Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 7: Hé Lộ

  Tulen mở mắt thức dậy trong sự mệt mỏi, hôm nào cũng vậy, kí ức năm nào cứ bám lấy anh. Anh biết anh sai, sai khi đã bỏ cậu bé đó lại mà chạy trốn một mình...

  Anh thở hắt ra một hơi rồi bước xuống giường, đi lại bàn học cầm một bông hoa vàng được làm bằng giấy trông khá thô sơ cũ kĩ và còn khá bẩn.

  Anh lạnh nhạt nhìn nó, nhíu mày sau đó mở hộp bàn ra rồi vứt nó vào đó. Anh biết, anh biết mỗi khi anh nhìn vào nó, nó sẽ mang lại cho anh cảm giác khó chịu. Anh quay lưng bước vào nhà tắm rồi sửa soạn.

  Bước xuống nhà, anh nhìn xung quanh, chẳng thấy mẹ anh đâu, có lẽ bà đã đi làm. Chú mèo nhỏ thấy anh liền tiến lại gần rồi dụi đầu vào chân anh, anh cười rồi cúi xuống nựng nó. Sau đó đi vào bếp, đồ ăn đã được bày sẵn trên bàn, anh mau chóng ăn rồi rửa chúng. Tiện tay cho chú mèo nhỏ ăn hạt uống sữa.

  Bước ra khỏi nhà, anh khoá cửa rồi vươn vai lên để chuẩn bị cho một ngày mới.

  Vừa đi anh vừa ngắm nhìn phong cảnh, những cái cây xanh biếc trãi dài, tạo thành một mái che xanh. Không khí dễ chịu, làn gió mát thổi qua anh.

  Murad từ đằng sau thấy anh ngắm nhìn và tận hưởng khung cảnh kia thì không kìm được mà cười mỉm lên một cái. Đúng là thiên thần mà~.

  Cậu chạy lên đi cạnh anh, tuy lúc đầu có hơi giật mình nhưng lúc sau anh cũng không nói gì, tiếp tục đi. Con đường vắng đầy cây xanh nắng thu, hai thiếu niên đi dạo trên con đường đó, như một bức tranh của ngày thu.

-"Tôi chưa đưa vé cho cậu nhỉ?, đây nhé, chủ nhật này, 19 giờ tối tôi đợi cậu ở cửa công viên." Nói rồi anh đưa cho cậu một vé.

-"Okay!"

  Murad nhận lấy tấm vé, mắt sáng rực lên như đứa trẻ nhận được món quà mình muốn. Tulen thấy vậy cũng mỉm cười rồi kéo anh đi đến trường nếu không sẽ trễ học mất.

  Sau khi đến trường thì Murad liền tạm biệt anh để đi trực. Anh sau đó cũng đi lên lớp rồi nằm dài trên bàn.

   A:"ALO ALO, THỨ 7 NÀY THẦY ZUKA BẢO CẢ LỚP VÀO TRƯỜNG ĐỂ TẬP KỊCH NHAAA."
    B:"Đứa nào không tới thì thầy đập cái cây vô đầu hỏi sao xu nha!"

  Sau khi hai đứa kia thông báo thì chuông học cũng đã reo, hai tiết đầu là ngữ văn. Murad vào lớp rồi bước vào chỗ ngồi, một lúc sau Lauriel cũng bước vào.

  Nàng đằng đằng sát khí mà bước vào, mặt nàng không mấy là vui vẻ. Vừa vào thì nàng liền nói lớn bảo:

-"Lấy giấy ra kiểm tra 1 tiết bài hôm trước!"

  Thôi, ăn lòn rồi, bà này chắc vừa combat với cô Lili...

  Thế là cả tiết 1 thì cả đám chỉ im ru mà làm bài, may mà đã quen với tính tình này từ khi còn lớp 10 nên tới môn cô là tụi nó học rất kĩ.

  Sáng tiết 2 cô cũng đỡ lóng đi nên cũng giảng bài bình thường.

  Sau 2 tiết học khó khăn, tiếng chuông reo lên báo hiệu đến giờ giải thoát.

  Cả đám đứng lên chào cô rồi thở phào.

  2 Tiết sau là thể dục, thế nên cả lớp phải đi đến phòng thay đồ, riêng Tulen thì định là gần bắt đầu tiết mới thay, vì... Vết sẹo sau lưng anh... Anh tự ti vì nó, anh không biết nó từ đâu ra, chỉ biết là sau khi anh chạy trốn một mình bỏ 'cậu bé' kia lại thì nó đã xuất hiện.

  Anh thở dài rồi ngồi nhìn vào chiếc điện thoại mà canh thời gian. Canh đến lúc còn 10 phút nữa sẽ vào tiết thì anh đi thay đồ, nhưng... Người anh không muốn bắt gặp nhất lúc này lại đang đứng ở đó. Cậu cởi chiếc áo sơ mi ra, để lộ cơ thể rắn chắc và một vết bỏng lớn ở sau lưng, bên dưới cậu đã mặc xong quần thể dục.

  Cảm thấy có ai đó đang nhìn mình, theo trực giác cậu quay đầu ra sau nhìn. Bắt gặp trúng ánh mắt của anh đang mở to vì vết bỏng của cậu.

