Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 4

Gần đây, tôi cảm thấy khá bối rối. Tôi đã từng thông cảm với người khác và thậm chí nài nỉ Aoey đến ở cùng. Tôi chẳng được gì từ việc đó cả. Nếu cần người giúp việc, tôi có thể thuê ai đó, nhưng tôi lại bảo Aoey đến ở cùng. Điều đó có vẻ thật vô lý. Tại sao tôi lại làm thế?

Đã một tuần kể từ khi Aoey chuyển đến ở với tôi, và tôi cũng đã một tuần không về nhà. Lúc đầu tôi hơi lúng túng, nhưng giờ thì tôi đã quen với việc có cô ấy ở đây. Chúng tôi nói chuyện và tham khảo ý kiến lẫn nhau, mặc dù đôi khi tôi không thực sự hiểu cô ấy.

"Bạn có biết là bạn có thể trộn nước xả vải với nước để lau sàn không? Nó sẽ làm cho sàn nhà không còn bụi bẩn đâu."

"Thật à? Tuyệt vời quá!" Tôi giả vờ ngạc nhiên, mặc dù tôi không thực sự quan tâm đến cách làm miễn là sàn nhà sạch. Tôi có thể trả tiền cho ai đó để làm việc đó, nhưng chính cô ấy đã bắt đầu cuộc trò chuyện.

Aoey đang lau sàn bằng cây lau nhà. Tôi ngưỡng mộ sự siêng năng và nỗ lực của cô ấy để trở nên hữu ích. Cô ấy đã tìm được việc làm ở một cửa hàng tiện lợi và sau khi tan làm, cô ấy về nhà dọn dẹp nhà cửa của tôi. Cô ấy làm mọi thứ mà không bao giờ lười biếng.

"Nếu bạn học đại học mở, bạn sẽ có thời gian mà."

"Tại sao bạn không thử thi vào một trường đại học công lập?"

"Mình không thông minh đến vậy đâu. Mình không nghĩ mình có thể cạnh tranh với người khác được. Mình có thể học ở bất cứ đâu. Điều đó không quan trọng."

"Chúng ta có những quan điểm khác nhau quá. Gia đình mình đặt quá nhiều áp lực để mình vào được đại học công lập. Họ coi đó là bước khởi đầu cho sự nghiệp của mình. Ba mình thậm chí còn cố gắng mua chuộc mình bằng một chiếc đồng hồ Patek Philippe nếu mình làm được điều đó."

"Patek Philippe là tên của một ảo thuật gia à?"

"Mình chỉ nói đó là một thương hiệu đồng hồ thôi."

Một số người không quan tâm đến các thương hiệu xa xỉ. Với Aoey, Patek Philippe chẳng khác gì Lee Min Ho là một ca sĩ nhóm nhạc nam.

Liệu cô ấy có biết Lee Min Ho là ai không?

"Bạn thông minh, không cần phải học hành chăm chỉ. Thực ra bạn không cần phải làm việc và vẫn có thể sống thoải mái. Bạn hoàn hảo – xinh đẹp, giàu có và thông minh," Aoey nói, nhìn thẳng vào mắt mình như thể muốn mình hiểu rằng cô ấy nói thật. Nhưng mỗi khi nhìn vào mắt cô ấy, mình cảm thấy ngượng ngùng và phải nhìn đi chỗ khác.

"Bạn không đeo kính nữa à?"

"Mình đang dọn dẹp. Mình không cần dùng đến."

"Bạn có đeo kính khi đi làm không?"

"Thỉnh thoảng."

"Bạn nên đeo kính."

"Tại sao?"

"Mình không biết, nhưng bạn nên làm vậy." Mình nhìn thẳng vào mắt cô ấy mặc dù cảm thấy yếu đuối. Mình cần phải nói cho cô ấy làm những gì mình muốn. Aoey gật đầu đồng ý.

"Được rồi, mình sẽ đeo kính."

"Bạn nên buộc tóc lên và bỏ qua lớp trang điểm."

Aoey mỉm cười sau khi tôi đưa ra nhiều yêu cầu như vậy. Tôi biết mình đã đòi hỏi quá nhiều, và tôi cũng không hiểu rõ tại sao mình lại bận tâm về lớp trang điểm của cô ấy.

