Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 11

Jennie giật mình , "Chị làm sao vậy?"

Jisoo nuốt nước bọt, liếc mắt nhìn qua Jennie, ụa, z là nàng không nhận ra cô hả?

"Haha, không, không có gì, nhưng mà tội thật, sao mà chị ấy mất thế...?" Jisoo giả vờ bình tình.

"Tôi không rõ...tôi biết từ mẹ tôi, bà ấy có quay lại nhà cũ ở New Zealand mấy lần sau khi về Hàn Quốc và cũng chỉ biết điều đó qua những người hàng xóm cũ thôi."

Jisoo bặm môi, mấy cái người hàng xóm đó bép xép toàn chuyện gì đâu không!! Mà Jennie cũng chẳng nhớ ra cô nữa, buồn ghê 😿Vậy thôi để sau này cô nói cho nàng biết vậy,

Cô tiếp tục lật qua lại quyển album, ngắm nhìn quá trình phát triển của nàng qua từng năm.

"Hồi em học cấp ba trông em thơ mộng thật, như kiểu không có gì trên đời làm em vướng bận vậy!" Không giống như cô, thời cấp ba đó lại chỉ cắm đầu vào học hành và thực tập các khoá quản trị kinh doanh của tập đoàn, áp lực dồn thành tảng, bí bức đến ngạt thở.

"..." Jennie nhớ lại, ngày ấy ba nàng còn sống, quả thật gia đình nàng hạnh phúc biết bao, còn nàng chỉ là thiếu nữ mới lớn, hồn nhiên và mơ mộng. Không ngờ sau này lại chỉ vì thằng đàn ông tồi mà vùi mình vào con đường nghệ thuật này, hứng chịu bao nhiêu bão táp khổ cực, khiến cho bây giờ muốn buông cũng thật khó khăn.

Jisoo thấy nàng suy tư, bỗng lại thấy mình hớ hênh quá , hình như lúc ấy nàng đang yêu tên kia mà, bay bổng như vậy cũng bình thường thôi, tự nhiên hỏi chi vậy.

Cả hai cùng im lặng, rơi vào những suy nghĩ trái chiều, tiếng loạt xoạt lật giở album vẫn còn, hơi thở cả hai vẫn đều đặn, nhưng bầu không khí không còn dễ chịu như trước nữa, lần này thì ngột ngạt hơn hẳn.

" ~~~~~~~~" Tiếng chuông điện thoại của cô reo lên, phá vỡ sự yên ắng đang có.

"Xin lỗi em, tôi nghe máy chút!" Jisoo nhìn thấy người gọi tới là Lisa, lập tức nhớ ra buổi họp báo buổi chiều nay, chết thật, không lẽ bây giờ mới họp xong?

Jennie gật đầu khi thấy Jisoo đứng dậy và đi ra xa.

"A,Alo ...?"

/Alo cái con mẹ cậu, làm cái trò gì vậy? Bỏ đi giữa cuộc họp báo. Cái đám "kền kền" đó ngày mai không chừng sẽ viết rằng cậu là một tên chủ tịch không có trách nhiệm này nọ rồi ba cậu sẽ mắng lây qua tôi, cách chức tôi rồi sau đó tiền đồ của cậu cùng với JS túm tay nhau đi xuống thì sao !! Cậu nghĩ buổi họp báo này là để chơi hả? Cậu........./ Vừa bắt máy, Lisa đã không ngừng mắng sa sả vào mặt cô.

"Ah, tôi thành khẩn xin lỗi cậu, đừng nói nữa, tôi là có chút việc bận, cậu phải hiểu cho tôi..."

/Bận, cậu bận, bận vào khách sạn đú đởn mây mưa chim chuột thì có, ừ, cái đó không sao cả nhưng làm gì thì làm cũng phải kín đáo chứ, bị chụp lén như vậy mà không biết hả?/

"Gì? Tôi bị chụp lén hả? Sao cậu biết vậy? Tôi đã thấy bài viết nào đâu?"

/ Thuỷ quân bên mình chặn kịp rồi, nhưng ả kia lỳ quá, tạo đến mấy cái nick đăng đi đăng lại, cứ như vậy có khi chưa đến ba mươi phút sau sẽ lên hot search!! Mà cậu liệu biết tay tôi, còn có thể tuỳ tiện ôm gái vào xe nữa chứ!!!"

"Vậy bây giờ cậu giải quyết làm sao?"

/Tôi không biết!! Cậu mau lăn ngay về đây cho tôi, tự mà giải quyết đống rắc rối ấy đi!"

"Ơ, nè...."Tút..tút"....." Ôi, chắc hẳn là em ta giận mất rồi.

Jisoo trở về sofa, Jennie ngước mặt lên nhìn, "Có chuyện gì rồi sao? Trông chị biến sắc quá?"

"C-cũng muộn rồi, tôi phải trở về công ty để giải quyết nốt những công việc còn lại thôi..." Jisoo ấp úng, cất điện thoại vào túi quần, mặc lại áo khoác vest.

"Ờm, để tôi tiễn chị..." Jennie đứng lên, đi cùng cô ra cửa .

Jisoo không muốn trở về, nhưng nhớ tới LaLisa kia đang xù lông giương vuốt sẵn sàng cào chết cô thì bắt buộc phải về thôi.

Đứng ở gần cửa, cô quay mặt về phía Jennie, lại không tự chủ được mà kéo nàng vào lòng, môi chạm môi, cảm xúc khó tả.

