Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

18

"Ê đm Minho, tao có một thắc mắc. Khi nãy mày nói Jisung là người của mày??"

"Wtf mày hốt con nhà người ta rồi à??"

"Ừ nhỉ?? Sao tao lại nói thế??"

"Mày thích nó à?"

"Đéo, ẻm giống em trai tao hơn ấy."

"Chắc chỉ có mình tao nghĩ cái "em trai" của mày khác với cái "em trai" của Changbin nhỉ??"

"Là sao??"

"Nhanh tay lên, ở đấy mà tán gẫu với nhau."

Thật ra thì Chan không cô đơn. Seo Changbin, cái tên tinh vi này có thể nhìn nhận ra vấn đề một cách rất nhanh chóng, không ai có thể chắc chắn phạm vi cậu nắm bắt được mọi chuyện đã đi đến đâu nhưng chuyện của bản thân thì thôi, mù tịt.

Tình cờ nghe được cuộc đối thoại giữa nó và anh, cậu không ngờ cái tên Chan cũng có suy nghĩ giống mình. Ngay từ khi anh và em bắt đầu đi học với nhau là cậu đã bắt đầu nghi ngờ nhưng sau vài làm quan sát Changbin đi đến kết luận rằng giữa anh và em tạm thời chỉ là bạn bè, khả năng phần trăm có thể thân thiết hơn thậm chí là vượt quá giới hạn bạn bè lên đến 90%.

Đó chỉ là phán đoán ban đầu của cậu mà thôi nhưng bây giờ thì nó đang đi đúng hướng rồi đấy. Changbin cá chắc đang có cái gì đó rất mờ ám, mập mờ giữa hai người nhưng căn bản cả hai đều không nhận ra vì một thằng thì ngáo còn một đứa thì có vẻ không biết yêu là gì??

Đối với Changbin, Minho ngáo là fact còn Jisung, cậu không biết sao lại có suy nghĩ ấy với em. Nói về Jisung, Changbin nghĩ ngay đến sự cô đơn, mặc dù mỏ em có hỗn, tính em có đanh đá nhưng như vậy càng khiến cậu thương em hơn. Những người như vậy thường mang nhiều tổn thương và luôn tự mình ôm lấy nỗi cô đơn của bản thân mà chẳng hề chia sẻ cho ai.

"Minho, cậu liệu hồn mà đối xử với Jisung cho tốt. Tôi sẽ giết chết cậu nếu cậu dám làm trò với em ấy."

"Ah đau đcm, tay mày làm bằng cái chó gì mà đánh đau thế?? Mà tự nhiên nói vậy là sao??"

"Ờm tao nghĩ tao đoán được chút ẩn ý trong lời Changbin rồi nhưng đéo nói mày nghe đâu. Đéo nói cho cay"

Anh khó hiểu nhìn Chan đang cười một cách rất gian xảo còn Changbin vẫn đang không ngừng "tẩm quất" cho cánh tay anh.

Đau chết mẹ đi được.

[...]

Ra về, Jisung đang soạn sách vở thì có cánh tay khẽ kéo áo em. Là Yongbok.

"Ơi tớ đây, sao vậy??"

"T-Tớ qua nhà cậu có được không??"

"Hả??"

"Gì đéo cho."

"Ơ kìa sao lại thế ?"

Đó là Minho và Hyunjin. Vừa đến đã nghe tin động trời, em crush đòi về với người khác mà không phải mình, Hyunjin đang sốc. Mối nghi ngờ về việc nhỏ thích Jisung càng lớn dần trong đầu hắn.

"Yongbok cậu ổn chứ??"

"Tớ ổn, chỉ là tớ muốn về nhà cậu một hôm thôi."

"Cậu nghĩ sao về việc tới nhà Hyunjin thay vì nhà tớ, hm??"

Hyunjin đứng đằng sau gật đầu lia lịa, tay giơ nút like kịch liệt cho ý tưởng của em. Nhưng Yongbok say "đéo", một mực khăng khăng đòi về nhà em.