-"A... Cậu..."

  Tulen lắp bắp ú ớ được vài từ, chân vẫn cứng nhắc không chịu di chuyển như ý chủ nhân nó muốn. Murad đen mặt tiến lại gần anh, cậu càng bước tới anh càng lùi ra sau, đụng lưng với cửa thì anh biết mình sắp toang rồi... Nhắm tịt mắt lại, sợ hãi mà run lên, Murad lúc này thật đáng sợ, đôi mắt của cậu ta lúc nãy nhìn như muốn bóp nát anh vậy.

-"Cậu... Thấy nó rồi nhỉ?~" cậu vuốt má anh, giọng ma mị thì thầm vào tai anh.

  Anh vẫn đứng im không làm gì cả, mắt vẫn nhắm chặt lại, môi mím vào như không muốn nói.

  Cậu thấy thế liền bóp miệng anh khiến nó phải hé ra, cậu tiến gần lại mặt anh, áp sát sau đó hôn lên đôi môi anh. Tay vẫn bóp chặt miệng anh khiến nó không khép lại được, cậu đưa lưỡi luồn lách bên trong khoang miệng kia, tham lam liếm láp cái lưỡi rụt rè của anh. Nước bọt trào ra khóe miệng, anh ra sức vùng vẫy nhưng không thể, người quanh năm ốm yếu gầy gò như anh làm sao sao có thể đấu lại Murad.

  Anh khó thở vì không theo kịp nhịp độ của cậu, không chịu được nữa liền đập mạnh vào ngực cậu ra hiệu cậu nên dừng lại. Thấy người dưới thân bị mình làm khó đến mức ứa cả nước mắt thì cậu lại mềm lòng rồi buông anh ra.

  Vừa được thả ra là anh liền thở gấp, tim anh đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài, tưởng trừng Murad sẽ đem anh lên bàn ăn để ăn tươi nuốt sống luôn chứ.

-"Coi như đó là sự trừng phạt cho người không lịch sự, sau này muốn vào đâu thì phải gõ cửa nhé, bé yêu~"

  Nói rồi anh thay nốt cái áo thể dục rồi đi ra ngoài, bỏ Tulen lại ở đó, gương mặt vẫn đang thẫn thờ và thở gấp.

  Vừa đi ra khỏi phòng thay đồ, cậu đi trên hành lang vắng một hồi rồi đi chậm lại rồi dừng hẳn, đấm mạnh vào tường khiến nó nức một mảng.

-"Chết tiệt, mém tí nữa là 'ăn' luôn cậu ấy tại đó rồi."

  Thật sự thì cậu chẳng quan tâm mấy về việc ai thấy vết thương sau lưng của anh, chỉ là vẻ mặt ngơ ngác với vẻ mặt hoảng sợ của anh khiến cậu hứng lên thôi~

  Anh đứng ở đó một lúc thì cũng bình tĩnh lại rồi mau chóng thay đồ, sau đó chạy đến sân tập.

  Giáo viên thể dục chưa tới, anh chạy vội ra sân, rồi đứng xếp hàng, đi xuống cuối hàng 3, anh đứng ở đó cúi gầm mặt xuống.

  Vì anh biết, nếu anh nhìn lên, không may sẽ bắt gặp ánh mắt của Murad đang nhìn anh thì ngượng chết được.

  Một lúc sau giáo viên cũng đã đến, là thầy Richter, cũng là một giáo viên dữ vãi chưởng.

  Cả lớp đang xếp hàng bàn tán thì thấy thầy liền câm như hến.

  Vì tiết đầu học nên thầy chỉ cho khởi động rồi cho chạy VÀI vòng sân thôi, không mệt đâu, thề đấy...

  Cuối cùng cũng xong hai tiết thể dục, có 90 phút mà như cả thế kỉ ấy, mệt chết được...

  Cả lớp chào thầy sau đó đi lên phòng để thay đồ. Tulen thì đi ra phòng vệ sinh thay chứ nhất quyết không vào đó nữa.

  Tiết cuối là tiết anh văn, anh ngồi kế cậu thì có phần sợ sệt nên né quá một bên, cậu thấy thế thì nổi hứng trêu đùa anh nên cũng ngồi nhích qua phía anh.

  Nhích qua nhích lại một hồi thì anh gần té nên thôi, mặc kệ cậu ngồi sát bên anh, anh vẫn vờ như chả có gì. Mùi Quế của cậu vẫn luôn loang tỏa, khi cậu ngồi kế anh như này thì nó lại càng mãnh liệt hơn.

  Cô Veera sau đó đi vào, thấy hai đứa cuối lớp cứ dính dính lấy nhau thì cô cũng không nói gì vì đã bị cha nội tóc đen nào đó cảnh cáo là không được chọc phải học trò cưng của hắn. Bắt đầu tiết giảng.

  45 phút trôi qua khá nhanh, đến giờ ra về, anh nhanh chóng thu xếp đồ rồi dọt mẹ luôn. Vì sợ cậu sẽ lại chọc anh, Murad đứng nhìn bóng lưng của anh mà cười rồi lắc đầu.

 







Nếu có khúc nào mà mình bị nhầm lẫn giữa cậu-anh thì bỏ qua cho mình nha T.T

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com