Chương 17
Chương 17:
Không biết đã bao nhiêu năm trôi qua, Tiểu Yêu cảm thấy mình chìm trong tối tăm vô định, có thể là mười năm, có thể là một trăm năm.
Lúc đầu nàng không cảm nhận được gì ngoài nhịp tim quen thuộc ở bên cạnh nàng. Dần dần nàng cảm nhận được được ai đó ôm lấy nàng và móm cho nàng một dòng nước đặt biệt pha lẫn giữa mùi tanh nồng với ngọt ngào và nóng bỏng như chứa đựng một sức mạnh lớn lao.
Kèm theo đó là một cảm nhận đau đớn như dao nhọn đâm thẳng vào tim!
Là Tương Liễu.
Hồi lâu, Tiểu Yêu cảm thấy mình đang bồng bềnh như đang ở trong biển, mỗi khi cảm nhận nước biển dâng lên, tiếng vỏ sò mở ra rồi đóng lại vang lên, Tương Liễu tới.
Tiểu Yêu cảm thấy mình như một con búp bê sứ, không thể cử động hay thậm chí mở mắt.
Thời gian trôi qua, cảm xúc của Tiểu Yêu ngày càng rõ ràng hơn.
Nàng có thể cảm nhận được Tương Liễu nhẹ nhàng đỡ lấy nàng, thậm chí còn cảm nhận được ánh trăng dịu nhẹ chiếu lên người mình.
Nàng yếu ớt dựa vào vòng tay Tương Liễu, yên tâm nghe y kể về quá khứ.
Nàng nghe y kể về tuổi thơ của mình ở trường đấu nô lệ, cách y gặp được Cộng Công, khi y chạy trốn bởi sự ngờ vực
Tiểu Yêu cảm thấy sóng vỗ vào người mình, thật dịu dàng, lúc này nàng cũng muốn hóa thành những con sóng dìu dịu và nhẹ nhàng ôm trọn lấy y.
Cuộc sống trong biển thực ra có chút nhàm chán, Tương Liễu chỉ xuất hiện hàng tháng vào đêm trăng tròn để chữa thương cho nàng.
Hơn thế nữa là nàng thậm chí còn không thể mở mắt ra, nhưng nàng cảm thấy điều này thật tốt, cho dù nàng có dành cả đời ở đây để chờ đợi y mỗi đêm trăng tròn đến cũng rất tốt.
Nàng thậm chí còn không muốn tỉnh lại để y giữ nàng ở lại trong vỏ sò này của y, để mỗi dịp trăng tròn y đều sẽ ở bên cạnh nàng và ôm lấy nàng.
......
Cho nên sau khi có thể nhẹ nhàng cử động các ngón tay và mở mắt ra, Tiểu Yêu vẫn giả vờ như không có tỉnh lại.
Nàng muốn được Tương Liễu ôm lấy, muốn được nằm trong vòng tay y, dưới ánh trăng tròn đẹp đẽ nghe được lời nói thật lòng của y, nghe được y sẽ nhiều hơn trước kia mà kể chuyện cho nàng.
Kỳ thật đã lâu rồi Tiểu Yêu không nhìn thấy thế giới bên ngoài vỏ sò, lúc này nàng rất muốn mở mắt ra ngắm nhìn ánh trăng sáng, nhưng nàng sợ rất sợ vừa mở mắt ra Tương Liễu sẽ đuổi nàng đi.
Thế nên nàng chống cự lại ý muốn của mình, vì sự ấm áp của Tương Liễu, vì cảm giác mái tóc nàng được y dịu dàng ve vuốt.
Nàng chỉ dám mở mắt ra khi y đặt nàng lại vào trong vỏ rồi rời đi, he hé nhìn bóng lưng y rời di.
Tuy nhiên, bao nhiêu đó vẫn chưa đủ đối với nàng, lớp vỏ đóng lại quá nhanh, Tiểu Yêu khẽ thở dài.
Nàng âm thầm chờ đợi đêm trăng tròn tiếp theo.
Khoản thời gian chờ đợi đêm trăng tròn tiếp theo đối với Tiểu Yêu cứ như nhiều năm trôi qua cho đến khi Tương Liễu tới. Tiểu Yêu nhắm chặt mắt lại vờ như bản thân vẫn không có tỉnh lại
Nàng chờ đợi Tương Liễu mang nàng lên mặt biển ngắm trăng như trước.
Nhưng y đã rời đi rất nhanh ngay sau đó.
Tiểu Yêu nhìn vỏ sò đã đóng kín, trong lòng nàng cảm thấy buồn bã không thể tả.
Tiểu Yêu đang ngồi chống cằm suy nghĩ lung tung, nàng chợt cảm thấy vỏ sò lại có dao động, nàng vội vàng nằm xuống, nhắm mắt lại.
Bên tai nàng nghe thấy: "Cô tỉnh rồi à?"
Lông mi của Tiểu Yêu không khỏi khẽ run lên, nhưng nàng vẫn giả vờ như không biết.
Đột nhiên có thứ gì đó nhẹ nhàng quét qua cổ nàng, cảm giác nhột nhột khiến nàng cố gắng nhịn cười nhưng không thể, nàng chỉ có thể cố gắng mím chặt môi.
Người kia cười khúc khích: “Vẻ mặt của cô đang cười, nếu không mở mắt ra, xem ta có trừng phạt cô hay không?”
