Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

03

  quá khứ 

Thành Công đã thân thuộc với Xuân Bách tới mức cậu thuộc cả lịch trình đi đá bóng mỗi chiều tan học của anh và không ngoài mong đợi, ngày nào cũng có một Thành Công xuống sân ngồi xem bạn Bách đá bóng.

cậu cũng muốn vô chơi lắm chứ, nhưng xui thay bóng đá là thứ duy nhất Thành Công không bao giờ đụng vào.

còn riêng với Xuân Bách thì anh lại thấy đó là một điều may mắn đó chứ. anh chỉ muốn Thành Công ngồi im đấy xem anh sút mà thôi.

có lẽ mọi chuyện sẽ vô cùng yên bình như vậy. sẽ là một tình bạn đẹp, là một Thành Công hay trêu anh và một Xuân Bách im lặng để bạn trêu mình.

nhưng cuộc đời mà, luôn biết làm chúng ta suy sụp bằng nhiều cách khác nhau.

có lẽ nó đã hành hạ Thành Công bằng cách cướp đi Xuân Bách - người cậu phụ thuộc nhất.

cậu nhớ rõ ngày ấy, ngày cậu gửi tấm thư bày tỏ tấm lòng mình với anh.

đúng rồi, là thư tỏ tình ạ. Thành Công thiệt sự thích Xuân Bách rồi nhớ.

hồi đấy thì thư tay vẫn còn được dùng nhiều lắm. có lẽ từng con chữ do chúng ta nắn nót viết nên thì sẽ bộc lộ, gửi gắm được thứ cảm xúc nhớ mong trong đấy chăng?

giống như một đứa trẻ khi bị lấy đi chú gấu bông yêu thích của mình, ngày Xuân Bách biến mất khỏi Hà Nội cũng là ngày Thành Công cảm nhận được nỗi đau day dứt khó tả vô cùng.

anh đi còn chẳng báo trước với cậu một tiếng nữa cơ.

người ngoài nhìn vào đôi khi lại tưởng cả hai chỉ là một đôi bạn bè bình thường nhưng đối với Thành Công, vị trí của Xuân Bách trong lòng cậu đã khác.

thư tỏ tình đã được gửi đến tận nhà anh, Thành Công cứ tưởng vào ngày hôm sau cậu sẽ nhận được lời hồi đáp. nhưng không, cứ như có một cơn bão lùa qua và kéo theo Xuân Bách đi mất.

anh ấy cứ biến mất khỏi cuộc sống cậu với không một lời từ biệt nào.

nếu nói không rung động trước những hành động của Bách thì chắc chắn là nói dối.

thật sự cậu đã rất thích Xuân Bách.

việc anh rời đi với không lời thông báo đã khiến Thành Công vô cùng thất vọng, nhưng có lẽ cái cảm xúc rung động kia đã lấn át gần hết trái tim cậu. bây giờ muốn nghĩ xấu cho anh cũng không được.

sau này khi hỏi rõ Bùi Trường Linh, cậu mới hiểu ra được lý do.

họ hàng anh nợ nần, cứ thế mà âm thầm cuỗm gia tài, đất đai của cả gia đình đem ứng, không một chút gì là xin phép. gia đình Xuân Bách cứ thế mà dùng hết số tiền tiết kiệm, bay vào Sài Gòn làm lại từ đầu. ở Hà Nội thêm ngày nào thì bọn đòi nợ lại tới tìm rồi gây loạn ngày đấy.

và chuyện quan trọng nhất, làm cũng đã làm rồi, đó là cắt đứt mọi quan hệ với họ hàng trong nhà.

đem đất đi ứng đã là quá đáng lắm rồi, có chết thì gia đình anh cũng không nhận người họ hàng ấy làm người thân.

nghe kể tới đây Thành Công mới nhẹ nhõm hơn đôi chút. Bùi Trường Linh an ủi cậu nhiều lắm, anh cũng nói đỡ Xuân Bách rất nhiều, chính anh cũng mong hai đứa sẽ không vì chuyện này mà cắt đứt liên lạc với nhau.

Thành Công cũng hiểu rõ chuyện này quá gấp gáp cũng như có hơi khó khăn để có thể chia sẻ liền với cậu. thôi thì coi như tạm tha cho Xuân Bách vậy.

những ngày tháng sau đó cậu đã phải quay trở lại vòng tuần hoàn cũ của mình, thức dậy - đi học - về nhà.

tuy bạn bè xung quanh nhận ra sự trầm lặng của Thành Công, nói với cậu đôi lời an ủi nhưng có vẻ cũng chẳng giúp ích được gì.

những lời bộc bạch trong tim cậu vừa thoát ra thì liền mất đi cơ hội gặp gỡ, ngay cả lời hồi đáp cũng không nhận được.

trong suốt nhiều năm dài đăng đẳng, có vài người sẽ bị thứ tình cảm ấy làm thành chiếc ổ khoá chắc chắn, không mở lòng được với người sau. nhưng lại có người quên đi những cảm giác rung động ấy nhanh đến mức đau lòng, họ sẵn sàng bỏ lại quá khứ và tiếp tục sống với trái tim khao khát được yêu.

Thành Công thật sự vẫn chưa biết rõ Xuân Bách là người thuộc thể loại nào. nói đúng hơn thì chính cậu cũng không biết anh có rung động với mình hay không nữa.

nhưng sau khi Thành Công vô tình gặp anh ở nhà học sinh cậu nhận dạy kèm, từng hình ảnh, mùi hương, kỉ niệm của quá khứ cứ lần lượt trồi lên như sóng lớn, và cả những rung động thuở ấy nữa.

không ngoài dự đoán, cậu vẫn cầm thấy có chút bực tức, khó chịu xen lẫn tủi thân chuyện quá khứ, việc Xuân Bách đã đi mà không báo cho cậu một lời nào.

khi đứng trước mặt anh, cậu đã nghĩ có lẽ anh sẽ không nhận ra mình. chín năm, dư sức để Thành Công đã cao hơn, giọng nói có chút thay đổi và rõ rệt nhất là ở khuôn mặt, từng đường nét cứ theo năm tháng mà rõ ràng ra.

không phải là khác hoàn toàn, nhưng nếu chỉ nhìn lướt qua thì Thành Công không nghĩ là Xuân Bách biết đâu.

người ta thường nói, mùi hương là thứ lưu giữ nhiều kỉ niệm lâu nhất.

khi đứng trước mặt anh, mùi nước xả vải xen lẫn mùi hương quen thuộc thuộc ấy đã khiến cậu thật sự có chút bồi hồi.

lần đầu nói chuyện với anh sau khoảng thời gian chín năm, thật sự Thành Công có chút mong rằng anh sẽ nhận ra cậu nhưng sau cùng, cậu vẫn không dám đối mặt với Xuân Bách và đã tìm cách chạy trốn.

làm sao có thể đường đường chính chính đứng trước mặt người mình đã từng hết lòng thích và người đó cũng đã từng bước mà rời khỏi cuộc sống của mình chứ.

chuyện Thành Công lười biếng nhất chắc có vẻ là yêu ai đó. chín năm qua, học tập đến công việc, rồi bay sang Hàn Quốc làm thực tập sinh, đó chính là những điều cậu luôn quyết tâm dồn hết tâm huyết vào, chẳng có lấy một cảm xúc rung động đâu đây.

chính Xuân Bách mới là người làm Thành Công muốn yêu đương.

mình thích đọc comment của mọi người lắm, nếu được thì hãy comment những gì bạn nghĩ nhớ TT

iu sữa đậu nhèo.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com