Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 28

"-Hôm nay em rảnh chứ"

Cô choàng tỉnh giấc mơ màng mở điện thoại xem tin nhắn, là của Minseok, cô ngần ngại trả lời

"-Em bận rồi"

"-Cuối tuần cũng bận sao"

"-À, em tăng ca"

"-Công ty không mở cửa mà em tăng ca ở đâu, anh ghé qua được không"

Cô thở dài, cô là đang cố tình từ chối anh ta nhưng anh ta cứ tìm tới cho bằng được, cô bỏ điện thoại xuống toan không trả lời thì gã nhắn lại

"-Anh biết em không bận, chúng ta còn tiếp tục làm ăn lâu dài mà"

Anh ta lại nói khéo đến hợp đồng giữa hai công ty như đe dọa cô, đúng là giám đốc của một công ty lớn có khác anh ta rất biết cách làm khó người khác, cô bấm máy gọi lại cho anh ta

- Em đợi anh ở trước công ty UME nhé

- Sao không để anh đến nhà đón?

- À, nhà em gần đó

Cô nói rồi cúp máy, chuẩn bị vài thứ để ra ngoài, cô cố tình mặc đồ hơi lôi thôi một chút vì anh ta có vẻ không đáng tin tưởng cho lắm nhưng rồi cô bỗng chốc đổi ý vì còn nhận ra mình đang đại diện cho công ty đành trở lại thay bộ đầm xòe dài tay màu trắng điểm thêm jocker bản lớn cùng màu trên cổ. Cô bước nhanh ra cửa mang đôi babydoll màu trắng rồi bắt xe bus đến công ty. Yoongi lúc này mới trở về nhà, anh mệt mỏi thay bộ đồ vest ra rồi đi khắp nhà tìm cô nhưng không thấy, anh bèn gọi cho cô

-Em đâu rồi, mới sáng sớm thế này?

-Tôi gặp bạn một chút trưa tôi sẽ về

- Bạn nào, anh không biết là em có bạn ở Hàn đấy? - anh nói với giọng bực bội

-Chẳng lẽ tôi đi làm mà không chơi với ai - cô ngồi trên xe bus thì thầm 

- Ừ, nhớ về sớm đừng để anh đợi

Anh nói rồi cúp máy vào phòng ngủ đánh giấc bù lại tối qua, anh nằm xuống giường giãn cơ hết mức có thể nhẹ hít một hơi mùi nước hoa con gái thoảng thoảng trên giường của cô, anh đưa tay xoay xoay chiếc nhẫn trong tay chợt mỉm cười khi nghĩ về cô. Chợt nhớ đến điều gì anh đi nhanh qua phòng làm việc ôm hết gối mền trở về phòng ngủ rồi quyết dịnh ngủ luôn trong phòng.

Cô bước chậm xuống xe bus thì đã bắt gặp ánh mắt của Minseok đứng đó từ bao giờ khiến cô bối rồi

- Nhà em gần đây mà, sao phải đi xe bus tới?- anh ta thắc mắc

- Em... em chỉ đi thêm một đoạn thôi nhưng lười đi bộ - cô cười vội

- Vậy thì cứ nói anh tới đón, sao ngốc vậy - anh ta đưa tay tính xoa đầu cô nhưng cô vội né khiến anh ta lúng túng rồi rút vội tay mở cửa xe cho cô. Anh ta đưa cô tới một vùng ngoại ô dành để đi dã ngoại khá dễ chịu cho ngày cuối tuần. Cô nắm chặt chiếc giỏ trên tay bước từng bước ngại ngùng đi bên cạnh anh ta mà không nói gì chỉ trừ khi anh ta hỏi cô chỉ ậm ừ vài tiếng rồi thôi

- Em hơi trầm tính nhỉ?

Cô gật đầu không nói gì rồi đứng lại dựa lưng ngắm nhìn cảnh sông, anh ta đút tay vào túi mắt đảo nhìn cô từ trên xuống dưới rồi chợt nhoẻn miệng cười

- Em chắc hẳn con nhà khá giả nhỉ?

- Ừ, chắc hẳn vậy- cô cười trừ

-Anh đang ở tuổi lập gia đình, ba mẹ cứ hối miết. Anh đang cố tìm cho mình một cô gái có gia cảnh tương đồng với gia đình mình để xứng với anh, nhưng có vẻ khó chọn quá những cô gái khác có hoàn cảnh tốt thì lại không phù hợp tính cách với anh cho lắm. Anh thích những người trầm tính mà lại giỏi giang. - anh ta luyên thuyên mãi nhưng không nói thẳng ý của mình ra khiến cô bực bội

- Vậy sao, em thì có chồng rồi - Cô đưa chiếc nhẫn ra trước mặt anh ta, anh ta bị bất ngờ mà cười vội

- Anh không nghĩ em lấy chồng sớm vậy đó, nhưng không sao ở tuổi em có thể 2 3 đời chồng được mà - anh ta nhếch mép

