Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 2

Chương 02

Trương Gia Nguyên có thói quen đếm bậc cầu thang, một bậc, hai bậc, đến khi cảm nhận hình như không còn chướng ngại vật gì nữa rồi mới mới bước qua nó.

Em vẫn luôn là người vô cùng lạc quan.

Một bậc, hai bậc, ba bậc, bốn bậc, năm bậc...

Khó khăn lắm em mới bước lên tới tầng thứ hai, vừa vào phòng liền tùy tiện đổ đống thuốc trên tay xuống giường, lấy mấy viên Paroxetine cho vào miệng rồi nhét số thuốc còn lại vào cái bọc đựng thuốc nhỏ mắt, sau đó lại nhét hết mấy lọ thuốc bừa bãi trên giường vào túi, cẩn thận quan sát khắp phòng một hồi lâu, cuối cùng mới quyết định đem sổ khám bệnh cất xuống đáy tủ.

Sau đó Trương Gia Nguyên đứng trước gương nhìn ngắm bản thân thật kỹ, vì lười chăm sóc da nên nước lạnh cũng khiến em tỉnh táo hơn rất nhiều. Thay quần áo và đeo khẩu trang vào xong, em thở dài một tiếng, bản thân vẫn phải sống, tiền vẫn phải kiếm, công việc thì vẫn phải làm. Em mở giáo trình tiếng anh trong di động ra, cắm tai nghe vào rồi bước ra ngoài.

Em hơi đen, vốn dĩ là em đã thi đại học từ năm 2020 rồi nhưng vì tham gia Minh Nhật mà phải lùi lại một năm, sau khi miệt mài ôn luyện một năm, đủ tự tin cầm súng ra chiến trường rồi thì lại bị công ty nhét vào Sáng Tạo Doanh, thôi thì lại ôn thêm một năm nữa vậy, dù sao thành tích của em cũng không tệ, một năm sau vẫn là hảo hán. Nhưng sau khi còn chút hơi tàn chạy ra khỏi doanh thì lại nhận được một tin sét đánh: Năm sau thi đại học sẽ không chia theo các môn khoa học xã hội và khoa học tự nhiên nữa. Ngay lúc đó em thực sự bị đánh đến cháy xém luôn, chỉ hận không thể biến thành tro để để chứng minh bản thân vô cùng chăm chỉ trong suốt quãng thời gian kia. Là một học sinh học khối tự nhiên, thì việc học thuộc lòng môn ngữ văn cũng không quá khó, nhưng kẻ thù truyền kiếp của em lại là môn... Tiếng Anh, từ khi lên cấp ba nó đã trở thành khúc hát ru đưa em vào giấc ngủ, không thể nói em không hiểu cái gì, chỉ có thể nói sau khi tốt nghiệp cấp hai, em cái gì cũng không biết, sau khi ra khỏi doanh em phải miễn cưỡng xóa hết nhạc trên QQ đi, mỗi ngày đều phải nghe tiếng anh ríu rít bên tai, mệt chết đi được.

"Ya, Trương Gia Nguyên tới rồi. Bọn anh đang chia lời, em mau tới xem đi." Lưu Vũ vẫy tay gọi em qua đó, Trương Gia Nguyên không để ý mấy chuyện này lắm, còn thừa line nào thì cứ để cho em là được, nhưng em vẫn cứ cười vui vẻ đi tới, nói vài câu: "Em sao cũng được, các anh cứ chọn cho em hai câu đi."

Tay chân em vẫn còn lạnh toát, cơ thể cũng hơi bủn rủn nên chỉ muốn ngồi vào góc nào đó để bình ổn lại hơi thở mà thôi.

Em ngồi sang một bên, lấy điện thoại ra điều chỉnh tốc độ đọc, nghe cái giáo trình này thì mới thấy, tiếng kêu của mấy con muỗi thực sự rất ấm áp, ít nhất là chúng không dùng mấy tiếng vo ve bằng tiếng Anh hành hạ em.

