Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 32 - Bữa tối

An Khuê là người chủ động chọn món, sau khi nhân viên phục vụ đã bê đồ ăn tới.

Thực đơn buổi tối bắt đầu nhẹ nhàng với hai ly rượu vang trắng mát lạnh, sóng sánh ánh vàng dưới ánh đèn.

Món khai vị được mang ra trước: salad cá ngừ áp chảo, ăn kèm sốt chanh dây và rau rocket tươi xanh. Mùi thơm của cá hoà với vị chua ngọt nhẹ nhàng, khiến đầu lưỡi vừa chạm đã muốn tiếp tục thêm lần nữa.

Rồi đến súp bí đỏ kem sữa — màu vàng óng ánh, mịn màng và có chút béo béo, được điểm xuyết bằng vài giọt dầu hạt điều đỏ au.

Món chính được dọn lên sau đó. Nhật Dương gọi thăn bò nướng vừa chín tới, ăn kèm với khoai nghiền và sốt tiêu xanh. Còn An Khuê thì chọn cá hồi áp chảo da giòn, đặt trên nền sốt bơ chanh, cùng vài nhánh măng tây nướng.

Gi bơ trên bàn vẫn còn ấm, đặt bên cạnh là bánh mì giòn tan cùng dầu olive nguyên chất. Mỗi chi tiết, mỗi món ăn, đều được chăm chút như thể nhà hàng cũng hiểu, đây không chỉ là bữa tối, mà là một kỷ niệm.

Sau cùng, món tráng miệng được mang ra: mousse socola đen, mềm mịn và ngọt ngào, dùng kèm với dâu tươi và lá bạc hà.

Nhật Dương vừa thưởng thức, vừa kín đáo quan sát người đối diện.

An Khuê ngồi thẳng lưng, tay cầm dao nĩa, từng động tác đều dứt khoát và chuẩn xác. Ngón tay thon dài giữ chặt tay dao, cổ tay hơi nghiêng về một phía, lướt qua lớp da cá vàng ruộm, tách thịt cá gọn gàng như một thao tác được lập trình sẵn. Dao chạm vào đĩa, nhưng không tạo tiếng động nào — im lặng đến mức gần như có thể nghe thấy tiếng nhạc jazz nền mơ hồ trong không gian.

Nhật Dương khẽ cười. Hắn không cần nhiều lời, chỉ âm thầm thưởng thức cái vẻ chỉn chu đến gần như hoàn hảo ấy. Cái cách An Khuê rưới sốt bơ chanh lên măng tây, cách anh nhẹ nhàng gạt mẩu vụn bánh mì ra khỏi khăn bàn, tất cả gọn gàng và tinh tế, như một thói quen của người từ nhỏ đã được rèn trong môi trường nguyên tắc.

"Anh thường đi ăn ở nhà hàng này à?" — Nhật Dương mở lời, giọng điệu cố tình pha chút tò mò thoải mái, không ép buộc.

An Khuê ngẩng lên, dừng dao, cân nhắc giây lát:
"Không. Tôi chỉ đến khi về Việt Nam. Mỗi lần về một lần."

Nhật Dương mỉm cười, khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn sáng lấp lánh, trêu nhẹ:
"Em tưởng anh dùng dao nĩa thành thạo thế này... chắc là khách quen ở đây rồi chứ."

An Khuê chỉ hơi ngẩng mắt, động tác dừng lại một nhịp, rồi điềm nhiên đáp, giọng anh trầm mà nhạt như đang nói chuyện về người khác:
"Không phải. Chỉ là... bản năng."

Cách anh nói, không hề cố gắng, cũng chẳng có lấy một tia tự phụ — giống như việc thành thạo ấy chẳng đáng để bàn đến, nó đơn giản thuộc về anh.

Nhật Dương khẽ cười, nghiêng người, cố tình bông đùa để phá tan sự tĩnh lặng giữa hai người:
"Em cứ nghĩ mọi thứ đều phải học. Hóa ra... cũng có người sinh ra đã được "buff" kỹ năng thượng đẳng thế này."

An Khuê hơi nghiêng đầu, ánh mắt không trách móc cũng chẳng buồn cười, chỉ bình thản nhìn hắn như thể đang phân tích một định luật tự nhiên:
"Tôi không coi đó là kĩ năng, vì quá nhỏ không bàn tới, mà thôi nói thế cũng hợp lý. Theo tôi thấy kĩ năng sẽ trở thành bản năng. Chỉ cần dưỡng nó thành thói quen."

