Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

80

Ôm nhau khóc một hồi thì hai chị em cũng ngồi xuống ghế để tâm sự trò chuyện, Kang Hyeon Woo quan sát xung quanh thấy Kang Min-Hee đến một mình mà không thấy Yoongi đâu, cậu tò mò hỏi

-Yoongi không đến sao chị?

Kang Min-Hee vỗ nhẹ vào mu bàn tay Kang Hyeon Woo, mắt ửng đỏ nhìn cậu, dịu nhẹ nói

-Yoongi đang mang thai nên không tiện đi đường xa!

Nghe đến đây Kang Hyeon Woo sốt sắng hỏi, trên khuôn mặt cũng không giấu được nét vui vẻ

-Yoongi đã lấy chồng rồi sao?

Kang Min-Hee gật đầu, rồi lại lên tiếng nói tiếp, dịu dàng xoa tay Kang Hyeon Woo

-Em được giải cứu cũng là nhờ chồng của Yoongi ra tay giúp đỡ!

Kang Hyeon Woo ngạc nhiên nhìn Kang Min-Hee, ngồi nhích lại gần bà mà nhẹ giọng hỏi thêm

-Chồng của Yoongi là ai vậy chị, đợi mọi chuyện giải quyết xong em sẽ đến nói lời cảm ơn!

Kang Min-Hee mỉm cười, đặt tay trìu mến xoa đầu Kang Hyeon Woo, thấp giọng đáp lời

-Park Jimin chính là chồng của Yoongi!

Kang Hyeon Woo trợn tròn mắt nhìn Kang Min-Hee, lưng thẳng tắp, mặt đối mặt với chị gái

-Park...Park Jimin...là chủ tịch tập đoàn Kim Cương JG lớn nhất Hàn Quốc này!?

Kang Min-Hee từ tốn gật nhẹ đầu, khẽ cười, ngón tay trỏ gõ nhẹ vào trán Kang Hyeon Woo

-Có gì em phải ngạc nhiên thế?

-Chị à anh ta đã 40 tuổi rồi đó, mà Yoongi nhà ta tính năm nay chỉ mới 20 thôi, chị lại nỡ gả thằng bé cho người bằng tuổi cha nó à!

Chuyện này cậu không nói bà cũng biết mà, nhưng mọi chuyện xảy ra cũng là ý trời sắp đặt thôi, tình cảm của giữa Jimin và Yoongi cũng vậy. Với lại Kang Min-Hee cũng đâu cần phân biệt tuổi tác làm gì chỉ cần Park Jimin lo lắng, yêu thương Yoongi thật tốt là được

-Chỉ cần anh ta yêu thương, bảo vệ Yoongi thật tốt là được rồi, chị không quan tâm đến chuyện tuổi tác làm gì đâu!

Nghe thế Kang Hyeon Woo cũng không nói chuyện này thêm làm gì, cậu quay lại hỏi thăm tình hình sức khỏe của Yoongi

-Yoongi mang thai mấy tháng rồi chị?

-Chỉ mới 1 tháng thôi nhưng mà sinh đôi!

Kang Hyeon Woo càng không tin lời mình vừa nghe, cậu mở to mắt nhìn chằm chằm vào Kang Min-Hee, lầm bầm nói

-Park Jimin này cũng giỏi thật nhỉ, làm tí thôi mà khiến cháu em mang sinh đôi luôn chứ!

Kang Min-Hee lắc đầu bất lực trước câu nói này của Kang Hyeon Woo, bà lại gõ nhẹ vào trán cậu

-Em đấy sao vẫn còn trẻ con như thế?

Kang Hyeon Woo bĩu môi giận dỗi, mắt giả vờ long lanh ủy khuất nhìn Kang Min-Hee

-Em lo cho Yoongi chứ bộ, thằng bé dù gì cũng chỉ là một omega sức khỏe yếu, giờ mang thai nếu không chăm sóc tốt có thể sẽ ảnh hưởng cả ba lẫn em bé đấy!

Kang Min-Hee cười dịu, mắt nhìn về phía cửa sổ, như đang nghĩ ngợi về điều gì đó, bỗng ôn hòa nói

-Em cứ yên tâm đi, Park Jimin rất yêu Yoongi, anh ta sẽ không bao giờ để Yoongi chịu bất cứ tổn thương nào đâu!

