Chương 3: Lời Hứa Giữa Mùa Hạ
Sáng hôm sau, Lâm Quang thức dậy với một tâm trạng phấn chấn lạ thường. Tiếng ve sầu vẫn râm ran ngoài cửa sổ, nhưng hôm nay không còn là âm thanh của sự hối hả hay lo lắng. Nó như một giai điệu nền cho những suy nghĩ vui vẻ của cậu. "Mai mốt... mình học tiếp nhé?" – câu nói của Mai cứ vang vọng trong đầu, gieo vào lòng cậu một thứ cảm xúc ngọt ngào, khó tả.
Cậu ngồi vào bàn học, nhưng thay vì ngay lập tức vùi đầu vào đống đề thi chất chồng, Quang lại lơ đãng nhìn ra khoảng sân ngập nắng. Cậu nhớ lại nụ cười của Mai, mùi hoa nhài thoang thoảng, và cả ánh mắt cô khi họ cùng nhau giải quyết những phản ứng hóa học rắc rối. Việc dạy học không chỉ là trao đổi kiến thức, mà còn là một cơ hội để cậu được ở gần cô, được nhìn thấy cô chăm chú, được cảm nhận sự hiện diện dịu dàng ấy. Cảm giác này khác hẳn những lần họ trò chuyện ở trường, khi luôn có bạn bè xung quanh và những cuộc thi đang chực chờ. Ở căn phòng nhỏ của Mai, mọi thứ dường như chậm lại, chỉ còn lại hai người và những trang sách.
---------------------------------------------------------------
Buổi chiều, lớp 12A2 trở lại với không khí ôn tập quen thuộc. Thầy Hải tiếp tục chữa đề Toán, và cả lớp cắm cúi lắng nghe. Dù vẫn tập trung vào bài giảng, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt Quang lại vô thức tìm về phía Ngọc Mai. Cô vẫn ngồi đó, mái tóc dài buông xõa trên vai, tay cầm bút ghi chép cẩn thận. Nhận thấy ánh mắt của cậu, Mai khẽ ngẩng đầu, nụ cười nhẹ bỗng khiến trái tim Quang hẫng đi một nhịp.
Giờ giải lao, Trung vỗ vai Quang: "Ê, định làm gì mà sáng giờ cứ mơ màng thế kia? Lại vừa trượt bài nào à?"
Quang cười, lắc đầu: "Không. Chỉ là nghĩ vu vơ thôi."
"Thôi đi ông." Trung nheo mắt đầy nghi hoặc, "Ông mà nghĩ vu vơ á? Thôi được rồi, tôi không hỏi nữa. Mà này, ông thấy Mai dạo này thế nào?"
Tim Quang khẽ đập mạnh. Cậu cố giữ vẻ bình thản: "Thì vẫn vậy. Vẫn chăm chỉ như mọi khi."
"Nói chung chung thế ai mà chả nói được!" Trung nhíu mày. "Không, ý tôi là... cô ấy có vẻ căng thẳng hơn không? Với cả, hình như Mai với ông thân hơn thì phải. Hôm qua tui thấy hai người đi chung từ hiệu sách về."
Quang quay đi, giả vờ xem xét lại cuốn sách: "Chuyện bình thường mà. Học cùng lớp, tiện đường thì đi chung thôi."
Trung vẫn nhìn Quang đầy dò xét, nhưng rồi cũng tặc lưỡi: "Ừ, bình thường. Nhưng mà ông nhớ giữ sức đấy nhé. Mùa này căng thẳng, đừng để mất tập trung."
Vài ngày sau, Mai nhắn tin cho Quang.
Mai: "Tớ có mấy câu Hóa hữu cơ này khó quá, cậu rảnh không hướng dẫn tớ vào tối mai?"
Tim Quang đập nhanh hơn thường lệ.
Quang: "Được chứ. Mai mấy giờ?"
Mai: "Khoảng 7h tối nhé? Tớ chuẩn bị bài trước, có gì cậu chỉ cho."
Quang: "Ok. Hẹn cậu mai."
Quang đặt điện thoại xuống, cảm giác hưng phấn lan tỏa khắp người. Hóa học, môn học cậu luôn tự tin, bỗng trở nên thú vị hơn bao giờ hết. Không phải vì những phản ứng phức tạp hay công thức khó nhớ, mà vì nó là sợi dây vô hình kết nối cậu với Mai.
Cậu bắt đầu chuẩn bị cho buổi học tối mai một cách tỉ mỉ. Ngoài những dạng bài Mai đã nói, Quang còn tìm thêm các ví dụ minh họa, thậm chí lục lại cả những quyển sách tham khảo cũ mà cậu từng đọc khi ôn thi học sinh giỏi, để chắc chắn rằng mình có thể giải đáp mọi thắc mắc của Mai một cách tốt nhất. Cậu muốn buổi học không chỉ là kiến thức khô khan, mà còn là một trải nghiệm dễ chịu, giúp Mai cảm thấy tự tin hơn trên hành trình chinh phục môn Hóa.
