Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chát

  Cốt truyện lần này chắc vẻ sẽ hơi khó hiểu nên mình sẽ giải thích sương sương trước.
   +Kakuchou đã chết trước khi Phạm Thiên thành lập ( có thể xem Ngọt là câu chuyện mà Ran tưởng tượng ra sau khi Kaku chết).
    +Ran và Sanzu đã từng yêu nhau thật nhưng sau đó chia tay( như chap Đắng ấy)
  Truyện lần này cũng không có ngọt cho lắm nhưng cũng không buồn lắm đâu .
_______________________________________
Liệu có bao giờ bạn nghĩ rằng bản thân một ngày nào đó sẽ phải sống trong ảo mộng của chính mình chưa?

Vậy thử nghĩ xem , nếu thật sự điều đó xảy ra thì sẽ như thế nào nhỉ? . Nhiều người nói rằng chỉ cần tỉnh mộng là xong , mọi vấn đề đã được giải quyết nhưng có chắc rằng bản thân có thể thoát ra khỏi nó không? hay cứ như bị nhấn chìm trong dòng nước xiết mặc cho là bản thân không ngừng cố gắng bám díu lấy tia hy vọng cuối cùng nhưng cũng chỉ là vùng vẫy trong vô vọng trong bất lực. Cả cơ thể như được dòng nước ấy đưa xuống tận đáy sâu, chẳng còn có thể cứu chữa được nữa.

Ấy vậy mà vẫn có một chàng trai hằng ngày lại lựa chọn cách sống  như thế . Anh ta phải qua lại giữa thực tại và ảo mộng của bản thân . Thực tại quá nỗi khắc nghiệt còn ảo mộng quá nỗi hạnh phúc khiến bản thân không ngừng đắm chìm vào nó cũng như dòng nước kia rồi sẽ kéo anh xuống tầng sâu của đau đớn. Từ khi nào anh lại đắm chìm vào cái thế giới ấy nhỉ?

Có lẽ phải nhắn đến trận đánh giữa touman2 và kanjimantou năm ấy . Cái năm tiếp nỗi của nhiều sự kiện diễn ra, cũng chính là cái năm bóng tối bao quanh vị cựu tổng trưởng Touman khiến cậu ta trở nên lạnh lùng khiếp đảm như bây giờ . Hơn hết cũng chính trận đánh đó đã cướp mất một phó tổng trưởng cao cả mang tên Kakuchou , mang cậu ta về bên vị tổng trưởng đã khuất trong màu áo đỏ  đầy máu . Cũng chẳng có cái vuốt mắt từ biệt hay ngưỡng mộ như trước đó. Chỉ là một sự nặng lòng khiến nỗi đau chẳng biết diễn tả thế nào. Bản thân chẳng phải là đá là sắt mà không biết đâu chẳng qua khi nỗi đau đã lên tới đỉnh điểm thì não bộ đã chuyển đổi thể hiện qua bằng sự im lặng và cũng chẳng có sự kinh ngạc nào cứ như thể sớm muộn rồi nó cũng xảy ra . Chỉ có điều là không ngờ nó đến nhanh như vậy.

Chẳng dừng lại ở đó, bản thân sau này lại đem lòng thích kẻ đã trực tiếp mang đến nỗi đau trong tâm của mình . Thế mà yêu đến điên cuồng , chẳng màn đến bản thân đã thay đổi thế nào . Chỉ tới khi chợt khựng lại vài giây , quay đầu nhìn lại mới biết bản thân mình đã đi quá xa và chẳng còn là chính mình khi xưa . Và cũng chẳng còn cách nào trở về như trước chỉ đành chấp nhận buông bỏ,tự ôm nỗi đau dành riêng cho mình. Có lẽ cuộc sống này là thế nếu cứ mãi chạy theo tiếng gọi của con tim thì khi hối hận nhìn lại thì cũng chẳng còn kịp nữa, tới khi chuyện đã rồi thì chỉ không ngừng than trách bản thân lúc ấy sao lại chẳng nghe theo lí trí mà cứ nhất quyết chọn con tim mặc cho sự ngăn cản của kẻ ngoài cuộc,họ cũng chính là những người biết rõ điều tồi tệ gì sẽ xảy ra . Chỉ có thể nói bản thân lúc ấy thật  NGU NGỐC

