Thử thách con cá mập
Cơn mưa đã chuyển từ nặng hạt sang tầm tã, khiến đường phố trở nên trơn trượt và phản chiếu ánh đèn neon một cách méo mó. Ethan Mars ngồi trong chiếc xe cũ kỹ, nơi trú ẩn tạm thời sau cuộc chạy trốn khỏi căn hộ trên Đường Marble. Bàn tay phải của anh, giờ đây chỉ còn bốn đốt ngón tay, được băng bó sơ sài. Nỗi đau thể xác giờ đây đã trở nên quen thuộc, nhưng nỗi đau tinh thần lại càng lúc càng lớn.
Anh nhìn vào bàn tay trái đang run rẩy của mình, nắm chặt khẩu súng ngắn. Nó không phải là súng của anh. Nó là một khẩu súng cũ kỹ, được giấu sẵn trong hộp đựng đồ cá nhân theo hướng dẫn của Kẻ sát nhân Origami.
Tọa độ GPS mới nhất dẫn anh đến một khu phố tồi tàn ở rìa thành phố, nơi những căn nhà gỗ mục nát chen chúc nhau. Chiếc xe dừng lại trước một căn nhà cấp bốn, sơn màu xanh đã bạc phếch, nơi một ngọn đèn neon hắt ánh sáng ma quái lên bức tường loang lổ.
Ethan bước ra khỏi xe. Mùi ẩm mốc và nước cống rãnh xộc vào mũi anh.
Anh bước vào căn nhà. Cánh cửa gỗ ọp ẹp, không khóa. Ánh sáng trong nhà yếu ớt. Giữa phòng khách bừa bộn là một chiếc bàn nhỏ, và trên đó, một tờ giấy với hình xếp Origami quen thuộc – lần này là một con cá mập bằng giấy, sắc nhọn và đáng sợ.
Ethan Mars đứng đó, gần như kiệt sức. Anh nhặt mảnh giấy lên.
“Chào mừng đến với Thử thách Con cá mập.”
“Nếu anh đã đi xa đến mức này, anh phải chứng minh rằng anh sẵn sàng nuốt chửng sự sống của người khác để giữ lấy con trai mình. Giết người đàn ông trong căn hộ này. Nếu không, con anh sẽ chết đuối trước mắt anh.”
Ngay lập tức, Ethan cảm thấy buồn nôn. Bạo lực anh đã tự gây ra cho mình là một chuyện, nhưng giết một người hoàn toàn vô tội là một lằn ranh mà anh không biết mình có thể vượt qua hay không.
Anh siết chặt khẩu súng.
Từ căn phòng bên trong, một giọng nói trầm đục cất lên.
“Anh đến rồi à.”
Một người đàn ông bước ra. Gã to lớn, xăm trổ đầy mình, mặc chiếc áo ba lỗ cũ kỹ. Đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ hoặc rượu chè. Gã ngồi xuống chiếc ghế sofa rách nát, tay cầm chai rượu Vodka rẻ tiền, nhìn Ethan với ánh mắt lạnh lùng, không hề có vẻ ngạc nhiên.
“Anh đến để giết tôi, phải không?” gã hỏi, giọng bình thản, như đang hỏi về thời tiết.
Ethan lắp bắp: “…Tôi… tôi không muốn. Nhưng tôi phải cứu con trai. Hắn bắt tôi phải làm thế.”
Gã đàn ông bật cười, một tiếng cười khô khốc, đầy cay đắng. Gã đưa chai rượu lên miệng, uống một ngụm lớn, rồi đặt mạnh xuống.
“Tôi biết. Hắn đã gọi cho tôi.”
Ethan sững sờ. “Anh… anh biết hắn?”
“Không. Tôi không biết Origami Killer. Nhưng tôi biết luật chơi của hắn. Tôi là một thằng thất bại, Ethan. Tôi không còn gì để mất nữa. Tôi nợ nần, vợ tôi đã bỏ đi. Tôi là gánh nặng của chính mình.” Gã chỉ vào bức ảnh nhỏ dán trên tủ lạnh. “Tôi cũng có hai đứa con. Một thằng bé năm tuổi, một con bé lên bảy.”