Khoảnh khắc ấy, Nhật Dương chợt im lặng nửa nhịp. Hắn biết An Khuê không cố gắng gây ấn tượng, nhưng chính cái cách anh thản nhiên nói về mọi thứ lại khiến hắn có cảm giác... người đàn ông này sống trong một thế giới riêng, nơi mọi hành động, từng cái nhấc ly đặt nĩa, đều đã trở thành một thứ phong độ chỉ bản thân anh mới có.

Khoảng lặng trôi qua trong nhịp nhạc nền êm dịu, rồi hắn thuận theo cảm xúc, rất nhanh đổi đề tài vì ý chí đã hạ quyết tâm len lỏi vào cuộc sống của anh từng chút:

"À... mà, anh đi hát có vất vả lắm không?"

An Khuê ngẩng mắt, khẽ chớp mi:
"Không vất vả."

Nhật Dương cười nhẹ, tiếp lời để phá băng:
"Anh hát hay thiệt á. Nghe cách luyến láy như học thanh nhạc chuyên nghiệp luôn. Anh học trường nhạc nào vậy?"

An Khuê đặt dao xuống, đáp rất bình thản:
"Tôi học tài chính."

Nhật Dương suýt làm rơi nĩa, ngước nhìn anh, đôi mắt mở to:
"Thật không? Trời, em tưởng anh học nhạc chứ."

An Khuê hơi mím môi, giọng trầm xuống một chút:
"Ba tôi muốn vậy. Gia đình tôi làm tài chính nhiều đời rồi...

...cho dù tôi có muốn hay không."

Chỉ một câu ngắn ngủi, nhưng Nhật Dương nghe thấy cả một lớp ký ức nặng nề ẩn sau giọng điệu ấy. Hắn tinh tế không hỏi dồn, chỉ im lặng một nhịp rồi dịu giọng:
"Lúc nhỏ... chắc anh thích nhạc lắm ha?"

Giọng An Khuê chậm lại ở cuối câu, như lạc vào một nơi nào đó không thuộc về hiện tại. Một thoáng trầm mặc lướt qua gương mặt anh — không rõ là tiếc nuối, buồn bã, hay chỉ đơn giản là sự chấp nhận sau nhiều năm giằng co với những điều không thể thay đổi.

Trong đầu anh, như một phản xạ, thoáng hiện lên hình ảnh cũ kỹ mờ nhòe: những tập nhạc phổ của mẹ bị vò nát, xé bay khỏi bàn học. Anh vẫn còn nhớ nền gạch hoa lạnh lẽo, nhớ những tờ giấy lả tả rơi xuống, nhớ bàn tay mình năm ấy run rẩy cầm bút chì, cố gạch lại từng dòng hợp âm trước khi chúng biến mất. Ngoài cửa, giọng ba vang lên, lạnh, gắt, dứt khoát, mỗi chữ như chém thẳng vào ký ức:

"Khuê, con muốn giống mẹ con phải không? Hát hò, lang thang chỗ này chỗ kia, không ra gì à?"

Mùi giấy cũ, mùi nước mắt, và mùi của sự cam chịu... tất cả hòa lẫn, len sâu vào ký ức, trở thành một phần con người anh bây giờ — một thứ phong độ trầm lặng, kín đáo, nhưng đâu đó vẫn còn vết sẹo chưa kịp lành.

Ngồi đối diện, Nhật Dương chưa nhận ra biến chuyển ấy, thuận miệng buông một câu bâng quơ:

"Ba anh cũng gia trưởng dữ ha, gần giống nhà em."

Lời vừa thoát ra, hắn bắt gặp ánh mắt An Khuê khẽ dao động, rồi rất nhanh trở lại bình thản. Khoảnh khắc ấy khiến Nhật Dương sững lại. Hắn hiểu mình vừa vô tình chạm vào một phần ký ức mà anh chưa bao giờ muốn mở ra.

Nhật Dương không nói thêm gì, chỉ siết nhẹ chiếc dĩa trong tay, tự trách mình thiếu tinh tế. Hắn vốn là kiểu người dùng nụ cười và những câu bông đùa để khỏa lấp khoảng lặng, nhưng lần này, hắn nhận ra có những điều... tốt hơn hết là không nên động đến.

Không muốn không khí trĩu nặng, Nhật Dương nghiêng người, cố gắng mỉm cười nhẹ, giọng hạ xuống, chậm hơn thường lệ:

"Vậy à... nhà em thì khác chút."

An Khuê khẽ nhướng mày, ánh mắt như ra hiệu cho hắn tiếp tục. Nhật Dương hiểu tín hiệu ấy, bèn đổi sang kể về chính mình, giọng thấp và thật hơn mọi khi:"Vậy à... nhà em thì khác chút."