Nói đi thì cũng nói lại làm người mà , ai chẳng có sai lầm nhưng đáng trách ở chỗ biết nhưng vẫn cứ đâm đầu để khi kết thúc chẳng biết phải trách ai . TRÁCH MÌNH HAY TRÁCH NGƯỜI

Kết thúc cuộc tình giữa anh  và kẻ điên trung thành kia, phải chăng tổn thương mang lại không ích, kẻ tổn thương  ai cũng biết nhưng kẻ ấy lại khoác lên mình vẽ ngoài mạnh mẽ , chẳng biết chứng tỏ cho ai xem. Phải chăng như một cách tự trấn an mình cũng như trấn an cho đứa em duy nhất của anh .Để rồi hằng đêm  phải tự tưởng tượng viễn cảnh hạnh phúc nào đó không tồn tại. Thử hỏi rằng ai không xót khi nhìn thấy cảnh đó, thương nhất vẫn là Rindou. Một bên vừa làm việc, một bên vừa phải trông chừng người anh trai tội nghiệp của mình . Bản thân cậu cũng sợ , sợ một ngày nào đó Ran sẽ bỏ cậu mà đi , sợ Ran sẽ vì viễn cảnh không tồn tại ấy mà bỏ rơi cậu

  " Nissan , anh ổn không ? Có cần em nghỉ vài ngày không?"

  " Không cần đâu, anh ổn mà . em đừng lo"

   " Anh đừng như thế. Em sợ lắm , sợ một ngày anh nằm đó chẳng còn có thể bên em được ."

   " Này Rindou ,lâu lắm rồi mới thấy em khóc đấy . Ngoan nào ,nín đi. Anh thương"

   "Anh hứa , anh sẽ không bỏ em đâu. Đừng lo, tin anh đi"

   " Anh phải giữ lời đấy"

Nói thì nói thế nhưng có biết chăng trong tâm trí anh đang nghĩ gì, điều này đồng nghĩa với việc trong người anh dường như có một quả bom hẹn giờ và cũng chẳng biết khi nào nó phát nổ chỉ biết rằng một thời điểm nào đó nó sẽ nổ tung , phá hủy tất cả . Có lẽ anh hối hận lắm, nhưng hối hận thì cũng biết làm gì. Chân đã dẫm phải vũng lầy thì tùy từng đôi giày mà có thể khiến nó sạch sẽ trở lại nhưng dù có sạch đi nữa cũng chẳng như lúc đầu . Bản thân anh biết điều đó chứ, đâu ngu ngốc tới mức không hiểu . Chẳng qua là anh tiếc.  Tiếc cho cảm xúc rung động với cái gã vì đồng đội mà bỏ anh đi . Tiếc cho tình cảm anh dành cho kẻ mượn anh để theo đuổi bóng hình của hắn. Tiếc cho Rindou bé bỏng lại có người anh bất tài vô dụng chỉ làm thêm gánh nặng cho em. Tiếc cho sự quan tâm của mọi người cho kẻ như anh . Tiếc cho nhưng viên thuốc anh uống hằng ngày cũng chẳng để nó phát huy tác dụng

Khi bản thân tuyệt vọng , thì thứ người ta hay nghĩ nhiều nhất đó chính cái chết. Hơn hết là việc chọn cái chết nên chọn một cái chết đau đớn từ những tòa nhà cao tầng nào đó hay  dằng co với sự sống khi bị nhấn chìmmột dòng nước lạnh thấu da thịt. Nhưng chọn thế nào anh cũng tùy anh . Cái chết do mình tự an bài vẫn hơn

