Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 2

"Myoui Mina"

Cậu nhẹ gọi tên cô nhưng rồi lại không nói gì nữa

Mina thấy kì lạ lắm. Nhưng vẫn mỉm cười đáp trả. Momo ngẩn người khi thấy nó, trong lòng tự dưng dâng lên một đợt sóng lớn. Gió ngoài kia thổi mạnh như vậy. Trái tim cậu đang có chút rung rinh, là do gió hay vì Myoui Mina?

"Cậu và tôi, tốt nhất không nên kết bạn"

Khuôn mặt Mina lộ rõ vẻ buồn khi Momo dứt câu, cô nhỏ giọng

"Vì sao vậy?"

Momo nhìn cái biểu hiện đó. Chắc chắn rằng cô ngốc kia đang suy nghĩ gì bậy bạ rồi

"Myoui Mina, cậu là người tốt"

Mina ngước nhìn cậu. Cô chợt nhận ra, trên khoé môi cậu, có một nụ cười.

Momo lúc này cầm lấy cái khăn len mà lúc nào cũng đeo lên trên cổ mình dù thời tiết nóng hay lạnh, kéo nó xuống. Mina lập tức bụm miệng ngăn chặn tiếng hét của mình, chân tự động cũng lùi xuống ba bước, mặt ngạc nhiên đến nỗi một chữ cũng chẳng thể thốt lên

Momo nhìn phản ứng đó, khoé môi càng nâng cao hơn, cậu quá quen rồi. Đợi người kia sắc mặt tốt hơn một chút. Momo chỉ vào cái hình xăm trên cổ mình

"Tôi, như những người ngoài kia nói, là một kẻ lưu manh, có lòng dạ xấu xa lắm, nên người tốt như cậu, đừng dính lấy tôi. Tôi chỉ muốn bảo vệ cậu"

Momo nở nụ cười hiếm có, rồi quay lưng ra về. Hôm nay có cái gì đó rất lạ. Đây là lần đầu tiên cậu nói về cái hình xăm chết tiệt dính chặt trên cổ mình với người khác, nhưng lại không có chút buồn như trước đây. Nói sao nhỉ, cậu cảm thấy vui khi có thể nói điều này ra, với cô, với Myoui Mina.

-----

Đồng hồ báo thức reo inh ỏi trong nhà, muốn đánh thức cái con người ngủ như chết kia. Hirai Momo bực bội, không kiêng nể ném bay cái đồng hồ đó vào tường, vỡ ra từng mảnh.

Như bình thường, theo định lý do Hirai Momo đặt ra, sẽ tiếp tục nướng đến khi còn hai tiết cuối, vào trường học mười lăm phút của một tiết, tiết còn lại sẽ trốn. Mà hôm nay, cậu lại muốn đến trường, là đến trường đầy đủ năm tiết. Nằm đó vắt tay lên trán mà suy nghĩ vì sao lại có hứng thú với việc đó đến vậy. Nhưng đến cuối cùng, Momo rất khó chịu nếu không làm theo điều mình mong muốn, thế là quyết định lết thân đến trường.

Cậu đứng trước gương, nhìn cái hình xăm phản chiếu từ cái gương đó khẽ thở dài. Cái ông già chết tiệt cùng dòng máu với cậu, lấy cái quyền quái gì tự tiện khắc cái hình tởm lợm đó lên người cậu chứ? Hirai Momo càng nhìn hình xăm mà cha cậu khắc lên cổ, sự bực tức càng thêm tăng. Cười nhẹ rồi choàng khăn len vào. Nói gì thì nói, con lưu manh này cũng biết buồn ấy chứ

----

Tiếng chuông kết thúc tiết thứ nhất vang lên. Momo ngáp dài một cái. Đúng là chán chết rồi. Xách cái balo lên tính là trốn học rồi, mà nhìn lên Myoui Mina ở bàn đầu kia, lại sợ không biết mình trốn cô ngốc đó có làm gì hay không. Vậy là lại bỏ cái balo về chỗ cũ.


Lạy trời trên cao làm chứng, Hirai Momo này nản quá rồi đấy. Cậu gục hoàn toàn lên bàn nằm ngủ luôn ở đấy. Đâu biết rằng, có một ánh mắt đang hướng về cậu, còn tủm tỉm cười.



