Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 83

Đầu gối của Mikey mất lực, run rẩy khuỵu xuống đất, dù tay đã bám vào tường. Mắt gã vẫn chăm chăm nhìn vào trong, dù miệng chẳng nói lời nào.

Ngay cái thời khắc trông thấy tất cả những biểu hiện đó của gã, rốt cuộc tảng đá trong lòng gã bọn như bị đá bay đi, thay thế là nỗi hoang mang, sâu trong đó là nỗi buồn bắt đầu nhen nhóm.

Không một ai nói được lời nào cả, chỉ trơ ra như vậy.

Yuzuha ngơ ngác, nhưng lại là người phản ứng nhanh nhất. Khuôn mặt xinh đẹp của cô nhăn nhúm lại, nước mắt bắt đầu giàn dụa.

  "Sao chuyện lại thành thế này chứ?" - Cô hỏi.

Sắc mặt Inui vốn đã tái xanh, giờ càng tệ hơn nữa. Gã mím chặt môi, đôi tay không kìm lại được sự run rẩy.

Hakkai cũng bắt đầu rưng rưng nước mắt. Angry bấu chặt vào áo, mắt đỏ hoe thấy tội. Chifuyu không hơn gì, nhưng chí ít thì chân gã còn đứng vững. Vị bác sĩ lớn tuổi nghiêng người nhường lối cho gã đi vào trong.

Nữ bác sĩ đang lật tấm chăn trắng che lên mặt Takemichi, thấy gã lầm lũi đi vào trong thì ngừng tay.

  "Cậu bé đã đi từ lúc chúng tôi phẫu thuật lấy viên đạn thứ hai ra. Đây là bạn của cậu phải không?"

Chifuyu không đáp, gã chẳng còn tâm trí để chú ý đến những cái khác, nhưng câu hỏi của bác sĩ lại len lỏi vào trong tâm trí gã. Sau gã, là Inui, Draken, Souya, Hakkai và Yuzuha, Baji. Cuối cùng, Mikey thấy tất cả đều vào trong hết thì mới ngây ngốc đứng dậy theo vào trong.

Phòng phẫu thuật tràn ngập mùi máu, mùi thuốc sát trùng.

  "Tránh ra." - Mikey ra lệnh cho những người đang đứng quanh cơ thể cậu trai trẻ vừa ngừng hơi thở.

Đám người rẽ ra cho gã. Mikey đi vào trong, đứng cạnh chiếc giường phẫu thuật.

Gương mặt Takemichi đã được lau sạch vết máu, nom trông sạch sẽ đáng yêu như thường. Dưới ánh đèn, làn da ấy hơi tái. Gã đưa tay vuốt lọn tóc mềm mại vàng óng của cậu, vuốt xương gò má, xoa nhẹ cằm cậu.

  "Này, Takemitchy..." - Mikey khẽ gọi. "Mày lạnh quá đấy."

Draken mím môi.

  "Không đùa với mày nữa, dậy đi nào." - Mikey như mê man trong giấc mộng.

  "Đủ rồi, Mikey!" - Draken quát. "Để cậu ấy yên đi."

Mikey chẳng đáp, nhưng cũng dừng hành động lay vai Takemichi lại. Ánh mắt gã nhìn vào hư vô, lùi về sau.

  "Chúng ta giải tán ở đây." - Draken nói, nén lại đôi mắt đỏ hoe. "Ai về nhà nấy, đừng nán lại đây thêm nữa, tao và Inui của Hắc Long sẽ giải quyết việc này.

  "Về đi, Mikey, Emma rất lo cho mày."

Yuzuha bưng mặt khóc, cô dựa đầu vào vai Hakkai.

  "...Ai muốn ở lại thì cứ việc, nhưng mà có thể cho tao chút thời gian riêng với Takemichi không?" - Draken hỏi.

Không ai nói gì cả, nhưng mọi người đều đồng loạt rời ra ngoài hành lang. Tuy nhiên, chẳng ai có ý định ra về cả.

Draken ngồi một mình trong căn phòng, gã rê ghế xuống ngồi bên cạnh chiếc giường phẫu thuật, nước mắt đã lăn dài trên má từ khi nãy.

Gã nắm lấy bàn tay khi trước đã che chắn cho gã khỏi lưỡi dao, cầu nguyện một phép màu trong vô vọng..

Mikey bước ra từ góc phòng, tiến đến bên cạnh. Gã hạ tầm nhìn xuống.

  "Để tao một mình với cậu ấy đi." - Draken nhắc lại, khi nghe thấy tiếng bước chân của bạn gã.

  "Tao không về bây giờ đâu." - Mikey nói. "Emma sẽ không chịu được nếu biết tin này."

Draken im lặng. Mikey đưa tay sờ lên lớp khăn trắng tinh phủ lên người Takemichi, bỗng nhiên có xúc động muốn giật tung nó ra, nhưng cũng chẳng làm vậy.

  "Mày... Thích Takemitchy phải không?"

Draken không đáp, cũng không ngẩng đầu lên, nhưng chỉ nhìn cách gã bám níu lấy bàn tay mang sẹo của người nọ mãi không chịu buông, nước mắt chảy dọc hai gò má là đủ hiểu rằng câu trả lời rõ mồn một đến thế nào.

Rằng đúng vậy, và gã cũng không hề che giấu điều đó.

Mikey muốn đứng ở đây, bên cạnh Takemichi lâu hơn một chút, dù trong lòng gã là biển cuộn sóng trào. Gã muốn khóc, nhưng lại không muốn rời đi một khắc nào cả.

Lỡ mà khi gã rời đi, người nhà đến đem Takemitchy đi mất thì phải làm thế nào mới được gặp lại bây giờ?

Mikey nghĩ, giờ phút này, thật tâm gã muốn nổ tung ra.

Máy đo nhịp tim vẫn đang chạy, dù thứ nó hiện thị trên màn hình chỉ là một đường kẻ.

Trong căn phòng im phăng phắc, bỗng vang lên một âm thanh nhỏ xíu.

  | — |

  | Bíp— |

Mikey nương theo âm thanh kêu ấy ngẩng đầu lên, rồi bỗng mở to mắt.

  | Bíp bíp— |

Âm thanh lớn hơn một chút. Draken cũng nhận ra âm thanh ấy, gã ngẩng phắt đầu dậy.

  | Bíp — Bíp— Bíp— |

Đi cùng với âm thanh ấy, trên màn hình máy đo bắt đầu xuất hiện những rung động rất nhẹ. Draken thấy toát mồ hôi lạnh, vội đứng bật dậy.

  "Bác sĩ!"

  "Bác sĩ!"

Gã lao ra khỏi phòng phẫu thuật trước con mắt khó hiểu của những người còn tụ tập ở lại trên dãy hành lang ảm đạm, đuổi theo nơi vị bác sĩ vừa rời đi không lâu.

  "Chết tiệt! Bác sĩ đâu rồi?"

  "Có chuyện gì vậy?"

Một y tá đứng ở đầu hành lang chạy lại hỏi. Gã, với khuôn mặt tái xanh trả lời.

  "Bệnh nhân ở phòng phẫu thuật tim vẫn còn đập, vẫn còn hy vọng, cô có thấy bác sĩ đâu không ạ?"

  "Gì cơ?"

Nữ y tá tròn xoe mắt. Draken nhắc lại một lần nữa cô mới ngờ vực chạy về phía phòng phẫu thuật cách đó chỉ vài sải chân, sau khi tận mắt chứng kiến mới hộc tốc chạy đến văn phòng bác sĩ, biến khu hành lang bắt đầu nháo nhào lên.

Vị bác sĩ trực ca đêm vừa rồi còn chưa kịp chỉnh lí lại đồ đã vội vã chạy đến, lướt qua gã mà vọt đến phòng phẫu thuật.

  "Cậu có chắc là máy đo đã báo không?"

  "Cháu có, cháu đã thấy rõ mà." - Gã nói, trong lúc theo kịp tốc độ của vị y sĩ trung niên.

Cửa phòng mở hé, vị y sĩ mở nó ra, để rồi đập vào mắt ông là cảnh tượng mà hiếm khi ông được chứng kiến trong suốt quãng đời gắn bó với Y học của ông.

Máy đo nhịp tim của bệnh nhân chưa gỡ ra, mới khi nãy chỉ là một đường thẳng tuyệt vọng, nay đã uốn lượn nhè nhẹ, đi cùng với tiếp kêu 'bíp bíp' của máy.

  "Trường hợp chết giả, nhanh lên!"

  "Gọi người đến đây."

Mikey bị đuổi ra ngoài, nhưng thay vì ở im một chỗ, lần này gã lỉnh đi đâu mất.

Draken với hốc mắt vẫn còn hoe đỏ, lúc này trái tim đập bình bịch vì vẫn còn khấp khởi hy vọng.

  "Tim Takemichi... vẫn còn đập!"

Gã giải thích lại ngắn gọn, mà bản thân mọi người xung quanh cũng đã trông thấy rất rõ.

Hơi thở nhè nhẹ chứng minh sự sống vẫn còn hiện diện, cảm tượng như họ được trông thấy một kẻ đang trên đường trở về từ cõi chết xa xôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com