Ở trên đảo Hải Hoa, không chỉ có đám muỗi hành hạ em, mà còn có cả Châu Kha Vũ nữa, đám muỗi thì đã ở lại mãi mãi trên đảo Hải Hoa rồi, nhưng Châu Kha Vũ lại cùng em rời đảo.

Em đã quen với việc đồng đội ồn ào huyên náo một hồi lâu mà cũng chẳng đưa ra quan điểm chung rồi, mặc dù bọn họ không đấm đá cãi nhau, nhưng sẽ chơi từ mấy trò oẳn tù tì, đến battle ma sói, rồi vật tay, cuối cùng battle đến nửa đêm luôn. Nhưng thế giới hỗn loạn ngoài kia chẳng liên quan gì đến Trương Gia Nguyên cả, bây giờ may mắn xuất đạo rồi, nếu như không muốn năm sau trượt đại học thì em phải chăm chỉ chiến đấu trong 11 tháng còn lại này.

Bá Viễn là người đầu tiên để ý đến sự lạc lõng của em, anh lại gần hỏi: "Gia Nguyên nhi sáng nay đi đâu thế?"

Sau đó em liền thuận miệng trả lời: "Em có đi đâu đâu, chỉ là mất ngủ nên muốn ra ngoài đi dạo chút thôi."

Đi dạo sao? Ánh mắt Bá Viễn chợt ánh lên vài tia ẩn ý, đi dạo mà đi xa như vậy sao? Đi dạo tận ba tiếng đồng hồ? Nhưng may mà anh không hỏi tiếp mà chỉ nhìn sang giáo trình điện tử môn tiếng anh cấp ba mà em đang vất vả luyện nghe, rồi sáng mắt lên nói: "Này, Kha Vũ, mau tới đây, mau tới xem bài tiếng Anh cho Gia Nguyên nhi đi, năm sau em ấy thi đại học rồi, em giúp em ấy bồi dưỡng một chút."

Nghe thấy vậy trái tim của Trương Gia Nguyên đột nhiên co rút mạnh cứ như máu trong động mạch bị trào ra vậy, em vừa định xua tay nói không cần, thì Châu Kha Vũ lại mỉm cười đi tới: "Được rồi, Nguyên nhi cho anh xem nào."

Đúng rồi sau chuyện hôm qua thì Châu Kha Vũ đã lên weibo trịnh trọng xin lỗi em và nói hôm qua chỉ đùa thôi, em rất chăm chỉ tập luyện và ai cũng rất thân thiết với anh cả, Gia Hàng Tân Duyệt cũng không ăn chay, một nửa cái thông cáo báo chí thì nói Châu Kha Vũ chỉ nói đùa, một nửa còn lại thì nói Châu Kha Vũ dám nói như vậy là chứng tỏ mối quan hệ của Nguyên Châu Luật chắc chắn là rất tốt. Trong vở kịch này vai diễn của Trương Gia Nguyên cũng không còn quan trọng nữa, chỉ có nhân viên đăng nhập vào acc weibo của em rồi bình luận dưới bài viết của Châu Kha Vũ là cái gì mà đừng có lầy lội như vậy nữa, sau này mọi chuyện cũng đã bị người ta lãng quên, nhưng chỉ có Trương Gia Nguyên là còn cẩn thận ghi nhớ đến rất nhiều năm sau đó,

Dù sao đi nữa thì người đứng bên phải em cũng là đối tượng xào CP của em trong hai năm tới, Trương Gia Nguyên cũng không muốn gây chuyện, nếu đã xin lỗi rồi thì cũng không cần phải tỏ thái độ ghét bỏ lẫn nhau, thôi bỏ đi, lúc nào em cũng có thể tìm lý do để bảo chữa cho Châu Kha Vũ mà. Trương Gia Nguyên thầm nghĩ, bỏ đi, bỏ đi, bỏ đi, lùi một bước bầu trời rộng mở. Thế là em nghiêng điện thoại cho Châu Kha Vũ xem, Bá Viễn thấy hai người vui vẻ hòa đồng thì lại tiếp tục đi thảo luận tiếp, Châu Kha Vũ ngồi bên cạnh em khẽ nhếch miệng giễu cợt: "Đơn giản như vậy cũng không biết sao, vậy thì phải cố gắng hơn nữa rồi, đừng có làm cửu lâu ngư giống như cái người ở Yuehua kia."