Ở quán ăn dưới chân núi Namsan, Park Jimin và Yoongi cùng nhau đi vào ăn tối, biết em không chịu ở nơi ồn ào gã đã bao trọn một phòng ăn nằm ở cuối dãy của quán

-Hắt xì!

Yoongi đang uống sữa bỗng nhiên hắt hơi một tiếng, xém xíu nữa là em đã bị sặc sữa vào mũi. May thay Jimin cảm nhận được liền rút ly sữa ra khỏi tay em kịp thời, sau đó thì lấy khăn giấy giúp em lau miệng và mũi

-Em bé hình như sắp bị cảm rồi nhỉ, một lát về uống chút siro nhé, phòng ngừa không bị sốt!

Em là bảo vật của Park Jimin, chỉ cần em bị thương hay ho một tiếng thôi là đủ làm cho gã lo sợ sốt xó lên rồi. Chỉ mới nãy ấy em chỉ là hắt hơi thôi mà gã đã bảo một, hai về lấy thuốc cho em uống để đề phòng trở sốt kìa

-Vâng ạ!

Yoongi gật đầu, môi mỏng nở lên một nụ cười ngọt ngào, tông giọng trong trẻo khẽ ngân nga

-Nào em mau ăn cháo đi!

Em đưa mũi ngửi ngửi, cảm giác không bị nôn nửa em mới dám cầm thìa lên ăn. Mà món cháo cá chép này thơm lắm chỉ mới ngửi thôi mà bụng Yoongi đã cồn cào không ngừng, ý như muốn hối thúc em mau ăn

-Vừa miệng không em bé?

Yoongi gật gật, miệng thì bận rộn húp cháo, tay cầm thìa, tay thì được bàn tay ấm áp của gã nắm chặt mà truyền hơi ấm

Park Jimin ngồi bên cạnh, vừa ngắm Yoongi vừa cầm đũa gắp thức ăn đút vào miệng em. Nhìn Yoongi luôn vô âu vô lo như thế, Park Jimin yên lòng lắm, đối với gã chỉ cần em được vui, và hạnh phúc, hơn nữa mãi mãi giữ trọn nụ cười xinh xắn này là gã cũng đã mãn nguyện rồi

Trời đã sụp tối, Kang Min-Hee không thể ở lâu trong căn hộ của Kang Hyeon Woo vì sự an toàn của cậu. Nếu ở lại thêm chút nữa, có thể sẽ khiến nhóm người của Joe Jonas đánh hơi đến

-Hyeon Woo em cứ yên tâm ở đây đi, đợi chị bắt được Joe Jonas vào tù, thì chị sẽ đến đón em!

Kang Hyeon Woo gượng cười, nắm tay Kang Min-Hee vỗ nhẹ vài cái, rồi thỏ thẻ nhắc nhở

-Chị phải cẩn thận, Joe Jonas ông ta rất nguy hiểm, nếu có điều gì xảy ra tệ hại nhất định ông ta sẽ làm mọi cách để diệt đường sống của người khác!

Kang Min-Hee gật gật đầu, tay đưa lên xoa nhẹ vào má Kang Hyeon Woo, nhẹ giọng trấn an

-Chị biết, chị sẽ cẩn thận, em cũng đừng lo lắng, cứ ở đây bồi dưỡng cơ thể cho tốt!

-Vâng, mà mọi chuyện được giải quyết xong chị đưa em đến thăm Yoongi nhé, lâu rồi em không gặp thằng bé, chắc bây giờ thằng bé xinh đẹp hơn nhỉ!

Trước đây khi còn ở quê, Kang Hyeon Woo thường hay qua nhà Kang Min-Hee chơi với Yoongi lắm. Lúc vừa sinh ra Yoongi đã phân hóa sẵn là omega rồi, không những thế còn rất khả ái và mềm mại, với đứa cháu này Kang Hyeon Woo vô cùng thương mến y như con ruột

-Được, đợi mọi chuyện đã ổn thỏa chị sẽ dẫn em đi gặp Yoongi, thằng bé bây giờ rất xinh đẹp còn khả ái hơn lúc nhỏ nữa, chị tin chắc khi em gặp còn không nhận ra thằng bé đâu!

Kang Hyeon Woo phì cười, vòng tay ôm lấy Kang Min-Hee, lí nhí thì thầm bên tai bà

-Em sẽ đợi chị, cũng rất mong được gặp lại Yoongi!

-Em yên tâm tất cả mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa thôi!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com