3
Giây phút ánh đèn của toàn bộ lễ đường tắt ngóm, Yoshi ban đầu giật mình, trong lòng len lỏi chút sợ hãi, nhưng khi bàn tay của Minjoon vừa buông, đồng thời cảm nhận được có ai đó bế thốc mình lên mà chạy đi, em mới cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng. Em choàng tay ôm cổ người nọ, ngoan ngoãn phối hợp, không hề phát ra bất kỳ âm thanh nào. Em không nể nang ném bó bông cùng cái lúp che đầu xuống sàn, muốn ném hết những đau thương dày vò mà bản thân đã phải chịu đựng suốt thời gian qua, để lại hết nơi lễ đường kinh hoàng này. Em cảm thấy có lỗi với ba mẹ vì đã tự ý bỏ trốn mà không nói cho họ biết, và quyết định này của em cũng có thể khiến cho họ gặp nguy hiểm.
Yoshi thầm tự trách trong lòng, hai tay nhẹ siết chặt.
Dù hiện tại em cũng đang cảm thấy bối rối, cũng rất muốn nói cho ba mẹ biết việc mình trốn thoát khỏi cái hôn lễ chết tiệt này, nhưng vì chính bản thân còn chẳng biết số phận của mình sẽ đi về đâu, vậy nên cũng chỉ đành yên lặng mà để người ta đem mình chạy trốn. Người đó bế em chạy một lúc thì em đã nhìn thấy toà nhà nơi mình vừa mới trốn thoát từ từ xa dần. Chạy được một quãng khá xa, người nọ mới đặt em xuống đất, cùng lúc mở cửa chiếc xe ở sau lưng em, bảo em ngồi vào. Yoshi ngoan ngoãn nghe theo, leo lên xe ngồi, thấy người kia sau đó leo lên ghế lái bên cạnh, nhanh chóng đạp ga chạy thẳng, em cũng vẫn yên lặng, ngoan ngoãn ngồi yên, phó mặc bản thân cho người ta dù còn chẳng biết người này là ai.
Nhưng em cảm nhận được, gã không phải người xấu, và em tin vào linh tính của mình.
Người kia dù đang tập trung lái xe, đôi khi vẫn đánh mắt sang nhìn người ở ghế bên cạnh xem em có ổn không. Cũng may là mọi chuyện suôn sẻ, và bọn họ đã nhanh hơn những người trong lễ đường kia một bước, vậy nên hoàn toàn không bị đuổi theo, trót lọt về lại nơi ẩn náu.
Dù được gọi là nơi ẩn náu, nhưng thực chất đó là cả một toà biệt thự to lớn, lấy gam màu nâu trầm của gỗ làm màu chủ đạo, tạo cảm giác yên bình nhẹ nhàng nhưng vẫn toát ra vẻ sang trọng thanh tao. Chiếc xe chạy xuống tầng hầm bên dưới căn nhà, tất cả từ đèn đến cửa hầm đều là tự động, Yoshi nhìn quen cũng không bất ngờ mấy, nhưng đến khi người kia hạ cửa kính xuống, làm thủ tục quét mắt kiểm tra giọng nói, vâng vâng và mây mây, sau khi nghe vài tiếng 'tút tút' thì mới chạy vào một hầm xe ẩn sau hầm xe hiện tại, em mới thật sự ngạc nhiên đến mở to cả hai mắt.
Yoshi mặc dù cũng là con nhà có điều kiện, nhưng sau khi nhìn sơ lược những món đồ nội thất hiện có trong căn garage này cùng với cái thủ tục quét nhận dạng đầy cầu kỳ phức tạp kia, em đã phải thầm đánh giá lại gia thế của mình.
Một chiếc garage với đủ loại xe thể thao, xe hơi, và cả mô tô nữa. Rất nhiều, đủ để biết chủ nhân căn nhà vô cùng có điều kiện, nếu không muốn nói là sống trên cả núi tiền, và kèm theo đó là một niềm đam mê xe cộ bất diệt, cộng thêm những thiết bị máy móc hiện đại xung quanh khiến em không thể nào ngừng ngạc nhiên về thiết kế của căn garage này.
Người kia sau khi đậu chiếc xe vào một chỗ ưng ý mới dừng lại, tắt máy, sau đó bước xuống, đi sang bên phía em mở cửa cho em, còn cẩn thận để tay ở phần trên cửa xe để tránh em bị đụng đầu trúng, từng cử chỉ đều vô cùng lịch thiệp nhã nhặn, hoàn toàn trái ngược với gương mặt trông có vẻ không được vui của đối phương.
Em không chắc người kia có ý gì hay không, hay chỉ đơn giản là gương mặt đó bình thường đã luôn khó gần như vậy, nhưng sự lạnh lẽo mà người kia mang lại vẫn khiến em bất giác run rẩy, hệt như lần đầu tiên hai người gặp nhau.