Anh khẽ nhướng mày, không nói, như đang ngầm bảo hắn tiếp tục. Nhật Dương hiểu tín hiệu ấy, bèn đổi sang kể về chính mình, giọng thấp và thật hơn mọi khi:Không phải theo nghĩa tuổi tác, mà theo cái cách những đứa trẻ lớn lên trong gia đình có kỳ vọng đặt sẵn, trong môi trường mà cảm xúc bị gác lại sau "thành tích", "lễ phép", và "đừng làm ba mẹ buồn"...

Lần này, An Khuê nhìn hắn lâu hơn. Trong ánh mắt ấy, như có chút đồng cảm, và một tia ấm áp mơ hồ mà chính anh cũng không nhận ra.

"Nhưng hiện tại cậu rất xuất sắc." — An Khuê buột miệng, giọng anh bình thản, nhưng ẩn trong đó có một sự công nhận rất thật.

Phong thái tự tin và lĩnh vực chuyên môn mà anh không thể nào phủ nhận ở hắn, tuy nói bản thân mình không lựa chọn nó, nhưng phải nói rằng sau bao năm, cũng chấp nhận mà dung hoà. Anh nghĩ, bản thân mình đã từng không chọn con đường muốn đi, từng phản kháng, từng tổn thương. Nhưng giờ đây, nhìn lại, cũng đã học được cách sống chung với nó.

Nhật Dương khẽ cười, nghiêng đầu, mắt cong cong:
"Em mà xuất sắc gì đâu... Anh mới giỏi, nhìn anh là biết có nhiều tài năng rồi."

Nhật Dương vừa nói, vừa phì cười, ngả người ra sau ghế như thể hắn vừa thả ra một câu đùa bỡn. Nhưng cái cách hắn đá lông nheo với An Khuê thì hoàn toàn không phải vô tình — ánh mắt lấp lánh, khoé môi cong lên một nụ cười tinh quái, mang theo vẻ trêu ghẹo đặc trưng của riêng hắn. 

Cái liếc mắt ấy như muốn nói: "Anh hoàn hảo đến mức khiến em chết mê chết mệt."

An Khuê bị nhìn thẳng như thế, lồng ngực không hiểu sao lại nhói lên một nhịp, rồi có phần buồn cười.

Anh cố giữ nét mặt nghiêm, nhưng khóe môi không giấu nổi hơi cong lên. Người trước mặt đúng là chẳng nghiêm túc được mấy giây, lúc nào cũng lấp lửng giữa ranh giới của đùa cợt và thật lòng. 

"Cậu chết mê chết mệt vậy rồi còn ăn uống tỉnh táo quá nhỉ." Anh chậm rãi đáp, giọng điệu có chút trêu lại.

"Thì em phải giữ dáng để tiếp tục mê mẩn anh lâu dài chứ sao."

Nhật Dương nhún vai, đưa tay chống cằm, ánh mắt lười biếng nhưng chẳng hề rời khỏi gương mặt anh.

"Thật sự tò mò về anh quá, gia đình anh phải như nào mới có người con trai hoàn hảo như anh được cơ chứ..."

Từ "hoàn hảo" được hắn nhấn khẽ, như vô tình, nhưng trong ánh mắt ấy lại ánh lên một tia gì đó vừa mơ hồ vừa cố ý.

Lời nói tưởng bâng quơ, nhưng giọng Nhật Dương bất giác dịu xuống, ánh nhìn không còn vẻ trêu chọc thường thấy nữa mà trở nên chăm chú lạ thường — tựa như đang tìm cách nhìn sâu hơn vào thế giới của An Khuê.

Ánh đèn vàng trong quán hắt nghiêng lên gò má hắn, làm đường nét gương mặt nam tính trở nên mềm mại và ấm áp hơn hẳn. Trong thứ ánh sáng ấy, câu hỏi hắn thốt ra nghe rất khẽ, không hề hối thúc, như thể sợ một chút mạnh tay cũng có thể khiến anh lùi bước.

Nhưng trong đó lại ẩn giấu một điều gì đó gần như là... khát khao được bước vào thế giới của An Khuê.

An Khuê không trả lời ngay.

Anh im lặng vài giây. Khoảng lặng đủ dài để Nhật Dương nhận ra, sự chần chừ ấy không đơn thuần là suy nghĩ, mà là một nỗi do dự thật sự.

"Gia đình tôi à..."

