59
Em chỉ dạy cho người ta theo đuổi.
Có tiếng gõ cửa.
Quý Hy nhanh chóng định thần lại, có chút xấu hổ, cơ thể nàng theo bản năng liền lùi ra phía sau, sau đó đưa ly nước vào trong tay Kiều Chi Du. Nhịp tim tăng nhanh, nhưng trên mặt vẫn không có bất cứ biểu hiện khác thường nào.
Bình tĩnh lại, Quý Hy nhẹ giọng nói "Em ra mở cửa", khi nàng xoay người cố gắng khiến hô hấp của bản thân ổn định.
Thiếu một chút nữa là đã hôn rồi.
Kiều Chi Du uống một ngụm nước, mát lạnh tiến vào cổ họng, đồng thời cũng tỉnh táo lại. Đôi khi cô mong rằng giữa hai người họ không nên có những lúc tỉnh táo như vậy, sẽ không nghĩ nhiều, chỉ bằng cảm giác, xúc động nhất thời mà thôi.
Suy cho cùng, hai người họ cũng không phải là người như vậy. Kiều Chi Du xoa đầu, thở ra một hơi, sau đó lại uống một ngụm nước.
Tô Kỳ nhìn thấy Quý Hy ra mở cửa, hiển nhiên không vui lắm, nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười: "Tôi vào một chút có tiện không?"
Quý Hy không thể không để cô ấy vào, nghiêng người để ra một khoảng trống để đối phương có thể đi vào, nhìn Tô Kỳ đang cầm trên tay một chai nước dưa hấu, nàng có thể đoán được cô ấy đến đây là bởi vì Kiều Chi Du.
Quả nhiên, ngay khi Tô Kỳ bước vào, cô ấy đã đi thẳng đến chỗ Kiều Chi Du đang ngồi. Sau đó phát hiện trong phòng chỉ có một chiếc giường lớn, thoáng chốc trong lòng càng cảm thấy chua xót.
Kiều Chi Du nghĩ người đến là hai người Diêu Nhiễm, nhưng khi ngẩng đầu nhìn lên lại thấy Tô Kỳ chạy tới, cô liền nở một nụ cười ôn hòa với đối phương theo phép lịch sự.
"Thấy buổi tối chị uống không ít rượu, cho nên em mang cái này tới vừa mới ép xong." Tô Kỳ đưa ly nước dưa hấu trong tay cho Kiều Chi Du.
"Cảm ơn." Kiều Chi Du nhanh chóng trở nên tỉnh táo, không giống như một người say rượu chút nào, "Tôi không có say, cô đưa cho mọi người uống đi."
Quý Hy đứng sang một bên nhìn, liền cảm thấy lúc này hoàn toàn là Kiều tổng làm nũng, là giả vờ? Kỹ năng diễn xuất hạng nhất.
"Em cũng đã đưa cho họ rồi, chị, chị cầm đi. Nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai gặp." Tô Kỳ thay đổi phong cách một chút khi nói chuyện, cô ấy có thể đoán được Kiều Chi Du là một người chậm nhiệt, nếu cô ấy theo đuổi quá nhiệt tình có thể sẽ phản tác dụng.
Kiều Chi Du cũng lười từ chối, tốn nhiều võ mồm, vì thế liền nhận lấy. Sau khi Tô Kỳ đi rồi.
"Chị chỉ giả vờ say." Quý Hy nói với Kiều Chi Du.
"Nào có?" Kiều Chi Du giả ngu.
Rõ ràng là không chịu thừa nhận, Quý Hy cũng mặc kệ, vừa rồi nàng còn nghĩ Kiều Chi Du thực sự say, nên có chút quan tâm.
"Cái này cho em uống." Kiều Chi Du đưa nước dưa hấu cho Quý Hy.
Quý Hy liếc nhìn ly nước trái cây đỏ tươi, không có ý nhận lấy, nói: "Là cô ấy cố ý đưa cho chị uống."
Giọng điệu này nghe như thế nào cũng cảm thấy có chút chua? Kiều Chi Du dịu dàng mỉm cười với Quý Hy: "Làm sao vậy?"
Quý Hy thừa nhận hiện tại bản thân mình có chút không được tự nhiên, đặc biệt là khi Kiều Chi Du chỉ cười với Tô Kỳ, hơn nữa Tô Kỳ lại càng cười tươi hơn. Mặc dù nàng biết đối với tất cả mọi người Kiều Chi Du đều nở nụ cười ôn hòa như vậy, nhưng cũng không có nghĩa là tất cả.
Nhưng trong lòng vẫn có chút không thấy thoải mái.
"Cô ấy muốn theo đuổi chị." Quý Hy không kiềm chế được mà nói ra với Kiều Chi Du.
