Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

29

Bị cha mẹ ruột bỏ rơi, Quý Hy không cảm thấy mình có gì kém may mắn. Ít ra thì nàng không bị chết cóng trong ngày tuyết rơi ấy, ít ra thì nàng không bị bọn buôn người bắt cóc mà bị gửi vào trại trẻ mồ côi; ít nhất thì sau này nàng đã được một bà lão tốt bụng nhận nuôi; ít nhất hiện tại tuy cuộc sống nghèo khó nhưng nàng lại có một gia đình ấm cúng.

Ngay cả người thân cũng có thể vứt bỏ mình... Bởi vì trải qua chuyện này, Quý Hy không nghĩ sẽ lại dựa dẫm vào bất cứ kẻ nào. Cho nên so với những người bình thường, trong quá trình trưởng thành nàng đã biến bản thân mình trở thành một người kiên cường. Chỉ có mình vĩnh viễn sẽ không vứt bỏ chính bản thân mình, lúc nhỏ nàng liền hiểu được nguyên tắc này.

Sau khi đã trải qua tất cả, Quý Hy cảm thấy những chuyện này đều chẳng còn đáng sợ nữa.

Chính là dựa vào sự kiên cường của bản thân, nàng mới có thể trở thành chính mình của hiện tại.

Quý Hy chưa bao giờ thấy bão tuyết lớn hơn năm đó, mọi cố gắng của nàng đều khiến mọi chuyện dần trở nên tốt hơn.

Nhưng ngày hôm nay khi nhận được cuộc gọi của Dương Bình, nàng vẫn khóc. Sự việc này mãi là vết sẹo không thể lành, khi bị người khác xé rách lại càng đau hơn. Nàng cắn răng nghĩ, sẽ không có lần nào nữa.

Kiều Chi Du chỉ cần liếc mắt một cái có thể nhận ra được Quý Hy đã khóc, hai mắt vẫn còn hồng hồng.

"Không có gì đâu, mắt em có chút khó chịu." Quý Hy lại lấy tay dụi dụi mắt hòng nói dối, mỉm cười nói sang chuyện khác, đi tới dắt tay Kiều Thanh, "Vào đi, hôm nay bên ngoài nóng quá. "

Một lớn một nhỏ đều mặc váy đứng trước cửa, Kiều Thanh thì mặc một chiếc váy liền nhỏ màu be, trông vô cùng đáng yêu. Kiều Chi Du mặc một chiếc váy dài thướt tha, mái tóc dài được búi lên, chững chạc và tao nhã.
"Cô giáo. Cái này tặng cho chị." Kiều Thanh đem một túi đồ ăn vặt đưa cho Quý Hy.

Quý Hy cầm lấy, đưa tay lên xoa đầu Kiều Thanh: "Chị đã nói không cần đồ ăn vặt nữa rồi mà."

Kiều Thanh nói với Quý Hy: "Đây là dì đặc biệt mua cho cô giáo."

Quý Hy nhìn Kiều Chi Du, không biết phải nói gì. Đành nở một nụ cười.

Lúc này, Kiều Thanh ở bên cạnh tinh nghịch nói thêm một câu: "Dì đối với cô giáo thật tốt."

Quý Hy và Kiều Chi Du đồng thời cúi đầu nhìn Kiều Thanh, ăn ý nở nụ cười, đây hắn là chủ ý của tiểu gia hỏa này rồi. Miệng nhỏ của Kiều Thanh cũng nở một nụ cười, một tay cô bé nắm tay Quý Hy, tay còn lại cũng nắm lấy tay Kiều Chi Du, sau đó cùng Kiều Chi Du bước vào bên trong.

"Tiểu Thanh, em ăn chưa?" Quý Hy ngồi xổm xuống. Kiều Thanh gật đầu: "Em ăn rồi."

"Em ăn chưa?" Kiều Chi Du hỏi Quý Hy.
Quý Hy có lệ nói: "Em ăn rồi."

Kiều Chi Du nhìn thấy túi bánh mì ăn dở trên mặt bàn, bèn hỏi: "Chỉ ăn bánh mì thôi sao?"

"Không đói bụng." Quý Hy cười nói.

Quý Hy điềm tĩnh, trên người toát ra vẻ thản nhiên, có thể gọi là hơi thở của văn thơ. Ở nhà nàng ăn mặc vô cùng tùy ý, mặc quần ống rộng và chiếc áo sơ mi kẻ sọc sáng màu, rộng thùng thình, chiếc áo sơ mi rộng thùng thình cổ vuông, có chút mỏng dài, tạo cho người ta cảm giác có chút "yếu đuối".

