Chap 8
Jimin đang bước đi trên hành lang của phòng học vụ, anh khá bối rối trong việc tìm kiếm vị giáo sư để nộp bài báo cáo quá hạn từ lâu của mình. Gần đây cơ thể luôn cảnh báo rằng nó đã quá kiệt sức, không thể tập trung vào bất kỳ thứ gì, đặc biệt là các tiết học ở trường. Vậy nên thời gian trên lớp đa phần đều là lúc Jimin trong trạng thái mơ màng giữa những câu nói của giảng viên hay mệt mỏi gục đầu xuống bàn để tìm kiếm từng giấc ngủ ngắn ngủi.
Những cơn ác mộng ấy lại tìm đến Jimin một lần nữa sau 14 năm, thứ đó vẫn lợi hại như thế, đeo bám và hành hạ cuộc đời anh như cái cách nó đã từng. Jimin thường xuyên tỉnh giấc trên chiếc giường lạnh lẽo vào lúc nửa đêm vì những ký ức đáng sợ thời thơ ấu ùa về, nó chân thật đến mức khiến anh ngỡ rằng mọi thứ chỉ vừa xảy ra hôm qua.
Cơ thể ướt đẫm vì mồ hôi và hơi thở hổn hển nơi lồng ngực khi Jimin cố đưa bản thân thoát khỏi những bàn tay muốn ghì anh lại trong bóng tối. Anh cảm giác bản thân đã quay lại lúc 8 tuổi, sợ hãi và ám ảnh với những thứ chẳng bao giờ có thể phai nhòa trong ký ức.
Giấc ngủ bị làm phiền một cách nghiêm trọng dẫn đến tinh thần gần đây cũng cực kỳ tồi tệ và xuống dốc, Jimin thậm chí còn chả biết bản thân đã bỏ qua bài báo cáo quan trọng nếu không có Taehyung, cậu ta đã gọi cho anh vào lúc 2 giờ sáng, phàn nàn rằng mình phải vùi đầu vào đống lí luận lộn xộn thay vì ra ngoài vui chơi và nốc cồn trong những bữa tiệc thác loạn.
Vậy nên những điều Jimin có thể làm là dùng cái lưỡi linh hoạt bản thân được ban cho, thuyết phục vị giáo sư khó tính để cứu lấy cuộc đời mình, thề thốt rằng nếu bản thân không qua môn thì gia đình, bạn bè sẽ thất vọng thế nào, hứa hẹn những điều tốt đẹp sau này anh sẽ cống hiến cho xã hội, cho nền giáo dục và trường đại học của chúng ta hiện tại.
Tạ ơn chúa là Jimin thành công, anh vùi đầu vào việc làm báo cáo với thời gian còn ít hơn phân nửa của các sinh viên cùng khoa, nhưng Jimin biết bản thân không còn lựa chọn nào khác. Anh đã thức trắng 3 đêm liền và hiện tại Jimin chỉ muốn nộp thật nhanh bài báo cáo của mình, trở về nhà tận hưởng sự mềm mại, ấm áp từ lâu đã không còn cảm nhận được của chiếc giường yêu dấu.
Hành lang lạnh lẽo với những bóng đèn dài được thắp sáng khi trời bắt đầu ngã tối, chỉ còn lác đác vài người đi lại ở các dãy phòng học, tiếng gió lùa vào dãy khung cửa sổ khổng lồ sát đất tạo nên những âm thanh ù ù khó chịu. Jimin không phải là người tin vào tâm linh, nhưng sự vắng vẻ và lạnh lẽo này khiến từng sợi lông tơ trên cơ thể anh có xu hướng dựng ngược, chúng thật sự đang phản bội những gì mà Jimin cho là đức tin của đời mình.
Chắc rằng mình không bị vị giáo sư cho leo cây, giả vờ đồng ý cho anh được phép nộp trễ hạn, nhưng sau đó lại không nhận như một cách trừng phạt việc Jimin dám ngủ trong những tiết dạy nhàm chán của ông ta. Anh thầm than thở trong lòng, bản thân thậm chí còn đang mắc kẹt trong mấy thứ lộn xộn của cuộc sống và bây giờ lại còn bài báo cáo chết tiệt này nữa.
Đang đắm chìm trong những suy nghĩ của chính mình thì đột ngột bàn tay lạnh lẽo từ sau bắt lấy anh, một lực thật mạnh ghì chặt lên bờ vai căng cứng vì bất ngờ, Jimin cảm giác bản thân bị kéo vào căn phòng bên cạnh. Âm thanh đóng sầm của cánh cửa vang lên, tấm lưng rắn chắc tiếp xúc với chất liệu lạnh lẽo, cả cơ thể va chạm vào cánh cửa phía sau khiến Jimin khẽ rên vì cảm giác đau đớn. Tất cả diễn ra nhanh đến mức anh chẳng kịp phản ứng để chống trả hay la hét, đầu óc rơi vào trạng thái đình trệ, Jimin vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra khi nãy.