"Thôi được rồi, nếu là lí do riêng tớ sẽ không hỏi cậu nữa. Vậy hôm nay về nhà tớ nhé??"

"Yayyy."

"Bọn tao về trước đây, chú bé đần."

Hyunjin đứng chôn chân ở đó cho đến khi Changbin và Chan đi ngang qua.

"Này Chan mày rảnh không?? Đi nhậu với tao."

"Đi."

"Hai cậu mới lớp 11 thôi đấy."

"Changbin yên tâm, tôi và Hyunjin thường nhậu với nhau bằng sữa chuối"

"... Tao nhã quá nhỉ??"

"Changbin cùng đi đi."

"Không được, hôm nay tôi đi học thêm."

"Bùng."

Seo Changbin lần đầu tiên trốn học và bị Chan lôi xềnh xệch đi "nhậu" giải sầu.

Quay trở lại với ba đứa kia. Giờ chúng nó đang đứng đơ trước con chiến mã của Jisung.

"Giờ về kiểu gì??"

"Đèo cả chứ còn gì nữa??"

"Thật à? Anh đi mà lai, tôi vác một mình anh đã đủ tụt cứt rồi thêm Yongbok nữa thì thành cái dạng gì"

"Tớ lai cho."

Hai đứa quay sang nhìn Yongbok với con mắt đầy nghi hoặc. Cũng phải thôi trông Yongbok cũng ngang Jisung, so với em thì chắc là có chút lớn hơn chứ vẫn thuộc dạng nhỏ con.

Đèo một lúc hai người thì tin tưởng làm sao được??

"Thật?"

"Thật mà."

"Có khi mất người trước khi về đến nhà mất. Chúa phù hộ tao."

Đúng là sinh ra câu đừng bao giờ khinh thường người khác. Lee Yongbok một thân một mình đèo hẳn hai con bò tót trên con chiến mã đầy nghị lực một cách rất nhẹ nhàng. Vừa đạp vừa hát, thư thái một cách đáng sợ.

"Yongbok, cậu lực điền hơn tớ tưởng tượng đấy."

"Con mẹ nó mày khoẻ như này mà hiền vậy?"

Mày mà như Jisung chắc trước tao bay vài cái răng cũng nên."

Ba đứa về đến nhà dưới sự chỉ đường của Minho và khi đứng trước cửa nhà em, Jisung mới nhận ra hình như em đang mọc thêm một cái đuôi nữa thì phải."

"Mẹ ơi!!"

"Hai đứa về rồi đấy à??"

"Con chào cô ạ."

"Ôi đứa bé nào đáng yêu thế nàyyyyyy"

"Lee Yongbok bạn cùng lớp với con ạ, hôm nay cậu ấy qua nhà mình ngủ một hôm đấy."

"Con ở luôn cũng được."

Jisung dẫn Yongbok lên phòng rồi mới nhận ra, ngủ đâu bây giờ???"

"Không được đâu, tớ là khách cơ mà."

"Wtf đm sao lúc anh đến em lại bắt anh nằm dưới đất?? Phân biệt đối xử thế."

"Anh như cái thằng hấp đấy ngủ đâu chẳng được??"

"Hai người ở chung nhà ạ??"

"Tao là hàng xóm ngay bên cạnh thôi nhưng mà mẹ tao đi công tác mà bố quên chìa khóa nên phải sang ăn nhờ ở đậu đây này."

"Anh cũng biết là mình đang ăn bám nhà người khác cơ à??"

"Anh cạp em đấy."

"Hai người cứ như vợ chồng già ấy."

"Оẹ."

"Oẹ, có mày với Hyunjin mới thế ấy."

Vừa nghe đến tên Hyunjin, Yongbok thay đổi 180 độ. Nhỏ lí nhí trong cổ họng.

"Đừng nói vậy trước mặt anh ấy nhé..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com