cùng với ông Kim, tay chống đầu gối thở hồng hộc. Leo núi từ sáng, giờ là chiều rồi, cô như muốn xỉu, và cô nhận được một lời khen vui vẻ của ông Kim.
- Sana, con thật tuyệt vời.
Sana méo mặt, chỉ có thể nháy khóe môi lên thể hiện sự thân thiện, cô cùng ông Kim về nhà, tưởng được nghỉ ngơi, nhưng không, sau khi tắm rửa sạch sẽ, bà Kim lôi cô vô bếp nhờ cô làm bánh macaron.
Ôi thôi chết, cô có thể nấu được khá nhiều món, nhưng món bánh này cô chưa từng thử qua...
Và bà Kim cũng nói một câu y hệt ông Kim, rằng mong muốn Sana sẽ lấp đầy khuyết điểm của Dahyun, cô ấy không biết nấu ăn, cô phải biết nấu...
Ừ thì cô sẽ nấu, nhưng tại sao lại là macaron???
Sana thống khổ, mò mẫm đi tìm cách làm loại bánh này trên mạng, rồi lọ mọ làm trong bếp, sau 2 tiếng đồng hồ vật lộn với những lần làm xong lại hỏng, làm xong lại hỏng, Sana cuối cùng cũng cho ra lò 2 khay bánh macaron.
Cô đang đứng trong phòng bếp, thì Dahyun chợt đến ôm lấy lưng cô.
- Baby, chị đang làm bánh hả?
- Ừ, sắp xong rồi – Sana cố gắng nói chuyện tươi cười, Kim Dahyun đêm qua bị cô làm cho thức cả đêm, hành nhau đến tận gần sáng mới ngủ, rồi Sana dậy sớm vì đã có hẹn sẵn với ông Kim, còn cô ấy thì ngủ một mạch đến tận chiều, bỏ qua cả bữa sáng và bữa trưa.
Kim Dahyun nào đâu biết cô vừa trải qua những gì cơ chứ...
Dù sao thì tất cả mọi thứ cũng làm cho cô tốt lên, thôi cũng được, qua vụ này, sức bền của cô tăng đáng kể nhờ bộ môn leo núi, cô còn biết làm thêm một loại bánh nữa chứ.
- Chị rời giường sớm vậy, không được ôm chị đi ngủ, chán chết.
- Chị có hẹn sớm với ba Kim mà.
- Đi gì mà lâu quá vậy, chị đi chơi có vui không?
- Ừ vui lắm.
Rồi Sana và Dahyun đã kết thúc kỳ nghỉ 3 ngày ở Seongnam, và riêng Sana được nhận một vài câu khen ngợi ngoạn mục. Ông bà Kim hết sức ngạc nhiên bởi tài năng của cô, họ dành ánh mắt ngưỡng mộ nhìn vào cô rất lâu, và quên sạch đi sự tồn tại của Dahyun ở bên cạnh, trong các bữa ăn và các cuộc nói chuyện.
Cô từ bé đến lớn, đã trải qua quá nhiều thử thách, có gì là cô không làm được đâu chứ, thậm chí cô còn chẳng ngu ngốc trong chuyện tình cảm nữa, vì cô đã chọn được đúng người là Kim Dahyun, có thể nói, cô sắp đạt được sự hoàn hảo rồi.
- Sana, con thật hoàn hảo, ba mẹ tự hào vì Dahyun đã gặp được người như con.
Kỳ nghỉ ở Seongnam mà Sana đã đề xướng, tưởng được nghỉ ngơi xả hơi, ai ngờ như đi hành xác và cải thiện kỹ năng, mệt mỏi nhưng thật vui.
Rồi Dahyun dẫn cô đi đến nơi cô ấy làm việc, Sana ngồi trong studio, mày mò cái máy cơ chụp ảnh, cô lén lút chụp Dahyun ở nhiều góc độ. Cô đã nói rồi, Kim Dahyun đáng lẽ phải đứng trước ống kính mới đúng, vừa đẹp vừa quyến rũ.
Trong những bức ảnh cô chụp Dahyun, cô chọn một cái đẹp nhất, đi rửa ảnh, rồi đóng thành khung, để ở bàn làm việc tại văn phòng của mình ở ngân hàng Seoul.