Trương Gia Nguyên cứng đờ người, hô hấp của em bắt đầu trở nên khó khăn cứ như một con cá đang mắc cạn vậy, em vô thức cho tay vào túi, khó khăn lắm mới có thể hít thở lại bình thường nhưng cũng không biết phải phản bác thế nào, em cứ thế mà im thít thít không nói nên lời.

Em lẳng lặng ngây ngốc nhìn vào màn hình di động, cái quái gì thế này, thầy giáo thực sự đã từng giảng cái này sao, dùng phương pháp loại trừ thì có thể loại A và C, còn lại B và D, thế là cuối cùng Trương Gia Nguyên liền rụt rè chọn D, thế nhưng lại bị giọng nói điềm đạm của Châu Kha Vũ làm cho sửng sốt: "Chọn C."

Trương Gia Nguyên ngẩn người ra, miệng vẫn còn lẩm bẩm sao mà chọn C được chứ, anh nhìn chữ D này xem, nó đáng yêu giống 6D vậy đó, và đương nhiên em không dám nói ra, mà chỉ ngoan ngoãn đổi sang chọn C, và nó quả nhiên là đáp án chính xác. Châu Kha Vũ chép miệng nói: "Dễ thế mà cũng không biết làm, có học cấp ba không đấy."

Trương Gia Nguyên không muốn cãi nhau với anh nữa, nhưng cũng không muốn cúi đầu cầu xin đối phương đừng công kích mình nữa, thế là em chỉ yên lặng lắng nghe tiếng giáo viên đang giảng trong lớp học trực tuyến, nhưng đột nhiên bên tai em lại vang lên tiếng nói: "Thật sự không biết tại sao Waji lại bỏ qua Phó Tư Siêu mà đẩy cậu lên nữa, Ngô Vũ Hằng, Oscar, Caelan còn mạnh hơn cậu."

Tiếng nói đó rất nhỏ, nhưng nó cứ vậy lọt vào tai em, đập mạnh vào trái tim em, khiến nó rỉ máu.

Trương Gia Nguyên không thể phủ nhận năng lực yếu kém của mình, nhưng em cũng đâu thể chịu đựng được những lời châm chọc trần trụi như vậy, đúng không?

Em bắt đầu động não và rồi nghĩ ra một cách: Giả điếc đi, đúng, dù sao em cũng đang đeo tai nghe mà. Nhưng em chẳng còn tâm trí nghe giáo viên giảng bài nữa rồi, mắt em mờ dần đi, hai tay siết chặt di động, lâu lắm rồi tay em chưa run như vậy.

Phải mất một lúc lâu sau em mới tỉnh táo trở lại, Châu Kha Vũ đã rời khỏi em để ra với mọi người rồi. Trương Gia Nguyên lúc này mới có thể thở dài một hơi.

Đến chiều, mọi người nghiêm túc kéo em vào họp cùng, Trương Gia Nguyên còn tưởng mình là tử tù chuẩn bị nghe phán quyết chứ, nhưng kết quả là ai cũng rất gần gũi và lịch thiệp nói rằng đã để cho em hai câu solo và ba câu hát chung, nhưng hai câu solo lại... đều là highnote.

Hôm nay chính là ngày tử hình của mình. Trương Gia Nguyên nghĩ trong lòng.

Sau đó em lại ngồi nghe bọn họ nói rằng Viễn ca và Mặc Mặc đang đều đang phải gánh quá nhiều highnote nên họ quyết định giao hai câu kia cho em.

