7.
Lee Minhyung sau đó liền trở về nhà, hắn vừa lái xe vừa suy nghĩ, rằng Donghyuck đối với mình là ' ngoại lệ' hay ' ngoài lề'.
hắn về đến nhà, chỉ thấy Jaemin ngồi đó, còn Donghyuck thì chẳng thấy đâu.
" anh, Donghyuck đâu rồi ạ?"
" em với em ấy đã xảy ra chuyện gì? Donghyuck bỏ đi rồi, giờ anh cũng chẳng biết em ấy đang ở đâu, em ấy chỉ bảo rằng anh đừng lo, em ấy ổn, ngoài ra chẳng nói gì thêm"
Na Jaemin nhìn Lee Minhyung, mắt long lên tia lo lắng, Donghyuck đã bảo rằng anh đừng lo, nhưng làm sao mà không lo cho được.
Lee Minhyung không tin những gì mình đã nghe thấy, liền chạy khắp nhà tìm Donghyuck, nhưng cho dù hắn có lục tung cả nhà lên, gọi tên anh bao nhiêu lần, Donghyuck cũng không xuất hiện.
"Minhyung, anh đã ngầm đoán ra được giữa hai đứa xảy ra chuyện gì, anh biết em không thích Donghyuck, anh cũng không thể ép em thích em ấy, nhưng nếu được, em hãy tự mình suy nghĩ lại, rằng mười một năm qua, là tình yêu hay chỉ là mang ơn"
Na Jaemin nói xong liền bỏ lên phòng, anh nói hết những lời trong lòng rồi, còn quyết định là nằm ở Lee Minhyung.
hắn dựa lưng vào ghế sofa, mắt nhắm nghiền suy nghĩ.
quả thật là nếu được, Lee Minhyung cũng muốn rạch tim của mình ra, tìm xem Lee Donghyuck có trốn ở trong đấy hay không.
nhưng hắn không dám, hắn không can đảm để làm điều đó.
liên lạc đã bị Donghyuck chặn hết, Lee Minhyung bất lực hoàn toàn, làm sao mới tìm được Donghyuck đây?
ông Lee cũng đã gọi cho hắn, bảo rằng Donghyuck không muốn hắn làm vệ sĩ cho anh nữa, hắn có thể tập trung một trăm phần trăm vào tổ chức, và cho dù Lee Minhyung có hỏi thế nào, ông Lee cũng chỉ nói rằng Donghyuck bảo hắn cần tự do, nên anh trả tự do cho hắn.
đổi lấy tự do bằng Lee Donghyuck, đáng không?
nếu là hắn của lúc trước, Lee Minhyung sẽ trả lời là đáng.
còn nếu là hắn của bây giờ, Lee Minhyung sẽ không trả lời, hắn chọn im lặng.
Lee Minhyung suy nghĩ đắn đo hồi lâu rồi quyết định, cho dù có lật tung cả cái Đại Hàn này lên đi chăng nữa, Lee Minhyung nhất quyết phải tìm được anh.
trong thời gian đó, hắn cũng sẽ suy nghĩ về cảm xúc của mình.
Jung gia, 8h sáng hôm sau.
khi Shotaro và Sungchan thức dậy, quần áo chỉnh tề bước xuống nhà đã thấy Donghyuck loay hoay trong bếp, cả hai còn ngửi thấy mùi bánh nướng thơm phức tỏa ra.
" bé Hyuck, em làm gì đó?"
" hai anh dậy rồi ạ? em có làm đồ ăn sáng cho hai anh, em đang làm cả bánh nữa ạ, sắp xong ròi, hai anh đợi em chút nha, em mang đồ ăn sáng ra ngay đây"
Jung Sungchan và Osaki Shotaro mỉm cười nhìn nhau rồi đi đến bàn ăn, chờ Donghyuck mang đồ ăn lên.
" đây, hai anh ăn đi còn đi làm"
" em không cần làm mấy cái này cũng được mà, nhà có giúp việc cứ để họ làm, em là cậu chủ sao lại tranh việc với họ? như vậy là đâu có được?"
Osaki Shotaro lên tiếng khuyên nhủ vài câu, đá mắt nhìn sang mấy cô giúp việc, họ liền gật đầu.
" không sao đâu ạ, em đang ăn bám hai anh nên tất nhiên phải lấy lòng rồi, với cả em đã nấu quen rồi nên không sao đâu ạ"
" được rồi bé Hyuck, không trách em nữa, em qua đây ngồi ăn đi"
Jung Sungchan lên tiếng, hắn kéo anh ngồi xuống bên cạnh Shotaro, sau đó cả ba bắt đầu ăn sáng.
" bọn anh đi làm đây, Hyuck ở nhà muốn đi đâu thì bảo bác Yu chở đi nhé"
" vâng ạ"
sau khi tiễn cả hai đi làm, Donghyuck liền lấy mẻ bánh mình mới làm ra, mang đi mời mọi người trong nhà ăn thử.
ai nấy cũng khen ngon, anh rất vui, sau đó liền làm thêm thật nhiều, tí nữa mang đến JSC - Media mời mọi người, dù sao cũng sắp mở tiệm bánh, phải lấy ý kiến chứ.
loay hoay cả buổi sáng, Donghyuck chạy lên tầng tắm rửa, thay đồ mà Sungchan mua sẵn cho mình trong phòng, tươm tất sạch sẽ liền tay xách nách mang, đi đến JSC - Media.