"Không, mình sẽ không làm."

"Tốt." Tôi lo lắng cho cô ấy. Cô ấy thật ngây thơ và xinh đẹp đến nỗi người khác có thể làm hại cô ấy.

"Mình nghĩ lương làm thêm ở cửa hàng tiện lợi không đủ. Mình nên tìm việc khác."

"Bạn làm việc quá sức rồi đó. Bạn nhỏ bé như vậy."

"Sẽ có việc gì đó mà mình làm được."

Sau khi Aoey dọn dẹp xong, chúng tôi ngồi lại với nhau và xem TV. Đây là một hoạt động khác mà tôi cảm thấy thoải mái khi ở bên cô ấy.

Chúng tôi nói về các diễn viên và bộ phim Hàn Quốc. Chúng tôi có rất nhiều sở thích chung, điều đó khiến tôi nhận ra ý nghĩa của sự thân mật.

Cốc cốc.

Có người gõ cửa. Tôi cầm điều khiển từ xa và nhấn tạm dừng, dừng lại ở biểu cảm há hốc mồm của diễn viên. Aoey đứng dậy để mở cửa. Tôi nhìn thấy anh trai mình, Great, trong bộ đồng phục học sinh, trông có vẻ ngạc nhiên khi thấy một người lạ.

"Đây có phải phòng 1725 không?" Great hỏi, lùi lại vài bước để kiểm tra lại số phòng. Tôi gọi từ bên trong.

"Vào đi. Tao ở đây."

Great thò đầu vào và nhìn thấy tôi, trông có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi có một vị khách - một "người bạn".

"Em không biết là chị có bạn bè." Great nói, chỉ vào Aoey với vẻ ngạc nhiên.

"Mình tên là Aoey." Aoey, không đeo kính, mỉm cười với em trai mình, khiến anh ta sững sờ.

"Great, em đang vô lễ đấy. Đừng nhìn chằm chằm vào cô ấy," tôi nói.

great  mỉm cười và gật đầu e dè.

"Chào," Great nói.

"Hai người trông giống nhau đấy, Great và Gen," Aoey nhận xét, nhìn Great một cách suy tư. "Nếu cậu là con trai, cậu sẽ trông giống thế này."

"Tại sao em lại ở đây?" Tôi cắt ngang cuộc trò chuyện, cảm thấy khó chịu với cả hai, có lẽ là hơi quá mức.

Great, mang cặp sách, ngồi xuống cạnh tôi và bĩu môi.

"Thôi nào."

"Thật mà. Mẹ nói chị sẽ không về nhà trong một tuần. em nghĩ chị có thể có bạn trai ở đây. Em muốn xem kiểu đàn ông nào có thể chinh phục trái tim chị, nhưng hóa ra lại là một cô gái.Tôi đánh vào great.

" Ôi! Sao chị lại đánh em?"

Tôi đánh em ấy vì em ấy không hiểu tôi. Great đáng lẽ phải hiểu tôi rõ hơn thế. Tôi không phải là người "dễ dãi". Tôi chào đón mọi người nhưng chưa bao giờ để ai "xâm phạm" không gian của mình.

"Em nghĩ gì khi thấy một cô gái?"

"Vẫn thấy lạ. Em không biết là chị có bạn bè."

"Tại sao không?"

"Chị không phải là một người bạn tốt. Ui da! Chị đánh em nữa rồi!" Tôi đập vào đầu em ấy một cái rõ kêu. Aoey cười lớn trước cảnh tượng đó.

"Hai đứa các cậu thật đáng yêu." Aoey nói, vừa nói vừa nhìn đồng hồ. "Ối, tớ phải đi rồi, Gen. Tớ đã dọn dẹp mọi thứ rồi đấy. Cậu có thể làm bừa bộn lại. Tớ sẽ quay lại dọn sau. Tạm biệt!"

"Được rồi," tớ đáp lại, nhìn Aoey đi ra.

"Đừng quên kính của cậu!" Tớ nhắc lại. Aoey quay lại, mỉm cười với tớ bằng cả khuôn mặt.