Trương Gia Nguyên biết rằng nếu như không phải là Vocal thì hát mấy line này không thể thêu hoa trên gấm phô diễn kỹ năng, mà chỉ thêm xấu hổ trước khán giả mà thôi, nhưng mọi người lại đến tìm em thương lượng với giọng điệu vô cùng tin tưởng, thấy em không nói gì tất cả lại tự mặc định là em đã đồng ý.

Sau đó mọi người cùng nhau đi ăn cơm, để lại một mình em ở lại trong phòng luyện tập, Lâm Mặc và Lưu Chương sánh vai nhau đi ra cửa, tò mò hỏi em: "Trương Gia Nguyên, cậu không đi ăn cơm sao?"

Trương Gia Nguyên cũng chỉ lắc đầu nói không muốn ăn.

Đợi đến khi mọi người đều ra ngoài, em mới lật tung túi xách ra nhét mấy viên thuốc vào miệng. Bây giờ trong phòng chỉ còn một mình em, em không muốn bản thân nghĩ không thông, để rồi mở cửa sổ nhảy xuống dưới, em không muốn hot search ngày mai sẽ là Trương Gia Nguyên thành viên nhóm INTO1 nhảy lầu tự tử.

Sau khi nghe xong tiết tiếng anh thì em bắt đầu học thuộc lời bài hát, không biết bài này theo phong cách gì mà giai điệu lại nhanh như vậy. Trương Gia Nguyên dường như còn có thể tưởng tượng ra trước dáng vẻ vụng về của mình trên sân khấu rồi. Buồn cười chết mất, không có việc gì khó chỉ có cún con dũng cảm thôi.

Tầm một tiếng sau thì mọi người cũng đã quay trở lại, em vẫn không nhận ra mà chỉ cắm đầu vào tiết tấu nhạc cùng với những ca từ dày đặc, sau đó liền bị cái vỗ từ phía sau của Bá Viễn làm cho giật mình, thế là em giật nảy lên làm rơi cả điện thoại trên tay. Bá Viễn ngồi xuống, dịu dàng nói: "Gia Nguyên, em làm sao thế?"

Trương Gia Nguyên vội lắc đầu, cố gắng làm ra vẻ không sao. Bá Viễn cũng vì thế mà bán tín bán nghi nhìn chằm chằm vào em.

Mấy ngày sau đó Trương Gia Nguyên liên tục mất ngủ, không ngủ được thì lại bò dậy học từ mới tiếng Anh, đến khi trời sắp sáng thì nhỏ hai giọt nước nhỏ mắt, sau khi nằm nghỉ ngơi tầm một tiếng rưỡi thì ngồi dậy học lời bài hát, đến bảy giờ thì xuống bếp nấu bữa sáng cho tất cả mọi người, cứ thế vừa nấu nướng vừa nghe giảng, một tiếng sau tất cả mọi người của tòa B đều thức dậy ăn sáng, ai cũng ăn ngon lành, còn Trương Gia Nguyên thì vui vẻ vừa cầm một ly sữa bò vừa cầm giáo trình tiếng Anh ôn bài.

Em thấm thía cảm nhận được chân lý: Thời gian có hạn thực sự có thể làm được những chuyện vô hạn.

Ban ngày điên cuồng tập hát, chắp mười đầu ngón tay vào mà cầu nguyện trong lòng mong sao đừng có vồ ếch cũng đừng có bị mắng trên sân khấu, hai câu highnote kia cũng miễn cưỡng hát được rồi.

Gần đây em hơi lười ăn, cứ nhìn thấy đồ ăn là lại muốn ói, buổi sáng cũng chỉ uống sữa bò, trưa thì vào nhà ăn ăn tạm cái gì đó, đến tối lại điên cuồng uống nước, có một điều khiến em tự hào chính là cả mùa hè này em chưa ăn cây kem nào cả.


_________


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com