chap tiếp
hangmin nằm yên trong lòng Jaejoong run rẩy, đầu óc lùng bùng một đống những cảm xúc không tên. Min vòng tay ôm chặt cậu, người không ngừng run lên. Trong khi đó Jaejoong dù cũng đang rất rối vẫn đưa tay vỗ vỗ vào lưng em mình an ủi…
~ Chúa tể…?! Người bị thương rồi…
Khoảnh khắc hội ngộ cảm động của hai anh em không đủ làm tình hình nơi này trở nên sáng sủa hơn. Thậm chí sự xuất hiện của Changmin còn làm cho vị Chúa tể uy nghiêm kiêu hãnh rơi vào một tình trạng rất đáng mất mặt : bị thương.
Đó là do lúc Changmin đứng dậy lao vào lòng Jaejoong, những thây ma cùng lúc tia được hai con mồi thơm ngon trắng trẻo nên đồng loạt vồ đến. Jaejoong và Changmin lúc này chỉ chăm chăm chú ý đến người trước mặt mà chẳng để ý gì đến những nguy hiểm xung quanh. May thay lúc đó có hắn đi ngay phía sau. Hắn đủ mạnh để hạ gục tất cả các thây ma lao đến tấn công Jaejoong, nhưng tiếc thay lại không đủ tỉnh táo để triệt hạ một thây ma đang lao về phía mình…
Bởi lúc đó, hắn thấy cậu đang ôm người khác…
Cậu đang khóc vì người khác…
Cậu lo lắng vì người khác…
Cậu rời bỏ vòng tay hắn để lao vào một vòng tay khác…
.
.
.
~ Jaejoong hyung… huhuhu… em sợ quá…
~ Không sao đâu, Min ah… hyung sẽ bảo vệ em… A…
Hắn giằng mạnh cậu ra khỏi Changmin, đôi mắt ánh lên những tia nguy hiểm, khuôn mặt đanh lại, hắn đang tức giận. Nhưng vì sao lại đột nhiên nổi giận như vậy thì chính hắn cũng không rõ. Chỉ biết rằng, khi nhìn cậu vừa ôm kẻ đó vừa khóc… hắn đã cảm thấy rất bức bối khó chịu…
~ Jae hyung! Jae hyung!!! ~ Changmin thấy có người lôi hyung nó đứng dậy liền hốt hoảng túm tay cậu lại, miệng rối rít kêu lên.
~ Changmin…
Cậu tự nhiên bị tách khỏi Changmin thì cũng nháo cả lên, vội hất mạnh tay hắn ra và lại sà vào ôm em mình.
~ BUÔNG RA!!! ~ Hắn gầm lên tức tối, một lần nữa túm mạnh cậu giật lên, sau đó lập tức giữ chặt lấy eo cậu không cho thoát ra nữa.
~ Không… Yunho…
Cậu đấm liên tiếp vào ngực hắn cố vùng ra, hoàn toàn không để ý hành động này của mình đang làm vết thương nơi bả vai hắn chảy máu nhiều hơn. Cậu muốn Changmin, tại sao hắn lại ngăn cậu đến với Changmin chứ?!
Vụt ~
~ A… ặc ặc…
Cho dù cuộc chiến với thây ma chưa hề bớt kịch tính nhưng tất cả những ai có mặt lúc đó không thể không dành sự chú ý vào một vụ việc khác kịch tính hơn rất nhiều. Lúc này Chúa tể đang toát ra bá khí mạnh mẽ vô cùng đáng sợ. Đến độ mà cho dù các thây ma có điên cuồng đến đâu cũng không dám lại gần. Điều đó cho thấy Chúa tể đang phẫn nộ, nhưng là vì cái gì?! Vì con người yếu đuối đang bị ngài bóp cổ kia sao?!
~ …
Hắn đã đột nhiên thả cậu ngã xuống rồi xông người về phía trước, Jaejoong nằm dưới đất sững sờ nhìn em trai mình bị nhấc bổng lên. Gọng kìm của hắn siết ngang cổ Changmin khiến nó há to miệng và phát ra những âm thanh rời rạc, chân tay quẫy đạp liên tục. Jaejoong mở to mắt kinh hoàng, hắn đang làm gì vậy? Hắn muốn giết Changmin sao??? Hắn muốn giết em trai cậu sao???
~ KHÔNG!! ~ Tái mặt hét lên, Jaejoong hốt hoảng bò dậy túm tay hắn kéo xuống ~ Thả Changmin ra, Yunho… thả ra…
~ Urrr…
Sự cứu giúp của cậu thậm chí còn khiến hắn siết chặt tay hơn. Đôi mắt hắn trở nên đục ngầu đầy phẫn nộ. Hắn không nghe thấy tiếng gào thét của cậu, trong đầu hắn lúc này chỉ toàn ước muốn được nghiền nát con người trước mặt.
~ Không Yunho ah, đừng giết Changmin mà… ~ Jaejoong ra sức gỡ tay hắn ra, nhìn Changmin mặt đang tái dần đi mà ứa nước mắt ~ Ta xin ngươi!!! Ta sẽ thuộc về ngươi mà, ta sẽ là của ngươi mà…
~ Ngươi nói gì?!
Chất giọng trầm đục vang lên, hắn nhìn thẳng vào cậu. Bàn tay không hiểu sao lại hơi buông lỏng ra, lợi dụng thời cơ đó Jaejoong đã nhanh chóng giải thoát cho Changmin. Thằng bé vừa được thả ra đã ho sặc sụa, đôi mắt vẫn còn chưa hết những tia bàng hoàng.
~ NGƯƠI VỪA NÓI GÌ???
Một lần nữa hắn lại ngăn không cho cậu ôm Changmin, thô bạo túm tay cậu lên để cậu mặt đối mặt với mình, hắn hỏi lại một lần nữa.
~ Ta… ta nói… đừng giết Changmin, và ta sẽ tình nguyện thuộc về ngươi… từ nay về sau… ~ Giọng Jaejoong trở nên hơi nghèn nghẹn ~ … mãi mãi thuộc về ngươi… chỉ cần ngươi tha cho Changmin…
~ …!!!
Một khoảng lặng đáng sợ bao trùm lên cả khu nghĩa địa sau câu nói đó. Lúc này các thây ma đã được Vampire cùng quỷ nữ dọn sạch, con mồi không chết thì cũng được bắt hết về lồng. Tóm lại bây giờ mọi sự chú ý đang được đổ dồn vào hắn và búp bê của mình…
Soạt!
~ A…!!! Khoan…
Hắn nghiến răng xốc cậu lên vai, chẳng để ý đến sự chống cự của cậu mà đi thẳng về phía lâu đài. Trong lòng vừa nóng hừng hực như có lửa bên trong lại vừa đau nhoi nhói như bị kim châm. Mãi mãi thuộc về hắn sao? Hắn đã từng nghĩ nếu có thể nghe thấy câu nói này từ cậu hắn sẽ vui lắm, vậy tại sao giờ những gì hắn cảm nhận được lại không có chút vui mừng gì?!
Có phải hay chăng…
Vì vế sau của câu nói đó…
“… mãi mãi thuộc về ngươi…”
“…chỉ cần ngươi tha cho Changmin…”
~ KHÔNG!!! JAE HYUNG, JAE HYUNG…!!! ~ Changmin thấy hyung mình bị vác đi như vậy liền đứng dậy chạy theo.
~ Yên nào ~ Heechul từ đâu bước ra túm cổ áo Changmin lôi lại, khuôn mặt khó đăm đăm nhìn thằng nhóc cao kều trước mặt ~ Ngươi còn muốn gây thêm chuyện gì nữa?!
~ JAE HYUNG, JAE HYUNG, THẢ TÔI RA…
Changmin vừa kêu gào vừa khua tay loạn xạ. Min không hiểu chuyện gì đang diễn ra cả, kẻ đó là ai? Tại sao muốn giết nó, tại sao đem Jae hyung đi? Min muốn đuổi theo, nó còn chưa hiểu tại sao lại thấy Jae hyung ở đây, rồi còn những gì Jae hyung đã nói với kẻ đó… Min có rất nhiều muốn hỏi Jae hyung…
~ A, ngươi vùng vẫy cái gì…?!! ~ Y khó khăn ngăn cản trước sự chống đối quyết liệt của Changmin ~ Tụi bây còn đứng đó nhìn à!!! Qua đây giúp ta!!!!
~ Vâng, Huyết Vương…
~ KHÔNG!!!
Bốp!
…
…
…
Là vì Changmin thấy có rất nhiều kẻ đang tiến về phía mình nên đã cố dùng hết sức vung mạnh tay tính gạt y ra. Tuy nhiên không hiểu run rủi thế nào mà tay vung lên rõ cao rồi lại hạ xuống cái “bốp” đúng mặt y…
…
…
…
~ Chulie ah~
~ …
~ Chul oppa ah~
~ …
~ Huyết Vương ah~
~ …
~ ĐEM XUỐNG BẾP NGAY!!!!
~ AAAAAAA…!!!
~oOo~
RẦM!!!
Cánh cửa sau khi ăn một đạp thì đóng sập lại, Jaejoong cũng trong tình trạng thê thảm tương tự vì bị hắn quăng thô bạo lên giường.
~ A… đau… ~ Cậu cắn răng rấm rức, đã bao lâu rồi hắn chưa thô bạo như thế với cậu nhỉ? Mà hôm nay hắn làm sao thế… tự nhiên nổi cáu với cậu…
~ Ngươi… ~ Hắn ngồi xuống, đưa tay siết cằm cậu bắt ngẩng lên ~ … kẻ đó quan trọng đến thế sao??
~ Hả… A! Yunho, vai ngươi…
Phải đến lúc này Jaejoong mới để ý thấy vết rách trên vai hắn, có phải vì ban nãy do bảo vệ cậu mà hắn bị thương không nhỉ? Vừa định vươn tay chạm vào vết thương đó thì Jaejoong bỗng cảm thấy cằm mình đau nhói.
~ NÓI!
Việc cậu phát hiện ra vết thương đó lại càng làm hắn tức giận, đến gìơ mới nhận ra sao? Lúc trước vì mải chú ý đến kẻ đó quá nên không thèm nhìn vào bả vai loang lổ máu này, phải để đến lúc bị bắt nhìn thẳng vào hắn như vầy mới để ý đến sao? Hay thật! Hắn không cần, hoàn toàn không cần sự quan tâm muộn màng như thế!!!
~ Umh… đau ta… ~ Jaejoong nhăn mặt khi cảm thấy không chịu nổi sự ép chặt trên khuôn mặt mình.
~ TRẢ LỜI ĐI! KẺ ĐÓ QUAN TRỌNG ĐẾN THẾ SAO???
~ Đún…g… Changmin… rất quan… trọng với ta… ~ Cậu khó nhọc trả lời.
~ Đến nhường nào?! ~ Khoé môi hắn bỗng nhếch lên, cảm xúc hiện lên trên khuôn mặt lúc này thật sự khó đoán.
~ U…mh… đến độ… ngươi… không thể… hiểu… được…
Rõ ràng là một câu trả lời rất không khôn ngoan trong thời điểm hiện tại. Nhưng nó lại phần nào thể hiện tâm trạng của cậu hiện giờ, và thêm một lần nữa cách xử sự của cậu khiến hắn nổi điên. Khi nhìn cái nhếch mép khó hiểu của hắn, không hiểu sao Jaejoong lại nhớ về cảm giác lúc chứng kiến hắn vươn tay bóp cổ em trai mình. Thời điểm đó cậu đã nhận ra rằng, cho dù hắn có trở nên dịu dàng đến đâu thì cái cách giết người không gớm tay ấy đã là bản chất của hắn. Bảo cậu chấp nhận hắn, bảo cậu cho hắn một cơ hội… điều đó thật ngu ngốc…
Nhưng nực cười là ở chỗ… suýt chút nữa cậu đã mềm lòng để thực hiện cái điều ngu ngốc đó…
~ Đến độ có thể tình nguyện thuộc về ta sao?!
Hắn gằn rõ từng chữ một. Cậu sai, lần này là cậu có lỗi. Cậu khiến hắn bị thương, cậu làm hắn khó chịu trong lòng, và giờ cậu lại đang chọc tức hắn. Cho dù về lý mà nói thì cậu đã là của hắn, nhưng việc đó chưa bao giờ được Jaejoong chấp nhận. Hắn coi cậu là búp bê của mình, cả toà lâu đài này cũng mặc nhiên coi cậu là búp bê của Chúa tể, chỉ có cậu là không đồng ý với việc đó. Vậy mà nay, chỉ vì kẻ đó, cậu đã cam tâm làm búp bê của hắn, cam tâm thuộc về hắn. Được, để xem cậu có thể vì kẻ đó làm chuyện gì!!!
~ Đúng!
Jaejoong nhìn thẳng vào mắt hắn mà nói. Sự thật thì vì giữa cậu và hắn đã xảy ra chuyện ấy nên cho dù có muốn hay không thì cậu cũng đã thuộc về hắn rồi. Tình nguyện cái gì chứ, cho dù có tình nguyện hay không cuối cùng chẳng phải đều làm theo ý hắn hết sao?! Là lúc đó hoảng quá mà nói bừa vậy thôi, nhưng nếu hắn đã hỏi lại như vậy thì cậu cũng không ngần ngại mà trả lời “Đúng”. Dù gì cậu đây cũng chẳng còn gì để mất… nếu vì Changmin mà chịu thêm ít nhục nhã… có lẽ cũng chẳng vấn đề gì…
~ Vậy thì làm đi…
Khuôn mặt hắn càng ngày càng tối lại, nhìn đâu cũng không thấy một chút vui sướng.
~ Là…m… g…ì… ?!
~ Cho ta thấy… sự tình nguyện của ngươi…
Cậu luôn sợ hãi và tránh né mỗi khi cả hai đụng chạm thân mật. Hắn không tin cậu dám chủ động, cho dù có là vì kẻ tên Changmin gì đó. Bàn tay hắn buông lỏng cằm Jaejoong ra rồi trượt dần xuống cổ, hắn dùng một ngón tay kéo cổ áo cậu trễ xuống, đôi mắt nhìn cậu thách thức…
~ Changmin… sẽ sống chứ?! ~ Khuôn mặt Jaejoong thoáng biến sắc khi hiểu ý hắn, nhưng ngay sau đó cậu đã lấy lại bình tĩnh và hỏi tiếp.
~ Điều đó là tuỳ thuộc vào ngươi…
~oOo~
~ Huyết Vương… ~ Kibum sau khi đã trấn tĩnh lại và chắc chắn rằng mình sẽ không có bất cứ phản ứng thái quá nào mới từ tốn hỏi Heechul ~ … chuyện này là thế nào?!
~ À, là thế này Bum ah… ngươi cũng biết đó, lễ trưởng thành của chúng ta lần này không thể diễn ra suôn sẻ đều là vì tên nhóc ấy, ta thực ra rất muốn rút máu lóc thịt nó ra… nhưng mà, có vẻ tên đó là người quen của Jaejoong, vậy nên cho đến khi nào Yunho và Jaejoong giải quyết xong chuyện trong căn phòng kia thì chúng ta mới biết được là có thể giết thằng nhóc đó không… vì thế gìơ vẫn phải để cho nó sống… chuyện là thế đó…
Y sau khi làm một hơi giải thích thì trưng ngay cái bộ mặt tươi nhất ra nhìn Kibum chờ đợi.
~ Vâng, cái đó thuộc hạ hiểu… nhưng… ~ Kibum gật gù, sau đó đột nhiên vung tay sang ngang đấm một cái “Rầm” vào cánh cửa phòng mình ~… vấn đề là ở chỗ, tại- sao- nó- lại- ở- trong- phòng- này?
~ Ầy… ~ Y cười cười ~ … nhờ ngươi trông nom một con người cũng không được sao??!
~ Nhưng nó rất ồn ào, thuộc hạ vừa bước vào phòng đã bị nó túm lấy gào thét đòi gặp Jaejoong, khó khăn lắm thuộc hạ mới ra được ngoài đây… ~ Kibum hậm hực kể lể ~ … ngài có thể vứt nó cho những Vampire bảo mẫu mà, họ có thể làm cho thằng nhóc đó im lặng ngay lập tức!!!!
~ Không được!! ~ Y lắc đầu nguầy nguậy ~ Sợ rằng Vampire nào gặp phải cái tên cứng đầu cứng cổ ấy cũng đều chịu không nổi mà điên lên rồi cắn cổ nó hút máu, mà như thế thì đâu có được… ta giao nó cho ngươi vì ngươi là kẻ biết kiềm chế nhất đấy Bum ah, đừng làm ta thất vọng nhá…
~ Nhưng Huyết Vương…!!!
~ Không sao đâu, chỉ trông nó trong vài giờ thôi… ~ Y vỗ vỗ vào vai Kibum dặn dò ~ … không phải ngươi rất ghét con người sao? Cứ hành hạ nó thoả thích đi, chỉ cần không giết chết là được, thế nhá…
~ Thuộc hạ…
Kibum còn chưa kịp nghĩ ra lý do từ chối nữa thì đã thấy Huyết Vương lao nhanh đi mất rồi. Ờ, thì ban nãy Bum gọi y ra trong lúc y và Hankyung đang trong phòng “…” mà, bây giờ vội vàng như thế cũng là bình thường…
Thật không nỡ phá quấy lần nữa…
Tặc lưỡi một cái, Kibum quay người về phía cánh cửa phòng mình, hít một hơi thật sâu rồi từ từ mở cửa…
Rất nhanh sau đó cả hai đã đến được căn phòng ấy, Kibum vội vàng tiến lên toan gõ cửa và lên tiếng, nhưng rồi lại mau chóng rụt tay về. Hình như ở bên trong… nếu Bum nghe không nhầm…
Changmin bặm môi nhìn sự lưỡng lự cũng như lúng túng của Kibum mà không ngừng thắc mắc. Tại sao không gõ cửa đi, sao đã giơ tay lên lại rụt về thế??? Changmin vì quá sốt ruột nên tự tiến lên phía trước giơ tay định đập cửa. Tay còn chưa kịp chạm cửa, cả người đã cứng đơ lại, hai tai trong vô thức mà căng lên nghe những âm thanh nhỏ phát ra từ trong phòng.
~ Ah… ahhh… ngừng đi… ngừng… đủ rồi… aaaaa…
Bên trong phòng, trên chiếc giường chăn gối nhàu nhĩ có hai thân thể trần trụi đang mải mê đưa đẩy. Jaejoong ngửa đầu ra phía sau không ngừng thở dốc, cả cơ thể mềm nhũn ngay đến sức để bám vào gara giường cũng không có. Hắn đã ra bên trong cậu bao nhiêu lần cậu chẳng thể nhớ rõ. Chỉ biết rằng đến lúc này hắn vẫn đang điên cuồng xâm chiếm cậu. Khoái cảm mạnh mẽ như thuỷ triều cứ dâng lên rồi hạ xuống, hạ xuống rồi lại trào lên hết lần này đến lần khác. Điều đó đang dần trở nên quá sức chịu đựng của Jaejoong, nơi đó vì bị va đập quá nhiều cũng đã trở nên tấy đỏ và dát buốt. Jaejoong dùng giọng nói yếu ớt của mình mà rên rỉ cầu xin, thế nhưng tiếng nỉ non đó rốt cuộc chỉ khiến cuộc làm tình này thêm nóng bỏng.