Lần đó, giây phút em mở cửa căn hầm cho người kia trốn thoát, nhìn thấy người đó ngồi bệt dưới sàn, một chân co một chân duỗi, một tay buông thõng, một tay gác hờ trên đầu gối, mái tóc đen dài rũ xuống che đi đôi mắt nhỏ sắc lạnh, cơ thể dù bị thương nhưng vẫn nhìn rất săn chắc mạnh mẽ, trong lòng em khi đó đã dâng lên cảm giác khó thở, nhưng không như Do Minjoon, em chỉ cảm thấy vẻ xa cách hờ hững nơi gã, chứ không phải là cảm giác kinh dị man rợ kia. Ở người đó toát ra thần thái của một kẻ ngạo mạn, coi trời bằng vung, mạng sống chỉ như hạt cát, hoàn toàn bất cần, tạo cho em cảm giác sợ hãi trong giây lát, nhưng sớm lại cảm thấy hiếu kỳ một cách kỳ lạ.
Giây phút người đó ngẩn mặt nhìn em, dù ánh sáng không đủ, nhưng em vẫn có thể nhìn ra từng đường nét cử chỉ của người nọ, âm thầm khắc ghi dáng hình người ấy vào trong lòng. Gương mặt người đó sắc sảo rõ nét, góc cạnh thấy rõ, sống mũi cao, đôi mắt tuy không to nhưng đen láy và có chiều sâu, ẩn trong đó là nét ngạo mạn ngông cuồng và gai góc.
Đôi mắt đó, khiến trái tim bé nhỏ của em âm thầm rung động, dù rằng thái độ của người ta khi đó lại cho em cảm giác bản thân chỉ là một con thú nhỏ, đang trong tầm ngắm của kẻ săn mồi.
Yoshi được nuôi lớn trong một môi trường mà ở đó chỉ toàn là những kẻ sống trên bộn tiền, vì vậy sự khác biệt về ngoại hình lẫn tính cách cũng không khác nhau là bao, dù vẫn có những người tốt và vô hại như em, nhưng phần đông đều chỉ là những kẻ dẻo mồm dẻo miệng, quỷ kế đa đoan, khiến em phải luôn cố gắng đề cao cảnh giác với tất cả những người gắn trên mình cái mác 'quý tộc' đó.
Nhưng người trước mặt em thì lại khác.
Gã không dùng nụ cười giả tạo mà đối đãi với em, cũng không dùng những lời nói đường mật với em, mà chỉ giữ một gương mặt lạnh lùng hệt như lần đầu tiên hai người gặp nhau, không nói một lời, chỉ dùng hành động mà đối xử với em.
Việc đó, trong vô thức, khiến trái tim em thổn thức một cách kỳ lạ.
Chưa bao giờ, chưa bao giờ trong đời, em lại được người khác đối xử với mình như vậy.
Em có chút lạ lẫm, nhưng không hề bài xích, ngược lại cảm thấy rất thú vị.
Cảm thấy muốn được tiếp xúc với người trước mặt nhiều hơn nữa.
Hyunsuk lúc này mới dẫn em đi ra khỏi căn hầm, bước lên trên toà nhà chính. Lần này thì Yoshi không bất ngờ lắm, bởi cách bày trí nội thất ở đây cũng khá giống với cách bày trí nhà ở của những người có tiền. Tuy nhiên căn nhà này lại được trang trí khá đơn giản, dù vậy thì nó vẫn toát lên được vẻ sang trọng cũng như gu thẩm mỹ tuyệt vời của chủ nhân căn nhà. Những món đồ công nghệ cao cũng được lắp đặt khắp nơi, biến ngôi nhà vừa sang trọng lại vừa hiện đại. Lúc này Yoshi mới quay sang Hyunsuk, hỏi nhỏ:
- Ừm ... ở đây là ... ?
- Nhà của lão đại bọn tôi, người đã phê duyệt kế hoạch cứu em ra khỏi cuộc hôn nhân kinh khủng kia.
- S-sao anh biết ...
- ... vô tình biết thôi, coi như là tôi trả ơn em, vì đã cứu tôi một mạng.
Yoshi bất ngờ vô cùng, bởi em chưa bao giờ nghĩ sẽ thật sự có người quay lại trả ơn mình sau khi em giúp họ thoát ra khỏi căn hầm địa ngục của nhà họ Do kia.
Em thầm nghĩ, có lẽ thế giới này cũng không thật sự tàn nhẫn như em thường tưởng tượng, nhỉ?
- Vậy ... giọng nói ở phòng chờ ...
- Cái đó thì không phải tôi, là đồng đội tôi.
