Chap 1
_Renggggg rengggggggg_Tiếng chuông vào học đấy, Jinyoung thì đang chăm chú nhìn vào cái quyển sách trên bàn mà không quan tâm đến thằng em trai của mình đang làm cái gì nữa. Cậu bé đang làm gì đó cùng với mấy cậu học sinh khác, chắc là lại bày trò đây mà... Cậu chẳng thèm quan tâm nữa.
_Nghiêm!_Tiếng cô bạn lớp trưởng vang lên, Jinyoung vội vàng đứng dậy chào "bà cô Văn" cô giáo mới của lớp cậu đây mà, chẳng là mấy thầy cô trước bị thằng em trai nó chọc cho sợ quá đánh quân bài "chuồn" hết rùi, cậu ngạc nhiên khi thấy mọi người cứ khúc khích cười cười gì đó, rùi bà cô bước vào cửa và.
_Ầm ầm binh bốp lẽng xẽng....._ Đó là tất cả những gì cậu nghe được lúc này, và trước mắt cậu bậy giờ là bà cô đang chổng mông lên trời ( hận đời vô đối) rất ư là đẹp. Cả lớp ùa ra cười, có đứa còn bò ra sàn, và đứa cười nhiều nhất trong đám đó là Yugyeom, thằng em trai của cậu đây mà... Việc là như thế này...
Bà cô vừa bước vào lớp thì có nguyện một cái xô bột ụp xuống đầu, sau đó bã loạng quạng bước tới và bị một sợi dây đã được cột sẵn phía dưới gạt cho té, tiếp đó là một cái cây từ đâu đó đập xuống giữa đầu làm cho bã choáng voáng và cuối cùng là một cái lò xò ngay trước mặt và bà cô té xuống đó, kết thúc màn "xiếc" đó đích đến là bức tường...
Thế là chúng ta được kết quả như cậu đang thấy đây, cậu cũng không nín được mà phá ra cười, bà cô sau một trận hú hồn mất vìa thì loạng quạng đứng dậy rùi chạy thẳng ra cữa và vừa chạy vừa hét cứ như là một con "điên" trốn viện vậy. Rùi cái lớp của cậu lại cười to hơn khi thấy cảnh tượng đó.
_Em Park Yugyeom! về văn phòng gấp cho tôi! Tôi xin nhắc lại, em Park Yugyeom về văn phòng gấp cho tôi!_Tiếng ông thầy hiệu trưởng nghe rõ mồn một ngay sau đó, ôi thôi! Thằng em yêu quí của cậu đã nhận được "lệnh triệu tập" nói sao nhĩ? Đây là lần thứ 1402 thằng bé phải lên văn phòng rồi đó chứ! Yugyeom nhếch mép cười mãn nguyện rùi bước lên văn phòng, Jinyoung thì đưa đôi mắt lo lắng về phía thằng em yêu quý...
20 phút........
50 phút........
1 giờ...........
2 giờ..........
Thế là sau 2 tiếng đồng hồ ngồi trên văn phòng Yugyeom hớn hở chạy về lớp, vừa thấy bóng của thằng em thì Jinyoung thở phào nhẹ nhỏm. Vừa vào lớp Yugyeom đã phóng thẳng về phía cậu rồi la lớn còn lay người cậu như một thằng hâm vậy.
_Ôh yeah!!!!!!! Anh ơi mình "được" nghĩ học ở cái trường này rùi, haha em sẽ vào trường JYP và học ở đó! haha_ Yugyeom vừa nói vừa cười vẻ vui sướng lắm, Jinyoung vẫn chưa hiểu được ý của thằng em nên cũng cười hùa theo.
_Ừm, em không sao là tốt rùi......_Jinyoung cười dịu nhìn thằng em trai của mình.
1 phút sau......
_Hả? em nói cái gì cơ? Nói lại nghe xem nào? Cái gì mà "được" nghĩ học ở đây là sao?_Sắc mặt của Jinyoung đổi liền ngay sau đó chỉ có 1 phút, trông nhìn cute cực.
_Ừ, ngày mai chúng ta sẽ học ở trường JYP! Papa nói thế mà._Yugyeom nghiêm mặt lại nhìn Jinyoung vô "số" tội.
_Hã????????? Nghĩa...nghĩa.... là em bị đuổi học sao?_Jinyoung ngạc nhiên hét lên làm mọi người đều nhìn cậu dò xét_hì hì, không có gì mọi người đừng nhìn tôi như thế chứ!_ Cậu nói xong ngồi xuống rùi nhìn thằng em mình đang cười nham nhỡ mà khóc thầm...
Chiều hôm đó Jinyoung lết về nhà, tâm trạng cậu không được vui cho lắm chắc cũng chỉ tại vì cái thằng em "khỉ núi". Cậu dẵ không còn nhớ đây là lần thứ bao nhiêu thằng em trai của cậu bị đuổi học nữa....
