1
Trời vẫn chưa sáng hẳn. Một màn sương sớm dày đặc bám riết lấy mặt đường nhựa, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt từ đèn đường, biến mọi thứ trở nên mờ nhạt, tĩnh lặng đến ghê người. Không khí se lạnh, mang theo mùi ẩm của đất và chút hương hoa lài còn vương vấn từ đâu đó, nhưng không đủ để xua đi cảm giác u uất đang bao trùm.
Một bóng người lặng lẽ lướt trên vỉa hè vắng tanh. Lưng ông Đạt hơi cúi xuống theo thói quen hai mươi năm, đôi tay chai sạn nắm chặt cây chổi cũ kỹ, tiếng chổi sột soạt trên nền xi măng là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lìm của buổi sớm. Ông Đạt đã làm công việc quét rác này hơn hai mươi năm ròng, chứng kiến không biết bao nhiêu thứ bị vứt bỏ, bao nhiêu mảnh đời vụn vỡ bị lãng quên trên những con phố. Ông đã quá quen với mùi rác thải, với những tàn tích của một đêm nhậu nhẹt hay những cuộc cãi vã chưa dứt. Cuộc đời ông giản dị, đơn điệu, cứ thế trôi đi theo nhịp chổi. Nhưng sáng hôm nay, có một thứ buộc ông phải khựng lại.
Trên vỉa hè lạnh lẽo, ngay dưới cột đèn đường mờ nhạt, một bó hoa trắng tinh khiết được đặt ngay ngắn, như thể nó vừa được ai đó chăm chút tỉ mỉ, trân trọng, rồi nhẹ nhàng đặt xuống. Từng cánh hoa mỏng manh, trắng muốt, vẫn còn đọng những hạt sương đêm lấp lánh, phản chiếu ánh sáng yếu ớt một cách kỳ dị. Giữa những cánh hoa mềm mại ấy, một tờ giấy nhạc xuất hiện, những nốt nhạc đen nhánh được viết rõ ràng, sắc nét trên nền giấy màu ngà. Ông Đạt chớp mắt, cố gắng xua đi cảm giác bất thường. Một trò đùa nào đó chăng? Hay là ai đó vô tình đánh rơi? Ai lại đặt một thứ tinh khôi đến thế này giữa đường phố bẩn thỉu, vào cái giờ khắc cô quạnh này?
Tò mò và một chút bối rối, ông Đạt khẽ cúi xuống, những khớp xương kêu răng rắc. Ông đưa bàn tay run rẩy, khô ráp vì gió sương, nhặt tờ giấy lên. Chất liệu giấy mịn màng dưới đầu ngón tay, một sự tương phản rõ rệt với cái thô ráp, chai sạn của cuộc đời ông. Ánh mắt ông lướt qua những nốt nhạc, dù không hiểu gì về âm nhạc, nhưng cảm giác về sự tỉ mỉ, cẩn trọng trong từng nét vẽ khiến ông rợn người. Nhưng khi mắt ông liếc xuống nền đất, nơi bó hoa vừa được nhấc lên, tim ông khựng lại, như bị bóp nghẹt.
M..ột một bàn tay thò ra từ bóng tối nó không phải là một hình nộm bằng nhựa hay một trò đùa quái gở của đám thanh niên. Là một người thật. Nằm đó, bất động, khuôn mặt bị che khuất một phần bởi bóng tối, chỉ thấy làn da trắng bệch đến ghê người, hòa vào ánh đèn đường nhạt nhòa, như một pho tượng đá. Cổ họng ông Đạt khô khốc, tắc nghẹn. Một cảm giác ớn lạnh bò dọc sống lưng, từ gáy xuống tận gót chân. Đôi tay run rẩy lùi bước, chiếc chổi rơi xuống nền đất, tạo ra một tiếng động khô khốc, chói tai trong sự tĩnh lặng đột ngột. Một tiếng kêu đứt quãng, không thành lời, bật ra khỏi cổ họng ông, xé toạc màn sương, kéo theo cả thế giới xung quanh bừng tỉnh, dù chỉ là trong tiềm thức.
