Chương 7
Hôm nay đã là ngày thứ 7 mà một cuộc gọi hồi âm từ Kim Tuấn Miên vẫn không thấy. Có phải anh ấy đã quên mất rồi không, Trương Nghệ Hưng tay xoay xoay chiếc điện thoại chán nản thở dài. Cũng phải thôi, hai người không quen không biết đâu nhất thiết phải nhớ chứ.
Kể từ hôm đó gặp được Kim Tuấn Miên, không hiểu làm sao Nghệ Hưng cứ nghĩ tới anh. Gương mặt thanh tú, đôi mắt biết cười, và đặc biệt nụ cười của anh thật sự rất đẹp, có lúc y nghĩ nếu anh cười thật tươi chắc sẽ chói như mặt trời luôn ấy. Nói ra, Kim Tuấn Miên chính là người khiến cho y, một người suốt bao năm qua chưa từng rung động hay lưu tâm về một người nào cả, mà nay phải ngồi thẩn thờ nhớ từng ánh mắt ngắn ngủi, từng cái mỉm cười thoáng qua của một người y gặp chỉ có một lần.
Nghệ Hưng từng xem mấy bộ phim tình cảm sến súa trên TV khiến y chưa bao giờ xem nổi một tập huống chi là cả một bộ. Một người như y trước giờ chưa từng yêu ai khi nghe mấy câu yêu đương ngọt ngào trên phim chỉ muốn nổi hết cả da gà, da vịt còn chưa kể đến mấy tình tiết phi lí như " tình yêu sét đánh" hay " yêu từ cái nhìn đầu tiên" Nghệ Hưng cười cợt làm gì mà có cái gọi lần đầu gặp đầu mà đã yêu chứ đúng là chỉ có phim mới làm được.
Mà ngày hôm nay suy nghĩ lại mới thấy câu nói ấy lại quá đúng với hoàn cảnh bây giờ của y. Phải chăng là bị " nghiệp quật" rồi không, hay là y đã bị "lời nguyền Kim Tuấn Miên" nên bây giờ y phải công nhận cái câu nói " yêu từ cái nhìn đầu tiên " là có thật.
Nghệ Hưng đặt tay lên ngực cảm nhận y thiết nghĩ mình lẽ nào thích Kim Tuấn Miên rồi.
Ngón tay lướt đi lướt lại một dãy số do dự không biết nên gọi hay không. Không gọi thì sợ Tuấn Miên quên mất y, mà gọi thì lại không biết nói thế nào với anh.
Sau một hồi vắt óc suy nghĩ gọi hay không, Nghệ Hưng quyết định không gọi nữa mà sẽ đi tìm người ta luôn.
Nói đến Kim Tuấn Miên thật ra là anh đã quên thật rồi. Anh là người suy nghĩ đơn giản chuyện đó cũng không có gì cả, chỉ nhặt một chiếc ví nhỏ không cần phải phiền người ta như vậy. Dù bình thường đối phương nhận lại ví mà không cảm ơn anh cũng chẳng để bụng. Tuấn Miên là một người hiền lành, giúp được ai thì liền giúp không hề tính toán vả lại chuyện nhỏ xíu như thế này anh đã sớm không còn nhớ.
Ngồi bên bàn làm việc trống trải, Kim Tuấn Miên nhìn xuyên qua cửa kính phòng Thế Huân. Ngô thiếu gia hiện giờ chân thì gác lên bàn đầu thì ngã lên chiếc ghế da ngủ ngon lành.
Ngày ấy phu nhân gửi Thế Huân vào công ty Xán Liệt là vì không muốn cậu suốt ngày tụ tập ăn chơi khiến bà ngày đêm lo lắng, bà mong muốn con trai học hỏi anh họ của cậu một chút. Thế Huân kém Xán Liệt chỉ có 2 tuổi mà nhìn cậu rõ ràng thua xa hắn. Xán Liệt lúc ở tuổi cậu đã phụ giúp công ty cùng cha, bây giờ thì chính thức tiếp quản cả công ty còn cậu thì suốt ngày chỉ biết ăn chơi thật khiến phu nhân không phiền lòng cũng không được.
Anh hiểu rõ cậu là người thông minh đối với chuyện kinh doanh như này thật không khó đối với cậu đâu, nhưng dường như Thế Huân không hứng thú với công việc này mà thôi. Tuấn Miên khẽ thở dài, cách một tấm cửa kính nhìn cậu. Khoảng cách không gần như thế nhưng Tuấn Miên vẫn có thể thấy rõ từng chi tiết trên gương mặt của Thế Huân. Thật đẹp.
Ngũ quan gương mặt thật sự không có một khuyết điểm nào cả. Mắt, mũi, môi mỗi thứ đều vô cùng hoàn hảo khiến người khác không còn lời nào để diễn tả được. Kim Tuấn Miên có chút ghen tị đấy. Cái tên này sao lúc nào cũng anh tuấn đến thế.