"Được rồi."

Khi em trai tôi thấy cô ấy đi, cậu ấy đứng dậy một cách phấn khích, chuẩn bị nói gì đó, nhưng Aoey đã quay trở lại và ngã nhào. Em trai tớ định đỡ cô ấy, nhưng...

"ĐỪNG CÓ CHẠM VÀO TỚ!"

Tiếng hét của cô ấy và sức mạnh của cú đẩy khiến căn phòng trở nên im lặng. Great và tớ đều sững sờ trước tiếng động lớn và phản ứng dữ dội đó. Tớ chưa bao giờ thấy cô ấy như vậy.

"Mình xin lỗi. Mình đang vội. Mình quên điện thoại."

"Nhanh lên."

Aoey cầm lấy điện thoại, nhìn tớ, rồi đi ra ngoài. Tớ nhún vai, ra hiệu bảo cô ấy đi làm. Khi cửa đóng sập hoàn toàn và tớ chắc chắn cô ấy sẽ không quay lại, Great phá vỡ sự im lặng.

"Bạn của chị thật kỳ quái."

"Kỳ quái như thế nào?"

"Cô ấy có vẻ ngọt ngào, nhưng đồng thời, cô ấy đang giấu điều gì đó bên trong." Great đặt tay lên ngực. "Thật thú vị." Cậu ấy trông như đang mơ mộng.

"Đừng ngốc thế. Em biết điều gì thú vị không?"

"Dĩ nhiên là biết rồi. Cô ấy giống chị, Gen. Tất cả đàn ông đều bị cậu thu hút. Họ muốn biết cậu đang nghĩ gì."

"Thôi nào, cậu bé biết tuốt. Em cũng bị chị thu hút à?"

"Em không bị chị thu hút đâu. Em biết chị cả đời rồi. Nhưng bạn của chị, Aoey..."

"Em nên về nhà đi."

"Cái gì? Em chưa nói xong, mà chị đã đổi giọng rồi. Em ở đây vì em nhớ chị. Em đã không gặp chị cả tuần rồi."

"Nếu nhớ mẹ thì về nhà mà gặp mẹ đi, đừng có ở đây!"

"Chị có cái miệng thật tệ. Nhân tiện, chị có biết Aoey có bạn trai không? Về nhà đi!"

"Chị điên à? Em là em trai chị. Đừng có đuổi em ra khỏi cửa." Great trông bối rối nhưng vẫn từ từ đứng dậy, cầm cặp sách.

"Nhân tiện, đừng nói với mẹ là chị đang ở với bạn." Tôi cảnh báo cậu ấy.

"Tại sao?"

"Chị chưa sẵn sàng để giải thích. Chị không muốn giải thích với mẹ và bố theo cách mà chị phải giải thích với em rằng tớ có bạn."

"Chị đang hành động như thể chị đang sống với bạn gái rồi đấy."

Great bắt đầu nhận ra tôiđang thực sự khó chịu. Cuối cùng cậu ấy đã ra đi. Khi ở một mình, tôi bắt đầu suy nghĩ về những gì vừa xảy ra.

Tại sao Aoey lại từ chối sự giúp đỡ của Great? Cậu ấy chỉ đang cố gắng giúp đỡ mà thôi.

Điều đó có vẻ không bình thường. Mình có nên hỏi cô ấy về chuyện đó không?

Tôi đợi đến khi Aoey về nhà vào buổi tối. Khi cô ấy đến, cô ấy buông tóc xuống. Mái tóc dài của cô ấy gợn sóng sau một ngày buộc chặt. Mình lặng lẽ quan sát cô ấy khi cô ấy đi về phía mình. Tôi cúi xuống gần mặt cô ấy.

"Aoey," Tôi gọi một cách trêu chọc.

Cô ấy giật mình, như thể bị điện giật. Cô ấy cố gắng đánh tôi, nhưng tôi nhanh chóng chặn tay cô ấy lại. Chúng tôi nhìn nhau chằm chằm, và cô ấy lùi lại khi nhận ra đó là tôi.

"Tớ... Tớ xin lỗi."