~ Ummmh… aaaaa…
~ Urrr…
Hắn gầm nhẹ một tiếng, cả cơ thể ưỡn ra đưa vật đó chôn sâu đến tận cùng trong cậu. Thứ chất lỏng trắng đục phun trào mạnh mẽ đến không ngờ. Như mạng nhện giăng tràn khắp nơi, chất lỏng đặc trưng đó từ từ ngấm vào mọi ngóc ngách khiến cơ thể cậu tê dại và bứt rứt một cách khác thường. Hắn, sau khi trao cho cậu toàn bộ tinh lực của mình thì mệt mỏi nằm gục xuống, không quên vòng tay ôm chặt con búp bê nhỏ bé của mình vào lòng.
Thời điểm cơ thể thoả mãn cũng là lúc những băn khoăn trong đầu quay trở lại. Cậu nhớ về Changmin, hắn nhớ về những cảm xúc kỳ quặc không thể gọi tên…
Hai kẻ ôm nhau thở dốc trên giường, chẳng hề biết rằng không chỉ những âm thanh ban nãy mình kêu mà ngay cả những tiếng thở này cũng đang từng chút từng chút một khiến nước mắt ai đó chảy ra ngày càng nhiều.
“Không phải thế, không thể… không thể…”
Thật khó khăn để có thể ngăn cản con người này không kích động lên. Changmin suýt chút nữa đã đạp cửa xông vào khi nghe thấy tiếng hyung mình rên rỉ. Nếu như Kibum không nhanh nhẹn dùng tay bịt chặt miệng thằng nhóc đó lại, thì có lẽ nó đã dùng chất giọng kinh khủng của mình mà gào lên đủ làm cho hai kẻ bên trong tụt sạch cảm hứng rồi. Và nếu điều đó xảy ra thì Changmin sẽ là kẻ bị Chúa tể xử lý đầu tiên, cho dù có là tình nhân của Jaejoong hay không, tiếp đó sẽ là Kibum với lý do đã đem tên này đến phá rối. Đương nhiên Kibum không đời nào để chuyện đó xảy ra. Bởi vậy ngay khi nhận thức được những tiếng rên trong phòng phát ra là vì Jaejoong và Chúa tể đang làm chuyện đó, Kibum đã ngay lập tức lao vào ôm lấy Changmin và bịt miệng nó lại. Vừa hay lúc đó Changmin cũng định lồng lên, bị Kibum khống chế nó đã vùng vẫy và quẫy đạp thật mạnh.
Bum đã định mang Changmin về phòng cho đỡ rắc rối nhưng lại sợ nếu mình buông lỏng tay một chút thôi, thì thằng nhóc đang bị kích động đến cực điểm này sẽ vùng ra và lao điên cuồng vào cánh cửa kia mất. Bởi vậy Bum chỉ còn cách ấn Changmin vào tường, một tay khống chế hai cánh tay đang đấm cật lực vào mình, một tay vẫn bịt chặt miệng Changmin. Kibum đã dùng cả cơ thể mình để ngăn Changmin làm bất cứ điều gì dại dột.
Và vì Bum mang trong mình nửa dòng máu Vampire nên mạnh hơn Min rất nhiều, thế nên chỉ sau hai phút ghì chặt như vậy Changmin đã không thể nhúc nhích được nữa. Nó bất lực gục đầu vào ngực Kibum mà khóc, mặc dù miệng bị bịt chặt cũng không thể ngăn được những tiếng nức nở khe khẽ rất đáng thương thoát ra.
Bởi vì là một Vampire mang trái tim con người…
Nên Kibum đã không ngăn được bản thân vòng cả hai tay ôm Changmin thật chặt…
Bởi vì là một chàng trai có tâm hồn đang bị tổn thương...
Nên Changmin đã không ngần ngại thấm ướt khuôn ngực Kibum bằng nước mắt của mình…
Thật kỳ lạ là…
Trước và sau cánh cửa kia…
Đều có hai kẻ đang ôm chặt lấy nhau, truyền hơi ấm cho nhau…
Những trái tim không có nhịp đập bình yên…
Một vì ghen tức…
Một vì lo lắng…
Một vì thương cho hyung mình…
Và một vì…
…
~ Anh là kẻ thô bạo nhất thế giới này!!!
~ Không có kẻ thô bạo nào lại đi ôm một thằng nhóc hư đốn để an ủi nó đâu…
~ Còn dám nói đến nữa!!! Lúc đó anh làm em suýt ngạt thở chết đấy biết không??!!
~ Thế em tưởng em không ôm lại anh chắc, lại còn khóc lóc làm ướt hết ngực người ta.
~ Em ôm anh vì lúc đó em đang rất đau lòng, thế sao anh lại ôm lại em hả???
~ Humh…
~ Tại sao?
~ Umh… mh…
~ Hihi… Bummie ah ~ có phải vì lúc đó Bummie đã bị ấn tượng bởi một cậu nhóc dễ thương và bướng bỉnh hết sức rồi không???
~ … err... chắc vậy…
…
~ Hahaha… mọi người có nhìn thấy vẻ mặt tức giận của Yunho oppa lúc đó không??!! ~ Ririn kích động đi khắp phòng chưng ra vẻ mặt vô cùng thoả mãn ~ Đảm bảo sau lần này con búp bê đó sẽ bị oppa đá đi không thương tiếc… hahaha…
~ Con người đó cũng thật to gan… ~ Shintae ngồi vắt chân bình luận ~ Đã là người của Chúa tể rồi còn dám gian díu với kẻ khác, uổng công Chul oppa đã đầu tư vào nó.
~ Ngươi nói thế là ý gì? ~ Ririn trừng mắt ~ Ngươi ủng hộ nó à???
~ Ta chẳng ủng hộ ai cả, chỉ vì em út của chúng ta đã nói rằng đừng sa lầy vào tình yêu mù quáng với nên chỉ muốn nhân tiện nhắc ngươi chút thôi…
~ À phải rồi, Sungyoung… ~ Kigin nhếch mép nhìn cảnh hai quỷ nữ kia gằm gè nhau rồi quay ra hỏi con nhóc ~ … ngươi nói xem sau lần này Yunho oppa có bỏ con búp bê đó hay không?
Sungyoung đang ngồi tựa vào cửa sổ nhìn về phía xa, đôi mắt và tâm trí không ngừng tìm kiếm hình ảnh của Vampire nào đó mà con nhóc cực kỳ yêu thương. Junsu oppa, tại sao cứ nhất định phải lên trên đó?!
Có phải vì cảm xúc nhớ nhung trong lòng oppa là dành cho kẻ nào đó trên đấy không…?!
~ Sungyoung!!! Ta đang hỏi ngươi đấy!!!
~ Hừ… ~ Con nhóc dùng đôi mắt pha lê của mình nhìn Kigin khó chịu ~ … nếu các ngươi đã muốn biết thì ta sẽ nói, đến lúc đó đừng vì thất vọng mà trách ta đã nói thẳng đấy.
~ Sốt ruột quá, mau nói đi!! ~ Ririn nhăn mặt gào lên.
~ Sóng gió đến chỉ có thể làm cho sợi dây thêm thít chặt, lần này không chỉ là thể xác, ngay cả đến trái tim cũng sẽ bị trói vào với nhau… cả đời này, cho dù thể xác có không cùng một chỗ thì trái tim vẫn mãi hướng về nhau…
~ Ngươi nói cái gì khó hiểu thế? ~ Ririn tối sầm mặt lại ~ Nói dễ hiểu hơn đi.
~ Đấy là tất cả những gì ta nhìn được ~ Con nhóc nói xong lại nhìn ra cửa sổ, cho dù khoảng cách là quá xa, nhưng nếu tập trung thì vẫn có thể cảm nhận được Junsu oppa.
~ Đã nghe thấy gì chưa Rin, chắc ngươi cũng phải hiểu được một chút chứ… ~ Seulyo nằm trên giường cười khẩy ~ …tốt nhất hãy học cách chấp nhận đi, cũng giống như ta này, chẳng phải Chul oppa cũng có người thương đấy sao?!
~ Ngươi có thể chấp nhận vì đó không phải là yêu… ~ Kigin gằn giọng ~ Thứ tình cảm đã găm sâu vào trái tim này, đâu phải cứ muốn bỏ là bỏ được.
~ Đừng nói đáng sợ như thế chứ… ~ Shintae cau mày ~ … chúng ta có một bà chị yêu người khác đến điên cuồng là đã đủ lắm rồi.
~ Đúng rồi, nhắc mới nhớ, Hanyeon đâu? ~ Seulyo nhìn quanh phòng ~ Tại sao từ lúc về đến giờ chẳng thấy chị cả đâu vậy??
~ Còn phải hỏi sao, chắc chắn lại nấp vào một chỗ nào đó theo dõi búp bê của Chul oppa rồi… ngay cả việc đứng ngoài cửa nghe tiếng rên rỉ của anh chàng đấy khi đang làm tình cùng Chul oppa cũng làm được, thật là mất mặt thay cho chị ta… ~ Ririn nhếch mép cười khinh bỉ. Nếu nói việc nó đâm đầu vào Yunho oppa là dại dột thì có lẽ phải dành từ ngu ngốc cho Hanyeon…
Yêu ai không yêu, lại đi yêu một con người.
Hơn nữa… lại là người thương của Huyết Vương…
…
~ A… urrr… urrr…
Suỵt ~
…
Phịch.
~ Haaa ~~~ đã thật…
Nó ném cái xác mềm oặt sang một bên và đưa tay liếm chút máu còn sót lại trên tay mình, trong lòng thấy thật thoả mãn. Máu Hunter làm Junsu thích thú, nhưng có lẽ vẻ mặt của kẻ nào đó khi biết trong đêm nay hai đồng đội của mình đã gục xuống vì bị hút sạch máu, sẽ càng làm nó thích thú hơn. Dù vậy, trước khi đi giải trí vẫn nên làm việc cái đã, nó bước qua xác hai Hunter canh cửa rồi tiến thẳng vào căn phòng đó.
Một căn phòng tối tăm và lạnh lẽo. Junsu hơi rùng mình khi tiếp xúc với cái không khí đáng sợ bên trong. Đôi mắt nó nhìn xuyên qua bóng tối và hướng về phía giữa phòng. Thanh gươm bạc cắm trên một ngôi mộ. Thứ đã từng khiến Yunho hyung ngủ vùi 5000 năm. Đó tưởng như chỉ là một đồ vật vô tri, vậy mà lại mang một sức mạnh khủng khiếp. Đến nỗi mà ngay cả khi chủ nhân của thanh gươm đã chết, thanh gươm vẫn không ngừng phát ra khí tự bảo vệ mình trước sự phá huỷ của các Vampire. Thanh gươm đó đang chờ đợi, chờ đợi vị chủ nhân hồi sinh của mình đến để khôi phục lại toàn bộ sức mạnh, để có thể một lần nữa hạ gục được Chúa tể Vampire…
Giá mà chuyện này có thể kết thúc tại đây… giá mà không có thanh gươm này…
Junsu bước đến gần thanh gươm đó, đưa tay toan chạm vào thì một giọng nói bất ngờ vang lên.
~ Một kẻ khôn ngoan sẽ không bao giờ làm vậy…
Tạch !
Junsu còn chưa kịp thắc mắc tại sao Yoochun lại xuất hiện tại nơi này thì những ánh đèn bên trong phòng bỗng nhiên bật lên. Cả không gian đột ngột bừng sáng khiến nó bị choáng mà nhắm mắt lại trong phút chốc, để rồi khi mở mắt ra là cảnh gã ung dung bước vào cùng hàng chục Hunter khác. Nó tự nguyền rủa bản thân mình tại sao lại mất cảnh giác đến nỗi không nhận ra được khí của nhiều Hunter như vậy. Mà không, ngay cả bây giờ nó cũng không cảm thấy gì cả, Junsu kinh ngạc nhìn sang thanh gươm bên cạnh mình. Đây quả là thứ vũ khí khắc tinh của Vampire!!!
~ Dù sao cũng vừa hút máu thoả mãn rồi phải không?! ~ Gã tiến đến gần nó và nhếch mép nói ~ Thế thì chắc là có chết cũng không còn nhiều điều phải luyến tiếc lắm nhỉ??
~ Chỉ dựa vào các ngươi mà đòi giết ta sao?! ~ Nó lạnh lùng lên tiếng, đôi mắt bắt đầu chuyển màu đỏ rực, bá khí cũng phát ra càng lúc càng mạnh.
~ Đương nhiên là có thể! ~ Một Hunter đứng trong phòng đắc ý kêu lên, đoạn kẻ đó nhanh chóng rút súng bạc chĩa thẳng vào nó. Những Hunter còn lại cũng lục đục rút súng bạc ra, chỉ riêng gã vẫn đứng nhìn nó mà không có bất cứ động tĩnh gì.
Đoàng !!!
Vụtttt ~
Một Hunter nhằm thẳng vào nó mà bắn, thế nhưng Junsu đã kịp thời nhảy lên tránh được. Tiếng súng bắt đầu thi nhau vang lên hòng đưa những viên đạn bạc găm vào cơ thể Vampire kia. Thế nhưng Junsu không hề nao núng mà dùng tốc độ đáng kinh ngạc của một Vampire để tránh những đường đạn chết người ấy. Lần trước trúng đạn là do hoàn toàn bị bất ngờ, lần này không những đã đoán trước được tình hình mà còn có cả thời gian để chuẩn bị sức mạnh, bởi vậy việc Junsu dễ dàng bay nhảy giữa mưa đạn là chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Liên tục di chuyển trên bốn bức tường, nó thậm chí còn đủ thời gian rút sợi roi lợi hại của mình ra để quật vào những Hunter phía dưới kia. Không phải nó đã nói rồi sao, chỉ có từng này kẻ vô dụng làm sao hạ được một Vampire hoàng tộc như nó.
Đoàng đoàng đoàng đoàng ~~~
Gã đứng nhìn Junsu vừa di chuyển tránh đạn vừa linh hoạt dùng roi hạ đồng đội của mình mà trong lòng không ngừng thán phục. Đúng là Dã Vương có khác, thật khiến người khác kinh ngạc. Thế nhưng nếu cứ tiếp tục thế này e rằng hoặc là nó sẽ trúng đạn bạc hoặc là nó sẽ giết sạch đồng đội của gã rồi chạy trốn mất. Mà cả hai trường hợp này Yoochun đều không thể để xảy ra được. Gã hít một hơi thật sâu rồi tiến lên phía trước, đưa tay về phía thanh gươm bạc.
Và…
Phực ~
…
…
…
Junsu kinh hoàng nhìn kẻ đang cầm gươm bạc chĩa thẳng vào mình. Những Hunter còn lại thấy gươm bạc đã được rút ra thì tự động ngừng tay không bắn tiếp nữa. Tại sao ư ?? Bởi vì chỉ cần riêng thanh gươm đó đã có thể hạ gục bất cứ Vampire nào rồi.
~ Không thể nào… ~ Nó trợn mắt lên nhìn gã ~ … ngươi… ngươi rút được thanh gươm đó ra… ngươi…
~ Chào mừng Dã Vương đến với nhà tù của Hunter khu Đông… ~ Câu nói cuối cùng Junsu nghe được trước khi bị đánh gục bởi thứ ánh sáng chói loà phát ra từ thanh gươm đó.
Nhanh chóng buông gươm bạc xuống để lao đến đỡ lấy cơ thể mềm nhũn đang rơi xuống, gã nhìn Vampire đang nằm gọn trong vòng tay mình mà thì thầm…
~ Ta không muốn ngươi tham gia vào cuộc chiến này...
…
“Yunho… ta có làm ngươi hài lòng không…?!”
“Yunho, ngươi sẽ tha cho Changmin phải không?!”
“Yunho!! Tại sao lại bỏ đi… sao không nói gì với ta… YUNHO!!!”
Hắn đứng tựa vào quan tài vàng không ngừng khống chế cảm xúc của mình. Jaejoong, cậu làm hắn hài lòng, rất rất hài lòng, hài lòng đến nỗi trái tim hắn không cách nào trở lại bình thường được. Tha cho kẻ có tên Changmin đó sao? Hắn không biết mình có thể làm được không nữa, bởi hiện giờ hắn thậm chí còn đang rất khó nhọc mới kiềm chế được ước muốn xé xác kẻ đó ra. Vì sao hắn lại bỏ đi ư ? Vì hắn không muốn nghe thêm một tiếng “Changmin” nào phát ra từ miệng cậu nữa. Hắn điên rồi, hắn thực sự điên rồi, tại sao lại không thể tống sự ghen ghét đố kỵ trong tim ra ngoài chứ??? Hắn là ai mà lại có những cảm giác này, và cậu là ai mà lại có thể khiến hắn có những cảm giác như vậy. Hắn đã lún sâu quá rồi, vũng bùn mà Heechul đẩy hắn vào, hắn ở trong đó và không thể ngăn được những cảm xúc kỳ quặc trong người. Điều đó là không thể, hắn không thể chấp nhận nổi việc đó.
Việc bị chi phối cảm xúc chỉ vì một con người…
Kéttttt…
Cánh cửa được mở ra một cách thận trọng, đôi chân thon trắng không gì che đậy nhẹ nhàng bước đến, hai cánh đen sau lưng ngoan ngoãn thu hẹp vào và khẽ run run. Đương nhiên khi đối diện với vị Chúa tể đang trong trạng thái không ổn định lúc này thì chẳng ai có thể bình tĩnh được. Thế nhưng Ririn vẫn liều mình tiến đến, những gì Sungyoung nói ả chẳng hề để tâm, chẳng phải lúc này Yunho oppa đang giận búp bê của mình sao? Chẳng phải lúc này oppa đang cần một nơi để trút nỗi lòng sao?!
~ Yunho oppa…
~ …
~ Có cần Rin đến bên cạnh oppa không?!
Nếu đã quá lún sâu vào…
~ Oppa không cần ai đến để trấn tĩnh lại cảm xúc của oppa sao?!
Thì cũng nên rút ra thôi…
~ Yunho oppa… Rin làm được điều đó mà…
~ Đến đây! ~ Hắn lạnh lùng lên tiếng, mắt thậm chí còn chẳng thèm liếc đến quỷ nữ đang đứng đó, chỉ có đôi môi khẽ mấp máy.
~ …
Ririn ngay lập tức lao vào ôm chầm lấy hắn. Không phải ả đang mơ đấy chứ, Yunho oppa không hề đẩy ả ra, oppa để mặc ả vùi mặt vào khuôn ngực rắn chắc của oppa. Cho dù có vì lý do gì ả cũng không thèm để ý, hi vọng được hắn yêu thương lại bùng trong ả, chỉ cần ả cố gắng, tiếp tục cố gắng thì nhất định sẽ có một ngày Yunho oppa đáp lại tình cảm của ả.
