Chương 38
LingLing: "Chẳng phải tôi là ác ma sao?"
Bầu không khí đang dâng trào bị một câu nói phá tan, Orm mím môi, quả nhiên không thể nói chuyện tình cảm với LingLing được nửa câu.
Nàng khẽ lầm bầm với LingLing: "Cô cũng quá thù dai rồi đấy, tôi chỉ nói có một lần, cô định nhớ dai cả đời hả?"
"Lúc trước em uống say gọi điện thoại cũng nói, còn cả cái tên em lưu trong danh bạ cho tôi nữa."
LingLing liệt kê một cách hết sức nghiêm túc.
Orm nghẹn họng, nàng từ từ nhíu chặt mày, đúng là người tàn nhẫn.
Khóe miệng LingLing hơi cong lên, nụ cười nửa miệng quen thuộc, ngón tay vừa bôi thuốc còn hơi dính, cô ấy lặng lẽ đứng dậy đi vào phòng tắm rửa tay.
Orm nhìn bóng lưng ở cửa, chậm rãi bật cười, nàng phát hiện LingLing đôi khi cũng khá buồn cười, không chỉ một lần cố ý trêu chọc mình.
LingLing rửa tay xong trở về phòng, Orm đã nằm xuống, ôm chặt chiếc gối ôm hình mặt trăng trong lòng.
Đợi LingLing cũng nằm xuống giường, Orm lười biếng trở mình, nói vọng qua chiếc gối ôm: "Tôi ở đây quen hết rồi."
LingLing nghiêng đầu nhìn nàng.
Orm ngái ngủ lẩm bẩm tiếp: "Cô đừng đuổi tôi đi."
LingLing im lặng: "Ừ."
"Ngủ thôi." Orm hài lòng mỉm cười, khóe miệng vẫn cong lên khi nhắm mắt lại.
Nếu LingLing thấy nàng phiền phức muốn đuổi nàng đi, chắc chắn nàng sẽ không nói hai lời mà rời đi ngay, nhưng nàng biết LingLing không có ý đó.
Dù LingLing luôn không lộ vẻ gì, nhưng nàng cảm nhận được, LingLing ở bên nàng là vui vẻ.
LingLing vươn tay tắt đèn, vẫn tỉnh táo như thường, cô nhìn sang bên cạnh gối trong bóng tối, có lẽ đến một ngày hết hứng thú, người ta sẽ lặng lẽ rời đi.
Một tuần trôi qua, Orm ngày càng tự nhiên trước ống kính, hiệu quả quay phim cũng ngày càng cao.
Gần đây nàng đều quay các video ngắn thuộc thể loại hướng dẫn, tính ứng dụng cao, phản hồi trên các nền tảng mạng rất tốt, lượng người theo dõi tài khoản cũng liên tục tăng lên.
Nene khuyên nàng có thể cân nhắc làm người mẫu chuyên nghiệp, tự quay video ngắn cho mình thì hơi phí tài năng.
Sau này sẽ làm công việc gì, Orm vẫn chưa nghĩ tới, chuyên ngành đại học chỉ là chọn theo hứng thú.
Nàng chưa bao giờ lên kế hoạch cho tương lai, cũng không lo lắng về những điều này, nàng luôn đi từng bước một, nghĩ ra cái gì làm cái đó, đường đi luôn có rất nhiều, đến lúc đó thấy thích con đường nào thì đi con đường đó.
Tính cách này của Orm quả thật không thể tách rời khỏi gia cảnh sung túc, từ nhỏ đến lớn, nàng muốn làm gì là bất chấp làm cho bằng được, dù có nghịch ngợm thế nào, cũng sẽ có người giúp nàng thu dọn tàn cuộc.
Nàng sinh ra đã tự do, không bị ràng buộc, có thể tùy ý làm theo ý mình, bất cứ lúc nào cũng có đường lui. Về mặt này, nàng và LingLing hoàn toàn là hai thái cực khác nhau.
Buổi sáng quay phim, Prigkhing và Ying cũng đến xem. Orm làm xong việc thì mời hai người uống trà sữa.
"Oa, hot dữ vậy luôn á?" Prigkhing vừa lướt điện thoại vừa xem video, lượt xem và lượt thích đều đáng kinh ngạc, cô nàng đưa cho Ying xem: "Ying, xinh đẹp đúng là có thể kiếm cơm được này."
Ying phân tích một cách lý trí: "Cũng chưa chắc, nếu là cậu thì không."