Tiểu Yêu hít một hơi thật sâu, mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp phóng đại trước mặt
“Tỉnh dậy từ khi nào?”
Tiểu Yêu: "Vừa rồi."
Người kia nhẹ nhàng nhéo cằm nàng: “Nói thật.”
Tiểu Yêu: "Một tháng trước."
Người kia nhẹ nhàng vỗ trán nàng như trừng phạt, Tiểu Yêu vội vàng nói: “Ta tỉnh rồi, nhưng tay chân không còn chút sức lực nào.”
Tương Liễu cười nhẹ rồi bế nàng ra khỏi biển.
Tiểu Yêu tưởng rằng y mang nàng ngắm trăng như trước, nhưng thay vào đó y lại đặt nàng ngồi một mình trên bãi biển.
Tương Liễu lao xuống biển và bắt được hai con cá lớn chỉ trong chốc lát.
Y đốt lửa, ngẫu nhiên rắc chút gia vị, nướng cá rồi đưa một con cho Tiểu Yêu.
Tiểu Yêu lắc đầu, vô tội nói: “Tay của ta không có sức.”
Tương Liễu không còn cách nào khác ngoài việc cẩn thận lấy thịt cá và đút cho nàng.
Nhìn thấy ánh mắt Tiểu Yêu đều đổ dồn vào mình. Tương Liễu cười khẽ: “Một tháng nay một mình ở dưới đáy biển không nhàm chán sao?”
Tiểu Yêu vừa nhai nạt cá, gật đầu rồi lại lắc đầu.
Ở một mình thật nhàm chán, nhưng chờ đợi Tương Liễu đến là khoảng thời gian tuyệt vời.
Tương Liễu không hỏi thêm gì nữa, sau khi ăn xong, Tiểu Yêu dựa vào người Tương Liễu ngắm trăng.
Hai người họ cứ như vậy im lặng ngắm trăng, cho đến khi ánh trăng tàn. Đến khi trời hửng sáng, Tương Liễu mang Tiểu Yêu quay trở lại vỏ sò.
Y nhẹ nhàng đặt Tiểu Yêu xuống: "Mấy ngày nữa, thân thể của cô sẽ hoàn toàn khôi phục, sau đó ta sẽ đưa cô trở về."
Tiểu Yêu cắn môi, nhỏ giọng nói: "Ta toàn thân đều còn yếu, còn cần thời gian dài hồi phục."
Tương Liễu sựng lại, nhưng sau đó rất nhanh thản nhiên nói: “Trở về có dược liệu tốt và sẽ có rất nhiều người chiếu cố cô, điều này sẽ càng tốt cho việc phục hồi của cô.”
Tiểu Yêu hốc mắt hơi đỏ lên: “Nhưng không có ngài.”
Tương Liễu trong lòng có chút buồn bực, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh nói: “Nếu có cơ hội, ta sẽ tới thăm cô.”
Nhìn thấy y đứng dậy rời đi, Tiểu Yêu vô cùng đau lòng, nắm lấy tay áo y uỷ khuất nói: “Đừng đi.”
Tương Liễu nhìn thiếu nữ bướng bỉnh, trong lòng cảm thấy đau âm ỉ, nhưng y chỉ có thể đưa tay gỡ những ngón tay của nàng ra.
Tiểu Yêu ngoan cố không chịu buông tay, nội đan Côn Bằng đã bị hủy, nàng không còn khả năng để giành lấy cơ hội sống sót cho Tương Liễu nữa.
Có thể lần này tách ra biết đâu sẽ không còn có cơ hội gặp lại nhau nữa.
Tiểu Yêu thật căm ghét sự kiên định cố gắng tỏ ra là tuyệt tình của y, nàng chống người rồi đứng dậy, đứng trên giường ngọc choàng tay ôm lấy cổ y.
Đôi môi thiếu nữ có chút run rẩy vụng về hôn lên đôi môi y.
Tương Liễu hơi giật mình. Tiểu Yêu sợ y từ chối nên vô thức dùng sức.
Môi y có chút lạnh và cơ thể y có chút cứng nhắc. Tiểu Yêu sợ y thờ ơ mình nên càng nóng lòng lại càng thêm vụng về muốn cởi ra thắt lưng của y.
Tương Liễu thở dài nắm lấy bàn tay đang gây rối quanh eo mình, trái tim Tiểu Yêu như rơi xuống vực thẳm.
Đột nhiên, Tương Liễu từ bị động chuyển sang chủ động, y khám phá môi nàng, chiếc lưỡi khéo léo khám phá đôi môi nàng.
Bắt đầu là sự dịu dàng dần dần trở nên mãnh liệt, y gặm nhấm môi nàng, xuyên qua kẻ răng quấn lấy lưỡi nàng
Tiểu Yêu cảm thấy tim mình ngứa ngáy, ngón chân trắng ngần không khỏi cong lên.
Y nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường ngọc, một bàn tay y trói giữ lấy đôi tay không an phận của nàng. Nụ hôn nóng bỏng của y từ khóe môi dời tới vành vai đang ửng hồng của Tiểu Yêu.
Mặt đỏ bừng như phát sốt, lúc này nàng cảm thấy toàn thân như muốn run lên. Môi y lướt qua cổ nàng, cảm giác nóng bỏng ẩm ướt, từng lỗ chân lông trên cơ thể nàng như căng chặt, cảm giác nóng bóng gấp gáp đến nóng nảy
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com