- Ý anh là sao?- cô nhăn mặt

- Anh thích những gì hơi khó khăn một chút

- Ừm.......... anh đưa em về được chứ- cô nhìn anh ta ánh mắt ái ngại

- Sao phải về sớm vậy, anh còn chưa thực hiện được mục đích của mình mà - anh ta cười nham hiểm khiến cô lo lắng

- Nhưng mà chồng em đang đợi em ăn cơm, anh thông cảm nhé - cô nói rồi bước nhanh đi anh ta vội chạy theo rồi đưa cô ra xe, cô nắm chặt cái giỏ trong tay lòng không khỏi lo sợ, chợt cô nhận thấy anh ta rẻ vào một hướng khác không phải hướng về công ty cô khiến cô run bật cả người, cô mím môi cố nghĩ ra một trò gì đó

- Anh ơi, em không ổn rồi!- cô thở dài ra vẻ mệt mỏi

- Sao vậy?

-Hình như, em có vấn đề rồi - cô nói rồi chỉ vào bụng mình

- Em đau bụng sao, anh đang định đưa em đến chổ nghĩ ngơi đây đừng lo- anh ta biết là cô giở trò nên phản ứng nhanh

- Không, em tới tháng - cô nhăn mặt giả vờ đau đớn

- Vậy ý em muốn gì?

- Anh chỉ cần dừng ở siêu thị nào đó cho em mua "bánh" là được rồi- cô đưa tay bám lấy thành ghế ra sức thở dài khiến anh ta vội tin rồi dừng trước một cử hàng tiện lợi nhỏ đợi cô, ở đây chỉ cô một lối ra nên cô muốn chạy cũng không được. Cô đi vào cuối góc siêu thị bấm vội máy cầu cứu ai đó, tất nhiên cô gọi cho Yoongi đầu tiên rồi cô bỗng chốc nhận ra nếu cô gọi cho anh thì anh cũng không thể đến đây nói anh là chồng cô mà đưa cô về, anh cũng khổng thể để lộ mặt ra ngoài được, cô thả điện thoại vô vọng rồi bèn gọi cho Juyeon

- Anh ơi cứu em!!! - cô thì thầm vào điện thoại

- Chuyện gì?

- Tên Minseok hôm trước, hắn ta có ý đồ gì với em, em đang ở **** anh tới ngay nhé

Không đợi cô giải thích nhiều Juyeon nhanh chóng lái xe chạy đến, cô cứ ở mãi trong quán rồi vào nhà vệ sinh ngồi đến lúc Juyeon đến. Juyeon dừng xe trước cửa rồi bước thẳng vào quán gọi cho cô rồi cùng cô ra ngoài dựng lên một câu chuyện

-Minseok à, trùng hợp quá tôi đang đi mua quà cho mẹ thì đói bụng dừng lại mua gì ăn thì gặp anh và Ae Ra ở đây- anh cười đùa cầm bịt cơm nắm trên tay

Là người thông minh Minseok dễ dàng nhận ra được chiêu trò của cô mà nhếch mép

-Vậy là anh muốn đưa Ae Ra về đứng không?

Juyeon tắt hẳn nụ cười trên môi, anh nghiêm mặt lại

- Tất nhiên, tôi có thể mà đúng không

Không đợi anh phản ứng gì nhiều Minseok lên xe nhanh chóng bỏ đi trước, Juyeon cũng lên xe đưa cô trở về

- Sao lại dây vào hắn ta làm gì?- Juyeon trách cô

-Em chỉ không muốn ảnh hưởng nhiều tới đối tác của công ty, không ngờ anh ta nguy hiểm vậy - cô đanh mặt lại nhìn xa xăm 

- Em đang nghĩ gì vậy?- Juyeon nhìn cô

- Em chỉ đang nghĩ những lúc em có chuyện gì người duy nhất em có thể tìm tới là anh - cô thở dài. Anh đưa cô về tới tận nơi, đợi cô vào trong rồi mới quay đi. Cô chậm rãi bước vào nhà, nhiều suy nghĩ lấn át đi tâm trạng của cô, cô mở cửa phòng thì thấy Yoongi nằm ngủ trên giường lòng cô chợt nhói lên cảm giác lạ. Cô ngồi xuống sàn kê mặt lên giường ngắm nhìn viên đường ngọt ngào đang ngủ say kia rồi  phì cười trước khuôn mặt mệt mỏi của anh. Lòng cô lại nãy sinh mâu thuẫn giữa tình cảm với anh và thực trạng sau này của cô, liệu những lúc cô gặp khó khăn cô chẳng nhẽ lại phải tim Juyeon sao, anh không thể nào ở bên cạnh che chở và bảo vệ cô được.Cô đưa tay thở dài sờ vào khuôn mặt gầy guộc vì thiêu ngủ của anh khiến anh choàng tỉnh

- Đừng phiền anh!! - anh nhắn mặt

end chap 28

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com