Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 5

  Jinyoung mợ màng hé mở mắt ra và điều đầu tiên ập vào mắt nó là một màu trắng muốt. Cố lục lọi lại trí nhớ của mình nó khẽ nhíu mày, lấy tay vỗ vỗ vào chán cố nhớ truyện gì đã xảy ra. Àh, là nó đang bị một đám người đánh và được cứu. Trước khi ngất đi nó cố nhìn xem người cứu mình là ai. Và đó là một người lớn tuồi hơn so với nó, một người con trai có vẽ mặt lạnh lùng. Gương mặt của anh ấy đang phải dần trong trí nhớ của nó.

Bất giác ngồi dậy một cách mệt mỏi, nó bắt gặp hắn (Là Mark ấy) đang nằm gục ngay cạnh giường nó. Gượng mặt ấy bây giờ cứ như là một thiên thần. Thật sự khi hắn ngủ thì trông rất đẹp.(Giờ mới béc àh? Muộn rồi cưng) Nó lấy tay vén những lọn tóc che khuất gương mặt của hắn và tim nó đang đập nhanh hơn....

_Ưm....Này cậu làm gì thế!_Mark thức dậy và giật mình khi thấy Jinyoung đang nhìn mình. Mặt hắn bây giờ đỏ gay như gấc và nó cũng không khác gì.
_Àh, chỉ là tôi thấy cậu ngồi đây nên ngạc nhiên thế thôi. Tôi...tôi không có ý gì hết_Nó cố biện mình cho mình nhưng mà quả thật là nó không biết nói dối .  

_Hừm, tôi nói thật cho cậu biết nhá, là cậu nói dối rất tệ đấy. Nên sau này cậu đừng có nói dối như thế nữa._Mark bình tĩnh hơn và ngồi dựa vào cái ghế ngay cạnh giường nó.

_Ừm...._Jinyoung cúi gầm mặt xuống. Đây là lần đầu tiên nó và hắn nói chuyện với nhau từ khi nó chuyển đến đây học_Àh! Yugyeom đâu rồi, sao cậu ấy không ở đây?_Nó bây giờ tĩnh táo hơn và sực nhớ đến thằng em khĩ núi.

_Ờh....anh trai cậu áh hã? Tên đó bây giờ đang bận nên nhờ tôi chăm sóc cậu dùm đó._Mark nhìn Jinyoung bằng con mắt ngây ngô vô số tội.

_Hã? àh àh...."Cái gì mà anh trai chứ, nhưng thôi. Nhịn nhịn...Chuyện này là do mình muốn thế mà." Ừm...nhưng mà bây giờ tôi ổn rồi. Cậu về đi._Jinyoung nhìn ra phía ngoài cửa mà mặt có chút gì đó buồn buồn._"Thực sự thì Yugyeom rất hay bắt nạt mình. Nhưng mà lúc nào mình gặp chuyện gì thì cậu cũng luôn xuất hiện, nhưng sao lần này cậu lại ko xuất hiện chứ?"_.Nghe Thấy vậy Mark liền lấy tay quệt đi những giọt nước mắt vô tri ấy rồi mĩm cười với nó.

_Không sao đâu đừng lo. Yugyeom sẽ ổn thôi. Nhưng bây giờ cậu nên lo cho bản thân mình đi thì hơn._Hắn nhẹ nhàng xoa đầu nó, tại sao bây giờ nó lại cảm thấy ấm áp thế chứ?

_Ơ? Sao cậu biết tôi đang nghĩ gì?_Jinyoung ngạc nhiên nhìn Mark. Đó chĩ là suy nghĩ của nó thôi. Làm sao hắn biết được?

_Àh, ko có gì. Thôi ngoan ngoãn nằm xuống và ngủ đi._Hắn nói và nhẹ nhàng đỡ nó nằm xuống. Bây giờ nó mới để ý và thấy nhức nhối ở phía bã vai bên phải và đau ở khuỹu tay trái.

Nó nằm xuống, gương mặt lại bình yên như thế. Nó nhắm mắt lại và từ từ chìm vào giấc ngủ. Còn Hắn thì cứ lặng yên ngồi đó, nhìn nó dần dần chìm vào giấc mộng của mình...

Yugyeom bây giờ trông thật lạnh lùng và đáng sợ. Cậu nhớ lại những vết thương trên người anh cậu mà lòng thắt lại. "Là lỗi của mình, là mình không bảo vệ được cho anh trai". Cậu cảm thấy mình vô dụng quá. Đã hứa với anh ấy là sẽ bảo vệ anh cậu dù trời có sập đi chăng nữa. Nhưng mà tại sao cậu ko thể bảo vệ được anh cậu cơ chứ? Cậu nắm tay lại, người cậu đang run lên. Nếu có một tên dại dột nào đến khiêu khích cậu thì chắc chắn ngay lúc đó sẽ có thêm người trong nhà xác. (Amen....)