Kiều Chi Du nghe xong, đầu tiên thoáng sững lại, sau đó liền nở một nụ cười: "Theo đuổi chị? Ai nói như vậy?"
Quý Hy bình tĩnh không chút sợ hãi nói: "Chính cô ấy."
Kiều Chi Du suy nghĩ một chút, trầm giọng hỏi Quý Hy, "Em không nói với cô ấy về tình huống hiện tại của chúng ta sao?"
Khi nhắc đến tình huống giữa hai người, Quý Hy liền im lặng.
"Chị sẽ không uống bất cứ thứ gì của cô ấy, hơn nữa ngày mai cũng sẽ nói rõ ràng với cô ấy." Kiều Chi Du nói xong, lập tức thay đổi giọng điệu như thể đang dỗ Quý Hy, nói: "Đừng khó chịu."
Quý Hy: "..."
Tâm tư đã bị người nào đó khuấy động.
Sau khi được Kiều Chi Du dỗ dành, ngược lại khiến nàng cảm thấy bản thân mình ngây thơ, vô cùng ngây thơ.
Kiều Chi Du cũng có chút không biết phải làm sao, nhìn Quý Hy trong lòng không khỏi oán thầm, nếu như đã để ý tới chuyện người khác theo đuổi mình hơn nữa còn tự mình ăn giấm, như thế nào một chút chủ động cũng không có?
Thật đúng là...
Vừa nhàm chán, vừa đáng yêu.
Quý Hy thấy Kiều Chi Du không nói lời nào, mà chỉ cười cười nhìn mình, Quý Hy biết Kiều Chi Du đang cười cái gì, vội chuyển sang chủ đề khác nói: "Bây giờ chị có muốn đi tắm không?"
"Em đi tắm trước đi." Kiều Chi Du thấy đã muộn, Quý Hy buổi chiều ngủ gà ngủ gật, đến bây giờ vẫn chưa nghỉ ngơi.
"Ừm."
Quý Hy đúng là có chút cảm thấy buồn ngủ, nhưng sau khi tắm xong, nàng liền nhận được một tin nhắn WeChat từ sếp muốn nàng gửi tài liệu vào trước trưa mai.
Trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy, là Kiều Chi Du đang tắm. Còn Quý Hy đang ngồi xếp bằng trên ghế sofa, bởi vì nàng vẫn chưa hoàn thành xong công việc. Mang theo một cuốn sổ quả nhiên là một lựa chọn sáng suốt, bất ngờ bị bắt phải tăng ca.
Hơn nửa tiếng trôi qua, Kiều Chi Du lau khô người rồi mặc váy ngủ bước ra khỏi phòng tắm. Cô nhìn thấy Quý Hy không có ở trên giường, mà là đang bận rộn ôm một cuốn sổ ghi chép, liền hỏi: "Phải tăng ca sao?"
"Ừm, tạm thời có công việc gấp." Quý Hy dành thời gian trả lời, sau khi ngẩng đầu lên vô tình liếc nhìn Kiều Chi Du, bị dáng người kinh diễm của Kiều Chi Du làm cho mê mẩn.
Kiều Chi Du cởi bỏ bộ quần áo ban ngày, thay một chiếc váy ngủ bằng lụa, có làn da trắng, dáng người mảnh mai, vòng eo nhỏ nhắn tưởng chừng một cánh tay có thể ôm trọn.
Trái tim vốn dĩ đang yên lặng của Quý Hy lại một lần nữa bị Kiều Chi Du khuấy động. Đây không phải là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Kiều Chi Du ăn mặc như thế này, nhưng trước đây nàng đối với Kiều Chi Du chưa từng có những suy nghĩ khác. Nàng cúi đầu tiếp tục nhìn màn hình laptop, dùng ngón tay gõ vào bàn phím, tốc độ gõ phím đã chậm hơn rất nhiều.
"Muộn như vậy?" Kiều Chi Du ngồi xuống bên cạnh Quý Hy thấp giọng nói.
Cảm nhận được bị trí bên cạnh sofa hơi lún xuống, Quý Hy quay đầu lại nhìn gương mặt thanh tú của đối phương, ở chung nhiều lần, hai người họ càng ngày càng trở nên tùy ý. Quý Hy nói thẳng: "Không phải chị thúc giục sao?"
Kiều Chi Du: "..."
Sau khi nhìn tư liệu trên màn hình, cô mới nhớ ra quả thật mình là người thúc giục. Cô thúc giục cấp dưới, bên dưới thúc giục Quý Hy, cuối cùng công việc này lại đổ lên đầu Quý Hy.
Nhìn Kiều Chi Du không nói nên lời, Quý Hy mím môi khẽ cười. Khi Kiều Chi Du nhìn thấy như vậy lại muốn xoa mặt nàng một chút.
"Đi, chị với em cùng nhau tăng ca." Kiều Chi Du nghiêng người, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, cẩn thận quan sát.
Quý Hy không biết tại sao cơ thể Kiều Chi Du luôn thơm như vậy, mỗi khi cô sát lại gần, mùi hương này quả thật rất rõ ràng. Dường như mỗi khi không dùng nước hoa, trên người cô đều có một mùi hương đặc biệt.
Có lẽ nếu bản thân thích một ai đó, cũng sẽ yêu những thứ thuộc về họ, sẽ vô thức chú ý tới mùi hương trên người đối phương.
Cũng giống như Quý Hy, Kiều Chi Du thích ngửi mùi hương trên người nàng, một mùi hương rất nhẹ nhưng mỗi lần đều khiến bản thân cảm thấy thoải mái, cũng khiến trong lòng có chút ngứa ngáy.
Quý Hy thất thần một lúc, sau đó nói với Kiều Chi Du: "Chị ngủ trước đi, em ra ban công ngồi."
Nàng sợ sẽ làm phiền Kiều Chi Du nghỉ ngơi. Kiều Chi Du nhìn Quý Hy: "Chị ở cùng em."
Quý Hy: "Chị không buồn ngủ à?"
Kiều Chi Du mỉm cười: "Không buồn ngủ."
Quý Hy thúc giục Kiều Chi Du đi ngủ một lần nữa, Kiều Chi Du không thuận theo nàng, "Ngủ ở trên giường, ngủ trên sofa không thoải mái."
Quý Hy không thể lay chuyển được: "Ừm."
Cứ như vậy, nói là ra ngoài để đi chơi kết quả hai người họ lại tăng ca đến nửa đêm. Cả Kiều Chi Du và Quý Hy đều làm việc nhanh chóng, có Kiều Chi Du trợ giúp, hiệu suất làm việc của Quý Hy so với bình thường tăng lên không ít.
Đêm ngày càng khuya.
"Chỗ này cần phải sửa một chút." Kiều Chi Du nhỏ giọng nói, đầu ngón tay khẽ di chuyển chuột, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.
Quý Hy ở bên cạnh vẫn luôn im lặng không lên tiếng.
Ngay khi Kiều Chi Du quay đầu lại nhìn, hơi hạ thấp vai xuống, Quý Hy nhắm mắt nghiêng đầu dựa vào vai cô ngủ.
Đã mệt thành như vậy vẫn còn cậy mạnh. Kiều Chi Du nhìn má Quý Hy dưới ánh đèn vàng ấm áp, trong lòng đột nhiên nghĩ đến chuyện sau này hai người họ sống cùng nhau.
Không thể không nói, cảm giác này thật tốt.
Giống như khao khát bấy lâu đã trở thành sự thật.
Kiều Chi Du cứ nhìn như vậy hơn một phút đồng hồ, cũng có lẽ là lâu hơn.
Quý Hy vẫn không tỉnh, nói không chừng là ngủ say rồi.
Kiều Chi Du do dự, chậm rãi cúi đầu xuống, chóp mũi khẽ chạm lên mái tóc mềm mại của Quý Hy, sau đó nhích thêm một chút, nếu như không đang đặt xuống đó một nụ hôn nhưng cũng không giống.
Kiều Chi Du đã không đánh thức Quý Hy dậy, sau khi giúp nàng làm nốt phần việc còn lại, mới khẽ chạm vào tóc nàng đánh thức Quý Hy dậy.
Quý Hy khịt mũi sau đó mở mở mắt ra, lại phát hiện bản thân mình đang gối đầu lên vai Kiều Chi Du.
"Ngủ đi, đã mệt như vậy rồi." Kiều Chi Du nhẹ giọng nói, hiện tại trời lại càng về khuya, càng nghe lại càng cảm thấy dịu dàng: "Chị đi tắt đèn."
Nằm xuống giường, Quý Hy cũng không hiểu tại sao, sau khi nằm xuống dường bản thân lại tỉnh táo không ít. Sau khi tắt đèn, Kiều Chi Du cũng nằm xuống.
Chiếc giường rất lớn, giữa hai người cũng có một khoảng trống. Không còn thân thiết như khi cùng nằm trên một chiếc giường nhỏ lúc trước, nhưng lúc này tình cảm giữa hai người đã thân thiết hơn trước rất nhiều.
"Em có mang theo đồ bơi không? Sáng mai chị sẽ dạy em bơi." Kiều Chi Du khẽ nghiêng người quay sang phía Quý Hy, nhỏ giọng hỏi.
"Cầm lấy." Quý Hy quay đầu lại và nhìn thấy rõ khuôn mặt của Kiều Chi Du qua ánh đèn ngủ mờ ảo. Sau khi Kiều Chi Du nói muốn dạy mình bơi, nàng mới cố ý mua một bộ.
"Ngủ đi." Kiều Chi Du nói.
"Ừm ..." Quý Hy nhắm mắt lại.