Kiều Chi Du thoáng nhìn thấy đôi chân thon thả trần trụi của nàng, chúng gầy đến mức cảm tưởng như người này ăn uống không điều độ. Chỉ không nói ra.

Cũng giống như việc yêu mến Quý Hy, Kiều Thanh rất thích nơi ở của nàng, đây là lần đầu tiên khi đến nhà người khác cô nhóc chủ động khám phá xung quanh.

Quý Hy mang hai cốc nước đến, nói: "Hôm nay cũng không tính là học, em sẽ chơi với vẽ tranh cùng tiểu Thanh."
"Tính là một buổi học." Kiều Chi Du nói. Một người làm phải làm hai công việc bán thời gian cùng một lúc sẽ có rất nhiều áp lực về tài chính, cho dù Quý Hy không nói ra, cô cũng có thể đoán được.

Quý Hy lại đáp lại: "Không tính."

Kiều Chi Du giọng điệu mạnh mẽ: "Chị nói tính là tính."

Quý Hy tiếp tục nói ra hai từ quen thuộc: "Không tính." Hai người ngày trở nên hăng hái.

Tranh chấp lúc này lại có chút ngây ngô. Cuối cùng, Kiều Chi Du nhìn bộ dạng cau có của Quý Hy, biết không thể tiếp tục nữa: "Không cãi lại em."

Quý Hy hài lòng.

Đã nói lòng người quá lạnh. Tính tình của Quý Hy, một khi đã chấp nhận ý tốt của người khác, thì tất nhiên cũng phải trả lại một chút mới có thể cảm thấy an tâm. Tựa như đêm đó nàng đã từng nói, Kiều Chi Du đối với mình rất tốt, nàng cũng muốn làm chút chuyện gì đó cho đối phương.
Ví dụ như có thể giúp đỡ trong việc điều trị bệnh tự kỷ của Kiều Thanh.

Căn hộ quá nhỏ so với của Kiều Chi Du, tổng diện tích có thể không lớn bằng phòng ngủ chính của Kiều Chi Du.

Vào buổi chiều, tại một chiếc bàn nhỏ, Quý Hy cùng Kiều Thanh vẽ phim hoạt hình, trong khi Kiều Chi Du ngồi ở phía bên kia nhìn hai người họ. Cô ấy hẳn là đã khóc, Kiều Chi Du không chút để ý mà đánh giá vẻ mặt của Quý Hy, có thể nhận ra được cảm xúc của nàng ít nhiều đã khác so với trước đây.

"Dì ơi, con muốn đi vệ sinh." Kiều Thanh uống nhiều đồ uống, đi mấy lần.

"Con có muốn dì đi với con không?" Kiều Chi Du hỏi.

"Không cần, con có thể tự mình đi."

"Con bé ở bên cạnh em cũng trở nên cởi mở hơn rất nhiều." Kiều Chi Du nhìn Quý Hy đang cúi đầu vẽ tranh, "Nếu như ở nhà người khác, ngay cả việc muốn đi vệ sinh cũng không dám nói."
Quý Hy nhất thời ngẩng đầu lên: "Thật không?"

Kiều Chi Du: "Ừ."

Quý Hy lại vùi đầu xuống vẽ tranh, cũng không nói thêm gì nữa. Im lặng cầm bút chì vẽ trên giấy.

"Hôm nay có chuyện gì sao?" Kiều Chi Du vẫn thấy Quý Hy không ổn, lại hỏi: "Có vẻ tâm tình không tốt."

Quý Hy chỉ cười không chịu thừa nhận: "Không có."

"Vì chuyện công việc?"

Quý Hy trả lời: "Không phải."

Kiều Chi Du nói: "Quả nhiên là tâm tình không tốt."

Quý Hy ngây người nhìn Kiều Chi Du, hoàn toàn bị đánh bại bởi suy nghĩ của Kiều tổng.

Qua một lát.

Kiều Chi Du thấp giọng nói: "Em có thể nói với chị."

Vì câu nói này, bàn tay cầm bút của Quý Hy thoáng khựng lại. Nếu cuộc điện thoại nhận được ngày hôm nay giống như việc xé toạc vết sẹo cũ của nàng, thì sự chăm sóc nhẹ nhàng của Kiều Chi Du giống như một liều thuốc thoa vào vết sẹo này. Nó dường như không còn khó chịu nữa.
Kiều Chi Du biết người trước mặt mình là một người kín như hũ nút, đầy suy tư trong lòng. Mỗi người đều có quá khứ của mình, Kiều Chi Du không có sở thích tham gia vào chuyện quá khứ của người khác... Nhưng cô không thể không chủ động hỏi Quý Hy.