Vừa về đến nhà cậu mặc xác những người hầu đang gọi ý ới mà "dọt" thẳng lên phòng, rùi để lại mọi người dưới phòng khách. Cậu chạy vào phòng khóa cửa lại.
_Trời ơi là trời! Lại phải chuyển trường, không biết trong cái trường mới đó mình có được sống yên ổn không nữa! _Jinyoung nói rồi quăng con gấu bông của mình sang một góc mà nằm dài trên cái giường yêu quí . Cậu cầu mong là ngay mai mọi chuyện sẽ tốt đẹp.... Mong là vậy! Rồi cậu ngủ thiếp đi, qua một ngày dài mệt mỏi .
Dưới nhà:
_Yugyeom! Đứng lại đây papa có chuyện muốn nói với con!_Ông Park gọi cậu lại khi thấy cậu đang bước lên cầu thang. Cậu quay lại nhìn ông rồi chần chừ một lúc, sau đó cậu cũng bước xuống và ngồi vào ghế sofa.
_Papa có chuyện gì muốn nói với con sao?_Gương mặt Yugyeom vẫn vui vẻ như ngày nào, nhưng mà bề ngoài thì vậy chứ trong lòng đang "sợ" lắm á. Cậu biết là papa rất bực vì cậu luôn luôn gây ra chuyện mà.
_Ừ, là chuyện học hành của con đấy!_Ông nói rồi uống một ngụm trà, sau đó lại nói tiếp_Papa muốn con không được quậy phá nữa, con biết là điều này khiến papa buồn lắm không?papa thực sự rất thất vọng về con đấy!_Papa nói và nhìn thẳng vào mặt cậu, khiến cậu có cái cảm giác như là mình là một kẻ phạm tội và đang được huấn giáo.(Thì sự thật là như thế mà )
_Papa à,...._Cậu không biết nói gì cả. Đúng! Điều mà papa cậu nói là đúng, có lẽ....đã đến lúc cậu nên chuyện tâm vào việc học hành và trở thành một người con hiếu thảo rồi. 17 năm qua, cậu đã ăn chơi đủ. Và giờ đây cậu cần đền đáp những ân tình mà papa và mama của cậu dành cho cậu.
_Papa à, con....con sẽ không quậy phá nữa! Từ bây giờ trở đi....con sẽ nghe theo lời của papa và mama._Cậu nhắm mắt lại và hít thở thật sâu để lấy lại can đảm. Cậu nói một cách chắc chắn và khi mở mắt ra thì...cậu thấy papa cậu mĩm cười, nụ cười hạnh phúc.
_Ừ, con trai của ta phải thế chứ! Lần này ta sẽ tin con. Con phải cố gắng nhé, đừng để phụ lòng ta và mama của con._Ông nói và lấy tay xoa đầu thằng con trai yêu quí của mình. Phải! Đã 17 năm rồi ông không cảm thấy được sự tự hào về thằng con của mình. Mama của cậu cũng chứng kiến hết mọi việc, bà nở một nụ cười hạnh phúc và cảm thấy lần này, thằng con trai của bà đã được thuần phục rồi.
_Thôi, con xin phép papa con lên phòng_Cậu cười hiền, bây giờ cậu cũng cảm thấy có cái gì đó vui vui. Có lẽ... có lẽ lựa chọn của cậu là đúng.
_Ừ con lên phòng nghĩ ngơi đi rồi ngày mai còn phải đi học nữa, ngày đầu tiên không nên để lại ấn tượng xấu._Ông cũng cười rồi nhìn theo cậu con trai của mình đang bước lên bậc cầu thang, lòng ông nhẹ hẵn...
_________Sáng hôm sau_____________
_Oaaaaa_Jinyoung ngồi dậy và vươn vai, việc đầu tiên mà cậu vẫn thường làm mỗi buổi sáng. Nhìn ra ngoài cửa sổ cậu thấy những tia nắng chiếu xuyên qua tấm màn và lọt vào phòng của cậu...Nắng thật dịu dàng. Cậu nhìn vào đồng hồ.
_6h15'_Cậu nói rồi bước chân xuống giường, kéo tấm màn lên cậu mở cửa bước ra ban công._Thật thoải mái!_ đứng đó, hít thở không khí trong lành. Bây giờ thì còn quá sớm để giờ học bắt đầu. Có lẽ hôm nay là một ngay vui vẻ. cậu mĩm cười.
_Ọt ọt...._Tiếng động vang lên, và cậu hơi ngơ ngơ cố nhớ lại chuyện hôm qua. Ầy, chẳng là hôm qua khi cậu đi học về thì lao thẳng lên phòng rồi đánh một giấc dài cho tới sáng mà quên rằng mình chữa có ăn tối. Và hậu quả là bây giờ cái bụng của cậu đang "biểu tình" đó mà.
Nhanh chân bước vào phòng tắm để làm vệ sinh cá nhân. 5' sau cậu bước ra trong một bộ dạng rất ư là "kute" .Tự tin với bộ đồng phục của trường, cậu bước nhanh xuống nhà bếp.