Trên khuôn mặt xinh đẹp nở ra một nụ cười mãn nguyện…
Phía bên ngoài kia…
Cũng trên một khuôn mặt xinh đẹp khác…
Không hề có nụ cười…
Chỉ có đôi mắt ứa lệ và đôi môi mím chặt…
Cảm giác của một món đồ chơi bị vứt bỏ…
CHAP 18
…
Changmin vì khóc quá thương tâm cộng với việc bị Kibum ôm quá chặt nên đã ngất đi lúc nào không hay. Thở dài một cái, Kibum xốc Changmin lên vai mình rồi đem về phòng. Hiện giờ Chúa tể và Jaejoong vừa mới làm xong, còn đang thở hổn hển trong phòng thế kia, nếu mình đột nhiên xông vào thì vô ý quá. Bởi vậy Kibum đã tự nhủ sau khi đem Changmin về phòng sẽ quay lại đứng chờ cho đến khi nào Chúa tể ra ngoài thì thôi.
Thế nhưng thật không may, vừa Changmin đặt xuống giường xong thì Kibum cũng gục xuống bất tỉnh luôn. Vì lúc đó chính là thời điểm Junsu bị hạ gục bởi gươm bạc, hai cơ thể có liên quan mật thiết với nhau,thế nên Junsu gặp nạn Kibum cũng không thể tránh khỏi hôn mê, cũng giống như vụ súng bạc lần trước thôi.
Đến lúc tỉnh lại thì trời đã sáng, Kibum vội lao ngay đến phòng Chúa tể. Không phải Bum không lo cho Dã Vương, mà là một khi Bum đã có thể tỉnh lại thế này thì tức là Dã Vương cũng có thể tỉnh lại, có lẽ ngài chẳng gặp chuyện gì ghê gớm đâu. Việc quan trọng nhất bây giờ là phải giải quyết rõ vụ hiểu lầm của Chúa tể và búp bê của ngài đây này.
~ Chúa tể…!!!
Cửa phòng không hề đóng, Kibum nhanh chóng chạy xộc vào, và sau hai giây xác định rõ mọi việc thì thở hắt ra một cái, Chúa tể không có trong phòng…
~ Làm gì mà thở như trâu như bò thế nhóc con… ~ Heechul nhíu mày trách Bum ~ …không thấy ở đây có người bệnh ah?!
~ Người bệnh?! Jaejoong sao?! ~ Nghi hoặc nhìn vào con búp bê đang bất tỉnh và nằm mềm nhũn trên giường, Kibum hỏi lại y, làm gì mà đến nỗi đổ bệnh ngay được.
~ Hoạt động quá tải ấy mà… ~ Y nhún vai nói tỉnh bơ.
~ Không biết chuyện về cậu Changmin kia… Jaejoong và Chúa tể đã giải quyết xong chưa nhỉ?! ~ Hankyung vừa nhìn Jaejoong với ánh mắt đầy thương cảm vừa quay sang bắt chuyện với Heechul và Kibum.
~ A đúng rồi… Changmin và Jaejoong là hai anh em ruột, không hề yêu nhau…
Kibum chợt nhớ ra chuyện hệ trọng thì vội nói ngay cho anh và y biết, định bụng sẽ nhờ họ nói với Chúa tể để mình có thể đi điều tra thêm về chuyện đã xảy ra với Dã Vương.
~ Thì sao??! ~ Thông tin mà Kibum cứ đinh ninh là sau khi nghe xong Huyết Vương sẽ nhảy dựng lên cuối cùng lại chỉ làm cho y buông một câu rất nhẹ nhàng như thế.
~ Thì… thì… ~ Phản ứng ngoài dự đoán của y làm Bum nghệt mặt ra ~ …Huyết Vương, ngài đã biết chuyện đó rồi sao????
~ Hannie đã nói cho ta biết rồi ~ Y vẫn chưng ra cái vẻ mặt thản nhiên mà nói ~ Hannie bảo những hành động mà họ đã làm trong lễ trưởng thành hoàn toàn không giống với một đôi tình nhân… có thể chỉ là tình máu mủ gì đó… và ta tin vào phán đoán của Hannie!!
~ Ngài biết từ bao gìơ?!
~ Ngay sau khi Yunho mang Jaejoong về phòng…
Bởi lúc đó chính Heechul cũng nhầm tưởng rằng Changmin là người yêu của Jaejoong nên đã chửi ầm lên rằng Jaejoong là con búp bê hư đốn, không biết điều, rồi thì phí công mai mối của y và anh gì gì đấy. May mà lúc đấy anh lôi y lại giải thích kịp, chứ nếu không chẳng cần hắn đem cậu vào phòng “xử lí”, y đã trực tiếp ném cậu cho mấy bà béo dưới nhà bếp làm bậy rồi!!!
~ Vậy tại sao ngài không nói với Chúa tể?!
Kibum thiếu chút nữa thì gào lên với y, nếu đã biết sự thật rồi tại sao không giải thích ngay với Chúa tể chứ, sao lại còn ngồi đây rung chân nhìn Jaejoong nằm bẹp trên giường bệnh thế này????
~ Tại sao phải nói?! Ngươi không thấy như vậy rất thú vị sao?!
~ Thú vị?! ~ Kibum trợn mắt nhìn y, vẫn biết từ trước đến nay Huyết Vương rất hay chơi dại nhưng dại đến mức này thì thật không thể chấp nhận được!!! ~ Huyết Vương ah, chuyện này có thể sẽ làm liên luỵ đến rất nhiều người đấy, hậu quả của nó không nhỏ đâu…
~ Rồi sao?! ~ Y nhún vai hỏi lại.
~ Rồi thì nạn nhân đầu tiên chính là Jaejoong này… ~ Kibum chỉ vào cậu ~… tiếp đến sẽ còn nhiều nhiều người nữa bị ảnh hưởng, hơn nữa… Huyết Vương, ngài không sợ phải xa búp bê của mình lần nữa sao?! Nếu Chúa tể biết việc ngài cố tình giấu sự thật thì chuyện đó sẽ xảy ra đấy…
~ Hahaha… ~ Y ngửa đầu cười lớn, tiếng cười thể hiện rõ sự tinh ranh khoái trá ~ …Yunho sẽ không dám nhốt Hannie lại đâu, nếu thế thì lấy đâu ra người chữa bệnh cho Jaejoong chứ!!!
~ Nhưng…
~ Tốt hơn hết là nên để cho Yunho lạnh lùng nếm đủ cái thứ gọi là “ghen tuông”, ta chưa bao giờ nhìn thấy biểu hiện đó của nó, chấp nhận mạo hiểm một chút để xem kịch, có đáng không Hannie?! ~ Y quàng tay vào cổ anh rồi chớp mắt hỏi.
~ Umh… ~ Anh mím môi, thật ra như thế thì hơi tội lỗi với Jaejoong, vì chuyện hiểu lầm đó mà cậu ấy bị Chúa tể làm thành ra thế này, nhưng nếu đã là ý của chủ nhân thì anh cũng không phản đối ~… khá thú vị…
~ Trời…!!!
Kibum bất lực kêu lên một tiếng, thật không ngờ một người lương thiện như anh sau một thời gian sống cùng Huyết Vương lại thành ra như thế…
~ Ngươi vừa nói… ghen tuông cái gì cơ…
Giọng nói trong trong nhẹ nhàng của cậu đột nhiên vang lên cắt ngang cuộc nói chuyện giữa ba người họ. Heechul quay người lại nhìn đã thấy cậu mở to mắt chờ đợi câu trả lời.
~ Woa… ngươi tỉnh lại sớm hơn ta tưởng đấy, ta nghĩ là đêm qua ngươi đã bị vắt hết sức vì hình phạt của Yunho rồi mà…?! ~ Y ngồi xuống giường nhìn cậu ngạc nhiên.
~ Ai ghen?!
Jaejoong vẫn tiếp tục hỏi vấn đề mà khi nãy mình đã mập mờ nghe được. Cậu cũng chỉ mới tỉnh lại thôi, lúc ấy Kibum và Heechul đang nói cái gì mà “nạn nhân” với “ghen tuông”, không hiểu rõ họ đang nói gì lắm nhưng chắc chắn là nói về cậu.
~ Chuyện là thế này… ~ Anh ngồi xuống cạnh cậu và giải thích ngắn gọn ~ …Chúa tể tưởng cậu và Changmin là người yêu nên đã ghen với Changmin và nổi giận với cậu.
~ Changmin là em tôi mà!!
Jaejoong đang nằm mệt mỏi trên giường cũng phải bất mãn ngồi bật dậy. Hình như cậu và Changmin không có hôn hít gì cơ mà, chỉ có ôm thôi thì hiểu lầm cái gì?!
~ Thì chúng tôi cũng biết thế… ~ Anh cười cười ~ …nhưng vấn đề là Chúa tể hiện giờ vẫn chưa biết điều đó…
~ Hiểu lầm tôi và em trai tôi là người yêu?! Hắn có bị ngốc không vậy?!?!
Jaejoong có vẻ vẫn chưa chấp nhận nổi lý do cả đêm qua mình bị lật tới lật lui trên giường là vì sự hiểu lầm ngớ ngẩn này.
~ Này này… ngươi mà nói thế là động chạm đến nhiều người lắm đấy!!! ~ Y nhíu mày không hài lòng, nói như cậu thì y và gần như cả toà lâu đài này đều bị ngốc hả?!
~ Không thể tin được… ~ Cậu lắc lắc đầu, sau đó mắt đột nhiên mở to lên như vừa nhớ ra chuyện gì, giọng nói cũng trở nên gấp gáp hơn ~ … còn Changmin, Changmin đâu?! Hắn có làm gì Changmin không??!!!
~ Hiện giờ thằng nhóc đó đang vừa ngủ vừa chảy nước mũi lên giường của ta… ~ Kibum vừa nói vừa nhìn Heechul oán hận, khi không lại vứt cục nợ đó cho Bum ~ …và ta sẽ rất mừng nếu Chúa tể chú ý đến việc giải quyết nó.
~ Ta muốn đi gặp Changmin… ~ Cậu kích động nắm chặt vào tay anh cầu xin ~ …cho ta đi gặp Minnie đi…
~ Để làm gì?! ~ Y ngồi xuống giằng tay cậu ra khỏi tay anh và gắt lên ~ Để tiếp tục chọc tức Yunho bằng những cái ôm thắm thiết của các ngươi rồi sau đó hai anh em dắt tay nhau ra xin một chỗ ở cái nghĩa trang ngoài kia hử??!
~ Vậy ngươi hãy đi nói với hắn mọi việc không phải như thế đi!!! ~ Cậu gấp gáp túm tay y lắc lắc.
~ Muốn đi thì ngươi phải tự đi! ~ Y lạnh lùng gạt tay cậu ~ Ngươi và Yunho mới là diễn viên chính trong vở kịch này cơ mà, ta chỉ là khán giả thôi…
Phịch ~
~ A… !!!
Chẳng cần y nói hết lời Jaejoong đã vội lao ra khỏi giường định đi tìm hắn giải thích. Nhưng có vẻ hậu quả của trận mây mưa cuồng nhiệt đêm qua là khá nghiêm trọng, để đến nỗi giờ cậu chỉ vừa chạm chân xuống sàn là đã ngã nhào xuống ngay. Xương cốt đau rã rời, hai chân mềm nhũn chẳng còn chút sức nào và hạ thể thì đau buốt không thể tả. Hắn… cái tên đại ác ma ấy!!!!
Anh vội bước tới đỡ cậu trở về giường, thế nhưng Jaejoong cứ một mực đòi đi gặp hắn để giải thích rõ mọi chuyện, sau đó còn phải xin cho Changmin được sống nữa chứ! Đêm qua trước lúc ngất đi cậu đã hỏi lại hắn chuyện đó lần nữa nhưng không thấy hắn trả lời. Cậu chắc chắn đã làm hắn rất hài lòng, nếu không hắn sẽ không làm chuyện đó với cậu nhiều lần như vậy, nhưng liệu hắn có giữ lời tha cho Changmin hay không thì không thể biết được. Tóm lại là cậu nhất định phải gặp mặt hắn nói chuyện rõ ràng.
~ Đi còn không vững mà còn cứng đầu… ~ Y thấy anh có vẻ khá chật vật trong việc ngăn Jaejoong tiếp tục đứng dậy thì khẽ gắt lên ~ Kibum, bế cậu ta đi gặp Yunho đi!
~ Thuộc hạ sao?! ~ Kibum dè dặt hỏi lại, chạm vào búp bê của Chúa tể sao? Việc này… có vẻ hơi bị nguy hiểm thì phải…
~ Đúng vậy… ~ Y gật đầu và tiếp tục ra lệnh ~ … bế cậu ta đi nói chuyện với Yunho rồi có gì để hai anh em cậu ta gặp mặt luôn.
~ Được được!! ~ Jaejoong nghe đến việc có thể gặp Changmin liền ngoan ngoãn ngước mắt lên nhìn Kibum chờ đợi.
~ Thì đi… ~ Kibum ngao ngán bế xốc Jaejoong trên tay, ban nãy thì phải vác heo em, bây giờ lại phải bế heo anh. Ôi trời cái số cậu… !!!
…
Mới đi được vài bước ra đến cửa phòng đã thấy mặt Jaejoong tái đi vì đau, Kibum biết Jaejoong không đời nào chịu quay trở về phòng nếu chưa gặp được Chúa tể nên cố gắng bước đi nhẹ hết mức có thể. Trong lòng cũng cảm thấy có chút khâm phục cậu, một người mỏng manh như thế này lại có thể chịu bao nhiêu sự hành hạ của Chúa tể như vậy, hơn nữa còn khiến Chúa tể giữ lại làm búp bê. Tuy rằng không rõ hiện giờ Chúa tể đối với cậu là thứ tình cảm gì, nhưng chỉ tính riêng việc ngài vì Jaejoong mà ghen đến mất hết tỉnh táo như thế cũng đủ để nói lên thứ tình cảm đó không đơn giản chỉ là của chủ nhân đối với đồ chơi của mình rồi.
~ Để ta vào với oppa ấy…
Kibum dừng bước khi thấy Ririn đang đứng trước căn phòng chứa quan tài vàng, nơi mà hiện giờ Chúa tể đang ở bên trong khôi phục sức mạnh. Bum phân vân không biết mình có nên tiếp tục bế cậu vào đó không, bởi chắc chắn Ririn không hề ưa Jaejoong, trong khi cậu lại đang bị Chúa tể giận.
~ Có chuyện gì vậy?! ~ Jaejoong hỏi khi thấy Kibum cứ đứng loay hoay mãi mà không bước tiếp.
~ Có một quỷ nữ đã vào gặp Chúa tể rồi, chúng ta nên ở ngoài này đợi cho đến khi cô ta ra…
~ Không được! ~ Cậu ngay lập tức phản đối ~ Chuyện này hoàn toàn không thể để lâu thêm được, mau đưa tôi đi giải thích với hắn đi!!!
~ Nhưng…
~ Xin cậu đấy!! ~ Jaejoong miệng thì cầu xin còn tay thì bám chặt vào vai Kibum lay lay.
Thở dài một tiếng, Kibum thận trọng bước đến cánh cửa đang khép hờ đó, những Vampire canh cửa thấy Bum đang bế búp bê của Chúa tể nên cũng không ngăn cản, cứ để Bum bước đến gần và Jaejoong vươn tay khẽ đẩy cánh cửa ra.
~ Oh! ~ Đã toan bước vào nhưng lại mau chóng lùi lại, cảnh tượng bên trong khiến Bum lúng túng muốn quay ra.
Chúa tể và Ririn đang ôm nhau…
~ …!!!
Trên vai bỗng truyền đến một cảm giác đau đớn, Kibum cười khổ than thầm cho cái số của mình. Jaejoong sau khi nhìn rõ cảnh tượng trong phòng thì ngay lập tức bấu chặt tay vào bả vai Bum khiến nó đau nhói lên. Nhìn những ngón tay gầy vì bấu chặt mà dần trắng bệch cả ra, Kibum nuốt nước bọt thầm nghĩ thế này làm sao dám gỡ tay cậu ấy ra đây. Và sau khi lén nhìn sang Jaejoong, Bum lại càng không dám gỡ bàn tay ấy ra. Chúa tể ah, giá mà ngài có thể trông thấy gương mặt của búp bê ngài lúc này, đảm bảo không chỉ quỷ nữ mà ngay cả Huyết Vương ngài cũng không cho ôm đâu.
Jaejoong mím chặt môi nhìn chằm chằm vào hắn và quỷ nữ đang vòng tay ôm hắn. Quả nhiên hắn chỉ luôn coi cậu như một món đồ chơi, chơi xong rồi thì vứt sang một bên tìm một món đồ mới. Cái gì mà người thương, cái gì mà ghen tuông… tại sao cậu có thể tin tất cả những điều đấy đều là đúng nhỉ?! Có thể họ không nói dối cậu, rằng đối với Vampire búp bê chính là người thương, nhưng họ không phải hắn, biết đâu đối với hắn búp bê chỉ đơn giản là búp bê, không hơn!!! Rồi còn về việc ghen với Changmin, lúc nghe thấy chuyện đó cậu một mặt mắng hắn ngốc, mặt khác lại cảm thấy có chút kỳ lạ. Hắn vì tưởng Changmin là người yêu của cậu nên đã nổi giận, liệu có phải vì hắn thực sự thích cậu nên mới như thế không?! Anh và y đã dùng từ “ghen”, mà từ ấy chỉ dành cho những người có tình cảm với nhau thôi, có phải cậu trong lòng hắn đã có chỗ đứng nào đó rồi không?!
Câu trả lời mà cậu vẫn đang tìm kiếm, giờ đã xuất hiện…
Cậu đã lầm, trong tất cả…
Chỉ vì hắn sợ vuột mất một món đồ chơi hay nên đã đem cậu đi “sử dụng” ngay sau khi Changmin xuất hiện, rồi đến khi đã thoả mãn, hắn mặc cậu nằm đó để đến bên một kẻ khác. Chỉ có kẻ ngốc mới từng nghĩ đến việc hãy cho hắn một cơ hội, chỉ có kẻ ngốc mới từng bối rối trước nụ hôn dịu dàng của hắn, chỉ có kẻ ngốc mới có thể nới lỏng trái tim ra đến vậy, ngay cả một ác quỷ mà cũng chấp nhận được. Cậu đúng là kẻ ngu ngốc nhất trên đời.
~ Vậy… chúng ta về phòng nhé…
Kibum khẽ thì thào khi nhìn thấy đôi mắt đen của cậu đã bắt đầu ươn ướt. Không xong rồi không xong rồi, cái kiểu ghen qua ghen lại thế này là rắc rối lắm đây, Bum chỉ muốn mau chóng quay về tìm Huyết Vương và búp bê Han của ngài để họ giải quyết vụ này thôi. Bum thà rằng về phòng cãi nhau với thằng nhóc mồm to kia còn hơn là ở đây chứng kiến chuyện này. Thế nên chẳng thèm đợi câu trả lời của Jaejoong, Kibum đã len lén xoay người toan bước đi.
~ Hãy để tôi vào! Hắn đã hứa sẽ tha cho Changmin, tôi cần chắc chắn về điều đó.
