Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

3

"Chà, nếu đây không phải là quý anh Lee Donghyuck..." Jaemin nhìn lên từ cuốn sách tâm lý học của nó, nói bằng giọng mỉa mai nghe dễ ghét bất ngờ khi thấy Donghyuck ném túi McDonalds lên bàn trong bực dọc. "Sao thế?" Nó lập tức đổi giọng, không còn chút trêu đùa nào mà hết sức lo lắng.

Chúng nó lại đang ở trên tầng năm của thư viện và ở cách mấy bàn có một nhóm con gái đang khá là táo bạo. Họ đang nhấm nháy đèn xanh với chúng nó nên Renjun quay ra và nở một nụ cười ngây thơ vô tội, vì thi thoảng nó cũng có thể là một tay Casanova trăng hoa, làm hội con gái đó đỏ mặt quay đi cười rúc rích với nhau. Jeno trông có vẻ như định qua đó hỏi số điện thoại của một người trong nhóm đó. Còn Donghyuck không thể để bản thân mình bị mấy người đó khích, dù cho cái tôi của cậu cũng đang dâng lên. Cậu vừa có một ngày thứ năm tồi tệ nên chuyện trai gái tán tỉnh nhau là điều cuối cùng cậu sẽ bận tâm vào lúc này.

"Tao trượt bài kiểm tra sinh học chức năng vì chỉ có 68 điểm và quên nộp bài tập đại số nên thầy nói sẽ chỉ chịu nhận nếu tao có giấy của bệnh viện." Donghyuck nói một tràng theo bản năng và Jaemin vươn tay ra xoa xoa gáy nó để nó xuôi bớt. "Mà tao làm quái có giấy của bệnh viện nào nên tao phải ăn luôn quả trứng ngỗng cho bài này," cậu đảo mắt, tóm lấy tay Jaemin và đẩy ra.

Renjun nhăn mặt khi thấy Jaemin ỉu xìu đi vì thái độ lạnh lùng của Donghyuck nhưng cậu không để ý thấy. "Được rồi, tao sẽ gọi cho anh họ để xin giấy cho mày!" Jeno vỗ tay vào nhau thành tiếng to, cả đám quay ra nhìn làm nó đỏ mặt, hơi cúi đầu xuống. "Thế là xong được một chuyện."

Donghyuck chộp lấy tay Jeno và nhìn nó đầy cảm kích, "đây là cảm giác được có bạn bè ở giới thượng lưu đấy ư?" Cậu đùa nhưng thực sự rất biết ơn Jeno và ông anh họ làm bác sĩ của nó.

"Chuyện còn lại thì," Jaemin nghĩ một chút rồi quay ra nhìn Donghyuck. "Tao có thể giúp mày học bài, biết đâu học thầy không tày học b—"

"—nhưng mày học tâm lý mà," Donghyuck chặn lời nó, mím môi thành đường thẳng. Donghyuck không muốn làm một thằng tồi nhưng cậu đang stress quá, mà Jaemin thì lại chọc đúng cái tổ kiến lửa của cậu.

"À thế à, thế thì kệ xác mày." Jaemin đột nhiên quát lên, cáu kỉnh vơ lấy quyển sách tâm lý, đùng đùng mở khóa ba-lô rồi tống quyển sách vào như để chứng minh cho điều Donghyuck vừa nói. Nó đang tức giận nhưng Donghyuck không thể hiểu nổi vì sao. Chẳng phải cậu mới là người đang có một ngày tệ hại à?

Jaemin đứng phắt dậy, chụp lấy điện thoại của nó trên bàn ở gần Donghyuck và Renjun thở dài. "Này, đừng đi—"

"Kệ tao," Jaemin đảo mắt rồi nhìn Donghyuck, "tao đã không gặp mày suốt cả tuần, trừ đúng hai lần ở nhà. Thế mà đến lúc nói chuyện với nhau thì mày lơ tao, rồi mày cư xử như một thằng khốn trong khi tao chỉ đang cố giúp mày." Donghyuck lắp bắp khi Jaemin buộc tội. "Đồ khốn!"

Jeno kêu lên một tiếng khi mọi người trong thư viện đều nhìn Jaemin khi mắng Donghyuck quá lớn tiếng. "Mày," nó ho một tiếng, giơ túi McDonald mà Donghyuck vừa mang tới lên, "mang gà viên của mày theo không?"

Jaemin lườm Jeno như muốn cắt cổ nó vì hỏi câu đó lúc này. "Mày nốc cả đi Lee Jeno!" Nó gào lên rồi ngẩng cao đầu quay lưng đi thẳng.

Jeno rít lên, liếc mắt sang đám con gái bàn kia đang nhìn cậu chán ngán rồi quay lại hỏi. "Nó sao thế?"