Gã nhìn Ethan, ánh mắt hai người đàn ông – hai người cha – giao nhau, như nhìn nhau qua một tấm gương vỡ.
“Tôi cũng từng phải lựa chọn,” gã nói nhỏ. “Tôi từng phải làm những việc mà tôi không muốn làm. Tôi từng phản bội chính mình để nuôi chúng. Giờ thì… tôi không cần lựa chọn nữa. Tôi đã kiệt sức rồi.”
Gã đặt tay lên ngực. “Bắn đi. Làm đi. Cứu con trai anh đi.”
Ethan Mars đứng đó. Khẩu súng trong tay anh trở nên nặng như chì. Người đàn ông này, một kẻ hoàn toàn xa lạ, đang sẵn sàng chết. Không phải vì cao thượng, mà vì sự tuyệt vọng. Gã đã cho Ethan nhìn thấy tương lai của chính anh, một tương lai nơi anh cũng sẽ kiệt sức và xin được chết.
Nếu anh bóp cò, Shaun sẽ được cứu, nhưng anh sẽ trở thành một con quái vật. Anh sẽ trở thành Origami Killer, kẻ buộc người khác phải chọn cái ác.
Anh nhắm mắt lại. Hình ảnh con trai hiện ra, nhưng lần này, khuôn mặt Shaun không còn lạnh lẽo. Nó đầy sợ hãi, không phải sợ nước, mà là sợ chính người cha đang cầm súng.
Nếu con được cứu bằng máu của người vô tội, liệu con có hạnh phúc không, Shaun?
Ethan Mars, người đã lái xe ngược chiều trên đường cao tốc, đã bị điện giật, đã tự cắt ngón tay của mình, đã dừng lại.
Anh bóp cò, nhưng không phải bóp để bắn. Anh buông tay.
Khẩu súng rơi xuống sàn gỗ mục nát với một tiếng cạch khô khốc.
Ethan thở dốc, cúi gập người, nắm lấy đầu mình. Anh không thể. Anh không thể lấy đi mạng sống.
“Tôi… tôi không thể làm thế,” anh thì thào, giọng anh nghẹn lại vì cảm xúc.
Gã đàn ông trên ghế sofa nhìn anh, ánh mắt bớt đi sự cay đắng, thêm vào một chút ngạc nhiên.
Ethan quay lưng, không nói thêm một lời nào. Anh bước ra khỏi căn nhà tồi tàn đó, bỏ lại người đàn ông và khẩu súng trên sàn.
Anh lên xe, lái đi.
Ngay sau đó, chiếc điện thoại rung lên.
Ethan sợ hãi mở nó ra, sẵn sàng cho lời nguyền rủa hay thông báo về cái chết của con trai.
Nhưng không có gì. Không có ký tự nào mới. Không có tọa độ. Không có lời chúc mừng hay cảnh báo.
Sự im lặng đáng sợ.
Ethan Mars dựa đầu vào vô lăng, thở ra một hơi dài.
Lần đầu tiên, Ethan hiểu rõ bản chất của thử thách này. Kẻ sát nhân Origami không chỉ muốn anh chịu đau. Hắn muốn anh thay đổi, muốn anh biến chất, muốn anh trở thành một kẻ ác độc như hắn.
Nhưng anh đã từ chối. Anh đã dám không giết.
Lần đầu tiên, Ethan hiểu rằng để làm cha, không phải giết. Mà là dám không giết.
Anh đã không có thêm mảnh ghép tọa độ nào, nhưng anh đã lấy lại được một phần nhân tính đã mất.
Ethan Mars lái xe đi trong cơn mưa. Cuộc săn đuổi vẫn tiếp diễn. Nhưng giờ đây, anh đã có một sức mạnh mới – sức mạnh của sự từ chối. Anh biết rằng anh phải tìm ra Shaun bằng chính con đường của mình, con đường không nhuốm máu. Anh đã phá luật của Origami Killer. Và anh biết, Kẻ sát nhân sẽ không bỏ qua chuyện này.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com