Cậu hít một hơi dài rồi nói chắc nịch như vậy, có lẽ chẳng cần giải thích vụ anh em gì đấy đâu, vì vốn dĩ hắn đâu có ghen nhỉ?! Nhưng điều quan trọng là phải yêu cầu hắn nói rõ về việc tha cho Changmin mới được.
~ … cậu chắc chứ?!… ~ Kibum dè dặt hỏi lại.
~ Nếu không cậu cứ thả tôi xuống để tôi tự đi cũng được…
~ Hey! ~ Jaejoong còn chưa dứt lời đã bị một giọng nói khác cắt ngang, đó chính là Ririn, quỷ nữ vừa ôm Chúa tể và hiện giờ đang đứng ở ngay cửa nhìn cậu và Kibum.
~ Ririn, chúng ta muốn vào gặp Chúa tể… ~ Kibum vội nói để chuyển sự chú ý của Rin về phía mình, ả ta đang nhìn như thể muốn ăn tươi nuốt sống Jaejoong ngay vậy.
~ Yunho oppa nhờ ta nói với các ngươi rằng cái tên nhóc Changmin gì đấy tạm thời sẽ được sống, ngoài ra ngài còn chuyển lời đến Heechul oppa rằng hãy sắp xếp cho Jaejoong một căn phòng khác, nhà kho, tầng hầm hay nhà bếp gì đấy… ~ Ả đánh mắt nhìn sang cậu đắc ý ~ … miễn là cậu ta không được ở trong phòng Chúa tể nữa…
~ À… ~ Kibum khẽ gật đầu ~ …ta biết rồi…
~ Vậy nha, đừng đứng ở đây lầm rầm nữa, làm phiền người khác lắm! ~ Ririn vừa nói vừa nhanh tay đẩy sập cánh cửa phòng vào.
~ …umh…
Kibum một lần nữa lén nhìn cậu, sau đó tự biết không nên nói thêm gì nữa đành nhẹ nhàng bước đi gặp Huyết Vương.
Có vẻ như…
Jaejoong thực sự bị bỏ rơi rồi…
~oOo~
Không thể liên lạc qua ý nghĩ với Kibum được!!!!
Junsu nghiến răng chấp nhận sự thật đáng ghét ấy, có vẻ như thanh gươm bạc kia đã phong toả toàn bộ sức mạnh mấy trăm năm của nó. Bởi thế nên không những không thể liên lạc với Kibum được mà ngay cả việc phá những sợi xích đang khống chế hai tay và chân mình nó cũng không làm được. Thật không nghĩ sẽ có lúc nó phải ngồi trong nhà tù của Hunter và bị xích lại như thế này, Junsu đành bất lực ngồi nhìn quanh. Nơi này nhìn chẳng giống nhà tù chút nào, sáng sủa thoáng mát, lại còn có đệm trải ra đất thế này, Hunter luôn đối xử với phạm nhân của chúng như thế này sao?!
Cạch ~
Đang suy nghĩ miên man thì nghe thấy tiếng lạch cạch mở cửa, Junsu chỉ ngửi mùi cũng đã biết là tên thối tha nào đang vào.
~ Susu, cuối cùng ngươi cũng đã tỉnh! ~ Yoochun bước vào rồi ngồi xuống đối diện với nó cùng vẻ mặt tươi cười niềm nở rất đáng ghét.
~ Tuy đã bị phong toả sức mạnh nhưng ta có răng nanh và vẫn còn nhớ cách hút máu người đấy?! ~ Vừa nhìn thấy gã là nó đã cảm thấy ngưa ngứa răng, hai mắt gườm gườm như thể muốn xông ra cắn cổ gã ngay lập tức.
~ Ta biết… ~ Gã gật gù ~ …tuy nhiên gươm bạc chỉ tạm thời làm mất sức mạnh của ngươi thôi, ngươi thấy những sợi xích này chứ?! Ngươi không thể tự tháo chúng được, nhưng nếu có kẻ nào giúp ngươi tháo nó ra thì sức mạnh của ngươi sẽ trở lại ngay…
~ Sức mạnh của gươm bạc chỉ đến thế thôi sao?! ~ Nó nhếch mép ~ Chỉ phong toả được khi Vampire bị xích?!
~ Ồ, thực ra một nhát chém của nó có thể khiến cho Vampire mất hết sức mạnh và có thể thân xác sẽ bị tan ra thành tro bụi, thế nhưng… ~ Gã chép miệng ~ …ấy là khi thanh gươm được ở trong tay chủ nhân của nó…
~ Ngươi nói thế là ý gì?! ~ Nó nhìn gã nghi hoặc.
~ Nhìn này… ~ Yoochun chìa đôi tay mình ra trước mặt Junsu, lúc này nó mới để ý thấy hai tay gã đang bị quấn băng trắng muốt ~ …ngươi có biết tại sao lại thế không?!
~ …?!
~ Là vì ta đã tự ý dùng đồ của người khác mà chưa xin phép, thế nên tay mới bị thương như thế đấy…
~ Ngươi… ~ Junsu trợn mắt nhìn gã ~ Nhưng ngươi đã rút được thanh gươm đó ra…
~ Bất cứ Hunter nào cũng có thể rút gươm bạc ra… ~ Gã nói về vấn đề đó bằng vẻ mặt cực kỳ thản nhiên ~ …chỉ là nếu tự ý sử dụng nó thì sẽ bị phỏng tay thôi… thậm chí không cẩn thận còn nguy hiểm đến tính mạng nữa…
~ Nhưng chẳng phải ngươi đã nói… chỉ có truyền nhân của Hunter Vương mới có thể…
~ Nghe này… ~ Gã xích đến ngồi cạnh nó và nói ~ …tất cả những gì Vampire các ngươi nghe được đều là điều mà Hunter bọn ta cố tình tung ra để đánh lạc hướng đấy, dù sao bây giờ ngươi cũng không thể nói chuyện này với ai nên ta tiết lộ cho bí mật này, truyền nhân Hunter Vương không phải là một Hunter, đó là một con người…
~ Khốn khiếp, hoá ra từ trước đến nay ngươi lừa ta!!!
Junsu nghiến răng rít lên, vậy mà còn bày đặt trò thử gươm chết tiệt gì đấy làm nó mất công vác xác lên đây với hi vọng sẽ tìm ra truyền nhân của Hunter Vương trước khi kẻ đó thức dậy. Tại sao một Dã Vương như nó lại có thể để kẻ khác dắt mũi một cách dễ dàng như thế chứ!!!
~ Cái đó là đương nhiên ~ Gã nhún vai ~ Và hiện gìơ vẫn còn nhiều bí mật mà các ngươi không…
Huỵch ~
Câu nói của Yoochun bị cắt ngang bởi một cú xoay người bất ngờ từ Junsu, nó đẩy gã nằm xuống rồi ngồi lên bụng gã, cùng lúc đó tay nó lại đang nghiến chặt vào cổ gã.
~ Nói! Các ngươi còn giấu diếm chuyện gì!!!
~ Umh… thực ra là còn nhiều lắm… ~ Gã bặm môi ra vẻ suy nghĩ ~ Nhưng có một sự thật rất đau lòng mà ta có thể tiết lộ ngay bây gìơ cho ngươi, đó là…
Phịch ~
~ …ngươi đang yếu hơn ta rất nhiều…
Chỉ trong nháy mắt tình thế đã xoay chuyển, Junsu bị gã vật ngược trở lại và hai tay nó nhanh chóng bị gã nắm lấy kéo lên phía trên đầu.
~ Gràoooo…
Đôi mắt Junsu trở nên đỏ rực vì tức giận, làm sao nó có thể chấp nhận việc mình bị khống chế bởi một Hunter như vậy. Junsu gầm lên một tiếng rồi vùng người dậy cố đưa răng nanh nhọn hoắt của mình cắm vào khe cổ Yoochun. Thế nhưng rõ ràng răng chưa chạm đến cổ gã đã thấy có thứ gì đó mềm mềm chặn ngang miệng. Nó trợn mắt lên kinh ngạc và chỉ nhận thức rõ điều gì đang xảy đến với mình khi cảm thấy một vật trơn ẩm đang trượt vào miệng mình…
Phập!
Junsu dùng hết sức nghiến răng mình lại làm cho môi trên của Yoochun bật máu, tuy nhiên gã vẫn cố nén đau đớn mà tiếp tục dìm nó trong nụ hôn sâu của mình. Hai tay gã thôi không túm tay nó nữa mà vòng ra sau lưng siết chặt nó vào lòng mình. Junsu một mặt dùng hai tay không ngừng đấm vào lưng gã, mặt khác lại cố hết lần này đến lần khác cắn vào môi gã….
CHAP 19
…
Vị máu tanh nồng sộc vào hai khoang miệng, trong khi Junsu cứ tiếp tục tìm cơ hội để cắn vào môi Yoochun thì gã lại không ngừng nút lấy môi nó. Thực sự kinh ngạc, thứ nhất có kẻ dám cưỡng hôn nó, thứ hai kẻ đó là gã, thứ ba … tại sao gã lại có sức chịu đựng kinh khủng vậy??? Gã không biết đau là gì sao???
_ Umh… umh… – Nó vòng hai sợi xích to sụ qua lưng gã rồi đấm liên tục vào tấm lưng đó, không phải để phản kháng mà để thông báo cho gã biết nó đang ngộp thở đến mức nào – … tên kh…ốn… buông…
_ …
Phải một lúc lâu sau, khi Junsu đã không còn sức để vùng vẫy nữa mà nằm im để mặc gã làm bậy thì gã mới dừng lại. Mặc dù đôi môi vẫn còn rỉ máu nhưng Yoochun vẫn không ngăn nổi mình nở một nụ cười mãn nguyện.
Soạt ~
Leng keng…
Ngay khi Junsu vừa nhích người dậy Yoochun đã nhanh chóng túm lấy sợi xích đang kẹp chặt cổ tay nó và cột vào song sắt cửa sổ, điều đó khiến hai tay Junsu bị kéo lên trên không cách nào nhúc nhích được. Trong khi đó hai chân lại bị gã ngồi đè lên, tóm lại là tình thế lúc này đang hết sức bất lợi cho Junsu.
_ Quả nhiên rất tuyệt!! – Gã vừa cố gắng giữ đôi chân đang quẫy đạp không ngừng dưới thân mình vừa nở một nụ cười thoả mãn.
_ Tuyệt cái đầu ngươi… – Junsu mặt đỏ phừng phừng hét lên – … những gì người vừa làm ta sẽ không bao giờ quên đâu, tên khốn dê già!! Xem ta hành hạ ngươi thế nào khi thoát khỏi đây…!!!
_ Phù… – Gã khẽ lắc đầu một chút, sau đó lười biếng nhếch mép lên trả lời – …vì hiện giờ môi ta đang rất đau nên ta sẽ giải thích ngắn gọn thôi…
_ Ta nhất định sẽ lột da ngươi làm đệm lót ghế cho Yunho hyung, rút xương ngươi làm tăm xỉa răng cho Heechul hyung…!!!
Junsu có lẽ vẫn chưa thể bình tĩnh sau khi bị gã làm vậy nên tiếp tục gào thét một cách hết sức kích động. Nếu không phải nó đã bị gươm bạc phong toả sức mạnh thì còn lâu chuyện quái quỷ đó mới xảy ra. Đã sớm biết tên Hunter này biến thái cỡ nào mà còn mất cảnh giác, nó thật là sơ suất quá!!!
_ Humh… bởi vì lúc trước đã có cơ hội chạm vào môi ngươi, cảm giác rất tuyệt – Gã cố tình lờ đi những tiếng la hét kia mà tiếp tục giải thích – … nhưng vì lúc đó ngươi đang là mèo nên môi nhỏ quá, sau lần đó ta đã rất muốn được chạm vào môi ngươi khi ngươi trong dạng người, … tuy phải chịu đau một chút nhưng cũng đáng lắm…
_ Hừ… được lắm, có phải lý do ngươi tuy đã bắt được nhưng chưa vội giết mà chỉ làm ta mất đi sức mạnh là vì mấy cái trò này không?! –Nó nghiến răng nói.
_ Không! – Gã ngay lập tức trở nên nghiêm túc, lý do đó chỉ là một phần thôi – Ta nói thế này có thể ngươi sẽ không tin, nhưng ta bắt ngươi lại vì không muốn ngươi tham gia vào cuộc chiến giữa Hunter Vương và Chúa tể Vampire, hơn nữa ta cũng không nỡ giết ngươi…
_ Ngươi đang nói gì vậy?!
Nếu là mọi khi nghe những điều này Junsu sẽ lại nổi khùng lên với gã, thế nhưng hiện giờ gã đang nói với biểu hiện nghiêm túc đến nỗi nó chẳng muốn gắt lên chút nào.
_ Bởi vì ta cảm thấy… – Gã bắt đầu ngập ngừng một cách đáng ngờ – … ngươi tuy có hơi dữ dằn, nhưng thực ra rất ngây thơ… lại đáng yêu nữa… lần đầu tiên nhìn thấy ngươi dưới ánh trăng, ta đã cảm thấy mình rất khác rồi… như là cái gì đó rất đặc biệt…
_ Ngươi đang tán gái đấy hả??!!
Junsu khẽ rít lên, xin thề là nếu bây giờ nó không bị khống chế thế này gã sẽ gãy cổ ngay tức khắc. Gã có biết nó dị ứng thế nào với những lời kiểu đó không???!!
_ Lúc đó, sau khi bắn ngươi xong… – Yoochun bặm môi lơ đi thái độ muốn giết người của Junsu mà tiếp tục bày tỏ nỗi lòng – … ta thấy… có chút ân hận… thật nực cười phải không?! Đó là lần đầu tiên ta cảm thấy ân hận sau khi bắn một Vampire…
_ …
_ Thực sự thì… Donghae rất thích ngươi, và ta nghĩ… ta cũng vậy…
Gã vốn rất thẳng thắn, nghĩ cái gì nói cái đấy, chẳng bao giờ muốn giấu diếm những tâm tư tình cảm của mình, vậy nên tất cả những suy nghĩ của gã về Junsu cứ thế trôi ra tuồn tuột. Trôi ra đến đâu là mắt Junsu mở to ra đến đấy, đầu óc lùng bùng cả lên. Chuyện nực cười gì thế này?!!!
_ Ta không chắc mình có thật là thích ngươi hay không, cũng có thể đó chỉ là cảm giác khi gặp một kẻ thù thú vị… nhưng từ giờ cho đến lúc ta làm sáng tỏ điều đó, ta sẽ giữ ngươi bên mình, và… bảo vệ cho ngươi…
Còn quá sớm để nói yêu thích gì ở đây, nhưng rõ ràng là hiện giờ Yoochun không muốn nhìn thấy Junsu quá lún sâu vào việc Hunter Vương, cũng như việc cảm thấy khó chịu khi thấy Junsu gặp nguy hiểm. Gã đã cảm thấy mình thật nông nổi khi quyết định giữ lại Vampire nguy hiểm như thế này bên mình. Việc nói cho những Hunter khác về Junsu và âm mưu bắt nó, gã làm vì gã là một Hunter. Nhưng việc rút gươm bạc làm nó hôn mê tạm thời khi thấy những viên đạn tới tấp bắn vào nó, gã làm vì bản thân gã. Tự tiện sử dụng gươm bạc có thể khiến chính mình bị ảnh hưởng, hơn nữa còn cho Junsu biết bí mật về gươm bạc, nhẽ ra phải giết Vampire này ngay lập tức. Thế mà gã còn giữ nó lại đây, mà tệ một điều là nó không hề cảm kích về chuyện này mà ngược lại, nó còn đang căm ghét gã hơn.
Người ta nói trái tim Vampire còn lạnh và cứng hơn đá quả không sai…
Có trách chỉ nên trách những kẻ đã cố chạm vào trái tim đó thôi…
_ Chỉ cần ngươi thả ta ra, ta sẽ sống tốt…
Những lời nói thật lòng của Yoochun hoàn toàn không thể làm Junsu cảm động một chút nào. Lúc này nó chỉ muốn được thả ra, khôi phục sức mạnh và kết liễu kẻ lắm mồm trước mặt. Coi như nể mặt tên nhóc Haehae gì đó đã đối xử với nó không tệ trước đó, Junsu sẽ bỏ qua cho gã vụ ghế ngồi với tăm xỉa răng, nhưng việc gã bị nó vặt cổ hút máu là không tránh khỏi rồi. Nói ba cái chuyện lăng nhăng kia làm gì không biết?!
_ Ngươi sống tốt nhưng ta thì không… – Yoochun thở dài, gã có thể thấy trước được thảm cảnh của mình nếu thả Junsu ra – …hãy ngoan ngoãn ở lại đây đi, một thời gian nữa ta xác định được tình cảm của mình không như ta nghĩ, ngươi sẽ được tự do, tất nhiên là sau khi đã bị huỷ toàn bộ sức mạnh…
_ Nhưng nếu nó đúng là như ngươi nghĩ thì sao?! Ta sẽ bị giam bên ngươi suốt đời sao?! – Junsu gọi với theo khi thấy gã đứng lên đi về phía cửa.
_ Nếu mọi chuyện xảy ra theo chiều hướng xấu như vậy, ta đành chấp nhận… – Giọng gã vang lên đều đều, nhưng cảm xúc trong lòng lại không thể bình thản như thế – … và sẽ làm ngươi tự nguyện ở bên ta suốt đời…
~oOo~
_ Hyung ah, hyung còn đau nữa không?! – Changmin mắt vẫn còn ươn ướt mím môi hỏi Jaejoong.
_ Tay hyung sắp khỏi rồi… – Cậu cười cười giơ cánh tay tàn tật của mình lên ra vẻ không đau gì hết.
_ Em không hỏi cái đó… – Changmin cúi mặt lầm bầm – Em muốn hỏi cái chỗ khiến hyung không thể đứng nổi cơ…
_ …
Bầu không khí bỗng trở nên thật ngột ngạt, Jaejoong cụp mắt không nói thêm gì nữa. Trong khi đó Changmin có lẽ cũng hiểu mình vừa hỏi một chuyện thật tế nhị nên cũng không dám ho he thêm. Chỉ có Kibum đứng tựa cửa nãy giờ đang sốt ruột muốn nhanh nhanh vác Changmin về phòng là húng hắng lên tiếng.
_ Nếu không còn gì để nói nữa thì về thôi! – Kibum tiến đến túm tay Changmin lôi đi.
_ Nhưng… – Changmin không cam tâm liếc nhìn hyung mình.
_ Mai lại sang nhé Minnie… – Jaejoong nở một nụ cười thật tươi rồi vẫy tay với Changmin, thằng nhóc thấy vậy cũng yên lòng mà cười đáp lại.
_ Nhớ… bôi thuốc nha hyung…
Changmin ngập ngừng dặn dò cậu, chuyện này tuy là có hơi khó nói, nhưng Min cũng chỉ vì lo cho hyung mình thôi mà.
_ Ok, bye Minnie!!!
Gương mặt nhợt nhạt của Jaejoong lại một lần nữa bừng sáng, cảm giác hạnh phúc vì được quan tâm chăm sóc bao trùm lấy cả trái tim.