Renjun mím môi trong khi day day thái dương, "Donghyuck là một thằng tồi còn mày là một thằng ngu Jeno ạ, chuyện là thế đấy." Nó đảo mắt rồi nhìn chằm chằm vào cuốn nhập môn kinh doanh của mình, "học truyền thông đại chúng mà mày giao tiếp tệ lắm đấy biết không Jeno."

"Thế là sao?" Jeno hỏi lại, mắt mở to vì tự dưng bây giờ nó lại bị Renjun mắng mà chẳng hiểu vì sao.

Renjun đóng sập cuốn sách của nó lại làm cả Donghyuck và Jeno cùng giật thót. "Còn nữa, tao không quan tâm xem tuần này mày đã gặp phải chuyện tồi tệ gì, vì mày đâu có nhắn tin cho Jaemin hay bất kì đứa nào trong số bọn tao đâu? Nó lo lắng cho mày suốt cả tuần. Đừng có làm nó buồn trong khi nó muốn giúp mày, mà mày thì cư xử như một thằng mất d—" Nó cũng đứng dậy và Donghyuck há hốc miệng nhìn nó. "—cả hai đứa chúng mày xin lỗi nó đi không tao thề là tao sẽ đập cả quyển nhập môn kinh doanh này vào đầu chúng mày khi đang ngủ." Nói xong nó lườm một cái rồi cũng dọn đồ và đi mất.

Jeno bắt đầu, "Cái quái—"

"—gì không biết." Donghyuck kết thúc giúp thằng bạn thân rồi thở hắt ra. "Có lúc Jaemin nhạy cảm thật đấy," cậu nói nhưng cậu vẫn thấy mình đã làm sai nên đến cả Renjun cũng mắng như thế.

"Nó vẫn nhạy cảm thế cả tuần ấy," Jeno kể lại chuyện nó với Jaemin cãi nhau vào hai ngày trước ở nhà vì một chuyện cỏn con về giấy vệ sinh.

"Đúng là bọn cung Sư tử," Donghyuck lắc đầu như thể cậu không có nhạy cảm như Jaemin.

Cả hai đứa im lặng một lúc rồi Jeno gãi gãi đầu, nhìn túi McDonald và nói. "Chia nhau ăn không mày?"


-


Dù Renjun muốn Donghyuck xin lỗi nhưng cậu đã bận bịu suốt cả tuần cho đến tối thứ bảy. Hội Sigma Ncity có một buổi tiệc nữa để mừng mọi người quay lại trường cho năm học mới nên Donghyuck sẽ tới để khuây khỏa một chút. Renjun muốn cậu xin lỗi Jaemin nhưng cậu vẫn chưa có cơ hội (thực ra phần nhiều là vì Donghyuck không muốn thừa nhận rằng mình đã sai.)

Không khí trên xe rất căng thẳng, chỉ có tiếng nhạc của một nghệ sĩ nào đó trên SoundCloud mà Jeno chỉ vừa tìm thấy mười phút trước và bật lên. Đêm nay, Renjun là đứa sẽ giữ tỉnh táo, hẳn là vì nó muốn Donghyuck phải nói chuyện với Jaemin trong ngày hôm nay hoặc là nó sẽ đập vào đầu cậu. Donghyuck né tránh cái nhìn chằm chằm của Renjun qua gương chiếu hậu trên xe. Cậu và Jaemin đang ngồi ở phía sau xe và cả hai đều gượng gạo. Jaemin đang dùng điện thoại, hoàn toàn lờ Donghyuck đi. May mà Jeno ngồi phía trên đang cố gắng nói chuyện gì đó vì nếu không thì sẽ chỉ có sự im lặng chết chóc và những con dao bằng ánh mắt mà Renjun ngầm phi vào Donghyuck mỗi khi dừng đèn đỏ.

Cả bọn đến bữa tiệc an toàn và Jaemin mau chóng biến mất để tìm Jungwoo vì anh ấy hứa sẽ mời nó uống tequila. Renjun cau mày, tóm tai Donghyuck và kéo cậu về phía nó, "xin lỗi trong hôm nay không thì cứ chờ mà ăn đấm của tao." Nó hét vào tai cậu để át đi tiếng nhạc.

Donghyuck nhăn nhó, "au," cậu kêu và Renjun nhéo thêm một cái nữa rồi mới buông tai cậu ra.

"Tao tin mày nha Hyuck." Renjun mỉm cười, làm Donghyuck đảo mắt khi thấy nó thay đổi thái độ nhanh như lật bánh tráng. "Cứ xin lỗi Jaemin đi rồi nó sẽ lại cưng mày mà." Đúng là thế, Jaemin rất tệ trong khoản mày-đã-đúng-tao-sai-rồi này. Cung Sư tử mà, Donghyuck vô thức mỉm cười.

Donghyuck giơ ngón cái lên và Renjun vỗ vào mông cậu trước khi chạy theo Jeno đang định bắt đầu chơi ném bóng uống bia với Mark và Jaehyun.

Donghyuck đi vào bếp, bắt gặp Jungwoo đang đẩy một cái cốc thủy tinh có hình đầu lâu cho Jaemin. Doyoung thì đang vòng tay qua người ôm Jungwoo, tựa đầu vào vai anh ấy trong khi nhìn Jaemin nốc cạn cốc đó. Jungwoo vỗ tay như thể vô cùng tự hào vì Jaemin, làm Doyoung mỉm cười khi thấy bạn trai mình vui vẻ như thế vì nó. Một cảnh tượng kì quặc. Donghyuck chỉ mới bước vào bếp có hai bước khi Yukhei đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt cậu, ngực anh ấy che mất Jaemin. Donghyuck nhướn mày và nhìn lên khuôn mặt đẹp trai của Yukhei, má anh ấy đỏ lên và trông có vẻ hồi hộp.

Donghyuck khẽ nhíu mày, "Anh ổn không đấy anh trai?" Yukhei càng đỏ mặt hơn và Donghyuck tự hỏi anh ấy đã uống cái quái gì mà ra nông nỗi này.

"Ừm anh ổn," Yukhei nói, nở nụ cười khoe hàm răng trắng bóng như ngọc trai. "Anh chỉ... ừm... em có thích ăn đồ Thái không?" Anh ấy lắp bắp nói và Donghyuck chun mũi phì cười.

"Ừ có." Cậu lại bật cười khi gương mặt Yukhei sáng lên.

Anh chàng cao lớn hắng giọng và nhìn xuống chàng tân sinh viên, "khi nào rảnh em có muốn đi ăn đồ Thái không?" Donghyuck ngừng lại một chút rồi gật đầu. "Cuối tuần sau được không?"

Donghyuck lại gật đầu thêm một lần nữa, "Được thôi, có cần em rủ mấy đứa kia—"

"Ồ," Yukhei ỉu xìu khi nghe thấy thế, thực ra Donghyuck cũng không rõ lắm. "Ừm, nếu em muốn, mặc dù anh chỉ... anh chỉ muốn đi chơi với em."

Donghyuck nhíu mày và muốn hỏi vì sao nhưng nghĩ rằng cậu đã từng cực kì thân với Mark và Yukhei cho đến khi vào cấp ba và gặp đám bạn cùng tuổi thì lại thôi. "Ồ, nghe cũng vui ha." Cậu mỉm cười và ánh sáng lại quay lại trên gương mặt Yukhei.

"Yo! Yukhei lại đây đi!" giọng Kun hào hứng vang lên từ ngoài phòng bếp và Yukhei phụng phịu vì không muốn rời Donghyuck. Nhưng anh ấy vẫn ra dấu 'gặp em sau' với cậu rồi ra khỏi phòng bếp để đi với Kun.

Donghyuck quay lại và thấy Jaemin đang ngồi trên bàn bếp đung đưa chân, trên tay cầm một cốc bia. Nó đang ở một mình, Donghyuck không để ý thấy Jungwoo và Doyoung đã ra khỏi bếp từ lúc nào. Cậu gãi gãi tai khi Jaemin nhìn cậu với đôi mắt nặng trĩu không rời. Donghyuck không biết phải nói gì khi Jaemin nhìn cậu như thế, vừa nặng nề vừa giận dữ thật nhiều. Phải đến một nửa trong số những lần Jaemin nhìn cậu như thế, Donghyuck đều không biết cậu đã làm gì nên tội nhưng mà cứ mười lần thì đến tám lần là do cậu đã là một thằng tồi và Jaemin thì quá nhạy cảm.

Donghyuck tới và lấy một cái cốc giấy, rót một ít rượu hoa quả nhiệt đới trong một cái bình ở trên bàn bếp cạnh Jaemin. "Mày uống mấy cốc rồi?"

Jaemin nghĩ một giây rồi nói, "Chắc là ba, tao chưa say đâu, chỉ hơi tây tây thôi." Donghyuck gật đầu, Jaemin sẽ không chịu mở miệng dễ dàng như thế nếu như không có tí cồn trong máu.