Anh vùng vẫy khi bản thân bị người kia khống chế bằng vòng tay mạnh mẽ, bóng tối bao trùm khiến Jimin chẳng tài nào biết được người đang ghì chặt mình giữa cánh cửa và cơ thể to lớn. Một nỗi sợ hãi dâng lên trước khi Jimin có thể điều khiển cơ thể chống trả theo phản xạ.
Hơi thở nóng hổi được phả từng đợt vào vành tai nhạy cảm, mùi thuốc lá nhàn nhạt trong không khí khiến cơ thể Jimin lập tức thả lỏng khi phát hiện người trước mặt mình là ai.
Bàn tay mạnh mẽ lướt dọc từ bờ vai xuống vòng eo nhỏ nhắn, đầu ngón tay trượt xuống, chui vào bên trong chiếc áo thun đen mà Jimin đang mặc, mơn trớn lên vùng da bên dưới. Jungkook cọ chóp mũi lên xương quai xanh xinh đẹp của anh, cố gắng hít lấy tất cả hương thơm từ cơ thể phía trước, đầu tựa lên vai người nhỏ hơn và vùi cả khuôn mặt vào hõm cổ khẽ than thở.
"Jimin à! Tôi đã rất nhớ cậu đó."
"Cậu vẫn biết là chúng ta đang ở trường học chứ?" Jimin hậm hực trước trò đùa trẻ con của Jungkook.
"Biết chứ! Nhưng vậy thì sao, mấy ngày gần đây cậu có đoái hoài gì đến tôi đâu!"
Jungkook vẫn chôn mũi vào hõm cổ anh, giọng nói nghe có vẻ nghẹn ngào, dường như tủi thân uất ức đã tích tụ mấy ngày nay đến bây giờ mới có thể tìm đến nguyên nhân của nó mà giải tỏa.
"Jeon Jungkook này cũng cảm thấy đau lòng mà!"
Jimin hơi bàng hoàng trước phản ứng thái quá của người đang đè nặng lên vai mình. Đôi khi anh tự hỏi Jeon Jungkook có bao nhiêu bộ mặt, những khía cạnh tăm tối mà chính anh không thể chạm đến, hay những khi nhìn cậu nhỏ bé và đáng thương thế này.
Jimin đưa tay vỗ nhẹ lên tấm lưng to lớn như an ủi, giả vờ tỏ ra hối hận trước thái độ của mình và khiến Jungkook cảm nhận được rằng bản thân đang thật sự được anh vỗ về.
"Tôi xin lỗi, nhưng cậu cũng biết tuần này chúng ta không thể gặp nhau thường xuyên, tôi phải viết báo cáo."
Nếu thứ cảm giác tội lỗi thật sự tồn tại bên trong mình, anh nghĩ rằng bản thân sẽ không ở đây dây dưa với Jungkook thế này. Jimin hiểu rõ khoảnh khắc Jungkook đề nghị cùng anh chơi một trò chơi tình ái đã là sự khởi đầu cho những tội lỗi, nhưng chính cái gật đầu đồng ý tham gia từ Jimin đã thúc đẩy thứ ghê tởm, đáng nguyền rủa đó phát triển ngày càng mạnh mẽ.
Jimin là một người rạch ròi giữa lý trí và con tim, anh biết rằng bản thân chỉ đang bị Jungkook thu hút bởi tình ái, bởi cử chỉ dịu dàng, những cái ôm, cái chạm mà cậu trao cho. Jimin bị cuốn vào những thứ cảm xúc và cả cảm giác mới lạ, những điều mà trước đây chưa từng có ai tình nguyện vì anh thực hiện, vậy nên khi ở bên Jungkook, Jimin cảm nhận bản thân thật sự được nâng niu, từng tế bào trong cơ thể reo lên một cách hưng phấn như thể đã chiến thắng.
Jimin đồng ý bắt đầu một mối quan hệ đầy tội lỗi nhưng cũng cực kỳ kích thích.
Jungkook rời khỏi bờ vai thoải mái kia để nhìn rõ khuôn mặt anh lúc này, chỉ một tuần không được ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn cũng đủ làm cậu phát điên vì nhung nhớ. Jimin thật sự tàn nhẫn khi không hề liên lạc với cậu, thậm chí những buổi gặp mặt bạn bè cũng thiếu đi bóng dáng xinh đẹp ấy.
Tuy nhiên tất cả giận hờn hay oán trách đều tan biến khi cậu nhìn thấy tình trạng của Jimin hiện giờ, khuôn mặt mệt mỏi với quầng thâm do thiếu ngủ, ánh mắt cũng chẳng còn long lanh như hằng ngày. Có lẽ Jimin thật sự không có thời gian gặp cậu, Jungkook cảm thấy tệ khi hiểu rõ những gì người kia phải chịu đựng nhưng bản thân vẫn cứ thích trẻ con để được dỗ dành.