Tạch ~
Cánh cửa từ từ khép lại, Jaejoong ngả mình nằm xuống đệm. Căn phòng này vốn là nơi đựng quần áo cho con mồi nên không có đồ đạc gì hết, chỉ toàn những chồng quần áo sơ sài xếp cạnh nhau. Mấy Vampire bảo mẫu đã dọn cho cậu một chỗ nằm ở góc phòng, còn Hankyung thì lấy một tấm đệm rất êm và dày trải ra cho Jaejoong nằm nghỉ. Có lẽ vì anh lo cho vết thương đó của cậu, umh… bị xâm phạm một đêm liền nên có mấy vết rách, nếu giờ mà nằm dưới sàn nhà lạnh nữa chắc cậu đi luôn mất. Nói gì thì nói, Jaejoong biết ơn Hankyung lắm lắm, anh thật sự rất tốt bụng, đối xử tử tế với cậu ngay cả khi cậu đã là đồ phế thải thế này…
…
Lúc đó sau khi Kibum bế cậu về phòng và truyền đạt lại những gì hắn nói, y trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi đột nhiên hỏi cậu “Có muốn nói chuyện với thằng nhóc đó không?!”. Đương nhiên Jaejoong gật đầu lia lịa, cho dù y cũng đã nói thêm hai anh em chỉ được trò chuyện một lúc rồi sau đó phải tách ra ngay. Đầu tiên là cậu được đưa đến ở phòng mới, sau đó cậu nhóc có tên Kibum ấy mang Changmin đến phòng cậu. Hai anh em vừa nhìn thấy mặt nhau là lao vào ôm khóc ngon lành, tội nghiệp Minnie, chắc thằng bé sợ lắm. Ban đầu lúc cậu mới đến toà lâu đài này cũng sợ muốn chết ấy chứ, hơn nữa có vẻ như những gì Minnie phải chứng kiến còn kinh khủng và máu me hơn cậu nhiều.
Ngồi quẹt nước mắt nước mũi một hồi, hai anh em bắt đầu hỏi chuyện nhau. Changmin hỏi nhiều lắm, nhưng Jaejoong lại chẳng muốn nhắc đến những chuyện đã xảy ra một chút nào, chỉ vắn tắt bảo rằng mình bị bắt về rồi hành hạ chút xíu thôi. Changmin đã mắt đỏ quạnh mà nhìn khắp người cậu, mím môi mím lợi hỏi nếu chỉ hành hạ chút xíu thì sao giờ lại chỉ có thể ngồi một chỗ như vậy. Jaejoong không rõ tại sao Changmin biết việc cậu và hắn đã quan hệ, chỉ biết rằng cứ mỗi lần nhắc đến chuyện đó cậu lại cảm thấy cay cay mắt. Cậu không thể nói với Changmin rằng “Đấy là một trong những nhiệm vụ của một món đồ chơi”. Không nên để cho Changmin biết những chuyện ấm ức mà cậu đã phải chịu, tốt hơn hết là giờ chỉ nên để bụng đến việc hai anh em cậu từ nay về sau sẽ sống ra sao trong toà lâu đài này nè.
Hắn đã nói tha chết cho Changmin, đối với cậu cũng đã buông tay, thế thì theo lý mà nói cậu và Changmin có thể quay về thế giới ngoài kia. Nhưng cuối cùng thì cậu lại được đưa đến căn phòng này, và Changmin lại tiếp tục ở phòng của cậu Kibum gì đó. Vì lúc đó quá sốt sắng được gặp em trai nên Jaejoong đã không hỏi rõ được chuyện ấy, ngày mai nhất định phải hỏi cho ra nhẽ mới được.
_ A…
Vừa cựa mình định đổi tư thế nằm thì mặt Jaejoong đã ngay lập tức nhăn lại. Đau quá!!! Vết thương nơi cửa mình không nặng đến nỗi lấy mạng cậu nhưng đủ để Jaejoong buốt đến ứa nước mắt. Khó nhọc lê người đến chồng quần áo gần đấy, cậu cầm lấy tuýp thuốc mà không khỏi chạnh lòng. Loại thuốc khó mà nhờ người khác bôi hộ, cơ mà nếu tự mình bôi thì sẽ phải hành sự trong một tư thế rất quái đản. Lại mất thêm mấy phút nữa lết đến chỗ cánh cửa để cài chốt, Jaejoong bắt đầu công việc bôi thuốc gian nan cho nơi đã bị kẻ thô bạo nào đó làm cho thê thảm.
Cảm giác mát lạnh ban đầu nhanh chóng bị át lấy bởi cái xót buốt đau đớn khi thứ thuốc ấy ngấm vào vết rách. Jaejoong cắn răng nuốt từng tiếng kêu đau, trong đầu mơ hồ ùa về những mảng ký ức chắp vá về căn phòng rộng lớn với những đường nét trạm trổ quái dị, hai cái đèn phát ra thứ ánh sáng đỏ ghê người, chiếc giường với một kẻ nào đó đang ngồi trên… Ngón tay mang theo thuốc cố tình chà mạnh vào nơi bị tổn thương, hình ảnh căn phòng với những chồng quần áo xếp liên tiếp nhau mờ dần, môi cũng bị cắn đến bật máu.
Đau thật là đau, nhưng chỉ cần có thể đau hơn nơi đó, chỉ cần có thể làm cậu quên đi cái đau ở nơi đó, cậu chấp nhận nhấn mạnh tay…
Tại sao lại cứ đau như vậy…
… hả trái tim ngu ngốc…?!
~oOo~
Tại sao lại cứ đau như vậy…
… hả trái tim ngu ngốc…?!
_ Yunho!!! Ta đang nói với em đấy! – Heechul gắt lên khi cảm thấy dường như nãy giờ mình cứ như đang đứng nói một mình vậy.
_ Nói lại đi, và ngắn gọn thôi… – Hắn lạnh lùng liếc nhìn y, đúng là nãy giờ y luyên thuyên cái gì hắn cũng chẳng để ý nữa.
_ Được rồi, e hèm… – Y gật gù, sau đó húng hắng lấy giọng chuẩn bị phát biểu – … hiện tại trong toà lâu đài của chúng ta đang có một con người bệnh tật không có tác dụng gì hết, ta nghĩ để đỡ tốn thức ăn nước uống nên để cho nó chết đi…
_ … – Hắn không nói gì nhưng khuôn mặt đã bắt đầu mất dần vẻ lạnh lùng ban nãy.
_ Ờ… có lẽ nếu cứ thế giết thì hơi phí, dù sao máu nó cũng đã qua kiểm định của em rồi… – Y từng chút từng chút một nhích ra xa khỏi hắn – … hàng ngon như vậy hay là thưởng cho thuộc hạ mỗi đứa một hớp đi…
Rầm!
_ …
Y nuốt nước bọt nhìn cái cột nhà trang nghiêm to sừng sững trong chớp mắt đã vỡ ra thành những mảnh vụn vô tri nằm im lìm dưới đất.
_ Nhắc lại một lần nữa xem nào! – Chất giọng trầm đục đến đáng sợ của hắn vang lên đều đều.
_ Oh… – Đương nhiên y đủ thông minh để biết không nên tiếp tục đùa nữa – … ý ta là, nếu đã không cần thì giữ lại làm gì, sao không dứt điểm luôn đi?!
_ Không liên quan đến ngươi… – Hắn nhíu mày khó chịu quay đi.
_ Nếu chỉ vì ghen thì hơi quá rồi đấy…
Y khoanh tay khẽ gắt, chuyện Yunho đá bay con búp bê của mình ra khỏi phòng như thế là ngoài dự đoán của Heechul. Y không nghĩ rằng Yunho có thể vì chuyện đó mà quyết định chấm dứt tất cả với Jaejoong.
_ Hừ…
_ Jaejoong và thằng nhóc Changmin đó là anh em ruột, bởi vậy cho dù có muốn hay không thì trái tim Jaejoong cũng phải xẻ ra một chút dành chỗ cho cậu em trai đó. Hiểu chứ?!
_ …
Khuôn mặt hắn nhíu lại. Trong đầu bắt đầu ngẫm về những cái ôm của Jaejoong và thằng nhóc đó, thái độ của Jaejoong về thằng nhóc đó và cả cách gọi của Jaejoong với thằng nhóc đó… anh em ruột sao?!
Vậy ra… là hiểu lầm à?!
_ Thế nào?! – Y nghiêng đầu nhìn hắn chờ đợi, khuôn mặt hắn lúc này biểu tình đang khá dữ dội, sau đó thì đột nhiên dãn ra như chẳng có vấn đề gì.
_ Chẳng thế nào cả… – Hắn từ từ giơ tay về phía cửa, “bang” một cái, cánh cửa mở toang ra – Ra ngoài đi!
_ Humh… – Y nén cơn giận bị thằng em láo lếu đuổi ra ngoài mà tiếp tục hỏi – …ra ngoài và đem Jaejoong lại đây sao?!
_ … đang ở đâu rồi… – Hắn không trả lời câu hỏi của y mà hỏi sang một chuyện khác.
_ Nơi chứa quần áo của con mồi, căn phòng đó khá thoáng và sạch sẽ… chắc hiện giờ đang nằm quằn quại đau đớn vì bị những vết rách nơi tế nhị hành hạ…
Y chép miệng nói về tình trạng của cậu một cách nhẹ nhàng không tưởng.
_ … Hankyung đâu…?! – Chẳng nhẽ tên đó không thể chữa cho cậu sao?!
_ Haish… bởi vậy mới nói… – Heechul tức mình chống tay vào hông rồi nhìn thẳng vào mặt hắn mà gắt lên – … nếu vẫn còn quan tâm nhau như vậy thì sao lại buông tay?! Em có bị ngốc không?! Ngay cả khi biết mình đã ghen tuông vớ vẩn vẫn cứ có cái thái độ đó!!! Sao không chạy đến căn phòng đó mà ôm lấy búp bê của mình, bế nó về phòng mà âu yếm đi?! Đã yêu rồi mà còn làm bộ…
_ RA NGOÀI!! – Khuôn mặt hắn đã trở nên thật đáng sợ, cố quát lên thật to để đuổi y ra, lúc này hắn chỉ muốn ở một mình.
_ Rồi rồi, ta ra… – Y le lưỡi bất lực, đúng là càng lớn càng không coi lời hyung ra cái ký lô gì – …tốt nhất là nên thành thực với trái tim đi, cứ đập nhau chan chát như thế sớm muộn gì cũng phải đi thay tim thôi!
_ …
Đương nhiên ngay sau khi phát biểu nốt câu cuối cùng, y đã nhanh chân chuồn mất. Đúng là làm ơn mắc oán, đã thế thì từ nay chuyện của các ngươi ta không thèm quan tâm nữa, búp bê của ta cũng đang gặp nguy hiểm đây này (bị em nào đó “tấn công” =.=)
Yêu?!
Một con người?!
Điều đó làm sao có thể?! Hắn giữ cậu lại vì cảm thấy cậu rất thú vị, hắn muốn cậu là búp bê mà hắn có thể chơi đùa bất cứ lúc nào. Hắn muốn chi phối mọi cảm xúc của cậu, hắn muốn cậu vui cậu phải vui, muốn cậu khóc thì cậu phải khóc, phải là như thế. Chứ không phải cảm xúc của hắn bị chi phối bởi cậu, hắn vui khi cậu cười, hạnh phúc khi nghe cậu gọi tên mình… thế là thế nào?! Ghen tuông cái gì chứ?! Chỉ vì một chuyện ngớ ngẩn đó mà làm hắn bứt rứt mãi không yên. Chuyện Changmin đó chẳng qua là lý do để hắn có thể nhận ra mình đã lún sâu vào cậu nhường nào. Bởi vậy ngay cả khi đã biết sự thật, Jaejoong và Changmin chẳng có quan hệ như hắn từng nghĩ, thì hắn vẫn phải tránh xa cậu như đã định. Con mồi một khi đã bị bắt về thì không thể đem trở lại, vậy nên chỉ còn cách phải giết cậu, bởi con người ở trong toà lâu đài này ngoài Hankyung thì ai cũng phải chết. Thế nhưng thật khó để xuống tay với cậu, hắn có thể ra lệnh tạm thời tách cậu ra khỏi mình, nhưng vẫn chưa thể ra lệnh làm cậu tách khỏi mình mãi mãi.
Có lẽ cứ nên để như vậy thêm một thời gian nữa…
Thật khó chịu khi luôn phải quyết định mọi chuyện dựa vào thời gian thế này. Tất cả là vì cậu, con người đáng ghét đó đã thay đổi hắn thật nhiều. Vậy nên có đúng khi hắn quyết định đừng dây vào cậu nữa không?!
.
.
.
Hoàn toàn đúng…
.
.
.
Khi hắn thực sự muốn thay trái tim mình bằng một tảng băng khác biết nghe lời hơn…
~oOo~
_ Han oppa…
_ Oh… Hanyeon… cô làm tôi giật cả mình… – Thảo nào lúc đi cứ có cảm giác bị theo dõi, Hankyung vừa nắm chặt hộp thuốc trong tay vừa nhìn quanh xem có ai không. Mỗi lần chạm mặt Hanyeon là anh lại khiếp sợ thế này đây.
_ Oppa đang đi đâu vậy?!
Hanyeon chạm nhẹ vào bàn tay đang nắm chặt hộp thuốc của anh, đồng thời ả cũng dịch người sát vào người anh. Điều đó làm mồ hôi Hankyung chảy ra thật nhiều.
_ Umh… đi lấy chút thuốc… – Anh lúng túng tránh sự áp sát của quỷ nữ đối diện, sau đó nhanh chóng tìm cớ rút lui – … tôi đang vội lắm, chúng ta nói chuyện sau nhé…
_ Hankyung oppa!! – Ngay khi anh vừa xoay người định chạy thì Hanyeon đã ôm chầm lấy anh từ phía sau – … tại sao lại luôn tránh mặt Yeon vậy?! Oppa ghét ta đến thế sao?!
_ Không…
Hankyung nhắm mắt cười khổ, hai tay dang ra hai bên không dám gỡ tay ả ra khỏi thắt lưng mình. Anh không ghét Hanyeon, chỉ là mỗi lần gặp mặt cô ta lại chủ động thân mật thế này làm Hankyung chẳng biết phải làm thế nào cho xong. Lỡ như bị Heechul bắt gặp thì thật sự nguy to, mà đương nhiên Heechul chẳng ghen kiểu không đầu không đuôi như Chúa tể rồi. Trước tiên y sẽ đá Hanyeon sang một bên, cảnh cáo vài câu, rồi bắt đầu tra tấn anh bằng một loạt những câu hỏi liên quan. Những lần như vậy thật sự mệt mỏi, nhưng hình như chỉ có anh là cảm thấy mệt thôi hay sao ấy. Bởi vì Hanyeon bị đánh và mắng vẫn cứ bám lấy anh như thường, còn Heechul thì mỗi lần ghen lên đều làm to lên như nhau.
_ Nếu không ghét, tại sao…
Rầm!
Một tiếng động kinh hồn vang lên, Hanyeon bất ngờ bị đánh bật sang một bên còn Hankyung cũng không tránh khỏi bị loạng choạng một chút. Đấy, chủ nhân chuẩn bị đánh ghen rồi.
_ Đúng là đồ mặt dày! – Heechul nắm chặt cây gậy, thẳng tay quật một phát nữa vào chân Hanyeon khiến ả thét lên đau đớn – Chắc lần này phải giải quyết dứt điểm ngươi đi thôi, dám động vào búp bê của ta ah?!!
_ Chulie ah, không sao mà… – Anh khổ sở tìm cách làm y nguôi giận.
_ IM ĐI!
Y trừng mắt nhìn anh, đã bực mình vì vụ thằng em hư đốn cứng đầu lắm rồi, bây giờ vừa ra đã thấy búp bê của mình bị kẻ khác sàm sỡ, không tức sao được.
CHAP 20
…
…
_ Nghe đây… – Y túm cổ Hanyeon rồi dùng ánh mắt sắc bén của mình nhìn ả – … một lần, chỉ một lần nữa thôi, nếu ta còn thấy ngươi dám động vào Hannie… thì ngươi sẽ trở thành một quỷ nữ không cánh đấy… biết không?!
_ Chỉ vì oppa gặp người đó trước sao?! – Hanyeon trợn mắt nhìn y mà gào lên, ả không thể chịu thua như vậy.
_ Bởi vì Hannie yêu ta, và ta cũng vậy… – Y nhếch mép ngả vào lòng Hankyung, anh vội vòng tay qua eo y ôm lại.
_ Ta cũng yêu, ta cũng muốn…
Hanyeon mím môi nói, nếu không phải lần đó bị thương, rồi được bàn tay ân cần ấm áp ấy chăm sóc, có lẽ ả đã không phải khổ sở đi tranh giành tình yêu với Huyết Vương thế này. Mà đau đớn hơn là ả dường như chẳng có chút hi vọng nào nhưng vẫn cứ ngu muội đâm đầu vào.
_ Rác rưởi…
Y nhìn ả một cách khinh bỉ rồi rướn môi hôn anh, sau đó cứ thế dựa vào anh mà đi về phòng, để mặc quỷ nữ đó ngồi bệt dưới đất, vừa lau vết máu trên môi vừa nung nấu kế hoạch trả thù.
Ngươi coi thường tình yêu của ta, coi tình yêu của ta là rác rưởi. Vậy thì ta sẽ cho ngươi xem, thứ rác rưởi đó có sức mạnh như thế nào…
Ta sẽ làm tất cả, để có thể trở thành chủ nhân của toà lâu đài này, để có thể đường hoàng cướp người đó ra khỏi ngươi…
Chuyện đó nghe thật hoang đường, nhưng ta tin ta sẽ làm được…
Bởi trong thời điểm này, chẳng phải Vampire các ngươi đang hoang mang với một kẻ chết đi sống lại sao?!
Hunter Vương… có lẽ đã đến lúc tìm hiểu về người này rồi…
~oOo~
_ Cô vừa đi vừa đảo mắt nhìn xung quanh, bên trong nhà không hiểu sao đã trở nên im lặng một cách đáng sợ. Cánh cửa sổ được ai đó mở toang khiến cho từng cơn gió lạnh cứ thế táp vào, cô thận trọng tiến tới căn phòng đó… đẩy nhẹ cánh cửa ra…và…
_ OA OA OA SỢ QUÁ!!! JAE HYUNG ƠI ĐỪNG KỂ NỮA… WOOK SỢ LẮM… – Ngay khi câu chuyện đang đến lúc hấp dẫn thì nhóc con Ryeowook lại gào khóc tức tưởi lên như vậy.
_ Ngươi đúng là đồ nhát gan!!! – Kyuhyun phụng phịu đẩy Ryeowook một cái – Truyện đang hay mà, hyung, kể tiếp ~~~
_ Phải đó, nếu không nghe được thì qua chỗ khác đi… – Sungmin chu mỏ tức giận.
_ HUHUHU NHƯNG WOOK SỢ LẮM… SUNGIE AH… – Ryeowook vừa quẹt nước mắt vừa quay sang nhìn vị chủ nhân bé bỏng của mình.