"Đây là cốc đầu tiên của tao," Donghyuck nâng cốc lên và Jaemin ậm ừ trả lời, không nhìn Donghyuck nữa mà quay lại với cốc bia của mình. "Mày vẫn giận tao à?" Đột nhiên Donghyuck quyết định sẽ phá vỡ tảng băng chiến tranh lạnh, bước lại gần cho đến khi cậu đứng ngay trước mặt và đặt một tay lên đùi Jaemin.

Jaemin nhìn xuống cậu và nghiến răng như thể nó lại chuẩn bị muốn quát lên, "Ừ, mày là một thằng khốn." Nó chẳng bao giờ nói giảm nói tránh cả và Donghyuck thấy thế cũng tốt. Không cố dè chừng nhau nữa thì giải quyết vấn đề sẽ nhanh hơn.

Donghyuck chỉ làm điều cậu biết rõ nhất. "Ừmm," cậu nhếch môi cười khi lách người vào giữa hai chân Jaemin và vòng tay qua eo nó thành một cái ôm hờ. "Xin lỗi, tuần này tao khốn khổ quá nhưng tao không cố tình muốn trút lên mày hay bất kì ai khác. Tao chỉ thấy quẫn bách khi mọi chuyện không như ý mình." Cậu ngước mắt lên nhìn Jaemin.

Jaemin rất dễ yếu lòng, mà Donghyuck cũng thế. "Tao chỉ muốn giúp mày thôi," Jaemin nói và Donghyuck gật đầu đồng ý trong khi Jaemin vòng tay qua vai cậu. Thật kì lạ là gần đây Donghyuck thường xuyên ở trong vòng tay của Jaemin. "Tao đã nói rồi, tao thực sự vô cùng cực kì yêu chúng mày, tao muốn khi gặp chuyện gì không ổn thì hãy kể cho tao ngay lúc ấy, chứ không phải là đến lúc mọi thứ rối tung lên rồi."

Donghyuck là người hướng ngoại, cậu cứ nghĩ mình cũng rất cởi mở bày tỏ cảm xúc của bản thân, nhưng Jaemin, nó ở một cấp độ hoàn toàn khác. Donghyuck biết nó thường giữ nhiều điều trong lòng và cậu cũng hiểu rằng Jaemin và cậu hay cãi nhau là vì sự khác biệt này giữa hai đứa. Nhưng cậu và nó cũng có điểm chung, cả hai đều muốn được yêu thương nên tình bạn của chúng nó cũng rất đặc biệt. Jaemin là đứa duy nhất sẽ không đẩy Donghyuck ra. Không phải là Renjun hay Jeno sẽ làm thế, nhưng với Jaemin luôn có một điều gì đó khang khác. Nó rất dính người nên nó vừa khớp hoàn hảo với nhu cầu của cậu mà chẳng hề phán xét. Thật kì lạ là cho đến gần đây Donghyuck và Jaemin mới thường xuyên thể hiện tình cảm với nhau, nhưng đó có lẽ là vì đến bây giờ Donghyuck mới để cho bản thân mình được Jaemin yêu thương.

"Chết tiệt, tao đang cố gắng mà." Donghyuck chân thành trả lời và Jaemin gật đầu, đưa một tay lên và dịu dàng xoa gáy cậu.

"Jeno, đủ rồi—" Renjun và Jeno đi vào trong bếp. Khi Donghyuck và Jaemin đều quay mặt ra hướng cửa, Renjun nhếch môi cười với chúng nó. "Tốt, chúng mày làm lành rồi đấy."

Jeno nhìn chăm chăm chúng nó một giây rồi ngã lăn ra sàn mà cười lăn cười bò. "Uầy, nhanh vãi" nó thốt lên khi ngã xuống, thể nào ngày mai cũng kêu đau mông cho xem, nhưng giờ thì hẵng còn vui lắm. "Hai đứa chúng mày hôn nhau làm lành chưa?" Nó nhìn Jaemin và Donghyuck hỏi.

Tay hai đứa vẫn còn ở trên người nhau, Jaemin quay mặt sang một bên để chìa má ra cho Donghyuck. Cậu đâu có phải là Renjun hay Jeno nên chẳng cần phải ngại, cậu nhích tới và hôn chụt một cái lên má Jaemin mà nó cũng chẳng mảy may e ngại. Donghyuck mỉm cười, Jaemin cũng cười đáp lại, rồi hôn lên má Donghyuck một cái.

Donghyuck buông tay khỏi eo Jaemin và giúp nó nhảy xuống khỏi bàn. Renjun đi tới, vòng tay qua để tặng cho cậu một cái kẹp cổ đầy yêu thương. "Được rồi, hôm nay tao tỉnh nên mày có thể nhậu tới bến để làm trò tiêu khiển cho tao."

Donghyuck nói gì được nhỉ? Cậu là linh hồn của bữa tiệc mà.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #nahyuck