Prigkhing ngẩng đầu, hỏi: "Cậu có ý gì?"
Ying nói: "Cậu cứ nhìn vào ống kính là ngại ngùng căng thẳng, còn Orm thì không."
Prigkhing ngơ ngác một lúc: "A, vừa nãy cậu đang khen mình xinh hả?"
Ying: "..."
Orm đứng bên cạnh cười, chịu thua với khả năng phản ứng của Prigkhing, Prigkhing xinh xắn thanh tú, chỉ là hơi ngốc nghếch và quá yêu đương mù quáng, cho nên hai người thường lo lắng sau này Prigkhing sẽ bị lừa tiền lừa tình.
"Orm, cậu sắp thành hot girl mạng rồi, chắc kiếm được nhiều tiền lắm hả?" Prigkhing lại nói.
"Cũng tàm tạm, video hot thì chị Nene còn cho thêm hoa hồng." Orm nhìn thời gian, đã đến giờ ăn trưa: "Đi thôi, mình mời hai cậu ăn trưa, muốn ăn gì cứ gọi thoải mái."
Prigkhing cười tươi rói: "Chị em kiếm được tiền là oách liền!"
Orm tiêu tiền không xót, có bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, tiền tự kiếm được thì càng không tiếc.
Ying hỏi: "Cậu định làm bao lâu?"
"Không biết, tùy tình hình." Orm lúc đầu bỏ nhà đi nói không cần đến gia đình, chỉ là nhất thời giận dỗi, bây giờ hết giận rồi, nhưng nàng vẫn không muốn về, hiện tại như vậy cũng không tệ.
Tiền lương được trả theo ngày, số dư trong thẻ của Orm dần dần trở nên rủng rỉnh, nàng đã trả hết số tiền nợ Prigkhing, và vẫn còn dư rất nhiều.
LingLing lại không nhận tiền thuê nhà và chi phí sinh hoạt của mình, nàng dùng số tiền còn lại mua một chiếc máy chiếu nhỏ.
Phòng trọ không có ti vi, có thêm máy chiếu thì vừa hay, buổi tối còn có thể xem phim giết thời gian.
Công việc làm thêm của Orm không có quy luật như LingLing đi làm, giờ tan làm của nàng không cố định, tùy thuộc vào tiến độ quay phim, còn LingLing thì thường phải đến tối mịt mới về.
Kể từ khi đi làm về khuya, giấc ngủ buổi tối của Orm tốt hơn hẳn, cơ bản là vừa đặt lưng xuống là có thể ngủ ngay.
LingLing vẫn khó ngủ, Orm ở bên cạnh cô cũng không làm tình hình tốt hơn, đôi khi còn khiến cô lo lắng hơn --- khát vọng được ôm ấp và chạm vào càng trở nên mãnh liệt.
Khát vọng này chưa bao giờ được thỏa mãn, lâu dần, cô cũng quen với việc nhẫn nhịn, một mình chịu đựng. Tiềm thức cô né tránh việc thân mật với người khác, không muốn nảy sinh sự phụ thuộc vào bất kỳ ai...
Cùng một chiếc giường, cách một khoảng không xa không gần, hương thơm trên người Orm ấm áp khô ráo, LingLing đúng lúc khẽ nghiêng người, cô vốn luôn giỏi kiềm chế.
---
Không lâu sau, bên viện điều dưỡng gọi điện thoại tới, nói là Niran Kwong nguyện ý gặp Nichan Kwong rồi, là Niran Kwong chủ động đề nghị. Nghe nói Niran Kwong đã cân nhắc rất lâu, cuối cùng vẫn muốn gặp mặt.
LingLing nhận được điện thoại vào chiều chủ nhật, cô liên lạc với Nichan Kwong nói chuyện này.
Nichan Kwong không nén nổi kích động, nói hy vọng có thể gặp mặt ngay.
Cô vừa hay rảnh: "Vâng, vậy chiều nay con qua đó."
Orm có được một ngày nghỉ, đang đeo tai nghe chơi game, nghe loáng thoáng LingLing muốn ra ngoài, nàng tháo tai nghe: "Cô muốn đi đâu à?"
LingLing tắt máy tính xách tay: "Có chút việc."
Orm đoán: "Là bên viện điều dưỡng hả?"
LingLing gật đầu.
Lại chạm đến chuyện nhạy cảm, Orm cẩn thận hỏi: "Không sao chứ?"
LingLing: "Không sao."