Rồi Dahyun dẫn cô đi gặp bạn bè cô ấy, lúc đó cô mới được gặp lại Tzuyu và Chaeyoung, có một người gặp lần đầu là Jihyo, họ đã tiết lộ hết với cô, về việc Dahyun đã thích cô như nào, tiếp cận như nào, thậm chí đã từng tức giận và chửi cô nhiều lần. Lúc Dahyun tức Sana, kể với bạn bè, với mục đích được đồng cảm, nhưng bạn bè của cô ấy thì lại tỉnh táo hơn, muốn hai người được kết nối với nhau, lúc đó Sana mới thấy rằng, Dahyun có những người bạn thật tốt.
Rồi thời gian thấm thoắt trôi qua,hôm nay là ngày lễ tình nhân, Dahyun đưa Sana quay lại đảo Jeju, đi chơi, đi ăn, đi biển. Ngày này có được coi là kỷ niệm 1 năm gặp nhau không nhỉ.
Hiện tại Dahyun đang đè lên người cô, thả những nụ hôn mất đứng đắn, từ cổ, vai, ngực bụng...
- Bây giờ quanh em ai cũng mê chị, từ ba mẹ Kim đến Tzuyu, Jihyo, em không dẫn chị đi gặp họ nữa đâu – Dahyun cắn môi Sana, ngậm môi dưới của cô, rồi kéo lên, rồi thả ra, làm cô muốn sóng dậy cái cảm xúc khoái lạc này.
- Chị được Chaeyoung kể hết cho nghe rồi, hóa ra em từng nguyền rủa chị, cay cú lắm hả? – Sana cười khểnh.
- Nếu chị sớm mở lòng một chút, nói yêu em sớm hơn một chút, em sẽ không buông lời như vậy – Dahyun hôn lên mũi, trán Sana.
- Nếu em nói chuyện ngọt ngào hơn một chút, chị sẽ không bao giờ dè chừng em như vậy, giọng em lúc nào cũng như ăn phải giấm chua vậy đó.
- Tại chị trêu tức em đấy chứ - Dahyun chu mỏ cãi.
- Em trốn vào nhà chị ngủ mà lại nói vì máy sưởi hỏng, chị thấy em nói điêu nhiều quá nên tôi muốn cạch mặt em luôn, cái miệng em lúc nào cũng chu lên đanh đá như vậy, chị chưa cắn cho là may đó – Sana dùng ngón tay nhấp nhấp vào môi Dahyun.
- Gần đây em đi kiểm tra trắc nghiệm tính cách, chuyên gia nói rằng, khi em muốn được chú ý em sẽ tỏ ra cố tình thờ ơ, thậm chí còn làm tổn thương người mình yêu.
- Tại sao?
- Chẳng phải khi chúng ta đau bởi một ai đó, chúng ta sẽ nhớ họ nhiều hơn hay sao?
- Em muốn chị nhớ em nhiều hơn?
- Đúng vậy.
- Vậy là khi em thờ ơ với chị, chị phải đẩy em xuống giường và hôn em đúng không? – Sana giọng nói mềm mại như kẹo dẻo, làm Dahyun bật cười hạnh phúc.
- Lúc đó chị muốn làm gì là việc của chị - Dahyun tỏ ra thờ ơ.
- Chắc chị nên đi học thêm mảng tâm lý, để chiều em cho dễ - Sana nhấc đầu, dụi mặt vào cổ Dahyun, lả lướt chiếc lưỡi đến từng thớ da.
- Chị đừng học, học tâm lý của em thôi, học nhiều quá rồi nhiều cô gái đổ gục chị thì sao? – Dahyun xoa xoa bụng dưới của Sana, rồi luồn xuống sâu hơn, nhét một ngón vào.
- Chị làm bất cứ việc gì cũng chỉ có một mục tiêu thôi – Sana cong người.
Đầy ướt át, đầy tinh dịch,....
Tốc độ từ chậm, dần dần thành nhanh...
- Vợ yêu, chị muốn gì nào?
- Nhanh hơn.. arggg – Sana cong người, trên trán tấm lấm mồ hôi.
Sau một hồi lật qua lật lại nhau liên tục, Dahyun dọn dẹp rồi kéo Sana vào lòng.
- Vợ yêu, ngủ ngon nhé.
- Yêu chị
END
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com