"Em chỉ cần vẽ một bức tranh là tâm trạng sẽ khá hơn." Quý Hy cầm bút vẽ trên giấy, cuối cùng khóe miệng nở một nụ cười hơi tự nhiên.

"Tại sao em lại không theo học ở Khoa Mỹ thuật?" Kiều Chi Du có thể nhìn ra được, với phương diện này Quý Hy thực sự rất có thiên phú. Có chút cảm thấy đáng tiếc.

Vấn đề này Khương Niệm cũng đã từng hỏi qua. Quý Hy không trả lời mà chỉ cười cho qua, họ đều là thiên kim con nhà giàu, hỏi kiểu "tại sao không ăn thịt" là chuyện bình thường, chắc chắn họ không thể tưởng tượng được thực tế nghèo khó có bao nhiêu đáng sợ.
Ở quê của Quý Hy tư tưởng vô cùng lạc hậu, những cô gái ở đó thường kết hôn từ rất sớm, nếu như lúc trước nàng không dựa vào tiền học bổng cùng tiền kiếm được từ việc đi làm thêm để trang trải tiền học phí, có thể nàng đã sớm kết hôn rồi. Việc nàng có thể học cao học ở một trường đại học danh tiếng ở làng quê của nàng được coi là một kỳ tích. Cũng may thôn trấn nhỏ của nàng càng ngày càng chú trọng giáo dục, vẫn còn xu hướng trọng nam khinh nữ nhưng không còn quá nghiêm trọng như trước. Xã hội luôn tiến bộ một cách chậm rãi.

Cho đến năm sáu giờ, nhiệt độ ngoài trời dần dần hạ xuống. Quý Hy xem giờ, có thể chuẩn bị bữa tối, "Chúng ta đi siêu thị mua đồ ăn đi, có thể nấu ăn."

Kiều Thanh rất tích cực: "Được ạ ~~"

"Vậy Tiểu Thanh muốn ăn gì?"
Kiều Thanh nói: "Con không kén ăn. Ăn gì cũng được."

Kiều Chi Du bật cười, cô nhóc hai tháng trước không thích ăn cái này cũng không thích ăn cái kia, bây giờ lại nói mình không kén ăn.

Cách đó 500 m có một siêu thị Wal-Mart. Ban đầu Quý Hy muốn chuẩn bị trước nguyên liệu, nhưng nàng lại không biết Kiều Chi Du và Kiều Thanh thích ăn gì hay không thích ăn gì, bây giờ đi mua là thích hợp nhất.

Suốt một ngày ở trong nhà, bây giờ đi ra ngoài hít thở không khí thật sự thoải mái. Ánh chiều rực rỡ nơi ngã tư đường cũng khiến cho Bắc lâm trở nên ấm áp có tình người hơn.

Kiều Thanh tay trái nắm tay Quý Hy, tay phải nắm tay Kiều Chi Du, rất vui vẻ. Chỉ là khi vui vẻ cô nhóc không giống những đứa trẻ khác chạy nhảy tung tăng mà chỉ nở một nụ cười thẹn thùng.

Vào cuối tuần, có rất nhiều người trong siêu thị. Đặc biệt là khu thịt và rau.
Tất cả mọi người đang bắt đầu chuẩn bị bữa tối.

Đây là lần đầu tiên Kiều Chi Du đi mua hàng trong siêu thị, cảm thấy có chút mới mẻ. Môi trường rất ồn ào, nhưng Kiều Chi Du không thấy phản cảm, mà đặc biệt cảm thấy có chút nóng lòng.

Cũng có rất nhiều đôi tình nhân trẻ nắm tay nhau đi mua đồ trong siêu thị, nhìn thấy những cảnh này, trong lòng Kiều Chi Du không tránh khỏi có chút hâm mộ.

Kiều Thanh nói thứ gì cô nhóc cũng có thể ăn, Quý Hy liền hỏi Kiều Chi Du: "Kiều tổng, chị muốn ăn gì?"

"Em có thể nấu được nhiều món?"

"Gần như vậy." Quý Hy nói.

Kiều Chi Du nhìn đống nguyên liệu trước mắt có chút lóa mắt không biết phải chọn món nào, liền nói với Quý Hy: "Chỉ ăn những món bình thường thôi, cứ nấu món sở trường của em là được."