Orm nắm chặt tai nghe, lại hỏi: "Có cần tôi đi cùng không?"
LingLing khẽ nói: "Không sao đâu, không cần lo lắng."
Bị từ chối khéo, Orm không hỏi thêm nữa.
LingLing thu dọn đồ đạc đơn giản rồi chuẩn bị ra ngoài.
Orm gọi với theo: "LingLing."
LingLing quay đầu lại.
Orm vẫn không yên tâm: "Có chuyện gì thì gọi điện cho tôi nhé."
LingLing khẽ dừng lại: "Ừ."
Orm mỉm cười, tuy rằng LingLing vẫn không muốn nàng đi cùng, nhưng thái độ đã không còn kiên quyết như trước nữa, mở lòng cần thời gian, nàng chờ đến ngày LingLing nguyện ý chủ động nhắc đến với nàng.
Nàng nghĩ chỉ cần mình đủ nhiệt tình, dù trong lòng LingLing có tảng băng cũng sẽ tan chảy thôi.
Cánh cửa đóng lại, Orm ở nhà một mình, nàng lơ đãng chơi hai ván game, vẫn cứ lo lắng, vết thương trên cổ LingLing trước đây, chắc là do đến viện điều dưỡng mà ra...
LingLing cùng Nichan Kwong đến viện điều dưỡng một chuyến.
Trạng thái của Niran ổn định hơn mọi ngày, hai người gặp nhau ở phòng bệnh, bà nhìn Nichan hồi lâu không nói gì, sau đó hốc mắt dần ướt nhòe.
Nichan xác nhận mình đã tìm được người mà bao năm qua vẫn luôn tìm kiếm, nghẹn ngào gọi trước: "Chị, thật sự là chị."
Niran lập tức nước mắt tuôn rơi.
Nichan Kwong mất kiểm soát cảm xúc, vừa khóc vừa nói: "Bao nhiêu năm như vậy sao chị không liên lạc với em?"
Niran cúi đầu: "Chị như thế này, không còn mặt mũi nào gặp em nữa..." Nhưng bà do dự mãi, cuối cùng vẫn không thể dứt bỏ tình thân này, nhà họ Kwong bà không còn gì vướng bận, thứ duy nhất bà còn nhớ đến chính là đứa em gái này.
Nichan Kwong nghẹn ngào: "Chị nói gì vậy, em vẫn luôn tìm chị, tìm rất lâu rồi."
Niran vừa khóc vừa cười, có thể thấy là vì quá vui mừng, bà ân cần giúp em gái lau nước mắt.
"Chị, bây giờ em đến HongKong rồi, sau này có thể ở bên cạnh chị." Nichan một hơi nói rất nhiều: "Con gái chị lớn thế này rồi, nếu không phải LingLing giống chị, hôm đó gặp mặt em còn không dám tin, những năm này chị sống có tốt không?"
Nhắc đến những chuyện này, sắc mặt Niran Kwong trầm xuống, không đáp lời. "Chúng ta đừng nói chuyện này có được không? Nói về em đi, chị muốn nghe chuyện của em."
"Vâng, chị muốn nghe gì cứ nói..."
Hai chị em xa cách hơn hai mươi năm trùng phùng, có vô vàn lời muốn nói, chuyện cũ muốn kể.
LingLing đứng bên cạnh nhìn, giống như một người ngoài cuộc thừa thãi, cô lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh.
Cô đứng ở ngoài phòng bệnh hơn một tiếng, có lẽ còn lâu hơn.
Nichan Kwong mắt đỏ hoe bước ra, hỏi cô: "LingLing, sao cháu không vào?"
LingLing bình tĩnh: "Mẹ không muốn gặp cháu."
Nichan Kwong thở dài, thương xót nói: "Bao nhiêu năm nay, cháu chăm sóc mẹ vất vả rồi, dì giờ cũng có thể giúp cháu san sẻ một chút."
LingLing: "Như vậy phiền dì quá."
"Đều là người nhà cả, nói gì chuyện phiền phức."
Nichan Kwong nói: "Dì hỏi bác sĩ rồi, nói tình trạng mẹ cháu bây giờ về nhà tĩnh dưỡng cũng được, cứ ở đây mãi cũng không phải là cách."
LingLing mệt mỏi bất lực giải thích: "Dì à, mẹ không muốn về ở với cháu, bà ấy bài xích cháu."
"Hay là, dì đón bà ấy về nhà dì ở." Nichan Kwong khