- Cố Dương là Đại thiếu Cố gia, năm nay 20 tuổi, hiện đang du học ở Anh và là sinh viên năm 3 ở trường đại học quốc gia Cedriage, nổi tiếng với nền giáo dục chất lượng và chỉ dành cho con nhà giàu, có quyền thế. Nhắc nhẹ 1 chút là truyện này 3 công 1 thụ đó nha, bà nào không đọc được thì né truyện tui ra đó.
Tác giả: Tương Linh Cổ Sắt Editor: Tchiva(Va), nynypham(Nhọ)Designer: Pun8999, XacUopCiuThể loại: np, H nặng, mau xuyên, hệ thống Quyển 1 + 2Tình trạng: dropTình trạng edit: hoànTóm tắt nội dung: Mỗi lần xuyên sách, cô đều phải bảo vệ trinh tiết thật tốt, nhưng tại sao đều thất bại?[WARNING]Truyện không có thật, không nên áp dụng vào thực tế!Đây là truyện sắc, siêu sắc còn np nữa nên bạn nào không đọc được thì cứ lướt nha. Đừng gạch đá ạ!Nói vậy thôi chứ welcome mấy sắc đã đến với nhà Va, chúc mấy sắc đọc truyện vui vẻ!…
Nhân vật:1. Lục Nam Thâm - Một nhạc trưởng bên ngoài hiền lành ngoan ngoãn thực chất là một con chó sói vs Hàng Tư - Một cô gái đi ngược lại triết lý õng ẹo, một nhân tài phát hiện "trà xanh", một người cô câu chuyện.2. Lục Nam Thâm - Một người hướng nội vs Niên Bách Tiêu - Một người hướng ngoại....Đại ý:Dùng "âm thanh" giải đáp bí ẩn, giải đáp một cách mới mẻ và chuẩn xác khái niệm người đa nhân cách. Nam nữ chính chữa lành cho nhau, yêu cuộc sống, yêu xã hội....…
Tên: Xuyên Văn Ngựa Đực Thành Đôi Với Nữ Chủ.Tác giả: Lam Khanh VyThể Loại: Bách hợp.Chuyện kể trạch nữ Mộng Y tự nhận thẳng từ trong ra ngoài, cả ngày ngoài ăn rồi lại nằm, tính cách hướng nội lại quái dị chỉ có một sở thích duy nhất là đọc tiểu thuyết. Ngày đó đọc một bộ ngựa đực văn, tùy tiện bình luận vài câu liền xuyên sách!Xuyên sách... không sao! Nhưng tại sao lại xuyên vào nữ phụ xấu xí chỉ xuất hiện một tập duy nhất, chết vô cùng thê thảm?!Mộng Y: "Đại thần! chúng ta cần nói chuyện!"Đại thần: "Tốt, cho ngươi nữ chủ!"Mộng Y: "..."Khoan, khoan, có gì không đúng lắm!!!!(*Truyện là nguyên tác và chỉ đăng tại Wattpad: _LamKhanhVy_, magatoon: Lam Khanh Vy.)…
Tác giả: Quan Tuyết YếnThể loại: Đam MỹTên gốc: Hữu chủng bài trực ngã_________________________________________Thường thì Hứa Huy hay bị mọi người nói là một nhị thế tổ*, bị nói như vậy nhưng gã cũng không có giận mà cũng chỉ cười cười cho qua, phun một hơi thuốc, nói, nhị thế tổ có cái gì không tốt, này chứng tỏ của cải nhà tôi nhiều.(Nhị thế tổ (二世祖) là một thành ngữ phổ biến trong tiếng Quảng Đông lấy từ tích vua Tần Nhị Thế Doanh Hồ Hợi. Thành ngữ chỉ con cháu những gia đình giàu có, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp, như Tần Nhị Thế đã phá hủy cơ nghiệp nhà Tần chỉ sau 3 năm làm vua.)Còn có cái gì tốt hơn danh hiệu này nữa chứ?Ngô Cảnh An nghĩ gã ta không phải là ngốc, chỉ là rất kiêu ngạo, người ta chửi gã, gã lại cho rằng đó là nịnh hót, thật không phải người bình thường.Hứa Huy thật không tưởng tượng được có ngày mình sẽ thích Ngô Cảnh An, một người tiền đồ sáng lạn lại đi thích một kẻ bình thường vô vị, đây là chuyện gì!Ngô Cảnh An nghĩ Hứa Huy không phải khẩu vị của anh, một thiếu gia ăn chơi trác táng, miếu nhỏ này thật không hầu hạ nổi.Nhưng không biết vị thần tiên nào không vừa mắt bọn họ, liền đem một sợi tơ hồng, buộc hai người lại với nhau.Ai nói người yêu trước nhất định chịu thiệt, kẻ yêu sau kêu to ủy khuất*, dựa vào cái gì người tỏ tình trước là cậu, đuổi theo sau mông cậu lại là tôi? Thiệt thòi nhất phải là tôi có biết không?(ủy khuất: có điều oan uổng tủi thân mà không nói ra được)…
Đọc ThầmTác giả: PriestTrạng thái: FullĐộ dài: 185 chương bao gồm cả ngoại truyệnThể loại: Đam mỹ, trinh thám, tình địch trở thành tình nhân, niên thượng.Giới thiệu:Truyện diễn biến theo từng giai đoạn, từ lúc còn nhỏ đến giai đoạn trưởng thành rồi quan hệ xã hội, những nổi đau tổn thương sâu sắc...Chúng ta không ngừng tìm hiểu nguyên nhân cũng như tìm hiểu động cơ xuất phát của những kẻ phạm tội, phải tìm kiếm những niềm vui nỗi buồn sự an lạc và yếu ớt nhất của họ, không những thử đặt mình vào hoàn cảnh của họ mà còn phải cảm thông cho họ, tha thứ cho họ, không phải để cho tội ác một lý do trốn tránh, không phải để bái phục trước sự phức tạp của nhân tính, không phải để xét lại mâu thuẫn xã hội, càng không phải để dị hóa cả chính mình thành quái vật.Chúng ta chỉ đang tìm cho mình, và cho những người vẫn gửi gắm kỳ vọng vào thế giới này - một lời giải thích công bằng mà thôi.…