Ông Đạt lảo đảo, cố gắng giữ thăng bằng. Ông muốn bỏ chạy, muốn hét lên, nhưng cơ thể dường như không còn nghe lời. Cái hình ảnh bàn tay trắng bệch, bất động, cùng bó hoa tinh khôi và tờ giấy nhạc bí ẩn cứ ám ảnh trong tâm trí ông. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy, lạnh lẽo, từ từ len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn người đàn ông đã quen với sự khắc nghiệt của cuộc đời. Đây không phải là cái chết thông thường. Đây là một sự sắp đặt. Một sự sắp đặt đáng sợ.
Cảnh sát đến hiện trường chưa đầy mười phút sau khi cuộc gọi báo án của ông Đạt được thực hiện. Tiếng còi hụ cấp tập, chói tai, vang lên phá tan sự yên lặng chết chóc của buổi sáng sớm, rọi thẳng vào những con hẻm còn chìm trong bóng tối. Đèn xe cảnh sát chớp liên tục, đỏ rực và xanh lè, rọi sáng cả một khoảng đường, biến mọi thứ trở nên siêu thực. Bó hoa trắng tinh khôi dưới đất, được những ánh đèn nhấp nháy chiếu vào, trở nên rực rỡ đến mức kỳ lạ, như một điểm nhấn rùng rợn trong bức tranh tội ác.
Thanh tra Dũng bước xuống xe, dáng người cao lớn, vẻ mặt không chút biểu cảm, ẩn chứa sự mệt mỏi thường trực nhưng đôi mắt vẫn sắc bén đến lạ thường. Anh nhìn thi thể nạn nhân nằm bất động trên vỉa hè, ngay dưới bó hoa và tờ giấy nhạc. Một người trẻ tuổi, ước chừng đôi mươi, mặc quần áo lịch sự. Không có vết thương chí mạng, không có dấu hiệu giằng co, không có máu, không có bất kỳ thứ gì gợi lên một vụ tấn công thông thường. Mọi thứ đều quá đỗi sạch sẽ, quá đỗi tĩnh lặng. Chỉ có một điều duy nhất khiến ánh mắt anh Dũng dừng lại: những vết khắc tinh xảo trên cánh tay trái nạn nhân.
Anh quỳ xuống, quan sát kỹ hơn. Các ký tự nhỏ li ti, được khắc cẩn thận vào da thịt, sắp xếp theo từng hàng, từng dòng, như một bản nhạc bí ẩn. Dường như đó là những nốt nhạc, nhưng không tuân theo bất kỳ quy tắc nào mà anh từng biết. Chúng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, gợi lên một cảm giác ớn lạnh.
Anh cúi xuống thêm chút nữa, nhặt lên tờ giấy nhạc vẫn còn nằm giữa những cánh hoa. Đôi mắt sắc lạnh của anh lướt qua từng nốt nhạc trên giấy, rồi so sánh với những hình khắc trên cánh tay. Chúng giống hệt nhau. Một cảm giác bất an sâu sắc len lỏi vào từng mạch máu của anh Dũng, lạnh hơn cả không khí buổi sớm. Đây không phải là một vụ giết người thông thường. Đây không phải là một vụ cướp. Đây là một thứ gì đó khác. Một thứ gì đó mang tính nghệ thuật, một sự thể hiện, một lời tuyên bố.
"Những nốt nhạc của kẻ đã bị lãng quên." – Anh Dũng khẽ đọc thành tiếng, dòng chữ nhỏ bé, thanh mảnh được viết ở cuối tờ giấy. Giọng anh trầm thấp, như thể đang nói với chính mình.
Anh siết chặt tờ giấy, những ngón tay vô thức hằn lên nó. Bộ não của một thanh tra hình sự kỳ cựu đã quen với những vụ án tàn bạo nhất, phức tạp nhất, nhưng vụ này lại mang một sự kỳ quái khác. Có một thông điệp ở đây, một thứ gì đó được sắp đặt cẩn thận, tỉ mỉ, gần như là một màn trình diễn. Kẻ gây án không muốn che giấu. Hắn muốn được chú ý. Hắn muốn được "đọc" bản nhạc của mình.
Một câu chuyện mới, một trò chơi mới, vừa mới bắt đầu. Và Thanh tra Dũng biết, anh vừa bị kéo vào đó, dù muốn hay không. Cảm giác bồn chồn trỗi dậy trong lòng anh, một sự kết hợp giữa tò mò và lo sợ. Kẻ này là ai? Hắn muốn gì? Và bản nhạc này, nó có ý nghĩa gì? Hàng loạt câu hỏi xoay vần trong đầu anh, không một lời giải đáp.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com