Đôi mắt anh sáng rực lên mà nhìn lấy tôi trong khi đáp lại tiếng gọi ấy. Tôi thích nó, cực kỳ thích.
"Em thích mưa lắm."
Tôi bỗng buột miệng mà nói ra câu vu vơ ấy. Vốn đang định hỏi anh về kế hoạch cho ngày mai nhưng ánh mắt ấy, làm tôi sao nhãng mà quên béng cả câu hỏi.
"Còn anh thì thích nắng hơn"
"Vì nắng luôn mang lại sự tích cực, anh nhỉ?"
"Không phải, vì nắng buồn lắm."
"... Anh lạ thật đấy."
"Anh bảo thật mà. Em nghĩ xem. Một cơn mưa rào sẽ cuốn trôi hết nỗi buồn của con người ra bên ngoài và gột rửa mọi tăm tối của tâm hồn. Còn ánh nắng lại đâm xuyên qua niềm vui của em, đốt nóng nó bằng hơi ấm của ban mai...
Vấn đề là, khi ánh nắng tắt rồi, khi niềm vui đó cũng vơi mất, rồi khi tia sáng đó để cái niềm vui nguội lạnh ở lại, người ta sẽ hụt hẫng lắm. Nó còn tệ hơn cả một nỗi buồn vào chiều mưa nữa, vì khi đó ta nhận ra rằng mọi điều ta những tưởng trở thành điều hạnh phúc nhất, lại bỗng trở thành điều xa xỉ nhất.
Cảm giác đó, còn gì buồn hơn, còn gì hụt hẫng hơn sao?"
Những chương đặc biệt trong manga mà mình tách ra dịch riêng tại vì nó dễ thương chứ còn manga thì ngưng dịch rồi, chả biết nữa. Truyện được dịch chưa có sự cho phép của tác giả. Bản dịch của fan dành cho fan, được làm với mục đích phi thương mại. Trong đây nếu còn sai sót thì xin góp ý. Kim Đồng ra tập 42 rồi kìa đi mua đi mấy bồ :'>…
Tên: Xuyên nhanh chi nâng cấp hệ thống trà xanhTác giả: Nghịch ThếEditor: Trà Đào Cam SảSố chương: 257c + 3 ngoại truyệnPhần 1: Từ chương 1 -> chương 200Phần 2: Từ chương 201 -> hếtTình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, HE, Ngọt sủng, Hệ thống, Xuyên nhanh, chủ thụ, tình hữu độc chung, hiện đại, lính gác dẫn đường, ABO, cổ đại, giới giải trí, thú nhân, huyền huyễn, mạt thế, dân quốc, 1vs1Nguồn: DuFengYu (wikidich)[Chúc mừng ký chủ đã trói buộc thành công với hệ thống nâng cấp trà xanh, chúc ngài thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, sinh hoạt vui vẻ.]Trong lúc mê mang, Lê Tử Ngôn bị một âm thanh điện tử đánh thức, ban đầu cho rằng đó là ảo giác nhưng không ngờ rằng vừa mới mở mắt đã ở thế giới mới. Cậu còn có thể làm sao, đương nhiên là cười sống sót qua ngày rồi. Xem trà xanh vạn nhân mê làm thế nào công lược đa dạng nam chủ, xem bông hoa cao lãnh làm thế nào giăng lưới đánh bắt "con mồi""Sao cô ấy lại không biết trân trọng người đàn ông tốt như anh chứ.""Nếu em có bạn trai thì anh sẽ không để ý đến em nữa sao?""Chưa từng có ai hiểu em hết.""Anh mau về với bạn gái anh đi, em không muốn làm cô ấy tổn thương.""Em có tình cảm với anh nhưng hành động của anh khiến em không có cảm giác an toàn."Cuối cùng là vì sao mỹ nhân cao lãnh đột nhiên trà ngôn trà ngữ? Là có ẩn tình, hay là vì tình yêu? Chú ý - xuyên nhanh nâng cấp hệ thống trà xanh, xem trà xanh mỹ nhân làm thế nào mê hoặc muôn vàn đàn ông! Hương trà tràn ngập, "béo gầy" tương đương! hoan nghênh thưởng thức!Công là một người!…
Nữ y về thời loạnTên gốc: Xuyên qua loạn thế y nữThể loại: Xuyên không, cổ đại, điền vănTác giả: Triệu DânEdit: YunchanĐộ dài: 111 chương.Truyện được đăng trên trang wordpress: https://yuntannie.wordpress.com/Tình trạng edit: HoànGiới thiệu nội dung:Nghiên cứu sinh đại học y Văn Đan Khê vượt thời gian tới thời loạn cuối triều Minh, gặp phải một tên thủ lĩnh thổ phỉ đần hết chỗ chê Trần Tín. Thế nhân đều cho hắn là sói, cô là dê, nhưng ai ngờ đâu, cô mới là con sói đội lốt cừu. Đây là câu chuyện về một nữ phúc hắc đấu trí với một tên ngốc xít.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…