"Ưm!!!" Jennie bị bất ngờ, muốn đẩy cô ra nhưng bất thành, chỉ có thể vô lực để cô hôn tới.

Jisoo thè lưỡi, liếm lên môi hồng, răng day cắn lên môi dưới, ép buộc nàng há miệng ra, cái lưỡi không xương luồn lách qua kẽ răng nàng, rục rịch tìm bạn tình, sau khi tìm thấy liền không ngừng quấn quýt.

"Ư...a.." Jennie khe khẽ rên rỉ, nàng cảm thấy cằm hơi mỏi, nhưng không biết phải đáp lại nụ hôn của cô như thế nào.

Jisoo nút lưỡi của nàng, kéo nụ hôn sâu càng thêm sâu. Sau hồi lâu, cảm thấy cô và nàng đều không thể thở bình thường nữa, Jisoo chủ động tách khỏi nụ hôn.

Jennie cả người mềm nhũn, dựa hẳn vào người cô mà chầm chậm thở đều, làm cho Jisoo ở trong tầm mắt, chỉ có thể nhìn thấy má bánh bao phúng phính, với vành tai và cái cổ tròn phiếm hồng.

Jisoo thầm cười. Trong lòng cô như đang đánh trống nhộn nhịp, và có cái gì đó cứ cuộn lên.

"Jennie..." Cô cúi đầu hôn lên má nàng, tiếp đó là vành tai nóng ran, hôn một cái nhẹ nhàng rồi khe khẽ nỉ non "...tôi không biết, sau này chúng ta sẽ như thế nào, tôi chỉ biết, hiện tại hay ngày mai hay ngày nào đó em sẽ là vợ tôi, là người mà tôi sẽ dốc sức bảo vệ và chăm sóc...cả đời."

Nàng vẫn dựa vào người cô, cảm nhận cái giọng nói ấm áp của cô cứ thủ thỉ bên tai, trong lòng như chảy ra, như muốn hoà chung với độ ấm của nó vậy.

"Tôi sẽ gửi em thiệp cưới, em mời ai mà em tin tưởng nhất tới, không cần quá nhiều người đâu, vì đám cưới của chúng ta sẽ diễn ra bí mật."

"Vâng." Jennie đáp.

Jisoo ôm lấy nàng vào lòng, phủ lên mái tóc bồng bềnh những nụ hôn khẽ, sau đó nhẹ nhàng thả nàng ra và lại một cái hôn nữa trên má.

"Jennie, tôi nghĩ rằng bản thân mình rất thích hôn em, vậy nên sau này em sẽ chịu thiệt rồi!"

Jennie nghe cô nói mà hoá thẹn, trời ơi, con người này có khi nào bị đa nhân cách không vậy, lúc này lúc kia, thật không biết nàng có nên tin tưởng vào không nữa!?

Jisoo gãi đầu, bày ra bộ tịch nghiêm túc nhưng vẫn có gì đó rất trẻ con: "Ừm thì, lát nữa em sẽ gặp Beak Hyoen mà nhỉ, em biết mình phải làm gì đúng không? Chỉ giả vờ lo lắng thôi và đừng tỏ ra vẻ em đã biết mọi chuyện nhé, còn nữa, em cũng...đừng thân mật với hắn ta quá, t-tôi nghĩ mình sẽ ghen đấy! Vậy nhé! Tôi đi đây!"

Nói rồi cô rồi đeo kính mát và khẩu trang vào, sau đó liền đi ra mở cửa, tạm biệt nàng và rời đi luôn.

Jennie nhìn cửa nhà đóng lại, mới ngại ngùng sờ lên tóc, lên má và vành tai vần còn đo đỏ, nhi nhí trong miệng "Cái gì mà 'tôi sẽ ghen đấy' , mình cũng đâu thèm hắn ta như vậy đâu!! Chị ta cứ bất thình lình trở nên trưởng thành và ấm áp rồi đôi khi trẻ con, làm mình cứ không thể thích nghi nổi, mặc dù mình... rất thích cái trưởng thành ấm áp, cùng cái tính con nít đó của chị ta...A!! Kim Jennie, mày đang nói gì vậy nè!?"
————————————————————-
Jisoo kín đáo rời khỏi căn hộ của nàng, cô bước đi rất bình tĩnh, nhưng vẫn không tránh khỏi một đợt va chạm với một tên nào đó đi ngược chiều hành lang.

Hắn ta tóc vuốt keo gọn gàng, nhưng áo sơ mi bị cài nút sộc sệch, áo vest thì có vẻ vì mặc vội nên lệch hẳn về phía vai trái, hắn ta trừng mắt, hắng giọng quát: "Má nó, mày đi mà không biết nhìn đường nhìn lối gì à, vướng víu hết chân ông rồi !!!"

Cô chớp mắt, à, đây là cái thằng khốn Beak Hyoen mà, trông lấc cấc thật, mắt đã mù rồi còn có vẻ ngu học!! Cô im lặng, dùng ngôn ngữ cơ thể tạo áp lực lên hắn.

"Chết tiệt!!" Beak Hyoen cảm thấy ớn người,chỉ đành liếc xéo, huých vai cô một cái rồi tức giận bỏ đi, mà không biết sau lớp kính mát, có một ánh mắt ngọc trai khẽ nhếch lên đầy khinh thường.

"Chủ tịch BH ent. cơ đấy, thú vị thật, thôi thì xem như đây là lần cuối anh được huênh hoang với tôi đi!!"







————————————————————
24.3.23

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com