02
★ quá khứ ★
chín năm trước, đây cũng là lần đầu tiên Thành Công nói chuyện với Xuân Bách.
đại hội thể thao ở trường thì chắc rằng năm nào cũng có rồi. tuy được lặp lại mỗi năm như vậy nhưng nó chưa bao giờ khiến học sinh chán nản mà lại còn rất hứng thú trông chờ.
và Thành Công cũng chẳng ngoại lệ, với một người cực kì yêu thích thể thao và hầu như môn nào cũng có thể chơi qua được, chẳng có lý do gì khiến cậu không tham gia cả.
đây là năm đầu tiên cậu học cấp ba, cũng là năm đầu tiên cậu được chứng kiến đại hội thể thao nhộn nhịp như thế nào.
Thành Công nhớ rõ khi ấy mình đang ngồi bệt dưới sân trường, tay thì cứ liên tục kéo cổ áo cho gió lùa vào, miệng thì thở dốc không phanh khi vừa đánh xong trận bóng chuyền với lớp bên cạnh.
"này nhóc lớp mười đúng không?"
đây cũng là lần đầu tiên cậu gặp Trường Linh - hiện giờ là ca sĩ nhạc tình trông khổ không ai bằng.
Thành Công nhớ rõ khi ấy anh Linh ốm lắm, lại còn cao nữa.
"Nguyễn Thành Công à?" không đợi cậu trả lời, Trường Linh đã đi lại gần và nhíu mắt nhìn vào bảng tên cậu.
cậu vẫn nhớ rất rõ khi ấy Bùi Trường Linh đã vất vả như thế nào khi phải đi tập hợp các học sinh lớp mười để chuẩn bị cho môn thi đấu tiếp theo.
"chốc lát qua hội trường nhé? lên nhận huy chương chứ em thắng nhiều môn quá rồi." anh Linh vừa nói vừa trề môi, cảm thán dò danh sách giải thưởng mà Thành Công dành được sáng giờ.
nghe giọng trêu chọc, cậu cười tít cả mắt rồi liền lễ phép "vâng" một tiếng.
chưa kịp hỏi gì thêm, anh Linh đã bị các giáo viên thể dục réo tên nhờ điểm danh các học sinh khối khác. lúc ấy trông nét mặt Trường Linh khổ vô cùng, đã chạy đi thật nhanh và chọi hết cả đống tài liệu trên tay mình cho người bên cạnh.
người bên cạnh như đã quen thuộc với sự bận rộn của đàn anh này, Xuân Bách vương tay chụp lấy đống giấy tờ được chọi cho một cách (không) tình nguyện rồi chẹp miệng thở dài.
có lẽ vì âm thanh phát ra khá to, Thành Công lúc này mới chú ý đến sự hiện diện của người đứng bên cạnh Bùi Trường Linh nãy giờ.
cậu đang ngồi bệt dưới đất, vì âm thanh mà ngước mắt lên, khi toàn bộ cơ thể Xuân Bách lọt vào mắt cậu cũng là lúc ánh nắng xuyên qua khiến đôi mắt phải nheo lại, nắng gắt đến mức cậu vô thức thốt lên "chói mắt quá."
thấy mình như có chút lỡ lời với người lạ, Thành Công liền nhanh chóng lấy hai tay che miệng, nhìn người kia với vẻ mặt sợ bị hiểu lầm.
đúng là cậu nói khá to, đủ để từng chữ lọt vào tai Xuân Bách.
câu nói ấy như gãi đúng vào chỗ ngứa của anh hoặc là vẻ mặt của Thành Công khi nói câu đấy quá nhăn nhó đi, Xuân Bách đã bật cười dưới cái nóng oi bức của mùa hè Hà Nội.
anh cúi xuống, ngồi xổm hẳn cả người lại để bằng với cậu. đưa bàn tay đang cầm một đống giấy tờ lên trên, từng bước một che đi ánh nắng chiếu thẳng xuống mắt Thành Công nãy giờ.
không thể giấu đi nụ cười, Xuân Bách giở giọng trêu chọc.
"khi nãy bạn nói tớ đẹp trai đến chói mắt à?"
đúng là hành động thường đi ngược với lời nói. tay thì che nắng lại cho cậu khỏi bị làm khó chịu, miệng thì lại bảo mình đẹp trai đến chói mắt.
thú thật thì khá giống bị khùng.
"cái thằng này bị đin à?" đây là những gì hiện lên đầu tiên trong đầu Nguyễn Thành Công khi nghe được những lời mới phát ra từ miệng ai đó.
"bạn lộn rồi, mình đang nói nắng chói mắt í." cậu nhăn mày, nheo mắt giải thích rõ ràng từng câu chữ với người trước mặt.
"..." bây giờ là tới lượt Nguyễn Xuân Bách đơ mặt ra.
sở dĩ anh ghẹo cậu như vậy vì nãy giờ khi cậu thi đấu, anh đều đã ngồi xem chăm chú từ đầu tới cuối rồi. chơi quá hay đi?
ấn tượng ban đầu là Thành Công quá trắng, nhìn sơ lại tưởng là người không bao giờ vận động mà chỉ ru rú trong nhà.
có ai mà ngờ cậu đập bóng phát nào Xuân Bách ớn lạnh phát đó. phải gọi là mạnh dữ thần ấy chứ.