Quý Hy thấy vậy liền chọn mua nhiều nguyên liệu khác nhau.
Ba người mua đồ ăn xong trở về căn hộ, hoàng hôn dần buông xuống, màu vàng óng như lòng đỏ trứng đang chuẩn bị lặn xuống. Khương Niệm không nói dối, căn hộ này có tầm nhìn ngắm hoàng hôn tuyệt đẹp.

Trước tiên Quý Hy bật máy chiếu để Kiều Thanh xem phim hoạt hình, và cũng dặn Kiều Thanh không được lén ăn đồ ăn vặt. Sau đó Quý Hy nói với Kiều Chi Du, "Chị nghỉ ngơi một chút đi, em vào bên trong nấu cơm."

Kiều Chi Du cũng liền đứng lên: "Chị vào giúp em."

"Không cần, để em làm là được." Quý Hy sợ Kiều Chi Du không thể chịu được khói nấu ăn trong bếp.

"Không sao đâu." Kiều Chi Du cúi người trêu chọc khuôn mặt của Kiều Thanh, "Dì cùng cô giáo đi nấu cơm, con ngoan ngoãn ngồi đây xem phim hoạt hình nhé."

Kiều Thanh trước nay luôn là đứa nhỏ vâng lời: "Được ạ."

Số lần Kiều Chi Du xuống bếp có thể đếm được trên đầu ngón tay. Khi sống ở nước ngoài một mình, nếu không phải ăn ở bên ngoài thì cũng là gọi đồ mang đến, sau khi trở về Trung Quốc, trong nhà luôn có một dì giúp việc, không cần phải tự mình xuống bếp.
Quý Hy thì khác, khi còn học tiểu học nàng đã tự miếng nấu cơm rang trứng. Mặc dù vài năm đến Bắc Lâm cũng không còn nhiều thời gian để nấu ăn, nhưng xét cho cùng đây cũng là kỹ năng cơ bản nhất giúp nàng có thể tồn tại được từ khi còn nhỏ cho tới bây giờ.

Vặn vòi nước, Quý Hy cẩn thận rửa sạch các nguyên liệu.

Kiều Chi Du lấy cà chua đã rửa sạch đặt lên thớt, "Chị sẽ cắt."

"Ừm." Quý Hy đáp, tiếp tục rửa rau.

Kết quả là ngay sau khi nàng trả lời xong đã nhìn thấy Kiều Chi Du trượt tay, quả cà chua liền lập tức lăn đi.

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, trước giờ Kiều tổng chưa từng nấu ăn.

"Không cắt phải tay chứ?" Quý Hy so với Kiều Chi Du có chút khẩn trương hơn, vì sợ Kiều Chi Du có thể cắt vào tay, vội vàng dừng lại đi về phía Kiều Chi Du nhìn một chút.
Kiều Chi Du đưa tay về phía nàng, mỉm cười: "Sao có thể dễ cắt vào tay như vậy."

"Chị đừng cắt."

Nghĩ chuyện thái cà chua cũng không cần có kỹ thuật gì, Kiều Chi Du nói, "Chị sẽ cẩn thận một chút."

"Chị đừng cắt nữa. Không cẩn thận sẽ cắt vào tay." Vừa nói Quý Hy vừa lấy còn dao từ trong tay Kiều Chi Du, không để cho cô tiếp tục.

Ở trước mặt người khác từ trước đến nay Kiều Chi nói một không nói hai, chắc chỉ có Quý Hy mới dám không nghe lời cô như vậy. Kiều Chi Du cảm thấy có chút buồn cười mà hỏi: "Chị ngốc như vậy sao?"

Quý Hy nghiêm mặt nhìn Kiều Chi Du, một lúc sau mới nghiêm giọng: "Có đi."

Có đi? Kiều Chi Du nghẹn lời.

"Để em làm." Quý Hy cười khẽ, giao cho Kiều Chi Du một công việc an toàn hơn: "Chị rửa rau đi."

Kiều Chi Du đành phải thỏa hiệp.

"Cà chua nướng một chút, có thể trực tiếp lột được vỏ." Quý Hy vừa nói vừa đem cà chua đi nướng.
"Thật thần kỳ." Kiều Chi Du quay đầu lại nhìn, "Cẩn thận một chút, đừng để bị bỏng."

Nhìn cách Quý Hy cúi xuống thái rau, Kiều Chi Du biết nàng thường xuyên vào bếp, kỹ thuật thái vừa nhanh vừa chắc, đống nguyên liệu lập tức được cắt nhỏ. Giống như có phép thuật vậy.

Đôi khi, mái tóc của Quý Hy sẽ xõa ra trước, nàng lại vén nó ra sau nhưng vẫn không được.

Kiều Chi Du nhìn thấy, lấy khăn giấy lau tay, đi phía sau nàng vén những sợi tóc lòa xòa trước mặt về sau.

Quý Hy dừng lại một chút.

Kiều Chi Du phía sau liền hỏi, "Có dây cao su không? Chị giúp em buộc nó lại."

"Ở trong túi quần của em." Quý Hy nhẹ giọng nói, tay của nàng có chút ướt nên không thể lấy được.

Kiều Chi Du nở một nụ cười, bàn tay nóng bỏng cho vào trong túi quần của Quý Hy. Vị trí của chiếc túi so với đùi chỉ cách nhau một lớp vải mỏng, khi Kiều Chi Du lấy sợi chun ở bên trong khiến Quý Hy có chút nhột.
Sau khi lấy ra một sợi dây chun nhỏ, Kiều Chi Du nhẹ nhàng dùng tay chỉnh lại tóc giúp Quý Hy. Tóc của Quý Hy rất dày, tuy rằng nàng không thường xuyên chăm sóc tóc, nhưng bởi vì chưa từng tạo kiểu cũng như nhuộm tóc, nên chất tóc thực sự rất đẹp.

Khi Kiều Chi Du tiến lại gần, mùi hương trên người ngày càng rõ ràng, Quý Hy thích mùi nước hoa trên người Kiều Chi Du, mỗi lần ngửi mùi hương này đều cảm thấy thoải mái dễ chịu. Cả người Quý Hy có chút cứng lại, cũng quên mất việc thái nguyên liệu, tay đối phương chạm nhẹ vào đầu nàng, thỉnh thoảng lại chạm vào vành tai, trong lòng không khỏi dấy lên một cảm giác mơ hồ.

Quý Hy lại chưa từng phát hiện ra mình bị nhột.

Đêm đó bị Kiều Chi Du trêu chọc khi nằm trên bãi cỏ nàng mới biết được điều này.

"Được rồi." Giọng Kiều Chi Du trở nên dịu dàng.
"Ừm." Quý Hy cũng nhẹ nhàng đáp lại.

Quý Hy lần đầu tiên làm món thịt lợn xào măng tây, nêm nếm gia vị bằng cảm giác của mình, dù sao cũng mời người ta ăn cơm, nàng muốn Kiều Chi Du nếm thử, mặn nhạt như thế nào, nhìn thấy Kiều Chi Du đang rửa rau, liền gặp một miếng rồi đi qua: "Chị nếm thử một chút xem mặn hay nhạt."

Quý Hy không cảm thấy hành động này của mình có cái gì không ổn, bình thường nàng cũng đút cho Khương Niệm nếm thử như vậy.

Kiều Chi Du thoáng khựng lại, nghiêng đầu qua... khẽ há miệng nếm thử đồ mà Quý Hy đưa qua. Từ từ nếm thử ... Một người rửa nguyên liệu, một người nấu cơm, có người cùng nhau chuẩn bị bữa tối, cùng nhau ăn bữa tối, cảm giác thật tuyệt, cuộc sống lý tưởng mà cô muốn so với lúc này cũng không có gì khác biệt.

"Rất khó ăn?" Quý Hy thấy Kiều Chi Du không nói lời nào.
Kiều Chi Du định thần lại, nhìn chằm chằm Quý Hy vào nói: "Rất ngon, rất vừa miệng."

"Vậy đi." Quý Hy đặt đũa sang một bên, chuẩn bị bày thức ăn ra đĩa.

Kiều Chi Du đột nhiên hỏi: "Em không nếm thử sao?"

"Chị nếm thử là được." Quý Hy nói.

Kiều Chi Du cầm đũa lên gắp một miệng, sau đó đưa đến bên miệng Quý Hy, thấp giọng ra lệnh: "Há miệng."

Cầm cái đĩa trên tay, Quý Hy có chút sửng sốt, chỉ là nếm thử mà thôi nhưng lại cảm thấy không được tự nhiên. Khi Kiều Chi Du đưa tới bên miệng nàng, lại nhìn mình như vậy, bản thân vẫn là nhịn không được ngoan ngoãn mở miệng.

Kiều Chi Du mỉm cười, động tác này cũng không có gì khác với đối phương, không biết nàng làm sao vậy, nhưng đó lại là hành động thân mật giữa hai người.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com