Yoshi gật gù đã hiểu, sau đó lại tiếp tục yên lặng đi theo Hyunsuk, đến khi dừng trước một cánh cửa to lớn màu đen tuyền, nhìn gã làm một loạt các thao tác mà em nhìn vào chỉ thấy khá rắc rối, cánh cửa kia mới chầm chậm mở, và đập vào mắt em là hàng tá người đang đứng bên trong căn phòng rộng lớn đó. Những người này ai ai cũng cao lớn hơn em rất nhiều, một vài người trong số đó còn khá đô con nữa, nếu mà bị kẹp cổ thì chắc họ kẹp em một phát thôi cũng đủ tiễn em về chầu ông bà rồi. Và trong này đếm từ nãy đến giờ cũng chỉ có năm người nữ, ai cũng toả ra khí chất sang trọng quý phái, dù cho những bộ đồ họ đang mặc lại trông khá là hầm hố.
Nhiều người, quá nhiều người rồi.
Yoshi có chút lo lắng, hai tay vô thức nắm chặt lấy gấu áo của mình, đầu có hơi cúi thấp xuống, nhìn rõ được sự rụt rè cùng bối rối. Với một người hướng nội giống như em thì việc đi theo một người lạ đã là ngại lắm rồi, bây giờ còn phải đi vào nơi mà em chẳng quen biết ai, thật khiến em chỉ muốn quay lưng tông cửa bỏ chạy mà thôi. Lúc này ở bộ ghế sofa trong phòng có một người đàn ông đang mân mê chiếc cốc thủy tinh chứa thứ chất lỏng màu vàng sóng sánh trên tay, lên tiếng nói với hai người họ:
- Vào đi, ngài ấy đang chờ.
Hyunsuk nhẹ gật đầu, sau đó ra hiệu cho em đi theo mình. Yoshi ngoan ngoãn đi theo gã, cảm nhận được những ánh nhìn tò mò của những người còn lại trong phòng vẫn đang dán chặt lên người mình, chỉ biết run rẩy khe khẽ trong lòng. Sau khi đi qua khỏi mọi người, em lại dừng chân trước một cánh cửa. Lần này cánh cửa đó không quá to, vừa đủ để hai người đi qua, và nó cũng là màu đen hệt như cánh cửa ban nãy. Hyunsuk đưa tay lên cửa, gõ gõ vài cái, bên trong liền lập tức vọng ra âm thanh mời vào. Gã lập tức đẩy cửa, đồng thời giữ cửa để đợi em bước vào. Yoshi cũng nhanh chân đi vào bên trong, và vô cùng bất ngờ với người đang ngồi ở chiếc ghế đối diện với em.
- Yoshi, chào cháu, đã lâu không gặp.
Yang Hyunsuk, chủ tịch tập đoàn họ Yang, đối tác làm ăn chi nhánh Hàn Quốc của tập đoàn nhà Kanemoto, đồng thời cũng chính là người bạn thân lâu năm của ba em. Đã một khoảng thời gian từ lần cuối em gặp ông ấy, tuy vậy thời gian cũng không thể làm phai nhoà đi hình ảnh của ông trong tâm trí em, bởi ngoài ba mẹ em ra thì Yang Hyunsuk chính là người duy nhất dù không cùng dòng máu nhưng lại rất thương em, vẫn luôn đứng ra bảo vệ em mỗi khi em gặp chuyện.
Gặp được ông, vậy thì em có thể cứu ba mẹ mình, và cứu lấy chính mình được rồi.
Ba, mẹ, đợi Yoshi một chút nữa nhé, con sẽ không để gia đình chúng ta phải chịu đựng sự dày vò kia thêm một phút giây nào nữa đâu.
Ông lúc này ra lệnh cho những người còn lại đang đứng trong phòng ra ngoài để cho họ có không gian riêng tư mà thoải mái nói chuyện.
Và một phần cũng vì ông biết, Yoshi sẽ cảm thấy vô cùng căng thẳng khi phải ở một nơi có quá nhiều người, đặc biệt là những người lạ mặt.
Sau khi mọi người đã đi hết ra bên ngoài, bác Yang mới đứng dậy, niềm nở tiến về phía Yoshi. Em không hề sợ hãi chút nào, ngược lại còn ngoan ngoãn cúi đầu chào ông, sau đó còn vui vẻ để ông ôm lấy, để ông thoải mái xoa đầu mình. Bác Yang kéo em ngồi xuống chiếc ghế sofa trong phòng, ân cần rót một ly trà cho em dù em đã nói rằng để mình tự làm, sau đó lại tự rót cho mình một ly, xong xuôi mới quay sang nói với em, cùng lúc nắm lấy đôi tay nhỏ bé gầy mòn của người cháu trai yêu quý:
- Ta xin lỗi, Yoshi, xin lỗi vì đã không giúp được gì cho con, cho gia đình con, để con phải chịu khổ nhiều rồi ...