"người ta vừa trắng lại chơi thể thao giỏi, mình ít chơi thể thao lại còn đen ạ?" anh thật sự nghĩ như vậy khi Thành Công vừa dứt cú đánh cuối cùng và thành công giành được huy chương vàng cho đội.
nghĩ người này trông rất hoà đồng, liền nảy sinh cảm giác muốn làm bạn nên mới lại gần trêu chọc như vậy. đâu có ngờ Thành Công lại thật sự nghiêm túc không đáp lại trò đùa của anh.
"tớ cảm ơn." Thành Công sau một hồi im lặng nhìn cánh tay Xuân Bách vẫn đang tiếp tục che nắng cho mình liền cảm thấy chút ngượng ngùng, gật cái đầu nhỏ cảm ơn.
Xuân Bách nghe đến đây thì giật mình, sau đó liền thu cánh tay đang che nắng cho cậu lại rồi đứng cả người dậy, ưỡn lưng vài cái xong liền nhìn xuống Thành Công vẫn còn đang ngồi bệt dưới đất.
"nào đứng dậy. vô trong mát ngồi đi, ở ngoài đây dễ say nắng lắm."
thấy Xuân Bách đưa tay ra, theo bản năng Thành Công đặt tay mình lên anh, làm điểm tựa để đứng dậy.
cả hai cứ thế bước lên những bật ghế đã được sắp xếp sẵn cho các học sinh nghỉ ngơi.
Xuân Bách nhìn Thành Công hai tay cứ đang vo ve chai nước rồi chăm chú xem trận đấu, hoàn toàn ngó lơ sự tồn tại của mình.
bản năng thèm được chú ý ở tuổi dậy thì liền trổi dậy.
"tớ tên Xuân Bách, học tự nhiên í."
thấy người ngồi kế đang khoanh tay nghiêng đầu nhìn về phía mình mà giới thiệu bản thân, Thành Công có hơi bất ngờ.
không phải cậu ghét anh đâu, chỉ là cậu không thường hay gặp những người chủ động một cách vô lý như anh thôi, nhất là với Thành Công - một người xa lạ Xuân Bách vô tình quen được mấy phút trước.
"à." cậu gãi gãi cổ nhìn anh, im lặng một hồi.
"tớ là Thành Công."
"Thành Công á? hèn chi môn gì chơi cũng giỏi nhề." Anh nghĩ thầm.
chỉ với một hai câu giới thiệu ngắn gọn ấy, cả hai thực sự đã thành bạn bè.
lúc đầu chỉ là vài cuộc nói chuyện, càng về sau cả hai lại càng thân thiết. Thành Công thì nhiều bạn lắm, nhưng Xuân Bách chính là người duy nhất cậu chọn để trút bỏ mọi nỗi buồn niềm vui.
tính cách Xuân Bách tuy có hơi nghịch ngợm, ồn ào nhưng anh biết cái nào đúng cái nào sai, luôn cư xử nhẹ nhàng với cậu, đôi khi lại hay trêu quá trớn.
thôi không nói nữa, có cho Thành Công ngồi kể tính tốt của Xuân Bách có khi lại đến mai.
vì sự chiều chuộng của Bách, sau một thời gian tiếp xúc, cậu không thể nào là không phụ thuộc vào anh.
khi ấy Xuân Bách đã thuận tay lôi kéo cậu vào câu lạc bộ "Memory & Moments" của trường. đây là câu lạc bộ chụp ảnh cũng như lưu giữ những khoảnh khắc vụn vặt, đáng yêu nơi học đường.
anh luôn miệng bảo rằng Thành Công rất hợp làm mẫu ảnh của câu lạc bộ. mắt to, cao ráo, trắng trẻo, không hốt vội cậu thì chắc Xuân Bách cắn lưỡi mà chết.
và đúng như dự định, Thành Công đã thật sự đồng ý gia nhập.
không phải vì yêu thích việc chụp ảnh, cậu thích việc bên cạnh Xuân Bách.
năm đó có một phó chủ nhiệm câu lạc bộ - Xuân Bách tận tâm chỉ cậu cách chụp hình, phơi sáng ảnh cũng như chỉnh tiêu cự.
những hành động nhẹ nhàng như nước của anh làm sao cậu có thể chống đỡ nổi đây.
"sao mấy tấm này bạn cứ chụp lệch về phía bên trái vậy?" Xuân Bách dựa hông vào bàn, tay cầm máy ảnh hỏi cậu.
hôm ấy Thành Công nhớ rõ mình có nhiệm vụ chụp ảnh tập thể cho các anh chị trong nhiệm kỳ năm nay để lên bài truyền thông cho câu lạc bộ.
và với cương vị là phó chủ nhiệm, Xuân Bách cũng xuất hiện trong tấm ảnh đó.
chỉ là anh hơi thắc mắc tại sao những tấm đầu tiên Thành Công chụp rất đẹp, nhưng càng ngàng khung hình lại càng lệch sang bên trái.
cậu năm đó chỉ biết xin lỗi vì không để ý đến bố cục. nhưng có lẽ trong thâm tâm, Thành Công mới biết rõ câu trả lời hợp lí nhất là gì.
nói sao nhỉ? chắc là vì khi ấy Xuân Bách đứng ở góc trái trong hàng người đông đúc đó. trong vô thức, tay cậu đã lia camera sang trái rồi.
★
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com