"Cậu nói dối, rõ ràng cậu bận hẹn hò với bạn gái của mình, bận ôm ấp nhau trên giường rồi quên luôn Jeon Jungkook này mới đúng."
Jimin hơi khựng lại trước lời buộc tội mà Jungkook dành cho mình, anh chợt nhận ra bản thân cũng có một người bạn gái. Nhưng cô ấy rõ ràng ngoan ngoãn hơn con người vô liêm sỉ này nhiều, có bao giờ bám theo anh suốt, đòi ôm anh hay hôn anh ở bất kỳ nơi nào như cậu ta đâu. Một con cún háo sắc và trơ trẽn, hiện tại còn dám tỏ ra ganh tị với bạn gái của anh nữa chứ. Thế nhưng mỗi lần đối diện với Jungkook chưa bao giờ Jimin thành công giữ bản thân không mềm lòng cả.
Jimin đưa tay ôm qua vòng eo rắn chắc của người phía trước, chôn mũi vào lòng ngực rộng lớn mà thở dài.
Con người này còn khó chiều hơn cả bạn gái anh.
"Được rồi tôi xin lỗi, tôi không nên bỏ mặc cậu, không nên để cậu cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn. Tôi nên yêu thương cậu, nâng niu cậu như cún nhỏ. Vậy được chưa?"
"Sau này nhất định không bỏ rơi cậu nữa." Anh lại ngập ngừng nói thêm trước sự im lặng của người đối diện.
Jimin ngước lên từ lòng ngực ấm áp để tìm kiếm những biểu cảm ở khuôn mặt kia, nhưng đáp lại anh là cách hai bàn tay mạnh mẽ nâng lấy bờ mông đầy đặn, đưa cả cơ thể Jimin lên cao khiến anh bất ngờ đến mức chỉ có thể nhanh chóng quặp lấy hông cậu, vòng tay ôm lấy cổ Jungkook thật chặt, sợ rằng bản thân có thể ngã nhào xuống đất bất kỳ lúc nào.
Jungkook cố định anh giữa cánh cửa và cơ thể của mình, bàn tay nơi cánh mông không an phận mà dùng lực nắn bóp, khiến Jimin dù cách đến hai lớp quần vẫn cảm nhận được rõ ràng sự tiếp xúc và ghì chặt của từng đầu ngón tay, cơ thể không ngừng run lên trước những phản ứng đầy kích thích, Jungkook luôn biết được điểm nhạy cảm của anh ở đâu.
Cậu cúi đầu ngậm lấy cánh môi hồng của Jimin mút mạnh, sự mềm mại và đầy đặn khiến adrenaline trong cơ thể tiết ra nhiều hơn, Jungkook cảm thấy thỏa mãn và hưng phấn trong từng cái chạm, sự gần gũi về mặt thể xác khiến bản thân cảm thấy an toàn.
Jimin cực kỳ phối hợp trước sự tấn công bất ngờ của người đang ôm lấy mình, anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt góc cạnh của cậu, để mặc cho đôi môi của bản thân bị mút đến kêu ra tiếng, răng bị cạy mở và chiếc lưỡi non mềm, đỏ hỏn cũng bị người kia vờn lấy chơi đùa giữa hai khuôn miệng.
Jungkook mơn trớn trên làn da ửng hồng của anh, cậu đưa tay tìm kiếm bờ ngực mẫn cảm, quấn lấy đầu ngực cương cứng, Jungkook ác ý véo lên hạt đậu ở phía trước khiến Jimin bị khiêu khích đến giật nảy người, khuôn miệng phát ra vài tiếng rên rỉ trong nụ hôn ướt át và bờ môi bị Jungkook giày vò vẫn chưa được buông tha.
Dương vật nóng hổi ép vào nhau qua lớp quần bó sát, Jungkook di chuyển hông khiến Jimin phát điên vì kích thích. Hình dáng của thứ thô to, dữ tợn ấy được Jimin cảm nhận rõ rệt, anh chen vào nơi đang không ngừng tiếp xúc, chà xát của cả hai, bàn tay nhỏ nhắn cầm lấy dương vật cương cứng qua lớp quần của người kia.
Jungkook gầm gừ trong thỏa mãn và hứng tình, càng cắn mút bờ môi của Jimin đến tê dại, đè nghiến thứ nóng bỏng đáng tự hào của mình vào bàn tay hư hỏng để phần nào giải tỏa những ham muốn của bản thân, không ngừng nắn bóp bờ mông thiếu chơi của người đàn ông ngọt ngào đối diện. Người bạn thân này thật sự đang bị cậu đùa giỡn đến mất hết lý trí, cơ thể thèm khát chỉ muốn thứ to lớn trong đũng quần Jungkook lập tức lấp đầy lỗ nhỏ của bản thân.
"Chết tiệt, có muốn thử cảm giác Jungkook tôi chơi cậu trong trường thế nào không Park Jimin?"
*H hay không H nói một lời😼
Mọi người năm mới vui vẻ và bình an nhé💖
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com