Donghyuck với cái áo hoodie trắng, quần jeans, cùng bốn thùng bánh quy bước vào sảnh, anh liền tới chỗ tiếp tân.
" chị ơi, em muốn gặp chủ tịch ạ"
" em có hẹn trước không ? mà em giao hàng cho ngài ấy à?"
" dạ không ạ, nhưng chị cứ nói có Donghyuck đến tìm giúp em với ạ"
" em đợi một lát nhé"
Lee Donghyuck gật đầu, bê bánh đi đến ghế chờ ngồi xuống, chưa đầy 5p sau, người ta thấy chủ tịch và phu nhân của hắn hớt hải chạy xuống.
có khi nào chủ tịch và phu nhân của họ có con không? tin chuẩn không để đi đồn nè, 'bé' trai ngồi kia trông trắng trẻo, đáng yêu thế cơ mà.
" bé Hyuck, sao em lại đến đây?"
Jung Sungchan và Oski Shotaro đang mải mê xử lí văn kiện tồn đọng, do không thể sang nước ngoài vì tình trạng của Donghyuck nên cả hai quyết định làm việc online, nhưng ai ngờ số lượng công việc còn tăng gấp đôi.
đang đau đầu thì nghe tiếp tân bảo có Donghyuck đến tìm liền vứt việc sang một bên, chạy xuống ngay lập tức.
" em mang cơm trưa cho hai anh nè, có bánh quy nữa ạ"
" cảm ơn em, em giỏi quá, nhưng sao Hyuck mang nhiều bánh thế? sao lại đi một mình? không nhờ giúp việc mang phụ vậy em?"
" em muốn mời mọi người ở công ty ạ, dù sao em cũng sắp mở tiệm mà"
hai người kia cười ngọt nhìn anh, cả hai bảo rằng hãy đi mời mọi người rồi lên phòng chủ tịch ăn cơm với họ.
anh gật gật cái đầu, sau đó xách bánh, lon ton đi khắp công ty mời' khách hàng tương lai' của mình ăn thử.
sau khi mời mọi người, bốn thùng bánh của Donghyuck chỉ còn lại gần chục cái, mọi người đều rất thích vì bánh rất ngon, Donghyuck lại rất lễ phép, họ còn hứa nếu anh mở tiệm, sẽ trở thành khách quen.
chuyến này Jung Sungchan không cần phát tờ rơi quảng cáo tiệm bánh khắp cả công ty đây nhỉ.
Donghyuck hí hửng chạy lên phòng chủ tịch, vừa mở cửa, Na Jaemin chạy ra ôm anh cứng ngắt.
" Donghyuck, anh lo cho em lắm đó"
Na Jaemin nghe cả hai đã về liền đến chơi cùng Shotaro, sẵn tiện gửi lời cảm ơn từ ba mẹ vì mấy món quà, lúc đến, anh thấy một cục bông tròn ủm đang đi mời bánh mọi người, liền biết rằng Lee Donghyuck trốn ở chỗ anh họ mình, sau đó nấp trong phòng chủ tịch, đánh úp.
Lee Donghyuck bị ôm thì ngơ ra vài giây, sau đó ôm chặt lấy Na Jaemin.
" em đây ạ, xin lỗi vì đã làm anh lo lắng"
Donghyuck buông Jaemin ra, giơ thùng bánh màu hồng xinh xinh của mình lên.
" anh ăn bánh không ạ?"
Na Jaemin liền xoa đầu anh, sau đó kéo Donghyuck vào phòng hỏi chuyện, Donghyuck cũng thật thà, nói hết tất cả với Jaemin.
" anh sẽ không ngăn cản em làm điều mình thích, nếu chán cứ gọi cho anh, anh đến chơi với em"
" anh và anh Chan giống hệt nhau, em không sao đâu ạ, anh Taro sẽ đến chơi với em, hai anh cứ lo việc công ty đi ạ, mà anh Taro có bận cũng không sao, em ổn mà"
" em quan trọng hơn"
" em quan trọng hơn"
" em quan trọng hơn"
Na Jaemin, Jung Sungchan và Osaki Shotaro đồng thanh, làm Lee Donghyuck bật cười nắc nẻ.
" được rồi, em không nói lại mấy anh đâu, anh Chan, có chỗ ngủ không ạ?, sáng em thức sớm quá, giờ em buồn ngủ rồi"
" có chứ, bé nhỏ, bạn dẫn Donghyuck vào phòng nghỉ của anh cho nhóc ngủ nhẻ"
" dạ"
Na Jaemin cũng đi theo cả hai, sau đó ôm lấy Donghyuck ngủ chung, mặc kệ Lee Jeno đang làm việc hộ anh sấp mặt ở Lee thị, Osaki Shotaro đắp chăn cho cả hai, chụp ảnh lại, sao đó ra ngoài khoe với Sungchan.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com