_Oaaa, mama và dì hai nấu gì mà thơm thế?_Jinyoung vừa đi đến nữa cầu thang thì đã nghe thấy mùi thơm phưng phức từ nhà bếp vọng ra.
_À, con dậy rồi đó hã? Thôi con lên gọi em xuống ăn sáng luôn đi, chắc là nó chưa dậy đâu. _mama nó nói từ trong bếp vọng ra.
_Vâng ạ._Jinyoung nói rồi quay lên định về phòng thằng em trai thì thấy thằng bé đang đứng thù lù một đống trước mặt làm cậu hoảng hốt muốn đứng tim lun. Giật thót người cậu xém tí nữa thì té nhưng cũng may thằng em trai của cậu đưa tay ra kéo cậu lại, không thôi thì....tự hiểu tự hiểu.
_Ăn sáng thôi._Yugyeom nói và nở một nụ cười rất thật, không bởn cợt, không kinh rẽ, không giả tạo. Nụ cười rất hiền. Jinyoung ngơ ngác nhìn thằng em của mình.
_"trời ạ? Cái quái gì đang xảy ra thế này? Thằng em mình hôm nay nó bị ấm đầu à?"_Jinyoung nín thở luôn, cậu không tin vào mắt mình nữa. Chẵng là mọi ngày thì nếu không có người gọi nó sẽ "nướng tới khi nào cháy lò thì thôi", không bao giờ biết giúp đở người khác (Amen ) Nếu mà gặp phải tình trạng lúc nãy thì nó chẳng những không đở mà còn đứng đó cười ha hả ha hả nữa á. Còn về việc nó đột nhiên ngoan đột xuất thế này thì.... Bó tay á.
Yugyeom bây giờ đang trong phòng bếp và "phụ" mama Jinyoung cùng dì 2 dọn bữa sáng ra cho mọi người, papa thì đang dán mắt vào tờ báo, Jinyoung thì ngơ ngác nhìn cả nhà._"Truyện quái gì đang xảy ra thế này?"
Sau khi đánh nhanh rút lẹ, Jinyoung đã sẳn sàng để đi học. Nhưng mà nhìn vào đồng hồ thì thấy mới có 6h55 thôi, còn sớm chán nhá! giờ học của tụi nó bắt đầu lúc 7h30 lận cơ mà, việc gì phải vội cơ chứ? Thế đấy, vậy là cậu cứ ung dung thong thả ngồi xem tivi, còn thằng em sau khi phụ bưng đĩa vào trong thì đi ra, thoáng thấy cậu đang ung dung ngồi đó mà nó thấy bực bực.
_Nè, anh có muốn đi học không đó!_Yugyeom cáu rồi tắt cái tivi đi.
_Ơ? Vẫn còn sớm mà, việc gì phải đi học sớm như thế chứ? _Jinyoung vẫn tỉnh bơ đáp lại.
_Trời, sớm cái gì mà sớm nữa. Mình còn phải nhận lớp này, tham quan trường mới này, rồi còn phải đi làm quen với mọi người nữa chứ!_Yugyeom cáu lên rùi lôi cậu xềnh xệch.
_Ê cái thằng này, mày bị sao thế hã? Đột nhiên thay đổi tích cách 180 độ luôn à!_Jinyoung không chịu nổi nữa thì hét lên thẳng vào mặt thằng em và quát quát mắng mắng.
_Ờ, thế thì anh không muốn em thay đổi à? Hay là anh muốn em bắt nạt anh như trước kia nữa? _Yugyeom nói mà mặt nhìn gian hết sức.
_Ơ, ơ... việc đó thì không muốn. Nhưng mà tự nhiên em thay đổi 180 độ luôn à, làm anh không có thích nghi kịp._Jinyoung nói mà mặt gượng cười.
_Ừm, thế thì tốt! Đi học thôi._Nói xong Yugyeom kéo tay Jinyoung ra ngoài cửa và định đến xe hơi đang đậu trước nhà thì tiếng papa vọng ra nói.
_Yugyeom à, con lấy xe máy đi cho tiện, đừng làm mọi người chú ý._Papa nói rồi nhìn Yugyeom cười hiền mới chết chứ. Chưa bao giờ papa cho cậu đi xe máy đi học cả.
_Vâng thưa papa, thôi papa con đi học luôn!_Yugyeom cười hiền rồi leo tót lên chiếc xe máy của mình, Jinyoung từ từ leo lên cái xe mà hồn thì vẫn còn để trên "thiên đình".
_Thưa papa con đi học!_Jinyoung vừa dứt câu thì chiếc xe đã phóng vèo vèo trên con đường rồi, cậu đang tự nhủ không phải papa ăn nhầm thuốc gì không mà tại sao lại cho thằng em cậu đi xe máy đi học cơ chứ! Chĩ khổ cho cậu phải chịu đựng nó.
~ End chap 1~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com