"Cậu không sao chứ? Cậu trông không ổn chút nào," tôi nói, tiến lại gần hơn. Cô ấy lùi nhanh.

"Không có gì."

"Tại sao cậu lại cố đánh tớ?"

"Tớ... tớ giật mình."

"Đó là một phản ứng hơi quá đáng." Tôi với tay về phía cô ấy, và dưới cặp kính vuông, tôi nhìn thấy đôi mắt đẹp của cô ấy. "Để tớ xem cậu có ổn không." Tôi với tay để kiểm tra lại.

Aoey lùi lại và khoanh tay. Đôi mắt dịu dàng của cô ấy nhìn về một hướng khác.

"Cậu không muốn tớ chạm vào cậu."

"Không... Không phải như vậy." Cô ấy trông rất sợ hãi và lo lắng đến nỗi tôi cảm thấy thương hại cho cô ấy. Bàn tay run rẩy của cô ấy với ra chạm vào tôi. "Đây, bây giờ tớ sẽ chạm vào cậu."

"Bắt lấy!"

Tôi  nắm chặt cổ tay cô ấy và siết chặt. Aoey trông hoảng sợ và sợ hãi. Điều này không bình thường.

"Tại sao cậu lại sợ bị chạm vào thế?"

"Cậu có thể nói cho tớ biết được không, Aoey?"

Ánh mắt của Aoey bộc lộ sự khó chịu. Lúc này, tớ thực sự tò mò về những gì đang diễn ra. Cô ấy nhìn xuống sàn và thì thầm:

"Tớ nghĩ người khác đều bẩn."

"Kể cả tớ?"

Tớ buông tay cô ấy ra, cảm thấy có lỗi nhưng vẫn cố gắng hiểu. Mỗi người đều khác nhau; tớ ghét tắc kè, còn cô ấy có thể không ghét. Đó không phải lỗi của cô ấy.

"Cậu khác."

"Ồ?"

"Tớ không cảm thấy cậu bẩn."

"Vậy tại sao cậu lại sợ tớ đến thế?"

Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt ướt lệ. Từ ánh mắt buồn bã của cô ấy, tôi không hiểu ý nghĩa của điều đó là gì.

"Tớ cảm thấy mình bẩn hơn cậu, và tớ không muốn cậu bị vấy bẩn bởi cái bẩn của tớ."

Cái gì thế này?

Đó là kết thúc cuộc trò chuyện của chúng tôi. Chúng tôi thay phiên nhau đi tắm rồi lên giường ngủ. Chúng tôi không nói gì thêm, nhưng cũng không giận nhau. Không khí vẫn nặng nề và căng thẳng. Tôi không biết đó là gì.

Rồi, tôi chỉ muốn làm điều này...

Tôi không biết tại sao...

"Tôi tiến lại gần Aoey, lúc đó cô ấy đã quay lưng về phía tôi. Tôi vòng tay qua eo cô ấy. Cô ấy hơi run rẩy, tôi biết là cô ấy vẫn chưa ngủ.

"Để tớ ôm cậu nhé. Có lẽ cậu sẽ thấy dễ chịu hơn," tôi nói, nhắm mắt lại. Tôi tựa mặt vào gáy cô ấy và kéo vào lòng thật chặt, để Aoey cảm thấy 'không bẩn'.

"Cậu không cần phải lo lắng về đêm nay nếu tớ sẽ ôm cậu ngủ "

"Cậu sẽ ôm tớ ngủ ?"

"Ừ."

"Tại sao?"

"Nếu tớ ôm cậu, cậu sẽ ngủ ngon hơn," tôi nói. "Tớ sắp ngủ rồi. Nếu cậu thấy không thoải mái thì nói tớ biết nhé."

"Nếu tớ thấy không thoải mái, cậu có ngừng ôm tớ không?"

"Không, tớ sẽ cứ ôm cậu thôi. Khi cậu run rẩy, tớ cũng thức giấc. Vì vậy, nếu cậungủ ngon, tớ cũng ngủ ngon."

Aoey nhẹ nhàng vỗ tay tôi, như một lời cảm ơn. Đêm đó chúng tôi ngủ rất ngon, và Aoey không thức giấc nữa."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #lgbt