_ Mấy người đừng bắt nạt Wookie của ta… – Yesung đứng chắn trước mặt Ryeowook và chống nạnh nói – … chắc Wookie là con người nên không thích nghe truyện này…
_ Cậu ta nhát gan thì có, Jae hyung cũng là con người mà!! Sao hyung ấy vẫn ngồi đọc cho chúng ta được?! Đúng không Jae hyung??
Ngay lập tức cả đám trẻ nhao nhao lên phản đối, chúng thậm chí còn quay sang hỏi ý kiến cậu.
_ Hơ hơ…
Jaejoong mặt méo xệch nhìn tụi nhỏ, ai bảo cậu không sợ chứ?! Truyện ma của Vampire kinh dị gấp mấy lần truyện ma của con người, hiện giờ cậu lại đang ở một mình một phòng, thế này thì đêm về sợ muốn chết. Cậu là người lớn mà còn sợ thế, đương nhiên Ryeowook có biểu hiện như vậy là đúng rồi.
_ Mấy đứa nhỏ này… – Changmin gõ gõ tay vào bàn – … ở tuổi này đáng ra phải nghe truyện cổ tích mới phải, sao lại là truyện ma hả???!
Vừa nói vừa giật cuốn truyện trên tay Jaejoong ra giơ lên, Changmin dùng vẻ mặt hết nói để giáo huấn mấy Vampire con nít này. Đã ở đây được gần một tuần, thế mà Changmin vẫn chưa thể thích ứng nổi cái sự khác biệt quá đỗi của Vampire với con người. Xem này, ai lại cho trẻ con đọc mấy cái thể loại truyện này chứ?! Nãy giờ Min ngồi nghe mà cũng sợ xanh cả mặt, thế mà mấy đứa nhóc này đứa nào cũng chăm chú nghe như muốn nuốt từng lời Jaejoong hyung đọc ra vậy.
_ Oá, hyung này làm cái gì vậy?? – Bọn trẻ chí choé phản đối – Đưa cho Jae hyung đọc đi chứ… hyung quá đáng…
_ Hứ…
Changmin nhận thấy bọn trẻ đang tiến về phía mình cố với lấy cuốn truyện thì ngay lâp tức giơ tay và đứng lên ghế. Min đã vốn cao rồi giờ lại đứng trên ghế thế này thì đố ai lấy được cuốn truyện đó, bọn trẻ ở dưới chỉ còn nước nghển cổ lên mà kêu gào đòi truyện. Nhưng mà càng thế Min lại càng khoái, đứa nào mặt mũi cũng phúng phính trắng trẻo thế kia, nhìn mà chỉ muốn trêu. Phải nhân lúc tụi này chưa mọc răng nanh và chưa biết hút máu người thì trêu cho đã đi chứ, dù gì bây giờ Min cũng chỉ biết lấy việc này để giải trí thôi.
_ Ya Changmin ah, đừng trêu mấy bé nữa mà…
Jaejoong vừa ngồi khúc khích cười vừa nói giúp cho tụi nhỏ, em trai cậu còn có tâm trí để trêu người khác thế này là được rồi, vậy mà cậu cứ lo rằng khi bị bắt đến đây lúc nào nó cũng mang cái vẻ mặt u sầu thiểu não chứ.
Cả góc vườn cứ thế sôi động hẳn lên, mấy ngày nay ngày nào cũng vậy. Vết thương của Jaejoong tuy chưa lành hẳn nhưng đã đỡ hơn rất nhiều, cậu lại ở trong phòng một mình buồn chán và ngột ngạt quá. Mà Changmin thì, chẳng hiểu sao y vẫn cấm không cho cậu và Changmin gặp nhau nhiều, mỗi ngày Changmin chỉ được ở trong phòng cậu chơi vài tiếng, hơn nữa còn có Kibum đứng canh chừng. Có lẽ y sợ cậu và Changmin âm mưu bỏ trốn chăng, vì y đã nói là cho dù cậu có bị người đó hắt hủi cũng đừng nghĩ đến chuyện trở về mà. Thế nên Jaejoong mới xin Hankyung cho mình làm một cái gì đấy để đỡ chán, và anh đã gợi ý cho cậu việc chơi với mấy đứa trẻ này đây. Chỉ cần trông không để chúng nó chạy lung tung, chơi đùa với chúng nó và bắt ăn ngủ đúng giờ là được rồi. Haha, nghe cứ như công việc của một bảo mẫu ấy nhỉ?! Có khi bây giờ cậu đã trở thành một búp bê bảo mẫu trong lâu đài này rồi không chừng…
À quên!!!… chỉ là bảo mẫu thôi…
Có còn là búp bê của ai nữa đâu…
Nghĩ đến đấy lại thấy lòng chùng xuống, thế nhưng rất nhanh Jaejoong đã bình thường trở lại, đó là khi cậu nghe được tiếng cười khoái trá của Changmin.
Chỉ cần như vậy là đủ rồi, đừng nên để tâm tơ tưởng đến những chuyện khác nữa…
_ Không chịu đâu… huhuhu… hyung kia… trả đây… – Kyuhyun vừa mếu máo vừa túm quần Changmin giật giật, trong khi những đứa khác cũng đang làm hành động tương tự.
_ Lêu lêu… – Changmin vừa cười vừa thè lưỡi trêu bọn trẻ.
Vụt ~
_ Nghịch vậy đủ chưa?!
Chỉ sau một cái nhún người Kibum đã đứng trên bàn gần nơi Changmin đang đứng, và đương nhiên là hiện giờ Bum đang cao hơn Min rồi. Cái thằng nhóc này mới đầu đến thì kêu khóc mãi không thôi, giờ quen được một chút là đã giở trò trêu chọc người khác được rồi. Mà Bum là vẫn ức cái vụ mình cứ phải đi theo trông chừng nó 24/24 giờ lắm, ngán đến tận cổ rồi!!!
_ Chưa đủ… – Changmin vênh mặt lên nói, sau đó lại tiếp tục khua khua cuốn truyện trên đầu mấy đứa Vampire kia – … mấy chú có giỏi thì trèo lên đây mà lấy này, hahaha…
Bộp ~
Còn chưa cười hết đã thấy cả người đổ ập xuống đất, Kibum vì nhìn cảnh Changmin quay người về phía mình rồi lắc lắc quá ngứa mắt nên đã không do dự mà giơ chân lên đạp “bộp” một phát. Bởi vậy mà bây giờ Changmin mới đang nằm sóng xoài dưới đất chịu sự xâu xé của đám trẻ kia.
_ Hahaha… – Không chỉ Kibum mà ngay cả Jaejoong cũng không nhịn được cười trước tình huống đó.
_ Ngươi… – Changmin mặt đỏ phừng phừng, vừa lồm cồm bò dậy vừa lườm Kibum sắc lẻm – … cái tên mất nết này!!!!
Quân tử trả thù mười năm chưa muộn, nhưng riêng với Changmin thì chẳng cần biết mình có phải là quân tử hay không, có thù là phải trả ngay. Hơn nữa cái bản mặt nhăn nhở của Kibum lúc nhảy xuống bàn lại càng khiến Min sôi máu hơn, ngay lập tức Min nắm chặt cuốn truyện trên tay mình, lao tới định phang cho Kibum vào phát.
_ A… làm gì?! Oái… ngươi to gan nhỉ…
Kibum thấy thằng nhóc đó hầm hầm lao về phía mình thì chợt thấy hơi chột dạ, sau đó chỉ kịp thấy cuốn truyện giơ lên rồi hạ xuống. Trời đất!!! Nó đánh Bum!! Có phải vì thấy Bum quá hiền nên mới dám làm thế không nhỉ????
_ Đánh ngươi chết đi, tưởng ta dễ bắt nạt sao…?!!
Gọi là đánh chứ thật ra chỉ là khua tung cuốn truyện lên thế thôi. Min đâu có ngu mà đánh tên này thật, nhỡ Bum nổi điên lên thì chết cả lũ à!! Cứ thế hai tên đó đứng đánh nhau mà cứ như đang đùa nhau, đám trẻ và Jaejoong chỉ biết đứng cười, mặt của hai đứa nó lúc này buồn cười thật mà. Cũng vì mải cười quá mà Jaejoong không để ý đến kẻ đang tiến dần về phía mình.
Bộp ~
Cuốn truyện vì bị Kibum lỡ tay hất mạnh mà rớt ra khỏi tay Changmin, tung lên rồi rơi xuống ngay gần chỗ Jaejoong. Thấy vậy Jaejoong ngay lập tức cúi người nhặt.
Cộp!
_ …!!!
Jaejoong sững người lại một chút rồi ngẩng đầu lên nhìn chủ nhân của bàn chân đang đè chặt cuốn truyện. Cậu biết người này, đã từng nói chuyện.
_ Ririn, ngươi đang làm gì vậy?! – Sungmin cảm thấy khó chịu khi ả giẫm chân lên cuốn truyện mà chúng nó yêu thích.
_ Ah… – Ririn cúi xuống nhìn một chút rồi lại ngẩng lên giải thích, đương nhiên ả vẫn chưa chịu bỏ chân ra – … đấy là tự dưng cuốn truyện này rơi dưới chân ta đấy chứ, ta không để ý…
_ Vậy giờ biết rồi thì phiền ngươi tránh ra…
Jaejoong cau mày nhìn ả rồi đưa tay ra giật lấy cuốn truyện. Thế nhưng không hiểu sao giật mãi chẳng ra, có vẻ như ả ta đang cố tình gây sự với cậu thì phải. Sao cậu càng giật ả lại càng dậm chặt thế này?!
_ Humh… – Vừa nhếch mép lên cười vừa gia tăng thêm lực ở chân, Ririn thích thú nhìn cảnh cậu lom khom cúi người trước ả, như là biểu hiện của một kẻ thua cuộc vậy.
_ Người xấu!! – Ryeowook thấy Jaejoong bị bắt nạt thì vội lao tới đẩy mạnh vào bụng Ririn – Jaejoong hyung là người Chúa tể thương, ta sẽ mách ngài ngươi bắt nạt hyung ấy…
_ A…
Bị bất ngờ đẩy ra như thế khiến ả loạng choạng lùi ra phía sau, nhờ đó mà Jaejoong cũng cầm được cuốn truyện lên, phủi phủi nó vài cái rồi quay sang mỉm cười với Ryeowook.
_ Hừ, bây giờ nó không còn là búp bê của Yunho oppa nữa, biết không hả ranh con?! – Ririn lao đến xách cổ Ryeowook lên, thằng nhóc loài người bẩn thỉu này dám phá chuyện của ả à?! – Chỉ là đồ chơi hết thú vị bị người ta ném đi thôi!!!
_ Buông nó ra… – Jaejoong vội hất mạnh tay Ririn ra khỏi Ryeowook, sau đó đẩy một cái để ả lùi ra phía sau, khuôn mặt khẽ đanh lại – … cám ơn vì đã nhắc lại, nhưng hình như chuyện đó không liên quan đến ngươi thì phải.
Đương nhiên là có, bởi vì cậu mặc dù chỉ là một món đồ phế thải bẩn thỉu thì vẫn được Yunho để ý tới. Việc hắn vẫn giữ cậu ở lại không phải đã thể hiện rõ điều đó sao?! Thậm chí từ ngày chuyển cậu sang phòng khác, đêm nào ả cũng thấy oppa đến đứng trước cửa phòng cậu một lúc lâu nữa. Biểu hiện như thế là sao??? Trong khi ả ngoài hôm ấy được ôm một chút ra thì chẳng được làm thêm cái gì khác. Rốt cuộc Yunho oppa chỉ coi ả là khúc gỗ trơ tráo để tạm thời dựa vào thôi, oppa không quên được cậu!!!
Xoẹt ~
Càng nghĩ lại càng thêm căm phẫn. Đôi mắt Ririn bỗng trở nên trắng dã, móng vuốt ở tay dài ra và hai cánh phía sau bất ngờ dang rộng, đây là tư thế chuẩn bị tấn công con mồi của quỷ nữ.
_ Này này… – Kibum đứng cau mày xem nãy giờ thấy mọi chuyện đang dần trở nên nguy hiểm vội ra đứng chắn trước mặt Jaejoong – … ngươi dám tấn công cậu ấy sao?!
_ Ta sẽ giết nó! – Ririn gầm gừ nhìn vào Jaejoong.
_ Rồi sau đó Chúa tể sẽ giết ngươi!
Kibum quắc mắt nhìn thẳng vào ả, ánh mắt mạnh mẽ như muốn nói cho ả biết, không cần Chúa tể phải ra tay, nếu bây giờ ả dám động vào Jaejoong thì Bum sẽ trực tiếp xử lý ả luôn.
_ Hừ…
Hơi chột dạ khi nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh của Kibum, Ririn đành thu lại móng vuốt và cánh mình, lườm cậu một cái nữa rồi ngúng nguẩy bỏ đi, trong lòng tự nhủ lần sau nếu có ra tay nên chọn lúc cậu đang ở một mình…
_ Phùuuu… – Sau khi xác định ả đã thật sự đi, Kibum đưa tay lên vuốt ngực rồi khẽ thở phào, suýt chút nữa đã xảy ra đánh nhau rồi.
_ Cám ơn…
Jaejoong vừa nói cảm ơn vừa nắm chặt cuốn truyện trong tay. Không phải cô ta đang là người được hắn yêu thương à?! Sao lại muốn gây sự với cậu nữa, cậu đâu còn là gì với hắn.
Khoé môi khẽ nhếch lên cười khổ, sao mà giống như mấy bà vợ đang đánh ghen nhau để tranh giành một ông chồng thế này?!
_ Hyung ah, đó là ai vậy?!
Changmin bặm môi nhìn theo hướng mà Ririn đã đi, cô gái đó trông thật xinh đẹp, thế nhưng sự đáng sợ có khi còn hơn cả vẻ ngoài ấy cả trăm lần. Mà hyung cậu đã đắc tội gì với cô gái đó sao?!
_ Một kẻ mà tất cả mọi người nên tránh xa…
Kibum ngao ngán lắc đầu, có mặt Bum ở đây mà cô ta còn dám có ý định tấn công Jaejoong, thế này vào buổi đêm lúc Jaejoong đang ở một mình biết làm sao đây?!
_ Cô ta làm vậy là vì ghen đấy!! – Yesung ra chiều hiểu biết nói – … vì cô ta thích Chúa tể còn Chúa tể lại thích Jaejoong hyung…
_ Nói bậy gì đấy, tên quái vật đó mà thích Jae hyung sao!!!
Changmin nghe đến đấy thì nhảy dựng lên, chưa kể tên đó là tên đầu sỏ của lũ Vampire ở đây, chỉ riêng việc hắn hành Jae hyung tơi tả như vậy đã đủ để thấy hắn coi hyung ấy như cái gì rồi.
_ Hyung mới đến nên không biết đâu!!! Chúa tể thích Jaejoong hyung lắm… – Ryeowook không cam chịu mà gân cổ lên cãi, rõ ràng Wook cũng thấy vậy mà.
_ Còn lâu…
_ Được rồi được rồi… – Jaejoong đứng nghe cãi nhau mà khuôn mặt tối sầm lại, vội vàng giơ tay lên ra hiệu tất cả nên dừng lại. Nhức đầu lắm rồi, cậu không muốn nghe thêm chuyện gì về hắn nữa đâu – Nào, để hyung đọc tiếp cho mấy đứa nha…
_ Dạ được… được…
Ngay lập tức cả đám thôi tranh luận mà ngồi ngay ngắn vòng quanh cậu dỏng tai lên nghe, riêng Ryeowook được đặc cách cho ngồi trong lòng Yesung ngủ. Thì không nghe truyện ma nhưng lại nhất định muốn ở cùng một chỗ với Yesung mà. Nhìn cảnh Yesung âu yếm vỗ về búp bê trong lòng mình, trái tim cậu lại một lần nữa co rút. Hít một hơi thật sâu, Jaejoong mỉm cười nhìn sang Changmin rồi bắt đầu đọc…
~oOo~
Rõ ràng là cùng ở trong một toà lâu đài, to thì to thật đấy nhưng đi lại cả tuần chẳng nhẽ không chạm mặt nhau lần nào?!
Cậu thì chẳng thể đi đâu mà hắn không bay lượn gì nhiều. Cái “vô tình” nghe thì thấy oai đấy nhưng thật ra cũng dễ gặp lắm. Vậy mà cả tuần nay cậu và hắn chẳng bao giờ “vô tình” đụng mặt cả. Tại sao nhỉ?!
Lý do đơn giản, bởi vì một trong hai người có một người luôn biết rõ từng địa điểm và thời gian mà người còn lại đi đến, để khi mà vừa thấy bóng người nọ từ xa là tránh đi hoặc núp vào nơi nào đó để lặng lẽ nhìn. Người đó không thể là Jaejoong, vì hiện giờ cậu ngày nào cũng bị lũ trẻ Vampire kia xoay như chong chóng, đâu còn thời gian đi điều tra theo dõi người khác. Vậy thì có thể là ai?
Còn nữa, rõ ràng ban đầu Heechul đã nói với Jaejoong rằng căn phòng cậu đang ở là nơi chứa quần áo cho con mồi, thế mà dạo gần đây lại có vô số chăn đệm được chuyển vào. Thậm chí một ngày nọ Kibum mặt mày khó hiểu còn dẫn theo người khênh hẳn một cái giường vào nữa. Rồi thì bàn ăn, bình nước, tủ thuốc… mặc dù Jaejoong có thắc mắc thế nào cũng cứ lần lượt được chuyển vào. Sau khi bình tĩnh suy nghĩ một hồi mới tặc lưỡi, vẫn là Hankyung đối với cậu tốt nhất. Thế nhưng, thật ra thì gần đây Hankyung đang bị chủ nhân Heechul “hành hạ” nhiều hơn bình thường (vì chuyện gì đó) nên khó lòng có thể quan tâm đến người khác được. Vậy thì đó có thể là ai?
.
.
.
Còn ai nữa, là cái tên đang ngồi im lìm tại lan can tầng thượng này đây.
.
.
.
Bởi vì liên tục làm trái với sự chỉ đạo của lý trí, thế nên vị Chúa tể cứng đầu ấy mới quyết định mỗi lần “phạm lỗi” sẽ lên đây ngồi đến khi nào lấy lại quyết tâm thì thôi. Cả tuần nay tính ra cũng ngồi được năm sáu lần rồi…
Rõ ràng đã tự nhủ không quan tâm, không chú ý, thế mà cuối cùng lại làm thật nhiều thật nhiều điều vì người đó. Hắn thật không cam lòng, không lẽ đã thật sự thích đến thế rồi?!
_ Yêu… không yêu… yêu… không yêu… – Không gian yên ắng đột nhiên bị phá vỡ bởi một giọng nói non nớt và trong trẻo.
_ Sungyoung?! – Hắn nhíu mày quay đầu nhìn quỷ nữ xinh xắn trước mặt – Ngươi lên đây làm gì?