---------------------------------------------------------------
Tối hôm sau, ánh đèn từ phòng học của Mai hắt ra, vẽ nên một vệt sáng ấm áp trên con đường vắng. Quang đến sớm hơn một chút, đứng trước cổng nhà Mai, hít thở cái không khí mát mẻ của buổi tối đầu hè. Cậu tự nhắc mình phải giữ bình tĩnh, nhưng đôi tay vẫn khẽ siết chặt quai balo.
Mai ra mở cửa, nở nụ cười rạng rỡ. Cô mặc chiếc áo phông đơn giản, mái tóc dài được buộc gọn, toát lên vẻ năng động nhưng vẫn giữ được nét dịu dàng vốn có.
"Cậu đến rồi à?" Mai hỏi, giọng cô nhẹ nhàng như mọi khi. "Vào đi. Tớ đã chuẩn bị hết rồi."
Họ lại ngồi vào bàn học. Không khí lần này bớt đi sự ngại ngùng của buổi đầu. Mai đã chuẩn bị sẵn những câu hỏi và những dạng bài mà cô còn vướng mắc. Quang kiên nhẫn giải thích, từng chút một gỡ bỏ những nút thắt trong kiến thức của Mai.
"Phần này quan trọng," Quang nói, chỉ vào một sơ đồ phản ứng. "Nó thường xuyên xuất hiện trong đề thi. Cậu phải nắm chắc nguyên tắc chuyển hóa giữa các hợp chất."
Mai chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa tay ghi chú vào vở. Ánh mắt cô phản chiếu sự tập trung, và đôi khi, khi cô hiểu ra một vấn đề khó, một nụ cười nhẹ sẽ nở trên môi. Những khoảnh khắc đó khiến Quang cảm thấy một niềm vui khó tả, lớn hơn bất kỳ giải thưởng hay điểm số cao nào mà cậu từng đạt được.
---------------------------------------------------------------
Đồng hồ điểm chín giờ. Buổi học kết thúc. Mai dựa lưng vào ghế, thở phào nhẹ nhõm. "Cảm ơn cậu nhiều lắm. Tớ thấy rõ ràng hơn nhiều rồi."
"Không có gì," Quang đáp, cố giấu đi sự tiếc nuối khi buổi học kết thúc. "Cứ có gì không hiểu thì hỏi tớ."
Mai gật đầu, ánh mắt cô hơi ngập ngừng. "Quang này..."
"Ơi?"
"Cậu có nghĩ... sau này chúng ta có còn được học cùng nhau như thế này không?" Giọng Mai nhỏ dần, như sợ làm vỡ đi không khí yên tĩnh.
Quang nhìn cô, lòng đột nhiên thấy chùng xuống. Câu hỏi ấy, dù không trực tiếp, nhưng chạm đến nỗi lo chung của tất cả những học sinh cuối cấp – sự chia ly và những con đường mới.
"Tớ không biết nữa," Quang nói thật lòng. "Nhưng tớ nghĩ... nếu chúng ta muốn, thì vẫn sẽ có cách để gặp lại nhau. Dù sao thì, bạn bè không phải là chỉ ở cạnh nhau mỗi ngày mới là bạn bè mà, đúng không?"
Mai mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng đầy hi vọng. "Ừ. Cậu nói đúng."
Quang đứng dậy, chuẩn bị ra về. Mai tiễn cậu ra cổng. Ánh trăng đã lên cao, rải bạc xuống sân nhà.
"Cẩn thận nhé," Mai nói khi Quang chuẩn bị đạp xe. "Đừng về khuya quá."
"Ừ. Cậu cũng ngủ sớm đi. Mai còn ôn bài nữa." Quang cười, vẫy tay chào Mai, rồi đạp xe đi.
Trên con đường về nhà, Quang vẫn vương vấn câu hỏi của Mai. "Liệu có còn được học cùng nhau như thế này không?" Có lẽ cậu không thể hứa hẹn về tương lai, nhưng cậu biết, trong lòng mình, cậu muốn những buổi học này sẽ không dừng lại. Cậu muốn kéo dài mùa hè này, kéo dài những khoảnh khắc được ở bên Mai.
Và khi ánh trăng bạc nhuộm trắng con đường, Lâm Quang thầm hứa với chính mình: Cậu sẽ cố gắng hết sức để giữ gìn những sợi dây kết nối này, dù cho con đường phía trước có dẫn họ đi xa đến đâu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com