29
Một thời gian sau, mấy đứa vẫn chơi với nhau, thậm chí là còn hơn thế nữa.
Hyunjin đang đau khổ vì Yongbok đang ngày càng giống Han Jisung. Bé nó mỏ bắt đầu hỗn dần rồi cái thái độ đanh đá liếc xéo hắn ấy là sao vậy??? Hwang Hyunjin chết trong tim khi em bé của hắn bắt đầu biết bật lại hắn rồi, biết đanh đá rồi, bé nó còn khỏe nữa, nó dỗi hắn là nó đánh hắn muốn trẹo xương sống luôn.
"Han Jisung nể tình cậu là bạn thân của Yongbok nên tôi mới không đánh cậu, có được đánh thì tôi cũng đéo dám đánh, em ấy sẽ giết chết tôi mất."
"Anh ơi, mình về thôi. Mà anh đang lẩm bẩm cái gì vậy, Hyunjinie??"
"Không có gì mình đi thôi."
Hai đứa nhanh chân đi xuống. Ở cổng trường đã có hai bóng người đợi sẵn. Là Changbin và Chan.
"Hai đứa chúng mày lâu vãi."
"Ừ lâu thật đấy."
"Tại cái tên kia cứ mãi không xuống."
"Sao em lại mắng anhhhhh."
Về Changbin và Chan, thành đôi rồi. Đơn giản thôi, thái độ của Changbin quá rõ ràng và cậu cũng là người không thích mập mờ, rườm rà. Changbin đã quyết định tỏ tình với Chan.
Vào cái ngày Changbin thổ lộ với Chan.
"Chan này, tớ thích cậu."
"Ừ cậu thích tớ á?? Tớ cũng thích cậu...CÁI ĐÉO GÌ CƠ???"
"Tớ thích cậu."
"CÁI ĐÉO GÌ CƠ???"
"Tớ thích cậu."
"CÁI ĐÉO G-"
"Đm cậu còn nói thêm một câu nào nữa, tớ sẽ xé xác cậu ra, Chan ạ."
"Clm đợi một chút, thật à?? Trời ơi, không thể tin được. Tớ ngất mất, lạy Chúa."
Tưởng tượng bạn thích một người từ lâu, thích họ rất nhiều rồi một ngày họ đến và thổ lộ tình cảm với bạn, lúc đấy bạn khoái bỏ mẹ đi được chứ còn gì nữa. Chan đang ngất không nổi, thở cũng chẳng xong, lời nói thì lộn xộn.
Changbin thấy bạn như vậy thì bật cười.
Hai tay áp vào má Chan rồi hôn nhẹ vào trán nó.
"Tớ thích cậu nhiều lắm nên là đừng lộn xộn nữa mà chấp nhận lời tỏ tình của tớ đi."
"Đm Changbin ạ, tớ hứa sẽ làm một thằng người yêu độc nhất trong đời cậu."
[...]
Chuyện là giờ bốn đứa chúng nó đang ngồi bàn chuyện đại sự ở cửa hàng tiện lợi gần trường. Khi đã ổn định, Chan bắt đầu hắng giọng lên tiếng.
"E hèm, chuyện là tao vừa nhận được hai lời cầu cứu của hai người khác nhau nhưng nội dung y chang nhau."
"Anh nói luôn đi."
"Hôm nay Jisung và Minho đã tìm tao."
"Rồi chúng nó hỏi gì mày?"
---
Quay trở lại hai tiếng trước, Chan đang chill chill bên chiếc bánh mì nó chen mãi mới mua được thì Jisung từ đâu chui ra làm nó giật đùng đùng rơi nguyên cái bánh mì.
Hai đứa đứng nhìn cái bánh mì đang nằm trơ trọi dưới đất. Chan ngước lên nhìn em với đôi mắt đẫm lệ. Em cười khổ rồi giơ trước mặt nó hằn hai cái bánh trong khi nó mãi mới mua được một cái.
"Thật ra em đã lường trước được việc anh sẽ giật mình đến mức hồn nắm còn không vững nói gì cái bánh mì nên đã mua sẵn cho anh rồi."
"Trời ơi, vậy em tìm anh có chuyện gì??"
"Chỉ là em muốn hỏi hồi trước anh tán anh Changbin kiểu gì vậy ạ??"
Lại là Chan đang chill chill quét lá vì trốn tiết thì Minho từ đâu lao ra tay xách hai cái thùng rác làm nó kinh hãi quật thẳng cái chổi vào mặt anh.
"AH ĐCMMM CÁI ĐÉO GÌ ĐẤY, ĐMM MINHO XÀM L À CLM CHẾT TÔI!"
"Đmm mắc gì quật nguyên cái chổi vào mặt tao."
"Ai mượn mày như cái thằng đòi nợ, đùng
đùng xuất hiện. Làm sao???"
"Tao chỉ muốn hỏi mày là trước mày tán Changbin kiểu gì vậy??"
---
"Thế tức là chúng nó ứ ứ à?"
"Ứ ứ là cái đéo gì??"
"Ý là thích nhau."
"Rõ như ban ngày. Hyunjinie anh giả ngu hay ngu thật vậy??"
Hyunjin đã chết tâm. Hai đứa kia nhìn bạn dở sống dở chết mà chỉ biết vỗ vai an ủi bạn.
"Thôi bạn ạ, cuộc sống mà. Mình yêu nhau nên bỏ qua đi."
"Không sao bạn ạ, ẻm vẫn yêu bạn mà, chỉ là hơi láo tí thôi chứ nó vẫn yêu bạn mà."
"Ê giờ sao??"
"Thì mồi cho chúng nó tỏ tình với nhau chứ làm sao??"
"Cách nào mới được chứ??"
"Cách gì cơ??"
Là Jisung nhưng sao lại chỉ có một mình vậy?? Chẳng hiểu từ bao giờ, mọi người đã mặc địng trong đầu, thấy Jisung là thấy jongseng. Hai đứa từ lâu đã trở nên như hình với bóng, đi một mình là có vấn đề liền.
"Ô Jisung? Minho đâu?"
"Em không biết, kệ anh ta."
"Gì vậy? Hai đứa giận nhau à??"
"Ai làm gì đâu mà giận ạ?"
"Mọi người làm gì ở đây vậy??"
Là Minho, vừa nhìn thấy em, anh đã cau mày.
"Mọi người ở lại đi, em về trước không có người lại không thoải mái."
Nói xong Jisung một mạch xách cặp đi về để lại anh em đang rất nhiều hoang mang. Rõ ràng ban nãy vẫn còn hỏi cách tán tỉnh nhau mà giờ hai đứa lại sao đây?
Yongbok và Changbin thấy vậy ra hiệu hai đứa kia ở lại với Minho còn mình thì chạy theo Jisung.
"Sao đây?? Chúng mày giận nhau à??"
"Ai làm gì mà phải giận??"
Nói cũng y chang nhau, vĩ mô thật.
"Làm sao bình tĩnh kể bọn tao nghe."
...
"Jisung đợi đã !!"
"Hai người theo em làm gì?"
"Bình tĩnh kể bọn anh nghe xem nào."
...
"Anh ấy vì một cô gái khác mà nổi cáu với em."
"Em ấy vì đứa con gái khác mà cáu gắt với tao."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com