Anh nhắc lại, ánh mắt khẽ rũ xuống. Ngón tay vô thức vuốt nhẹ thành ly, động tác mơ hồ như một thói quen cũ — giống như đang lần tìm một góc ký ức mà chính bản thân cũng chưa chắc muốn chạmThấy An Khuê có lẽ vẫn chưa thể mở lòng với hắn, nên Nhật Dương biết ý chạm nhẹ lên tay anh rồi rụt về ngay lập tức, cười tươi rói:

"Đùa anh thôi, bao giờ muốn thì tự kể cho em nha, em cũng không tọc mạch chuyện người khác quá đâu."

An Khuê khẽ nhìn sang.

Khoé môi hắn cong lên, nụ cười vừa đủ để làm nhẹ không khí, như một nốt nhạc ngân dài không chạm đáy.

"Mục đích của em chỉ muốn biết làm sao mà thế giới này lại có thể sinh ra một người đàn ông... vừa đẹp, vừa lạnh lùng, vừa khiến người ta tò mò như anh."

Giọng hắn mềm xuống ở cuối câu, gần như lạc vào một tầng suy nghĩ riêng.

Trong thoáng chốc, ánh mắt An Khuê dường như có gì đó khẽ dao động, nhưng anh nhanh chóng che đi, chỉ hạ mi mắt xuống, giả vờ chăm chú vào ly nước trước mặt.Đôi mắt hắn vẫn sáng rực lên dưới ánh đèn, mang theo một thứ chân thành rất trẻ, rất sống động. Không hề có sự tò mò trần tục, càng không có chút thương hại nào. Mà là kiểu dịu dàng khiến người ta không thể làm ngơ.

Nhật Dương nhìn thấy sự im lặng ấy, nhưng không cố chen vào. Hắn khéo léo chuyển mạch.

"Cơ mà chắc ba mẹ anh phải đẹp lắm nhỉ," Nhật Dương vừa nói vừa cười tít mắt, giọng lấp lánh sự ngưỡng mộ không hề che giấu, "anh đẹp quá mà, giống mấy ca sĩ Hàn Quốc thần tượng trên tạp chí dã man luôn ấy."

Hắn chống cằm nhìn An Khuê, ánh mắt vừa có ý trêu chọc, vừa có chút gì đó thật lòng đến mức khiến người ta không thể nghi ngờ được.

An Khuê thoáng ngẩng lên, khẽ chau mày một cái rất nhỏ — không phải vì khó chịu, mà vì chẳng hiểu sao lại hơi ngượng. Đôi lúc, sự khen ngợi thẳng thừng kiểu này của Nhật Dương khiến anh không biết phải phản ứng thế nào.

"Ba mẹ tôi là con lai..."

"Thảo nào anh có nét đẹp riêng quá," Nhật Dương nháy mắt trêu chọc, "mũi cao như người Tây luôn, mắt môi cũng đẹp nữa, da lại trắng như trứng gà bóc."

"Cậu cũng rất đẹp trai mà..." An Khuê nhìn thẳng vào Nhật Dương, giọng nói nhẹ nhàng mà chân thành, "tôi rất thích nụ cười của cậu, đôi mắt cũng trẻ trung linh hoạt. Thật ra, do tiêu chuẩn thẩm mỹ của mỗi người khác nhau thôi. Khuôn mặt tôi ở Việt Nam thì có thể người khác thấy đẹp, nhưng khi tôi đi học cùng với những người nước ngoài có nét sắc sảo, xuất sắc hơn thì khuôn mặt tôi lại khá bình thường..."

"Khuôn mặt cậu thì khác, có nét riêng, nam tính rất thu hút. Vẻ đẹp không phải là theo chuẩn mực, tôi nghĩ đẹp mà nhớ lâu mới là đẹp..."

Nhật Dương có khí chất đậm chất đặc sản quê, vừa ngon vừa ngây thơ. Ánh mắt hắn trong trẻo, chân thật như dòng suối nhỏ đầu nguồn, còn nụ cười thì tươi rói, phảng phất nét tinh nghịch. Nhưng khi đã làm việc rồi lại rũ sạch cảm giác trẻ con, mang khí chất nghiêm túc thành thục, đâu phải ai cũng có nhiều biểu cảm đem lại cho người ta đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác đâu.

Mà An Khuê thì cũng thích ăn "món truyền thống" hơn là hamburger.

Nhật Dương nghe thế, đôi mắt lấp lánh niềm vui và sự ngỡ ngàng.

"Anh à, nghe như... nghe như anh bị em mê rồi á..."

"..."

Vũ An Khuê trả lời bằng cách đưa ly rượu cho hắn. 

"Cạn."

Nhật Dương bật cười, cụng ly, giọng khẽ đáp lại:
"Cạn."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com