Qua hai tiết dài đằng đẵng như hai thế kỉ, cuối cùng Momo cũng được giải thoát. Momo lúc này bụng đói kinh khủng khiếp, nhưng cậu không muốn xuống căn tin đâu, không phải là không có tiền, chỉ là những người dưới đấy luôn nhìn cậu với một cặp mắt, cậu chịu không nổi, vậy là đành để bụng đói, trốn lên sân thượng của trường.



Sân thượng

"Đói chết đi được!!"

"Vậy Momo ăn cùng tớ nhé?"

Momo giật bắn người, suýt nữa là ngã xuống dưới mà toi mạng rồi. Cậu quay lại nhìn, thật không biết dùng loại cảm xúc nào để phản ứng với sự xuất hiện của người đối diện.

"Cậu không phiền chứ?"

Mina nhẹ nhàng nhắc lại lần nữa. Nói thật là cô đang nhịn cười dữ lắm đấy, xem cái bộ dạng đứng nghệch ra của cậu ta kìa. Mina bước đến ngồi bệch hẳn xuống đất, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh ý muốn Momo ngồi cạnh mình. Cậu thở dài rồi ngồi xuống

"Cậu ăn thử cái này đi"

"Tôi không đói"

Mina bực rồi nha. Cô không báo trước, dồn thẳng miếng trứng cuộn vào miệng cái tên cố chấp kia

"Thế nào? Ngon không?"

Momo không còn cách nào khác ngoài nhai miếng trứng đó. Rồi ho khan một tiếng

"Tôi tha cậu một lần"

Mina kế bên cười hì hì, tay sau đó cũng cậu một miếng, mình một miếng cho đến khi hộp cơm trưa vơi dần.

"Đã nói đừng dính lấy tôi, muốn cả trường này tẩy chay sao?"

Mina cứ như lơ đi câu nói đó. Đánh lảng sang chuyện khác

"Lần sau đến lượt Momo làm đồ ăn trưa nhé"

Lại nữa. Cái nụ cười toả sáng chết tiệt đó, lại làm tim cậu rung động nữa rồi. Momo suy nghĩ, dù sao cũng nhờ người ta mình mới thoát đói, xem như đã nợ một lần

"Được. Lần sau tôi sẽ làm. Sau đó, cậu là cậu, tôi là tôi, không liên can gì nữa"

Momo đáng ghét. Lại làm Mina buồn rồi. Nhưng cô Myoui đây thông minh lắm

"Lần trước tớ giúp cậu thoát khỏi giám thị đấy, còn nhớ không? Trả ơn tớ đi"

"Tôi không mượn"

Mina bĩu môi. "Chả có nghĩa khí"

Momo trợn tròn con mắt nhìn người kia. Thôi thì đó giờ cậu không muốn nợ ai cả

"Muốn trả gì?"

Mina lập tức như đứa trẻ, vui mừng đứng dậy đi lon ton đến bên Momo. Tự tiện cầm lấy bàn tay cậu, móc hai ngón út lại với nhau làm dấu hứa rồi thẳng lưng tuyên bố

"Hirai Momo và Myoui Mina từ nay là bạn bè. Đóng dấu!"

Momo há hốc mồm. Ơ cái cô này! Chơi bất công thế sao? Rồi cậu nhận ra, dù đã tuyên bố như vậy nhưng cô gái kia vẫn chưa buông thả tay.

"Trước mặt Myoui Mina, Hirai Momo không cần choàng khăn len nữa. Đóng dấu!"

Nói rồi, Mina vươn tay kéo luôn cả khăn len xuống. Nhìn vào vết xăm cùng với gương mặt ngạc nhiên kia mà mỉm cười, không phải là biểu cảm sợ hãi như lần đầu nữa. Đến lúc này, Mina mới buông tay mình ra, đi xuống bắt đầu cho tiết học mới, không để cho cái người đứng chôn chân trên sân thượng kia kịp nói gì

Một đợt gió mạnh thổi qua, kéo theo làn tóc của Hirai Momo cũng bay theo. Chợt cậu ngửa cổ lên, ngẩn mặt lên bầu trời rộng lớn kia, cười thật lớn. Một cái cười cực kì sảng khoái.

Vì sao ư? Chắc có lẽ cậu tìm ra được rồi. Hirai Momo tìm thấy lý do khiến cậu cảm thấy hứng thú với việc đến trường rồi

-------

Happy New Year nhaaa ❤️

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #momi#twice