- Không sao đâu bác, con ổn mà, cảm ơn bác đã cứu con.
- Không phải là ý của ta đâu, là ý của thằng nhóc Hyunsuk đó.
- Hyunsuk ạ?
Yoshi nghiêng đầu khó hiểu. Bác Yang nhìn thấy chỉ mỉm cười, sau đó nói tiếp:
- Là thằng nhóc được con cứu ra khỏi dinh thự nhà họ Do đó. Thằng nhóc ban nãy dẫn con đến đây í.
Yoshi lúc này 'À' lên một tiếng, đồng thời cũng gật gù đã hiểu. Nhưng sau đó em lại cảm thấy có gì đó không đúng, vậy nên mới hỏi tiếp:
- Nhưng sao anh ấy biết con sắp kết hôn mà đến cứu con vậy ạ?
- Là thằng nhóc Yedam trong đội nó biết, sau đó nói nó, còn nó vì muốn trả ơn con nên quyết định cứu con ra.
- Nhưng nhỡ đâu con không muốn thì sao?
- Con có chắc là mình không muốn không?
Nghe đến đây, em chợt yên lặng, không dám hó hé câu nào, môi cũng bặm lại ra chiều khó xử. Bác Yang ngoài mặt nở một nụ cười thương yêu, nhưng trong lòng lại thấy xót xa vô bờ, bởi dù không thường xuyên liên lạc, nhưng những gì xảy ra ở gia đình của người bạn thân mình ông chắc chắn nắm bắt được.
Lúc nhà Kanemoto bị gán nợ, ông bất ngờ lắm chứ, bởi ông biết rõ tính khí người bạn chí cốt của mình, ông ấy chắc chắn sẽ không bao giờ để bản thân phải chịu cảnh nợ nần cả, vậy mà đùng một cái lại phải gánh một món nợ to lớn, đến nỗi đứa con trai duy nhất của họ cũng phải kết hôn với con trai của chủ nợ để giảm nợ, nghe thôi là ông đã biết bên kia cố ý tính kế rồi. Nhưng hiện tại vì một vài trục trặc mà ông chưa thể giúp bạn mình được, cũng may là có mấy đứa nhỏ vô tình gặp được đứa cháu yêu dấu này của ông và cứu nó một mạng, nếu không chắc ông cả đời cũng không dám nhìn mặt bạn mình mất. Ông đưa tay xoa đầu em, nhẹ nhàng nói:
- Ta sắp sửa xong việc rồi, đến lúc đó chắc chắn sẽ giúp con và gia đình, con chịu khó đợi ta chút nhé.
- ... vậy có làm phiền bác không ạ ...
- Phiền cái gì chứ, ba con là bạn thân của ta, để gia đình ông ấy phải chịu khổ nhiều như vậy, ta còn chưa hết day dứt trong lòng thì sao mà thấy phiền được. Con yên tâm, chuyện của ta xong chắc chắn gia đình con cũng sẽ được yên ổn, họ Do kia tuyệt đối không dám động đến con đâu.
- Thật ạ?
- Ừm, vậy nên con chịu khó một chút nhé, ta sẽ nói với ba mẹ con, còn giờ thì con ở tạm đây đi, ta sẽ cho người chuẩn bị phòng cho con.
- Vậy ... xin phép làm phiền bác.
Em lễ phép cúi đầu khiến bác Yang cười lớn, sau đó đưa tay xoa đầu em, cùng lúc nói:
- Con như vầy thì sao mà tồn tại ở cái giới thượng lưu mưu mô xảo quyệt này được hả con yêu.
Yoshi cúi đầu, môi xinh bặm bặm như em bé, tay cũng mân mê tách trà trong tay như đang nghịch đồ chơi, làm bác Yang chỉ biết nhìn em bằng một ánh mắt không thể nào cưng chiều hơn. Lúc này bác Yang cho gọi thư ký của mình vào, dặn cô chuẩn bị phòng cho em, chuẩn bị cả quần áo và vật dụng cá nhân cho em nữa. Cô thư ký kia nhanh chóng nhận lệnh, sau đó đóng cửa đi ra ngoài. Bác Yang và em ngồi bên trong phòng trò chuyện thêm một lát thì cô ấy kia quay lại, nói với bác Yang rằng mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi. Bác Yang sau đó bảo em đi theo cô, em cũng ngoan ngoãn nghe lời, đứng dậy cúi đầu chào bác một cái, sau đó nhanh chóng đi theo cô thư ký.
Mà ở đây, bác Yang đi về phía bàn làm việc của mình, lấy điện thoại của mình ra, bấm bấm vài cái, đầu dây bên kia sau ba tiếng tút đã nhanh chóng bắt máy:
- Alo?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com