Chỉ đơn giản là vài viên thuốc ngủ và vài viên thuốc trầm cảm do bác sĩ kê đơn . Anh sợ bản thân mình tự vẫn mà không chết , tới lúc ấy chẳng biết sẽ đối mặc với Rindou thế nào . Cũng vì thế anh uống tận 2 hộp thuốc với lượng thuốc nhưng thế cũng dư sức giết anh trong phút chốc . Anh đã làm thật , anh đã chọn ra đi để bản thân thanh thản hơn . Và thật sự thất hứa với đứa em trai anh cưng chiều,từng hết mực chăm sóc . Nhưng làm sao anh ác tới vậy . Phút chót anh vẫn còn để lại vài lời cuối cùng trước khi từ giã cuộc đời , chỉ đơn là 2 bản ghi âm được lưu trong điện thoại . Khi bản ghi được gửi cũng chính là lúc anh trật giật với những hơi thở cuối cùng.

2 bản ghi âm . 1 cho Rindou

" Rindou bé bỏng của anh ơi . Anh xin lỗi gì đã thất hứa với em . Anh đáng trách lắm đúng không? Làm anh nhưng chỉ mang lại gánh nặng cho em . Thật sự anh chẳng với chữ Anh chút nào cả . Mong em sống tốt , tự lo cho mình quan tâm mình hơn , sau này anh cũng chẳng thể nhắc em đừng bỏ bữa hay thức khuya...nữa đâu. Đừng giận anh nhé . Chào em , Rindou yêu quý"

Bản còn lại , có lẽ phần nào đoán ra là  gửi lại cho tên đã khiến anh yêu đến quên mình là ai,Sanzu Haruchyo .

" Gửi đến mày Sanzu. Thật ra tao cũng chẳng biết phải nói gì với mày . Trong lòng có nhiều thứ muốn nói lắm nhưng bản thân lại không thể nói ra. Cũng rất cảm ơn mày cho tao biết cảm  giác yêu một người là như thế nào. Mặc dù chẳng bao lâu cũng chẳng tốt đẹp mấy nhưng trước khi tao đi thì bản thân cũng không còn luyến tiếc bởi đã được biết cảm giác yêu một người đến điên cuồng là cảm giác như  thê nào . Cảm ơn mày nhiều Sanzu . Chúc mày mau chóng có được tình cảm như mong muôn"

Không chỉ là dừng lại với 2 bản ghi ấy đâu. Vẫn còn một bản khác nhưng có lẽ sẽ chỉ có anh biết mà thôi. Đặc biệt bản  này sẽ được chính miệng anh nói ra khi sang được thế giới bên kia dành cho người con trai mang tên Kakuchou

Chính thức Ran Haitani không còn tồn tại trên cõi đời này .

Cả ngôi nhà toát lên sự im lặng đến đáng sợ . Tiếng gõ cửa " cốc ...cốc....cốc" vang lên nhưng chẳng lời hồi đáp . Bất giác con người có mái tóc mullet tím trở nên hồi hợp , một cảm giác chẳng lành . Đành rút chìa khóa tự mở cửa , bước vội vào trong tiến thẳng tới của phòng của Ran .

"Ran ơi. Anh có trong đây không?"

Thấy không ai trả lời cậu buộc lòng đẩy cửa bước vào. Chỉ thấy anh đang nằm đó , cả cơ thể bất động tựa như đang ngủ . Cũng chẳng quá nỗi ngạc nhiên bởi anh câu có thể ngủ tận 24 tiếng một ngày cơ mà .

"Anh ngủ rồi sao , đúng là cái đồ ham ngủ"

Chẳng muốn anh trai mình mất giấc ngon nên cậu chỉ ra ngoài nấu chút đồ ăn cho anh bởi thói quen sau khi ngủ dậy anh sẽ kiếm đồ ăn ngay , nếu không có anh sẽ giận dỗi như con nít mất . Trước khi nấu cơm cũng không quên cắm sạc điện thoại,cũng có lẽ vì thế nên cho tới tận lúc này cậu chẳng biết gì cả . Vẫn cứ đinh ninh anh mình đang ngủ nhưng chỉ tiếc là giấc ngủ này hơi lâu chẳng biết có tỉnh lại hay không . Cho tới khi tiếng chuông reo lên

"Rinh...rinh...rinh"

"Alo, có việc gì nói lẹ đi . Tao không rãnh đâu Sanzu "

" Ran...Ran nó có đang ổn không ấy. Tao thấy nó gửi cho tao bản ghi âm khá là kì lạ . Nói như thể nó sắp chết rồi ý."