_ Thưa đại ca! Đã tìm được con thằng Bambam đó. Hiện giờ nó đang ở trong quán bar Loff._1 thằng nhóc cũng chạc tuổi cậu từ phía sau bước đến rồi cúi đầu xuống nói.

_Ừhm. Hết chuyện rồi cậu đi đi._Yugyeom vẫn vẻ mặt lạnh lùng đó. Đứng trên sân thượng của một canh nhà cao ốc và nhìn xuống mọi vật. Bây giờ thì có là thánh cũng sẽ phải sợ cậu. Nhìn thôi cũng cảm thấy lạnh thấu xương.... 

Khi tên đàn em đó đã đi khỏi, cậu lấy điện thoại ra và gọi cho Mark.

_Alo...._Giọng bên kia vang lên.

_ Em đến quán bar Loff, anh đưa a..h... àh Jinyoung về dùm em! tút...tút..._Nói xong cậu cúp máy cái rụp, cậu bước nhanh xuống sân thượng và đi lấy chiếc xe của mình rồi phóng nhanh như tên lữa chỉ còn lại những mảng khói trắng nhòa phía sau và tiếng rồ ga đến rợn người.

---------------phòng y tế - trường JYP----------------

Mark sau khi nghe điện thoại của Yugyeom thì quay vào trong phòng y tế và nhẹ nhàng bế nó lên, nhưng ko hề để nó thức giấc. Rồi Mark đặt nó vào một chiếc xe màu đen bóng trước cổng trường và đưa nó về nhà mà trong lòng thì vẫn đang hoài nghi về câu nói của Yugyeom. Hắn cảm thấy có một cái gì đó sắp diễn ra tại quán bar Loff đó....

-----------------Tại bar Loff-------------

Thằng nhóc Bambam bây giờ đang nhảy trong tiếng nhạc sập sình của quán bar Loff. Cái quán bar nổi tiếng chĩ toàn những kẻ giàu có mới có thể ở đây. Bỗng cánh cửa mở ra.

_Rầm.....

Tiếng động khô khan ấy vang lên thu hút mọi ánh nhìn của mọi người trong bar. Nhưng ở sau bên trong thì vẫn không hề hay biết gì cả. Trước cửa quán bar Loff bây giờ là một người con trai có đôi mắt lạnh lùng, sâu thẳm đang hướng đến phía nhóc Bambam, đôi môi đó khẽ nhếch lên càng làm cho con người này trở nên lạnh lùng hơn. Trên người khoác một chiếc áo kaki trắng, cổ áo mở 2 chiếc núc đầu. Mặc cùng là chiếc quần dài màu đen ôm sát người. Đi chiếc giày boss, đeo khuynh bạc ở vành tai bên phải và 2 bông tai ở tai trái. Tay phải đeo chiếc đồng hồ bằng bạc sáng loáng, trên mặt chiếc đồng hồ có hình ác quỷ...

Đang nhãy bỗng nhiên thấy chột dạ, cậu nhóc ngừng nhãy rồi hướng về phía quầy bar và gọi một ly rượu. Đang nhấm nháp thứ rượu này trắng trong thì bỗng có bóng người trước mặt. Ngước mặt lên và bắt gặp ánh mắt lạnh lùng và sâu thẳm đó. Ly rượu trên tay Bambam rớt xuống....

_Xoãng.......

Chiếc ly trên tay Bambam rớt xuống, những mảnh vỡ đã nát vụn và nằm lăn lóc trên mặt sàn của quán bar Loff.Lúc này mọi thứ như đứng hình, những hoạt đồng trong bar cũng dừng lại. Cũng phải thôi, vì chủ cũ cái quán bar này đã quay lại. Trước kia không một lí do nào mà ông chủ này bỏ quán và nói sẽ rút khỏi giới đêm. Nhưng nay lại xuất đầu lộ diện 1 cách công khai thế này thì hẳn có việc lớn sắp xảy ra.

Cậu nhóc bay giờ thì đang run lên, trên trán đã thấm đẫm mồ hôi. Cậu nhóc sợ, phải. Cậu nhóc đang sợ con người đứng trước mặt mình sẽ làm gì mình? Đôi môi mấp máy nhưng lời nói không thốt ra được. Yugyeom bước đến cạnh Bambam rồi chống 1 tay xuống mặt bàn còn tay kia thì đưa lên giữ lấy má cậu nhóc.

_Hừm, không ngờ cậu cũng dễ thương quá nhĩ?_Yugyeom nhếch mép cười, nụ cười khiến cho bao con tim luọn nhịp nhưng lúc này. Nụ cười này đối với Bambam thì quả là....rất đáng sợ!

_Ưm anh....anh có ý gì?_Bambam nhìn Yugyeom nhưng không dám nhìn thẳng vào mặt mà chỉ nhìn chằm chằm vào cái cúc trên chiếc áo của cậu. Trán thì cứ đỗ mồ hôi như tắm.