_ Không yêu… yêu… không yêu…- Sungyoung đưa tay bứt nốt những cánh hoa còn lại, khuôn mặt có chút biến động khi cánh hoa cuối cùng là “yêu”, khẽ mỉm cười. Sau đó nhẹ nhàng đến ngồi cạnh hắn – … vậy oppa lên đây làm gì?!
_ Trả lời ta trước – Hắn ngắn gọn yêu cầu.
_ Umh… – Đôi mắt tròn của con nhỏ khẽ lay động – … ta đang tìm một nơi nào đó có thể nhìn thấy Junsu oppa rõ nhất… gần đây lại mất dấu rồi…
_ Ta có thể gọi Junsu về.
Hắn biết Sungyoung rất thích Junsu, cũng như Ririn và Kigin rất thích mình, nhưng hắn lại cảm thấy thứ tình cảm đó thật vớ vẩn. Và cả tình cảm của hắn với cậu nữa, đó có khi cũng là một thứ vớ vẩn đấy!!!
_ Không cần!! – Sungyoung vội lắc đầu – Đôi khi yêu không phải là luôn ở bên, chỉ cần người mình yêu được hạnh phúc…
_ Ngươi chưa đủ tuổi để yêu đâu!
Hắn lạnh lùng cắt ngang lời nói của Sungyoung, nhìn thấy con nhỏ mặt mũi non choẹt này nói về tình yêu mà thấy thật gai người.
_ Ít nhất ta còn biết thừa nhận… – Con nhỏ bĩu môi đáp lại, đưa tay hờ hững vuốt vuốt cánh hoa duy nhất còn lại của bông hoa khi nãy.
_ … – Có lẽ dạo gần đây hắn không tham gia vào nhiều trận chiến lắm nên hình tượng đáng sợ lạnh lùng đã giảm đi đáng kể, để đến nỗi con nhỏ này dám có thái độ thế với hắn đây. Nhưng thôi, nể tình con nhỏ có một đôi mắt rất được việc, tạm tha – … thế nói cho ta biết, tình yêu của ngươi thế nào?!
_ Âm thầm mà mãnh liệt… – Đôi mắt khẽ nhắm lại lim dim, trong đầu tràn ngập hình ảnh của người ấy.
_ Thật phí thời gian!! – Hắn gắt lên một tiếng rồi phẩy tay đứng dậy, sến!
_ Được rồi, thế của oppa không thế chắc… – Sungyoung vội túm tay hắn lại hỏi, tình cảm nó dành cho Junsu oppa bị người ta coi khinh thế này đây.
_ Của ta làm sao?! – Hắn nheo mắt hỏi.
_ Tình yêu của oppa… – Sungyoung mấp máy môi, rồi như cảm thấy chưa đủ để buộc hắn phải khai ra, con nhỏ nói rõ hơn – … với người mà ta đã nói là một đôi hoàn hảo đó… Kim Jaejoong ấy…
_ … – Khuôn mặt hắn ngay lập tức tối lại, đụng đúng chỗ rồi đấy – … đó không phải là tình yêu…
_ Vậy là thích?! Là yêu mến?! Là thương mến?! Là có tình cảm?! – Sungyoung đứng lên đối mặt với hắn và hỏi dồn dập.
_ Là xác của một quỷ nữ lắm mồm rơi từ tầng thượng xuống ngay bây giờ! – Hắn trừng mắt nhìn con nhỏ rồi xoay người bước đi.
_ Ô… – Sungyoung bất lực cúi đầu, sau đó đột nhiên ngẩng đầu lên hét một hơi thật dài – … hãy dũng cảm như Heechul oppa đi, lúc đó oppa ấy cũng rất choáng khi biết mình đã yêu một con người, thế nhưng cho dù có phủ định thế nào thì tình cảm ấy vẫn tồn tại trong tim đúng không?! Heechul oppa đã không thể từ chối được tình cảm đó, oppa cũng sẽ như vậy. Hãy thử lặng im và nghe xem, trái tim oppa nói gì, tại sao không thử nghe và làm theo một lần đi!!!… YA, ta phí lời nói như vậy là vì cái gì chứ???
Tầng thượng lạnh lẽo chỉ còn Sungyoung đứng hét một mình, con nhỏ thở dài một tiếng, sau đó chán nản ngồi phịch xuống lan can, tiện tay thả luôn bông hoa một cánh của mình xuống. Bó tay rồi.
Trái tim ta nói gì hả? Nó nói muốn gặp người đó, muốn ôm người đó, muốn luôn giữ người đó bên mình… Đã thử nghe nhiều lắm rồi, lần nào cũng chỉ là đáp án đó thôi…
Cơn gió lạnh khẽ thôi qua làm Jaejoong bất giác rùng mình, trời sắp tối rồi, giờ chơi đã hết, nên lùa mấy nhóc này vào phòng thôi.
_ A… – Vừa đứng lên đã thấy có cái gì bay đến, Jaejoong theo phản xạ mà đưa tay ra với lấy, sau đó thì mặt nhăn lại khó hiểu – … hoa gì mà kỳ cục, sao lại có mỗi một cánh vậy… ?!
“Yêu”…
…
CHAP 21
…
…
Được nằm trên giường chăn ấm đệm êm thế này thật là thoải mái, Jaejoong mỉm cười vùi mặt vào trong chăn hít hà một hơi cho đã, sau đó với tay lấy bông hoa một cánh mà lúc đó đã lấy được ra nhìn. Nói sao nhỉ, cũng chẳng biết tại sao lại đem về nữa, cứ thấy nó hay hay…
“…”
_ !!!
Có tiếng động khe khẽ ở ngoài cửa, Jaejoong giật mình quay mặt ra nhìn. Tiếng động đó nhẹ lắm, nhưng chắc chắn là có, dường như ai đó đang đứng trước cửa phòng cậu. Hiện tại chắc cũng là nửa đêm rồi, vì buổi trưa đã ngủ sưng cả mắt nên giờ vẫn chưa buồn ngủ, mà xui xẻo nữa là lúc chiều cậu mới đọc cả tập truyện kinh dị cho lũ nhóc kia xong nên cũng chẳng dám ngủ…
“…”
Trời ơi, tiếng thở!! Jaejoong vội rúc ngay vào trong chăn, đôi mắt cố mở to nhìn chằm chằm vào cánh cửa. Liệu có phải cô quỷ nữ Ririn gì đó đến giết hại cậu không?! Phải đến bao giờ cô ta mới hiểu được cậu từ lâu đã chẳng là gì với hắn rồi. Jaejoong vừa nắm chặt tay vừa nhẩm tính, hay là cứ liều mình xông ra rồi chạy đến phòng Kibum và Changmin, căn phòng đó cách phòng cậu khoảng năm, sáu dãy gì đó.
Thật sự thì… nơi chứa đồ cho con mồi cũng không nhất thiết phải cách xa khu Vampire ở như thế chứ!!!!
_ Ô, Chúa tể, ngài đứng đây làm gì vậy?!
.
.
.
Cạch ~
.
.
.
Chưa bao giờ Jaejoong thấy tốc độ suy nghĩ và hành động của mình nhanh đến vậy. Ban đầu là giật mình vì tự nhiên có một tiếng nói vang lên, tiếp theo là vài tích tắc phân tích câu nói, cuối cùng là phi ra như tên bắn để mở toang cánh cửa phòng ra.
Và nhìn…
Hắn, đang đứng trong tư thế định ra tay thủ tiêu tên thuộc hạ vô ý nọ.
_ Ngươi… – Jaejoong nhìn hắn không chớp mắt, ngoài việc đứng sững bất động thì chẳng còn biết làm gì nữa.
_ Thuộc… thuộc hạ xin phép… – Tên Vampire xấu số ngay lập tức đánh bài chuồn, nhường lại không gian cho hắn và cậu.
_ …
_ …
Cả hai đều im lặng không nói gì, mặc dù thật sự có rất rất nhiều điều muốn nói.
Cuối cùng cũng không chịu nổi, hắn chủ động phá vỡ bầu không khí gượng gạo bằng cách vươn tay ra định chạm vào má cậu…
RẦM!
Bao nhiêu uất ức căm ghét cuối cùng chỉ được dồn vào cái sập cửa mạnh như muốn bổ vào mặt kẻ đối diện. Jaejoong sau khi dùng hết sức để đóng cửa lại thì nhảy ngay lên giường trùm chăn kín mít. Ban đầu đã dự định nếu gặp thì phải quát mắng thật nhiều cho hả, đến lúc gặp lại rồi chỉ đơn giản không muốn nhìn khuôn mặt đáng ghét ấy thôi. Là ai đã chuyển cậu sang phòng này, ai đã hắt hủi cậu, ai đã ôm người khác trước mặt cậu??? Là hắn, hắn, hắn…!!! Làm tất cả để cậu cảm thấy đau đớn, cả thể xác và tinh thần, cuối cùng lại đến đứng trước cửa phòng người ta theo dõi là sao?! Có phải hắn muốn biết cậu có đủ khổ sở đau đớn hay không không?!
Đủ, đủ lắm rồi. Thực sự là nếu giờ Jaejoong đủ bình tĩnh để ra mặt đối mặt với hắn, cậu sẽ gào thẳng vào mặt hắn rằng, hắn làm cậu đau rất nhiều, đau nhiều đến nỗi, cho dù có cố thế nào cậu cũng không quên được kẻ đã gây ra những nỗi đau đó cho mình.
Yunho khốn khiếp!!!
…
…
…
_ Ngươi… – Hắn trợn mắt nhìn cánh cửa trước mặt mình, dám có thái độ đó với hắn, cậu thật… – Mở cửa ra!!!
_ …
Rầm rầm rầm…
_ MỞ CỬA!
Hắn nghiến răng ra lệnh, hắn hoàn toàn thừa sức đạp tung cánh cửa này ra, thế nhưng hắn lại muốn cậu phải tự ra mở cửa cho hắn vào. Có lẽ lâu không ở bên nên cậu hết sợ hắn rồi, cần phải giáo huấn lại thôi.
_ …
Bên trong phòng Jaejoong cắn răng nằm co ro trong chăn, mở ra để hắn vào hành hạ cậu ah?! Tại sao không buông tha cho cậu đi?! Cậu vẫn còn giá trị gì đối với hắn hả? Đã ném đi rồi lại muốn nhìn lại là sao?!
_ NGƯƠI CÓ MỞ KHÔNG???
_ …
Không mở không mở, Jaejoong với lấy cái gối rồi đem nhét vào miệng cắn chặt, cậu không nghe thấy gì hết, không mở cho ai hết!!!
Hắn thôi không đập nữa mà lùi lại phía sau nhìn chằm chằm vào cánh cửa (chuẩn bị đạp =.=). Rõ ràng đêm nào cũng đứng ngoài như thế này mà tự dưng đêm nay lại bị phát hiện, có ai ngờ cậu vẫn còn thức chứ. Chẳng cần con nhóc Sungyoung kia nói, hắn vẫn luôn làm theo trái tim mình, đi tìm gặp cậu, chỉ là hắn chưa bao giờ gặp mặt trực tiếp thôi. Bây giờ lại đã thế này rồi, mặt đối mặt với cậu, thậm chí còn suýt chút nữa chạm vào. Có lẽ nên dành ra vài giây xem trái tim nói gì…
“……………”
Vậy thì…
Đã đến lúc hết cứng đầu rồi…
_ Jaejoong ah, ta…
_ Chúa tể!!! Dã Vương xảy ra chuyện rồi… khu Hunter phía Đông…
_ CÁI GÌ???
~oOo~
Lạch cạch…
Bịch bịch bịch!!!
_ Ô…
Donghae mở to mắt nhìn vào người đang bị xích chặt cả tay lẫn chân đằng sau lớp song sắt. Nhóc bám hai tay vào song sắt và đưa mặt lại gần để có thể nhìn rõ hơn người đó.
_ Nhìn cái gì?! – Đột nhiên người đó trừng mắt lên nhìn lại nhóc.
_ A… hyung… hyung… – Cảm thấy có chút sợ hãi, nhưng Donghae vẫn chần chừ chưa muốn đi, nhóc còn việc quan trọng phải làm mà, không thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy được – …hyung, có nhìn thấy con mèo nào đi ngang qua đây không?!
_ Mèo?! Ah…
Junsu hơi ngạc nhiên một chút rồi hiểu ra ngay. Ra là tên nhóc này định đi tìm nó, ờ thì, kể từ ngày nó thoát khỏi lốt mèo đã hơn một tuần rồi.
_ Hyung có thấy không?! Mèo đen mắt vàng, xinh lắm!! – Donghae hào hứng tả lại Susu cưng của mình cho Junsu.
_ Khụ… không thấy! – Junsu gắt lên khi nghe Donghae bảo mình xinh.
_ Vậy sao?! – Mặt Donghae xịu xuống buồn thiu, nhóc ngồi phịch xuống, đưa tay vẽ vòng tròn trên mặt đất rồi bắt đầu kể lể – Thế mà Hae cứ tưởng Yoochun hyung giấu Susu của Hae vào đây, tại thấy hầu như hôm nào hyung ấy cũng vào đây hết… nếu Susu không ở đây thì Susu ở đâu… hic hic…
Thằng nhóc cứ thế ngồi nước mắt lã chã rơi và luôn miệng “Susu Susu” khiến Junsu cảm thấy đầu mình như muốn bốc khói đến nơi. Tại sao ngay cả khi nó ở trong lốt người cũng không thể thoát khỏi thằng nhóc này được nhỉ?!
_ Hae nhớ Susu lắm… muốn được ôm Susu… hay là Susu không thích Hae nên tự bỏ đi rồi… – Càng nói nước mắt càng rơi tợn.
_ Hừm… biết đâu nó chỉ đi chơi đâu đó thì sao…
Không hiểu sao tự dưng Junsu lại hơi chạnh lòng khi thấy bộ dạng tủi thân vì mất bạn của nhóc. Chỉ là một con mèo thôi mà, đâu cần phải khóc lóc như vậy chứ?!
_ Thật ạ, thế hyung bảo Susu có quay về với Hae nữa không?! – Đúng là trẻ con, chỉ cần nghe người lớn dỗ ngọt chút là tin liền.
_ À… cái đấy thì… chắc là có… – Junsu nhăn mặt, ấy là khi nó được giải thoát ra khỏi nơi này đã.
_ Thế thì tốt rồi… vậy Hae vẫn sẽ ngồi đợi Susu… – Khuôn mặt vốn đang tèm lem nước mắt ngay lập tức trở nên toe toét, Donghae phủi quần đứng dậy định quay đi, nhưng rồi sau đó tự dưng khựng lại – …hyung… là người xấu ah?!
_ Sao lại hỏi thế?! – Junsu nhíu mày nhìn nhóc con trước mặt.
_ Nếu không tại sao lại bị xích ở đây?!
Như kiểu tò mò vì tình trạng bây giờ của nó lắm, Donghae lại ngồi phịch xuống, nhìn nó chằm chằm và bắt đầu thắc mắc – … hình như đây là nơi để nhốt kẻ xấu mà, hyung đã làm gì à?!
_ Xìiii…
Hờ hững quay mặt đi chỗ khác, trẻ con thực sự rắc rối và nhàm chán thế này đây. Thà cứ chạm mặt với tên Yoochun kia còn sướng hơn, ít nhất cũng có thể mắng chửi xả bức xúc. Chứ trước một đứa nhóc tí tuổi thế này thì mình có mắng chửi chưa chắc nhóc đã hiểu đâu.
_ Có phải hyung lấy đồ của người khác không?! – Donghae vẫn tiếp tục thao thao – Hay là hyung bắt nạt ai đó, hay là… ơ…
Thời điểm Donghae phát ra tiếng “ơ” cũng là lúc Junsu giật mình nhìn ra phía bên ngoài, những tiếng động đang phát ra ngoài kia, nghe thật kỳ lạ…
_ Sao lại có tiếng gì ồn quá đi?! – Donghae đứng phắt dậy phụng phịu, các hyung bên ngoài kia đang cãi nhau sao?! – Hyung đợi ở đây nha, Hae đi nhanh rồi sẽ quay lại nói chuyện tiếp với hyung!!!
_ A khoan, đừng đi!!! – Junsu tự dưng buột miệng nói vậy, trong lòng mơ hồ dấy lên một cảm giác bất an.
_ Không sao không sao… – Donghae nhoẻn miệng cười – …Hae hứa sẽ quay lại nhanh thôi… hứa đấy…
Nói rồi nhóc nhanh chân mở cửa chạy ra ngoài, Junsu lòng nóng như lửa đốt nhìn theo từng bước của đôi chân nhỏ bé đó cho đến lúc khuất bóng…
…
…
…
_ YAAAA!!!
Junsu nghiến răng cố dùng hết sức để phá vỡ những sợi dây xích đang khống chế mình. Donghae chưa trở về, thằng nhóc ấy vẫn mất hút từ lúc đó đến giờ, trong khi những tiếng ồn bên ngoài lại càng ngày càng lớn. Và điều khiến Junsu bất an hơn là… nó đã nghe rõ những tiếng ồn đó…
Là tiếng gào thét… tiếng vũ khí va chạm…
Tệ nữa là… nó ngửi thấy mùi của máu…
Tanh nồng và nhiều vô kể…
Máu của Hunter…
Chỉ duy nhất máu của Hunter…
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!
ẦM ẦM…
Những tiếng động mạnh bất chợt vang lên trong khu nhà tù. Bằng sự nhạy bén của mình, Junsu dễ dàng đoán được có hai tên Hunter đang tiến vào đây, trên người bọn chúng còn dính máu, là máu của đồng bọn.
Bịch bịch bịch ~
Tiếng bước chân càng ngày càng gần, Junsu liền đứng dậy chuẩn bị chiến đấu. Cũng tốt, ít nhất cũng có cơ may thoát được ra khỏi đây.
_ Đây rồi, vẫn còn kẻ sống sót…
Đúng như dự đoán, hai tên Hunter người dính đầy máu tươi hùng hổ đứng đến trước lớp song sắt ở nơi đang giam giữ Junsu. “Roẹt” một cái, khoá cửa nhanh chóng bị phá vỡ.
_ Các ngươi… bị cái gì vậy?!
Việc Hunter nhìn thấy Vampire là giết cũng chẳng lạ gì, thế nhưng điều lạ là đôi mắt của chúng… nó đang có màu trắng dã…
_ Giết tất cả những kẻ sống sót trong khu này… – Bọn chúng vừa lao vào chém Junsu vừa gào to lên như thế.
Keng!
Lưỡi dao vung lên nhằm thẳng vào Junsu mà đâm, thấy thế nó vội giơ sợi xích sắt đang bao chặt cổ chân mình lên đỡ, nó muốn lợi dụng sức của hai kẻ đó để giải thoát nó khỏi những sợi xích. Mặc dù đang bị xích và sức mạnh thì bị tác dụng của gươm bạc khống chế, thế nhưng điều đó không có nghĩa là Junsu đã hoàn toàn trở thành một Vampire vô dụng. Nó đâu chỉ mạnh ở bá khí và khả năng bay lượn, Junsu vẫn còn có thể sử dụng sức mạnh cơ bắp trong lúc đánh nhau và tốc độ nhanh nhẹn cùng sự nhạy bén của mình mà.