" Câm mồm mày đi . Anh ấy đang ngủ . Tao không rãnh nói chuyện với mày "

Sau cuộc gọi từ Sanzu cảm giác bất an tăng lên bội phần nhưng chỉ nghĩ do mình đa nghi quá nên cũng mặc kệ thay đồ rồi đánh một giấc sau buổi làm việc mệt mõi. Tới khi chợt mình thức giấc sau một giấc ngủ dài thì trời cũng đã chập choạng tối . Bước chân ra khỏi phòng lại thấy đồ ăn vẫn còn nguyên

" Lạ thật , anh ấy không đói luôn sao . Ngủ gì dữ vậy "

" Nisan , nisan ơi . Anh dậy ăn đi . Anh ơi"

Tới gần cơ thể anh, nhè nhẹ đặt tay vào chiếc mũi nhỏ thì cậu mới thật hoảng hốt khi chẳng cảm nhận được hơi thở của anh đâu . Cậu hoảng rồi , tay chân run lên , vội vàng lay người anh , không ngừng gọi tên nhưng tiếc quá chẳng một tiếng nào đáp lại . Vẫn là cái im lặng đến đáng sợ ấy nhưng lần này cậu gần như tuyệt vọng thật sự , xoay người lấy điện thoại gọi cấp cứu . Tay chân lóng ngóng lo ôm cơ thể anh vào lòng rồi chỉ biết ngồi đó chỉ khóc , chỉ tới khi tiếng xe cấp cứu vang lên cậu mới thật sự tỉnh lại trong dòng suy nghĩ. Theo chân lên xe tới bệnh viện đứng trước căn phòng cấp cứu tưởng chừng tim muốn rớt ngay tại chỗ nhưng rồi tiếng bác sĩ cất lên khiến tim cậu dường nhưng ngừng đập

" Xin lỗi . Chúng tôi không giúp được cho gia đình , cậu đã mất trước khi được đưa vào bệnh viên . Rất lấy làm tiếc cho gia đình "

Chân cậu chẳng thể đứng vẫn, ngã khụy xuống sàn , không ngừng ôm mặt mà khóc . Trái tim như đã chết . Một cái chết lặng đầy đau đớn , chẳng  đau về thể xác mà lại đau trong lòng. Cũng không biết cậu ngồi đó bao lâu , cũng chỉ biết trời đã chuyển sang màu sắc mới cho một ngày khác bắt đầu . Bỗng chợt nhớ lại lời nói về bản ghi âm mà vội vạng lướt tìm trên chiếc điện thoại ấy. Mong mỏi bản thân vẫn nhận được lời từ biệt cuối cùng từ anh . Có , cậu tìm thấy rồi nhưng thà không thấy còn hơn . Thấy chỉ thêm đau lòng. Cơn đau trong tim không ngừng quặng thắt , chưa bao giờ cậu nghĩ sẽ có ngày hôm nay và chưa bao giờ cậu nghĩ anh em haitani phải có kẻ sống người mất

" Anh tồi lắm nisan . Anh đã hứa với em thế nào , tại sao bây lại như thế arg...." tiếng thét trong vô vọng . Có gào có kêu đến mấy thì anh cũng vậy cũng chẳng sống lại .

Kẻ thanh thản ra đi . Người đau lòng ở lại . Tiếc cho câu hứa chưa trọn ven . Tiếc cho một con người như anh .

Tất cả chỉ còn bao gọn bằng một chữ TIẾC

Còn về phía tên Sanzu kia khi biết tin anh chết sẽ như thế nào?Chẳng biết hắn có buồn , có khóc vì anh không? Hay cũng chỉ xem như một cái áo cũ bị mất cũng chẳng có gì đáng tiếc . Kiếm cho mình cái mới tốt hơn .

Tui không giỏi văn nên viết hơi lủng củng mong mọi người thông cảm

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com