Kiều Chi Du cũng không ngủ ngay mà khẽ quay sang nhìn Quý Hy, khẽ nhìn sườn mặt của người kia, trong lòng nhịn không được mà nghĩ tới có một ngày nào đó người trước mặt hoàn toàn mở rộng lòng mình, làm nũng trong lòng cô.
Hiện tại thực sự cảm thấy rất mệt mỏi, một đêm yên giấc.
Cảnh bình minh trên biển rất đẹp, nhưng thật tiếc khi cả Quý Hy và Kiều Chi Du đều không thể dậy sớm.
Sáng sớm, Quý Hy mơ mơ màng màng mở mắt ra, khuôn mặt của Kiều Chi Du đã ở ngay trước mặt nàng. Trước khi đi ngủ, rõ ràng giữa hai người họ vẫn luôn có một khoảng trống, nhưng đến sáng khoảng cách của hai người họ lại trở nên gần như vậy.
Kiều Chi Du vẫn đang say ngủ, đôi lông mày xinh đẹp hơi giãn ra, đôi môi như nhếch lên nhẹ như đang cười.
Quý Hy hai mắt mờ mịt, sau khi tỉnh dậy, người đầu tiên nhìn thấy chính là Kiều Chi Du, khóe miệng không tự chủ được mà câu lên, ánh mắt không đành lòng nhìn đi chỗ khác ...
Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Kiều Chi Du, Quý Hy biết rằng bản thân càng ngày càng lún sâu. Trước đây nàng không tin vào tình yêu, nhưng hiện tại bản thân cũng không nghĩ ra lý do, hoàn toàn tin tưởng Kiều Chi Du. Nguyện ý từng chút từng chút một giao trái tim cho đối phương.
Nhưng vẫn sẽ có chút bất an.
Nhưng nếu như thích, có thể vượt qua cảm giác này.
Bên trong bể bơi có ít người, hôm nay thời tiết đẹp nên hầu hết mọi người đều đi tắm biển.
Chỉ có một vài người, Quý Hy càng thích như bây giờ hơn, chỉ có hai người bọn họ. Khi ở một mình với Kiều Chi Du, Quý Hy khó có cơ hội được thả lỏng.
Khi bước đến bể bơi, Kiều Chi Du và Quý Hy vẫn thu hút sự chú ý, dáng người của hai người họ thực sự rất đẹp, đặc biệt là đôi chân dài miên man trong bộ đồ bơi hút mắt.
Lần đầu tiên mặc đồ bơi Quý Hy có chút không quen, nàng chọn một bộ tương đối kín đáo, trong khi Kiều Chi Du chọn một đồ bơi để lộ phần lưng, tao nhã nhưng cũng rất gợi cảm.
"Trước kia em đã từng thử chưa?" Kiều Chi Du hỏi.
"Không có."
Kiều Chi Du cẩn thận giúp Quý Hy đội mũ bơi, sau đó cười hỏi nàng, "Em có sợ nước không?"
Quý Hy nói: "Chắc không sao đâu."
Sau khi đội mũ bơi, Quý Hy trông rất ra dáng, Kiều Chi Du nhìn nàng khóe miệng khẽ cong lên, mắt híp lại. Quý Hy cũng không hỏi Kiều Chi Du vì sao lại cười, bởi vì khi hai người họ nhìn nhau không nhịn được sẽ nở nụ cười, thực ăn ý.
"Dẫn em xuống nước, làm quen một chút."
Ngay khi Kiều Chi Du chuẩn bị đưa Quý Hy xuống nước, lúc này liền nghe thấy có một giọng nữ vang lên sau lưng: "Sao chị không đi tắm biển?"
Quý Hy quay đầu lại nhìn thấy người hỏi chính là Tô Kỳ, mỉm cười đi tới.
Kiều Chi Du phải giải thích đơn giản: "Dạy cô ấy bơi ở đây."
"Em cũng không biết bơi." Tô Kỳ mở miệng nói, trong lòng tràn đầy chờ mong: "Chị cũng dạy cho em đi."
Kiều Chi Du ngước mắt nhìn Quý Hy.
Quý Hy bày ra bộ dáng "tại sao lại nhìn em" .
Tô Kỳ vừa chờ đợi câu trả lời vừa chiêm ngưỡng dáng người của Kiều Chi Du.
Quý Hy trông thấy như vậy liền cảm thấy có chút khó chịu.
"Xin lỗi," Kiều Chi Du nói.
Tô Kỳ nói, "Hả?"
Kiều Chi Du hào phóng nở một nụ cười, không nhanh không chậm trả lời Tô Kỳ: "Tôi đã có người mình thích rồi, hơn nữa đang theo đuổi cô ấy. Nếu như cô muốn học bơi, tôi có thể đề cử giáo viên dạy cho cô."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com