1
Ở ngôi làng nhỏ mà Takemichi sinh sống, có một truyền thuyết được kể lại, nó phổ biến đến mức mà bạn chỉ cần túm bất kì một đứa bé nào trong làng, nó cũng sẽ thuộc làu làu câu chuyện sinh ra truyền thuyết ấy. Takemichi từng được nghe mẹ kể, trong những cánh rừng sâu thẳm, có một con quái vật với những phép thuật khổng lồ, vô cùng mạnh mẽ, con quái vật thường xuất hiện vào tháng 8 hằng năm, mang đến tai ương, bệnh tật, mất mùa. Dân làng vô cùng khổ sở, nhưng đến vị phù thủy giỏi nhất trong làng cũng không thể làm gì con quái vật ấy cả, cho đến khi một cô gái trẻ, một cô gái được miêu tả với vẻ đẹp kiều diễm, với mái tóc màu vàng và đôi mắt xanh biển. Nghe nói cô gái là vị phù thủy trẻ và tài giỏi nhất vương quốc, cô nhận lệnh quốc vương đến đây để giúp dân làng. Tất nhiên công lý sẽ chiến thắng...nhưng không ai chứng kiến cuộc chiến đấu đấy ra sao cả, mọi người chỉ nghe cô phù thủy trẻ kể lại, con quái vật được cô niệm bùa chú mà đã bị phong ấn, và cái giá phải trả là cô phù thủy mất toàn bộ phép thuật, trở về làm người bình thường. Để biết ơn những gì mà vị phù thủy trẻ hi sinh, cứ đến tháng 8 hằng năm dân làng đều tổ chức lễ hội rất to, với hi vọng xua đuổi những tai ương bệnh tật. Mặc dù truyền thuyết này chỉ là lời đồn truyền miệng nhưng mẹ của Takemichi luôn dặn em không được phép mom men đến ngôi rừng cấm địa của con quái vật, bởi vì bà từng chứng kiến sự thức tỉnh của con quái vật tháng tám, bà tin tưởng rằng lớp phong ấn của phù thủy trẻ đang yếu dần, con quái vật đang cố gắng dùng thứ ma pháp mạnh mẽ để phá vỡ thứ bùa chú đã niêm phong nó vào giấc ngủ 1000 năm.
Takemichi là một bé ngoan, mẹ nói em không được vào thì sẽ nhất quyết không vào, nhưng cho đến khi lũ trẻ trong làng, có một vài đứa đầu têu ra trò thử thách lòng can đảm bằng cách xem đứa nào đi được vào sâu nhất.
- Chúng ta sẽ chơi trò thử thách lòng can đảm, tớ sẽ đưa cho mỗi người một dải dây đỏ, chỉ cần đến cái cây phong đỏ chỗ kia, buộc dây đỏ vào là sẽ thành người thắng cuộc
- N-nhưng, n-nhưng....
- Sao thế Hanagaki? Cậu sợ à?
- M-mẹ, tớ bảo có con quái vật trong rừng, đi vào sẽ rất nguy hiểm
Thằng bé đầu têu bật cười to, khiến cả một lũ nhóc theo sau nó cũng hùa theo cười
- Nói doạ cậu mà cậu cũng tin, lá gan Takemichi bé như hạt nho
- T-tất nhiên, tớ biết là lời nói đùa, ai mà lại đi sợ mấy cái đấy chứ
- Vậy thì tốt, vì Takemichi không sợ, nêm cậu ấy sẽ là người mở đầu. Đây cầm lấy dải băng này và tiến lên đi
Takemichi định từ chối, em không muốn tiến nửa bước vào cánh rừng kia, nhìn nó thật tối tăm và đáng sợ. Nhưng em lỡ mạnh miệng nói vậy, giờ mà rút lui bỏ chạy, thì thật mất mặt đàn ông. Thôi đành bước tiếp, tự nhủ lòng mình, chỉ là đi một đoạn ngắn thôi, mấy bước chân là đến ngay ý mà, đúng vậy chỉ cần nhắm mắt và đi thẳng thôi.
Cây trong rừng cao, tán là dày và rộng, ánh sáng của mặt trời chẳng thể chiếu xuống, nếu có cũng chỉ là những chùn sáng bé nhỏ li ti vì thế chúng cũng không thể khiến cái hơi lạnh của khu rừng già bớt đi được. Takemichi bé nhỏ, vừa đi vừa sợ, ngoài trấn an bản thân em cũng chẳng thể làm gì khác. Cây Phong Đỏ ngay trước mặt, sừng sững với tán lá rực lên như lửa. Takemichi vội vàng buộc dải dây vào thân cây, thầm thở phào, giờ em chỉ cần đi ra ngoài nữa, là đã hoàn thành xong cái thử thách vớ vẩn kia rồi
- Này, này cậu tóc vàng xù
Takemichi ngơ ngác dáo dác tìm xem giọng nói phát ra từ đầu.