" Hey Tuấn Miên, anh đang làm vậy?"
Đang mải mê cảm thán vẻ đẹp của Thế Huân không hay có người đã đứng bên bàn từ lúc nào đột nhiên lên tiếng khiến anh giật mình quay sang thì thấy người nọ đang đứng trước mặt trông hơi quen nhưng nhất thời anh chưa nhớ ra.
" Xin lỗi hình như chúng ta đã gặp nhau ?"
Đối phương tỏ vẻ hụt hẫng, giọng nói ỉu xìu.
" Mới đó đã quên tôi rồi, chẳng trách không thấy anh gọi cho tôi ?!"
Kim Tuấn Miên hiện giờ bắt đầu load lại não của mình xem đã quên cái gì rồi không.
" A, anh là Giám đốc Trương."
" Cứ tưởng anh quên tôi luôn rồi!"
Nghệ Hưng giả vờ tỏ vẻ thất vọng. Tuấn Miên lúng túng.
" Xin lỗi anh, tôi không cố ý...chẳng qua là..."
Thấy Tuấn Miên đang khổ sở không biết giải thích thế nào, Nghệ Hưng bật cười.
" Aish, tôi chỉ đùa thôi, có gì đâu mà phải xin lỗi. Chúng ta chỉ mới gặp nhau một lần anh không nhớ là đúng rồi. "
" Anh đến đây tìm Phác Tổng à ?"
" Ừ, chúng tôi vừa nói chuyện xong với nhau. Tôi vừa được công ty chuyển công tác qua đây để tiện cho việc hợp tác của hai bên nên sắp tới chúng ta sẽ gặp nhau thường xuyên hơn."
" Rất vui được gặp lại anh."
Nghệ Hưng giơ tay ra trước mặt anh, mỉm cười.
Tuấn Miên cũng vui vẻ mỉm cười bắt tay với y.
" A, Tôi cũng vậy."
" Ừm... Phải rồi tôi muốn nhờ anh một chuyện được không ?"
" Được, Giám đốc Trương cứ nói."
" Tôi muốn tham quan một vòng công ty cho quen chỗ, anh không phiền có thể đi cùng tôi không ?"
" Được chứ. " Tuấn Miên mỉm cười đồng ý. Ngồi ở đây suốt ngày cũng không có việc gì làm, giờ có người cần giúp đỡ anh đương nhiên sẽ vui vẻ giúp.
Hai người đi một vòng công ty, Tuấn Miên giới thiệu từng chỗ từng chỗ cho Nghệ Hưng biết. Anh tuy cũng mới đến đây nhưng vốn là một người nhạy bén nên đã sớm nhớ hết từng nơi. Hai người nói chuyện rất hợp với nhau, người này nói người kia đáp lại rất ăn ý. Vừa nói chuyện vừa tham quan hết công ty thì cũng đã nửa tiếng sau.
"Cảm ơn anh nhé!".
" Không có gì đâu, giám đốc Trương không cần phải cảm ơn tôi. "
" Liệu chúng ta có thể làm bạn được không nhỉ?"
Nghệ Hưng đột nhiên ngỏ lời.
Tuấn Miên có chút bất ngờ nhìn Nghệ Hưng , tích tắc anh cười với y.
" Tất nhiên là được chứ. Tôi rất sẵn lòng"
Trong lòng Nghệ nở hoa tung toé, Tuấn Miên đang cười với y lại còn rất tươi nữa kìa. Mang tâm trạng hường phấn tạm biệt Tuấn Miên trước khi đi y còn nhắn với anh tối nay mình sẽ gọi.
Nghệ Hưng đã rời đi, anh cũng về làm việc. Ngồi vào ghế, Tuấn Miên liếc mắt nhìn sang Thế Huân xem cậu đã dậy chưa và cũng vừa vặn Thế Huân đang chơi game cũng vừa rời tầm mắt sang nhìn anh. Mắt đối mắt, Thế Huân nhướng mày ý muốn nói " Nhìn tôi cái gì ?" đối với anh. Tuấn Miên lắc đầu vội đảo mắt sang nơi khác, tự nhiên cảm thấy mình lúng túng ra.
Ting~
Tiếng chuông tin nhắn vang lên, tin nhắn hiện lên.
_Đi mua nước cho tôi.
Anh lại nhìn qua Thế Huân cũng là cái nhướng mày kiêu căng đấy nhưng ý thì khác, mà điều đó chỉ có Tuấn Miên mới phân biệt được nha. Nó nghĩa là " Sao còn chưa đi nữa ?!".
Cậu không nói muốn uống cái gì nhưng Tuấn Miên cũng thừa hiểu cậu. Cái mà cậu muốn uống chính là cái loại mà hôm trước cậu bảo "không thích " uống ấy. Không thích vậy á, mà cả tuần nay ngày nào cũng bắt anh. Tuấn Miên cũng bật cười vì cái tính lật lọng của cậu chủ mình nhưng đó mới chính là cậu...
_____________________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com