Bởi vì hai tay vẫn bị xích cùng một chỗ và giơ lên cao nên chỉ có thể sử dụng chân để đánh lại. Nó vừa né người liên tục để tránh những nhát đâm hiểm độc vừa tìm cách đưa mũi dao của hai kẻ đó vào đúng cái lỗ nhỏ ở một trong hai sợi xích trên chân nó. Điều này tưởng dễ nhưng thực chất lại khá khó, nhất là khi hai tên Hunter kia cứ nhằm vào bụng và cổ Junsu mà đâm.
Bốp…
Junsu đưa chân lên đá một cái thật mạnh vào một tên khiến tên đó văng mạnh vào tường và hộc ra một ngụm máu, tên còn lại thấy vậy liền nghiến răng mà lao vào Junsu.
Con dao được đưa lên cao, tên Hunter đó muốn đâm từ trên xuống.
Vụt!
Tách…
Một trong hai sợi xích trên tay Junsu đã được mở, ấy là khi nó tung chân đạp cánh tay đang vung lên từ phía sau, khiến cho mũi dao bất ngờ chuyển hướng và nhằm thẳng vào cái lỗ nhỏ đã được Junsu căn chuẩn đang hướng ra.
_ Gràoooo… – Đôi mắt nhanh chóng đổi màu đỏ rực, phần sức mạnh được khôi phục lại ùa về căng tràn khắp cơ thể.
Kang kang!!
Lồng lên giật tung những sợi dây xích phiền phức, Junsu mắt đỏ rực nhìn vào hai Hunter trước mặt, răng nanh và móng vuốt mọc ra nhanh chóng.
_ Giết tất cả những kẻ sống sót trong khu này…
Hai Hunter kia không hề tỏ ra sợ hãi trước bá khí kinh người phát ra từ Junsu mà cứ liều mình xông lên.
Roạt ~
Hai cái xác bị xẻ làm đôi nhanh chóng rơi xuống, thậm chí cái chết đến với chúng nhanh đến nỗi chúng còn chẳng kịp kêu lên một tiếng. Lạnh lùng nhìn chiến lợi phẩm của mình, Junsu đưa móng vuốt dính đầy máu lên nếm thử, vẫn là mùi vị đặc trưng của Hunter, thế nhưng đã có chút biến đổi.
“Nhóc con kia…”
Junsu vội lao ngay ra ngoài, cảnh tượng trước mắt thật không thể tin nổi. Cả một khu rộng lớn chỉ toàn xác chết là xác chết, máu và những mảnh thi thể nằm ngổn ngang khắp nơi, xem ra khu Hunter cuối cùng cũng bị san bằng rồi. Lặng lẽ đi xem xét một lượt đống ngổn ngang này, nó nhận thấy ở đây chỉ toàn xác của Hunter. Hoàn toàn không có Vampire, thậm chí ngay cả mùi cũng không có, vậy là Vampire không phải hung thủ của vụ thảm sát này.
_ Yaaaaaa… yaaaaaaaaaa…
Tiếng gào thét thảm thiết từ xa vọng lại, Junsu nghi hoặc nhìn ra hướng ấy, sau đó thì chẳng kịp suy nghĩ thêm điều gì… chỉ có đôi chân là vô thức chạy…
_ Aaaaaa… aaaa…
Gã ngồi đó…
Máu đỏ thấm ướt toàn thân…
Cơ thể không ngừng run rẩy…
Gào thét đến khàn giọng…
Đôi mắt dại đi… và ngập nước…
Đau thương đến cực điểm…
_ Không thể nào… – Junsu lê từng bước nặng nề đến gần Yoochun, khẽ lắp bắp môi mình, nó đang nhìn thấy cái gì thế này?!
“Hyung đợi ở đây nha…”
Rõ ràng là cơ thể bé bỏng đó…
“Không sao không sao…”
Rõ ràng là khuôn mặt trẻ con đáng yêu đó…
“Hae hứa sẽ quay lại nhanh thôi…”
Tại sao lại nằm trong vòng tay gã…
“Hứa đấy…”
Bất động, với đôi mắt nhắm nghiền…
_ Aaaaaaa… – Gã vẫn như con thú bị thương, điên cuồng gào thét trong đau đớn. Đôi tay gã vẫn siết chặt lấy cơ thể bé bỏng trong lòng. Hyung sẽ truyền hơi ấm cho Hae, hyung sẽ làm Hae bớt lạnh.
_ Yoochun… – Junsu lặng lẽ qùy xuống cạnh bên gã, trái tim như bị ai đó bóp nghẹn. Vươn tay khẽ chạm vào gương mặt bầu bĩnh kia, chỉ cảm thấy lạnh ngắt, cái lạnh tê dại truyền từ đầu ngón tay lên đến khắp cơ thể – … Donghae… ngươi nuốt lời…
_ Aaaaa…
Phịch ~
Gã thở mạnh một tiếng rồi ngã vào người Junsu bất tỉnh, đôi tay trong vô thức vẫn ôm chặt lấy xác của người mà gã cực kỳ yêu thương.
_ Phải rồi… ngủ đi… – Junsu đưa tay khẽ vuốt tóc gã, thậm chí còn vòng cả tay để ôm kẻ mà mình vốn rất căm ghét. Đôi mắt màu đỏ một lần nữa nhìn vào đứa trẻ đáng yêu kia, sau đó lại nhìn khắp lượt vào những xác chết nằm rải rác xung quanh. Gã vừa mất nhóc, vừa mất đồng đội, mất đi những người thân thương nhất, có lẽ một giấc ngủ sẽ khiến gã bình tĩnh hơn.
Là kẻ nào đã gây ra chuyện này…
Nếu không phải là Vampire…?!
CHAP 22
…
Cho dù có cố thế nào cũng không thể liên lạc bằng ý nghĩ với Dã Vương như trước. Kibum nằm trên giường mà không thể chợp mắt nổi.
_ Aaa… cái đó… Min muốn ăn cái đó…
Changmin vừa khẽ rên rỉ vừa lăn qua lăn lại trên giường, và cuối cùng chỉ chịu dừng lại ngủ tiếp sau khi đã dùng cả chân lẫn tay quắp chặt vào cái xúc xích khổng lồ mà Min đang nhìn thấy (trong mơ =“=)
_ Ngươi…
“Xúc xích” Kibum nghiến răng cựa mình cố thoát khỏi sự ôm ấp của Changmin. Lúc xin người ta cho ngủ cùng thì một hai cam kết là sẽ nằm ngoan ngoãn ra một góc giường, thế mà lăn lộn một lúc lại thành ra thế này đây. Càng đẩy thì càng quặp chặt, Kibum điên tiết định giơ chân lên đạp.
_ Ngon… ngon… umh…
Changmin không chút nể nang mà rúc vào ngực Kibum hít hà, trong khi cái miệng nhỏ thì say mê nhấm nháp ngón tay cái của chính mình.
_ !!!
Suýt chút nữa đã mất bình tĩnh mà lồng lên, thế nhưng thật may là Kibum đột nhiên nhớ ra một chuyện. Nguyên nhân Bum mất liên lạc với Dã Vương… có khi nào là do cậu đã hoàn toàn trở thành Vampire rồi không? Bởi một khi đã trở thành Vampire thì mối liên hệ mật thiết giữa hai người sẽ biến mất, mà hiện giờ Kibum đã không còn có khả năng nói chuyện qua ý nghĩ với Junsu nữa rồi.
Hoàn toàn trở thành Vampire… Kibum nhíu mày với suy nghĩ đó. Nếu đã trở thành một Vampire thực sự rồi thì phải biết hút máu người, Bum sẽ không còn sợ việc đó nữa.
_ Mumh… mumm…
Kibum cúi đầu nhìn thằng nhóc đang say sưa ngủ trong lồng ngực mình, đôi môi khẽ nhếch lên. Ta đã cho ngươi ngủ chung, vậy giờ xin ngươi chút máu chắc cũng không sao chứ nhỉ? Cẩn thẩn chỉnh lại tư thế cả hai sao cho không làm Changmin thức, Kibum hít một hơi dài, sau đó từ từ tiến đến cái cổ trắng thơm bên dưới.
Khàaaa…
Răng nanh trắng muốt mọc dài ra nhanh chóng, Kibum áp sát mặt mình vào cổ Changmin, hơi thở nóng ấm cứ thế phả vào đều đều. Đầu nhọn của răng nanh chạm vào làn da mềm nhạy cảm của Changmin, ấn xuống…
_ Hơ… hơ… Á Á Á AAAAAAAAAAAAAAA…
Changmin mơ màng tỉnh dậy vì thấy vừa nhột vừa đau nơi cổ mình, đến lúc nhận thức rõ được là cái gì đang ở trên cổ mình mới hoảng hồn gào thét thật to. Thừa lúc Kibum còn đang choáng váng vì bị hét ngay vào tai như vậy, Min đẩy Bum ra rồi lấy cái chăn quấn quanh người, khẩn trương ngồi thu lu về một góc giường rồi nhìn Kibum với ánh mắt cảnh giác cực độ.
_ Hừm… vẫn chưa dám làm… chưa thể xuống tay được… – Kibum vừa khẽ lầm bầm vừa đấm nhẹ vào tai mình. Hiện giờ vẫn còn đang đầy những tiếng “ing ing” đây này.
_ Ngươi… ngươi… – Changmin mặt tái mét không ngừng lắp bắp – … Vampire các ngươi… TOÀN LŨ BIẾN THÁI…
_ Cái gì?!
Kibum nheo mắt nhìn thằng nhóc đang run bần bật trước mặt. Bị kêu là “biến thái” trong trường hợp này hình như không được đúng cho lắm… bảo là “lũ độc ác”, hay “lũ giết người” còn thích hợp chứ…?!
_ Hết tên Chúa tể gì gì đó… giờ lại đến ngươi… các ngươi… thích sàm sỡ con trai sao?!
_ Hả?! – Kibum trợn mắt hỏi lại.
_ Ta… ta còn bé… chưa đủ tuổi… xin ngươi… – Hốc mắt Changmin bắt đầu hồng lên, chẳng lẽ Min sắp bị giống như Jae hyung sao? Bị bắt quan hệ với con trai… Nhìn Jae hyung đau khổ tủi nhục như thế… huhuhu, Min thà bị cắn một nhát chết ngay còn hơn!!!
_ Phùuu…
Kibum thở một hơi thật dài, sau đó không nhanh không chậm nhích người đến gần Changmin. Changmin thấy vậy vội dịch người tránh, nhưng vì đang ở mép giường nên mới nhích mông được một ít đã lăn ra khỏi giường. Bị ngã đau nhưng với tình huống hiện tại Min cũng chẳng còn tâm trí mà xuýt xoa, chỉ biết cầm cái chăn lên che và nhìn chăm chăm vào tên kia.
_ Thứ nhất… – Kibum nằm xuống sát mép giường nhìn Changmin, chậm rãi nói – … ta không biết ngươi bao nhiêu tuổi, thế nhưng nhìn ngươi thế này là đã có thể làm được rồi…
Changmin nuốt nước bọt, từ từ lùi về phía sau.
_ Thứ hai… – Kibum vươn tay giật mạnh cái chăn trong tay Changmin ra – … ta không có hứng thú với con trai!
Chăn bị giật mất, Changmin vội bò về góc phòng ngồi co quắp tại đấy, môi mím chặt.
_ Cuối cùng… – Kibum vừa lấy chăn đắp lên người vừa quay ra nhìn Changmin nói nốt – … nếu có hứng thì chắc chắn người đó cũng không phải là ngươi…
Cứ thế Kibum chùm chăn ngủ trong khi Changmin ngồi nghệt mặt nhìn.
Im lặng ~
_ Vậy thế… ban nãy ngươi làm gì ta?
_ Zzzz…
Không có tiếng đáp lại, Changmin tủi thân ngồi vê quần tự kỷ. Sau đó đột nhiên nhớ ra cái gì đấy, Min đưa tay lên sờ cổ mình, thấy hơi đau. Giơ tay ra nhìn, là máu. Có một chút thôi nhưng cũng đủ để hiểu rồi.
_ Ngươi… muốn cắn ta sao?! – Giọng nghèn nghẹn, hoá ra không phải sàm sỡ mà muốn hút máu, tên đó muốn giết Min…
_ Zzzz…
Soạt…
Đệm giường lún xuống một chút, không mở mắt cũng biết là thằng nhóc đó đã leo lên, thậm chí còn to gan kéo chăn ra đắp chung cùng Bum nữa.
_ Ngươi không sợ sao? – Kibum vừa nhắm mắt vừa hỏi.
_ Nếu muốn hút máu… phải nói trước cho ta một tiếng… – Changmin bặm môi thì thào – … để ta còn chuẩn bị tinh thần, với lại phải để cho ta tạm biệt Jae hyung cái đã…
Nghe đến đây Kibum đột nhiên mở mắt, đầu mới khẽ xoay qua một chút đã gặp ngay gương mặt kia. Khoảng cách không xa cũng chẳng quá gần, đủ để tạo cảm giác gì đấy, nhưng cũng chỉ là thoáng qua thôi…
_ Cái thứ tình cảm đó… tuyệt vời lắm sao?
_ Tình cảm gì?
_ Giữa ngươi và Jaejoong, tình anh em… gia đình… – Đôi mày khẽ nhíu lại khi nghĩ về gia đình, Kibum nhìn về phía người đối diện, chờ đợi một câu trả lời.
_ Umh… tuyệt vời – Môi chợt nở một nụ cười vu vơ, hỏi gì mà kỳ vậy – … Jae hyung rất yêu quý ta, và ta cũng vậy… còn về gia đình á? Gia đình ta rất hạnh phúc, ấm áp… ah, tất nhiên là trước kia rồi, bây giờ cả ta lẫn Jae hyung đều bị bắt đến đây…
_ …
Nhìn Changmin xịu mặt xuống, Kibum muốn nói một câu gì đó chọc nhưng hiện chẳng còn mấy tâm trí nên lại thôi. Gia đình ấm áp? Gia đình hạnh phúc? Nghe xa xỉ quá nhỉ…
“Ummm…”
_ Dã Vương!!! – Trong đầu đột nhiên vang lên một giọng nói thật nhẹ, Kibum bật dậy hoảng hốt, là Dã Vương.
“Kib__um… sao __khó l___iên l_ạc quá…”
“D_ã V_ương…”
“Đ_ến đây… k_hu Hu___nter phía Đ_ông… ta cần______”
“A…”
Đầu cứ ong ong cả lên, mới liên lạc được một chút như vậy đã cảm thấy đau không chịu nổi. Kibum ngồi ôm đầu tĩnh tâm một chút rồi nhào ra khỏi giường bỏ mặc Changmin, không hề chậm trễ chạy đi tìm Chúa tể. Dã Vương đã gặp chuyện gì ở khu Đông sao???
~oOo~
_ Chúa tể!!! Dã Vương xảy ra chuyện rồi… khu hunter phía Đông
Cũng may Kibum đã sớm đoán được việc Chúa tể giờ này chỉ có thể đang đứng trước cửa phòng Jaejoong, vậy nên vừa thoáng thấy bóng ngài Kibum đã kêu toáng lên, mặc kệ là Chúa tể với búp bê của ngài đang có chuyện gì, sự an nguy của Dã Vương quan trọng hơn.
_ CÁI GÌ???
Hắn vốn đang định nói mấy lời khá mất mặt với Jaejoong, những lời mà ngoài con người bướng bỉnh ở trong kia ra thì không ai được phép nghe cả. Vậy mà tự dưng Kibum xuất hiện thế này, bảo sao hắn có thể nói đây?!
_ Dã Vương vừa liên lạc với thuộc hạ, ngài bảo cần chúng ta, bảo chúng ta hãy lên khu Đông…
Kibum đánh mắt thấy khuôn mặt có chút mất tự nhiên của Chúa tể thì cũng đoán được mình đang làm một chuyện rất vô duyên. Thế nhưng thời gian của Chúa tể với Jaejoong còn nhiều, muốn làm lúc nào chả được, còn chuyện của Dã Vương lại đang rất nguy cấp, không khẩn trương không được.
_ Được…
Hắn nhíu mày một chút rồi gật đầu, ý bảo là sẽ đi cùng Kibum lên trên kia. Thế nhưng hành động tiếp theo của hắn lại chính là xoay người đạp mạnh vào cánh cửa trước mặt.
RẦM!!
Cánh cửa tội nghiệp bị dính một cú đá quá hiểm nên còn chưa kịp tạm biệt với bản lề đã ngay lập tức nằm bẹp dí dưới sàn nhà. Hắn hùng hùng hổ hổ dẫm lên cánh cửa đó mà bước đến chỗ Jaejoong, lúc này vừa mới ló đầu ra khỏi chăn và đang trợn mắt nhìn.
_ Á!!
Hắn vừa tiến đến gần đã giật tung cái chăn của cậu lên, làm cho cậu chẳng còn một chỗ trú ẩn nào mà buộc phải mặt đối mặt với hắn.
_ Ngươi… ngươi vào đây làm gì…
Cậu vừa nuốt nước bọt vừa đẩy đẩy hắn ra, sau đó thì quơ quào cố với lấy cái chăn để bọc mình trở lại.
_ Kim Jaejoong! – Lần đầu tiên hắn gọi đầy đủ tên cậu. Jaejoong sững sờ nhìn hắn.
_ …
_ …
_ Umh…
Nhìn nhau chưa đến hai giây đã thấy mặt hắn áp sát vào mặt mình với tốc độ nhanh khủng khiếp, sau đó thì “bộp” một cái, cậu bị hắn đè lên người cùng với đôi môi bị khoá chặt.
…
Kibum đứng ngoài sốt ruột khủng khiếp mà không dám giục, chỉ biết vừa than thầm vừa thỉnh thoảng ngó đầu vào trong phòng nhòm nhòm. Lúc này Chúa tể đang đè vật Jaejoong ra mà hôn, ban đầu Jaejoong có đấm đấm phản kháng một chút, sau đó thì cũng buông xuôi mà ôm cổ Chúa tể đáp lại. Còn may là Chúa tể trong mọi tình huống vẫn luôn giữ được một cái đầu lạnh, sau khoảng nửa phút hôn điên cuồng thì cuối cùng hai người cũng dứt ra khỏi nhau.
_ Lúc trở về… có chuyện muốn nói với ngươi…
Nâng cằm một Jaejoong vẫn còn đang mơ mơ màng màng, hắn nhìn cậu thêm một chút rồi nói vậy. Đoạn nhanh chóng quay người hướng ra cửa, khuôn mặt lấy lại vẻ lạnh lùng ngày thường mà phăm phăm bước đi.
Jaejoong nằm trên giường tròn mắt một hồi, mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến cậu chẳng kịp có phản ứng đáng kể nào cả. Phải đến một lúc sau, khi đã chắp nối các sự kiện lại với nhau và cảm nhận rõ vị ngọt nóng ấm còn vương lại trên môi mình, con búp bê của kẻ mạnh nhất toà lâu đài này mới vùng dậy ôm lấy cái gối mà ra sức đập xuống giường, mồm liên tục kêu lên…
_ Yunho… cái tên khốn khiếp này!!! Yaaaa…
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com