- Đây, ta ở trên này, em nhìn đi đâu thế ?
Takemichi vội vàng ngẩng đầu lên, trên tán lá đỏ rực, một gã trai với mái tóc vàng dài đến ngang vai, gã trai mặc một chiếc áo choàng đen, đính đầy những viên đá lập lánh, hai chân buông thõng đong đưa.
- Em có muốn lên đây chơi với ta không?
- Ý...ý anh...là em sao?
- Đúng, em đừng sợ, trên này đẹp lắm đó, em có thể nhìn thấy gần như cả khu rừng, và cả ngôi làng nho nhỏ ở phía Nam
- Nghe thích thật đấy ... Nhưng mà em không biết trèo cây
- Hmm, vậy thì để ta giúp em
Nói rồi, Takemichi thấy gã thoăn thoắt nhảy từ cành cây này sang cành cây khác và cuối cùng là dừng lại trước mặt em. Gã nhặt một chiếc lá phong đỏ lên, tay gã thoăn thoắt vẽ một thứ hình thù kì lạ gì đó lên lá, rồi thả chiếc lá xuống. Chiếc lá tan vào không khí, và cùng lúc đó, thân thể Takemichi nhẹ bẫng, bay lên cao. Lần đầu tiên trong đời Takemichi bé nhỏ thấy được sự kì diệu như này, em vui đến tít hết cả mắt lại
- Được rồi, dừng lại đi
Sau tiếng nói của gã tóc vàng, Takemichi đã yên vị trên một cành cao nhất của cây Phong Đỏ
- Oaaaaa, anh giỏi thật đấy, anh làm kiểu gì thế, có thể dạy em không
- Hmm dạy em thì không được, còn tại sao ta làm được thì? Vì ta là một phù thủy vĩ đại
- Aaaa vậy thì anh giống ngài Hamstone vĩ đại, ngài ấy là một phù thủy cực kì giỏi, không phải là phù thủy giỏi nhất đất nước này mới đúng
- Ồ, vậy sao, ta thật muốn gặp vị phù thủy đó
- nhưng mà mẹ em nói ngài Hamstone chỉ là một vị phù thủy cùi bắp, chả làm được trò trống gì cả
- Mẹ em còn nói ông ta chỉ làm trò bịp để lừa dân thôi
- Nhưng mà em nghĩ anh thì khác, anh thật sự là một vị phù thủy vĩ đại, anh làm em bay được lên cơ mà
- Đó chỉ là một phép thuật đơn giản, biến em thành chiếc lá, nhưng vì những lời khen có cánh xinh đẹp của em - Gã búng tay, một bông hoa hồng màu xanh biển xuất hiện ngay trong tầm mắt của Takemichi - đây coi như là món quả nhỏ thay lời cảm ơn
- Bông hồng này được tạo nên từ sắc tố màu mắt của em đó, đã ai nói với em rằng, em có đôi mắt mang màu hi vọng chưa?
Takemichi nhận lấy bông hóa, ngay cả bản thân em cũng không biết, tại sao người con trai trước mặt này lại khiến trái tim em đập nhanh như vậy. Có phải là vì vẻ đẹp phi giới tính kia không? Hay là vì những thứ được gọi là phép thuật do gã tạo ra? Hay chỉ đơn giản là câu khen ngợi và bông hoa màu xanh biển kia.
- Sao thế? Em không thích hoa hồng à?
- Không...không, em thích lắm
- Vậy sao, thế thì thật may, bông hoa ta tặng em là một bông hoa đặc biệt...hãy giữ gìn nó thật kĩ nhé
- V-vâng...
- Takemichi ơi, Takemichi, cậu đâu rồi? Mau ra đây đi, đừng làm bọn tớ sợ
Tiếng gọi vọng ra từ phía dưới tán cây phong, chắc là do lũ trẻ không tìm thấy Takemichi nên chúng mới loạn lên
- Bạn em tìm em kìa, em có muốn xuống không, ta sẽ giúp
- Nhưng...nhưng trước khi đi .... em ... em có thể biết tên anh không?
- Tên á?
- Người sợ ta thì gọi ta là August, người thân thiết thì gọi ta là Mikey, kẻ ta yêu thì gọi ta là Manjiro.
- Vậy em gọi anh là Mikey nhé? Còn em anh cứ gọi là Takemichi
- Được
- Em thích Mikey lắm, ngày mai em có thể đến tìm anh không?
Tai Mikey tự nhiên ù đi 1 lúc, thứ gã nghệ được chỉ là tiếng nói từ xa vọng lại của Takemichi hỏi mai vó thể đến gặp gã hay không
- Ta vẫn luôn ngồi trên cây Phong Đỏ, em có thể đến bất kì lúc nào..... Takemichi
___________to be continue___________
Truyện chưa được beta kĩ, còn nhiều lỗi chính tả, câu cú còn lộn xộn, hi vọng không làm mất hứng của cậu.
Cảm ơn cậu vì đã đọc " August"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com