_Ý gì ư? chỉ là khen cậu thôi mà!_Yugyeom dựa lưng vào chiếc bàn và đúc 2 tay vào túi quần rồi lại nhìn gương mặt dễ thương kia nhưng hiện rõ sự sợ sệt của cậu nhóc có tên là Bambam. Đưa ánh mặt nhìn mọi người xung quanh và ra hiệu cứ tiếp tục. Thế là cái quán bar Loff này lại tiếp tục sôi nổi như thường...

_Ừm thế thì cảm ơn anh._Bambam có vẻ bình tĩnh hơn khi thấy thái độ của Yugyeom. Cậu nhóc tưỡng là Yugyeom đến đây để "thịt" mình chứ, nhưng mà cậu nhóc cũng đâu biết Yugyeom là ông chủ "cũ" của cái quán bar nổi tiếng này?

  _Cậu nhóc biết mình đã làm gì không?_Yugyeom nói bằng một giọng lạnh lùng mà không thể nào lạnh lùng hơn nữa, đôi mắt thì nhằm nghiềm lại.

_Ah! Em....em có làm gì đâu?_Bambam nhìn Yugyeom rồi ngượng cười, nhưng mà cậu cảm nhận được xung quanh cậu bây giờ là một luồng khí hắc ám.

_Còn chối!_Yugyeom mở mắt ra, nhìn Bambam.

_Em...em...._Bambam lắp bắp, Yugyeom biết. Biết hết rồi, biết hết những việc cậu đã làm. Nhưng tại sao cậu lại biết? chưa để Bambam nói thêm điều gì Yugyeom bước tới và kéo tay cậu nhóc đi, mọi người lại im lặng và nhìn theo cái bóng của 2 người. 

Ra khỏi quán bar, Yugyeom chạy vụt đi mặc kệ cho cậu nhóc chạy thục mạng mới kịp. Cảm thấy khoảng cách đã khá xa, cậu dừng lại. Hất cậu nhóc xuống đất, ngồi bệt xuống đất. Bambam đưa đôi mắt sợ sệt nhìn cái người mang tên Yugyeom này. Quả là một con ác quỹ thứ thiệt.

_Hừm, cậu biết lũ kia đánh Jinyoung như thế nào không?_Yugyeom nhìn Bambam rồi nhếch mép cười

_Ah! Em...em đâu biết gì._Bambam chối và nhìn sang hướng khác.

_Hừm, cậu quả thực là không biết nói dối!_Nói xong Yugyeom quay lưng bước đi và trước khi đi khỏi còn ra lệnh cho tụi đàn em ra và xữ Bambam.

Yugyeom bước nhanh về phía quán bar Loff. Trong lúc đi cậu còn nghe vang vãng tiếng la hét của Bambam. Nghe mà muốn xé lòng người. Bước vào trong quán nhưng mà mọi người vẫn tiếp tục nhìn cậu.

Bước thẳng lên phòng 107 Vip, là chỗ nghỉ ngơi của các ông chủ. Cậu đi thẳng lên đó, vừa bước chân vào phòng đã thấy tên Jin "đệ tử" của cậu và cũng là người thân cận của cậu.

_Ah! Đại ca!_Vừa thấy bóng cậu tên Jin đó đã ngồi dậy và bước nhanh đến chỗ Yugyeom.

_Ừhm, quán này vẫn như trước" nhĩ!_Cậu nhếch mép cười và bước đến chiếc bàn đó ngồi xuống.

_Vâng, từ khi đại ca đi thì có rất nhiều người đến quậy quán. Bây giờ vẫn thế, em đang nhức đầu không biết phải giải quyết tụi AA làm sao đây?_Tên Jin đó cũng ngồi xuống chiếc ghế đối diện cậu.

_Ừhm, cảm ơn cậu trong thời gian qua đã trông coi dùm tôi cái quán bar này._Yugyeom nói rồi lại tự nhiên lấy chai rượu đặt trên bàn, rót vào ly và đưa lên uống.

_Ah! Thế là.... là anh sẽ quay về thế giới đêm sao! Thật không? Thật vậy không?_Tên Jin đó sau khi biết ý định của Yugyeom thì cuống quýt mừng rỡ.

_Ừhm... Vì một số truyện nên tôi sẽ quay về đây. Cậu có phiền không?_Yugyeom đặt ly rượu xuống bàn và dựa lưng vào thành và gác 1 tay lên tấm dựa.

_Hỳ, anh về là tụi em mừng lắm rồi!_Tên Jin đó cuống lên và cười tươi, sau đó gọi tất cả anh em và tạm ngưng hoạt động của quán. Thông báo rằng Yugyeom sẽ quay trở lại....

Và buổi tiệc này sẽ diễn ra vào tối nay!

~End Chap 5~


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: