39
Ôn nhu.
Ở góc phố, một quán cà phê retro kiểu Mỹ.
"Kiều tổng, hôm nay tôi giúp cô bàn dự án lớn như vậy, nên mời tôi đi uống cà phê? Dù thế nào cũng phải mời tôi một bữa lớn chứ."
Kiều Chi Du không nhanh không chậm: "Đây mới chỉ là bắt đầu, sau này sẽ không thể thiếu được chiêu đãi anh một bữa lớn."
"Sau này ở ZY vẫn còn cần được cô che chở nhiều."
Kiều Chi Du cũng hùa theo câu nói đùa của đối phương: "Điều này thì không dám."
Người nói chuyện với Kiều Chi Du là Tiêu Triệt, phó giám đốc kiểm soát rủi ro mà Kiều Chi Du đã giới thiệu trước đó. Đối với dự án IPO mà Kiều Chi Du đang đàm phán vào chiều nay, Tiêu Triệt là người trung gian cũng đã giúp đỡ rất nhiều.
Ba cô gái ngồi cùng bàn đôi khi lại thì thầm về điều gì đó trong khi ăn món tráng miệng, bọn họ thỉnh thoảng lại nhìn trộm chỗ ngồi bên cửa sổ. Cũng có một cô gái trực tiếp lấy điện thoại di động ra, tự sướиɠ rồi lặng lẽ chuyển sang camera sau hướng về phía người đàn ông đang ngồi sát gần cửa sổ.
Bấm phím chụp ảnh sau khi đã lấy nét.
Lại không hề biết rằng bản thân quên tắt hiệu ứng âm thanh của camera. Âm thanh phát ra trong môi trường yên tĩnh đặc biệt thu hút người khác.
Tiêu Triệt quay đầu lại nhìn, cô gái kia ngay lập tức đỏ mặt.
Kiều Chi Du nhấp một ngụm cà phê kiểu Mỹ, thấy có người chụp lén, cô liền mỉm cười với Tiêu Triệt: "Tiêu tổng vẫn giống như trước đâu, rất được các cô em hoan nghênh."
"Cô cũng đừng trêu tôi như vậy nữa." Tiêu Triệt nghiêng đầu, tỏ vẻ bất đắc dĩ.
Khuôn mặt của Tiêu Triệt khá cao, góc cạnh rõ ràng, ngũ quan ưa nhìn, là người được giáo dục tốt, trên người lúc nào cũng toát ra khí chất của con nhà quyền quý. Cử chỉ giơ tay nhấc chân cũng rất thu hút những người khác giới. Đáng tiếc Tiêu Triệt không có hứng thú với phụ nữ, anh ta là nam, lại thích đàn ông, chuyện này nhiều năm nay vẫn chưa từng thay đổi.
"Bạn trai của anh đâu? Hôm nay không dành thời gian cho anh ấy à?"
"Đừng nói nữa. Sớm chia tay rồi." Tiêu Triệt nhẹ nhàng thoải mái nói, nhân tiện nhắc lại chuyện cũ với Kiều Chi Du: "Còn cô thì sao, sao lại không ở cùng một chỗ với lão Hứa?"
Tiêu Triệt và Hứa Thịnh quen nhau. Trong giới tài chính nói nhỏ không nhỏ mà nói lớn cũng không lớn, mạng lưới quan hệ rắc rối phức tạp, không phải là bạn bè, thêm hai người bạn cũng tính là quen nhau. Kiều Chi Du và Tiêu Triệt đã quen nhau khi họ còn làm việc trong các dự án chung, khả năng kiểm soát rủi ro của Tiêu Triệt không có gì để chê.
Kiều Chi Du nói: "Không có cảm giác."
"Có thể hiểu được." Tiêu Triệt gật đầu, "Loại chuyện này thật đúng là không thể miễn cưỡng."
"Đúng vậy, không thể miễn cưỡng."
"Cô có muốn tôi giới thiệu cho một anh chàng đẹp trai không?" Tiêu Triệt nửa đùa nửa thật nói, "Tôi vẫn luôn cảm thấy anh ta có điểm thích hợp với cô, cho dù là tính cách hay là..."
Kiều Chi Du: "Không cần."
Tiêu Triệt im lặng liếc nhìn Kiều Chi Du hơn hai lần trước khi nói, "Anh đây là có chuyện gì vậy?"
Trong lòng Kiều Chi Du rõ ràng Tiêu Triệt vì cái gì mới nói như vậy, nếu như trước kia, có người bạn ngỏ ý giới thiệu cho cô một người thích hợp thì cô sẽ có chút do dự hoặc sẽ thử đi gặp mặt một lần. Nhưng hôm nay, Kiều Chi Du lại trực tiếp từ chối Tiêu Triệt.
Khi nghe câu hỏi này của Tiêu Triệt, cô đã nghĩ đến Quý Hy. Miễn cưỡng có thể coi như tình bạn đi.
Lại thảo luận một chút về những chuyện liên quan đế hạng mục công việc.
Sau khi nhìn thời gian, Kiều Chi Du nói: "Tôi phải trở lại công ty, vì vậy cũng không ở lại với anh nữa."
"Tối nay cô có rảnh không?" Tiêu Triệt đang tìm người xem kịch cùng mình.
Kiều Chi Du liền mỉm cười xin lỗi: "Tối nay tôi có hẹn."
Tiêu Triệt: "Tôi biết cô có tình ý."
Kiều Chi Du không muốn đề cập tới chủ đề này nữa, "Hai ngày tới hãy nghỉ ngơi cho tốt, cuối tuần tới có lẽ sẽ rất bận rộn đấy."
"Hiện tại tôi nhàn tới phát chán rồi, thực sự rất muốn bận rộn một chút." Sau khi tạm biệt Tiêu Triệt, Kiều Chi Du lái xe về hướng công ty.
Đi được một đoạn không xa.
Cô nhìn thấy một cửa hàng hoa ngay bên đường, với tông màu trắng xanh chủ đạo mang đậm phong cách Địa Trung Hải. Bởi vì ngày hôm nay đặc biệt, cho nên cũng khiến bầu không khí khác biệt hơn mọi khi.
Kiều Chi Du cho xe tấp vào lề đường. Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch của mình, cô bước vào một cửa hàng hoa.
Đa số hoa được đặt mua hôm nay là hoa hồng đỏ, hoa hồng ngoại đã hết hàng. Người bán hàng cũng giới thiệu hoa hồng cho Kiều Chi Du, nhưng Kiều Chi Du lại nói, "Tôi sẽ tự chọn."
"Cô quan tâm như vậy, bạn trai cô thật sự rất hạnh phúc." Nhân viên cửa hàng thấy vậy cũng không tiếc lời khen ngợi, không phải có được một người bạn gái xinh đẹp như vậy, còn có thể không cảm thấy hạnh phúc sao.
"Không phải là bạn trai." Kiều Chi Du xem qua các bó hoa khác nhau, nhẹ giọng giải thích, "Tặng cho một cô gái."
Thấy Kiều Chi Du thật sự nghiêm túc như vậy, nhân viên bán hàng cũng không tiếp tục nhiều lời.
Kiều Chi Du mất một lúc để suy nghĩ. Chọn hoa bách hợp màu trắng cùng những ngôi sao trên bầu trời, cũng giống như cảm giác mà Quý Hy mang lại cho Kiều Chi Du, khí chất trong trẻo nhưng lại sạch sẽ lạnh lùng, chỉ sau khi từ từ tiếp xúc với nàng mới thấy sự ấm áp và đáng yêu.
Một bó hoa rất hợp với Quý Hy.
***
Mặt trời dần lặn về phía Tây.
Gần tới giờ tan tầm không ít người trong văn phòng cũng đã bắt đầu rục rịch.
Quý Hy nhận được một tin nhắn của Kiều Chi Du gửi đến: "Chị đang đợi em dưới hầm để xe."
Buổi tối ở công viên giải trí bắt đầu chiếu phim lúc 8 giờ 30, Quý Hy không có việc gấp, cũng hiếm khi về sớm. Đi thang máy thẳng lên tầng ba âm, nàng dễ dàng tìm thấy xe của Kiều Chi Du, vài lần tiếp xúc, nàng đã nhớ rõ biển số xe của cô.
Khi Quý Hy mở cửa bên cạnh ghế lái, thoạt nhìn liền thấy trong xe có một bó hoa, không quá to cũng không nhỏ, tươi tắn, lãng mạn và rất đẹp.
"Bây giờ còn sớm, mấy người Diêu Nhiễm hẹn gặp mặt ở khu vui chơi lúc tám giờ, chúng ta đi ăn trước đã."
Thời gian cũng không tiện, bốn người không hẹn mà cùng nhau ăn tối, trực tiếp gặp nhau ở khu giải trí.
"Ừm." Quý Hy rất thản nhiên, nhìn bó hoa trong xe, hẳn là ai đó đã tặng cho Kiều Chi Du bởi vì hôm nay là lễ Tình Nhân.
"Sao chị không đưa tiểu Kiều tổng đi cùng?" Quý Hy liền nhớ ra. "Tiểu Kiều tổng có bạn mới."
"Thật sao?" Quý Hy ngạc nhiên.
"Cháu gái nhỏ của dì Lý cũng đang nghỉ hè, hai đứa nhỏ ngày nào cũng chơi với nhau, tiểu Kiều tổng còn có thể dạy người khác vẽ tranh." Nói đến đây, Kiều Chi Du liền thoải mái cười một tiếng.
"Lợi hại như vậy?" Quý Hy cũng vui vẻ cười, trẻ tự kỷ sẵn sàng chủ động kết bạn, đó là một dấu hiệu tốt.
"Ừm, tiểu Kiều tổng rất giỏi." Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Quý Hy, Kiều Chi Du không nhịn được mà nhìn chằm chằm về phía nàng, khóe môi ý cười cũng tràn ra ngoài, dường như tâm trạng lúc này của cô đang rất tốt.
Bị nhìn chằm chằm như thế này, Quý Hy cho rằng trên mặt mình có thứ gì đó, liền hỏi: "Có gì vậy?"
Kiều Chi Du nói, "Nhìn em rất đáng yêu."
Một lần nữa bản thân bị đối phương trêu, trong khi Quý Hy không nói nên lời, Kiều Chi Du lại không nhịn được cười.
"Hôm nay không có ai gửi hoa cho em sao?" Kiều Chi Du nhìn thấy Quý Hy hai tay trống không.
"Không có." Quý Hy không mấy quan tâm đến điều này. Lúc này, Kiều Chi Du nhặt bó hoa trên tay đưa cho Quý Hy. Quý Hy nhìn Kiều Chi Du.
Kiều Chi Du lông mày trở nên dịu dàng: "Bây giờ đã có người tặng."
"Đây là tặng cho em sao?" Quý Hy nhận lấy bó hoa, nhất thời vẫn chưa thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra, dù sao trong lòng nàng vẫn luôn nghĩ đây là người khác tặng cho Kiều tổng.
"Tốt xấu gì cũng là một ngày lễ, thích hợp với hoàn cảnh." Kiều Chi Du cảm thấy việc này cũng có chút đường đột, nhưng khi đi ngang qua cửa hàng hoa, cô liền đi mua. Có chút cố tình chọn những bông hoa này.
Phản ứng đầu tiên của Quý Hy là cảm thấy có chút áy náy, nói với Kiều Chi Du, "Em cũng chưa chuẩn bị gì cho chị."
"Không sao đâu." Kiều Chi Du nhìn nàng rồi buột miệng nói: "Ngày lễ Tình Nhân năm sau nhớ tặng cho chị là được rồi."
Khi vừa nói ra câu này, Quý Hy có chút thất thần, sau đó lập tức phản ứng lại, cho rằng đây chỉ là nói đùa mà thôi. Nàng liền nhanh chóng đáp lời: "Được."
Kiều Chi Du nghe xong liền nói, "Chị sẽ nhớ kỹ."
Quý Hy: "Ừm."
Lời này có vài phần vui đùa, nhưng vài phần là sự thật. Kiều Chi Du hỏi Quý Hy tối nay nàng muốn ăn gì, Quý Hy nói để Kiều Chi Du quyết định còn mình thì thế nào cũng được.
Ngay khi xe bắt đầu di chuyển, trong xe yên lặng không một tiếng động, không lên tiếng cũng không cảm thấy mất tự nhiên, bởi vì Quý Hy biết rằng Kiều Chi Du có thói quen khi lái xe sẽ không nói chuyện.
Quý Hy ngửi thấy mùi hoa thoang thoảng, vẫn còn đang suy nghĩ về câu nói vừa rồi của Kiều Chi Du 'bây giờ đã có người tặng rồi', cảm thấy thật ấm lòng. Đây không phải là lần đầu tiên nàng được tặng hoa, nhưng đây là bó hoa duy nhất khi nhận khiến Quý Hy cảm thấy vui vẻ.
Đưa mắt trộm nhìn người bên cạnh, Quý Hy cụp mắt xuống, có chút suy nghĩ xa xăm, nghĩ rằng bạn trai tương lai của cô nhất định sẽ rất hạnh phúc, một cô gái dịu dàng lại thú vị, hơn nữa còn biết dỗ dành người khác như vậy...
Nghĩ đến chuyện dỗ người khác.
Quý Hy chợt nhớ ra điều gì đó, nàng liền lấy điện thoại di động ra và gõ "Tuyển tập truyện cười" trên thanh tìm kiếm của trình duyệt.
Muốn học bù.
(cười xỉu với bà Qúy luôn... hhhh )
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com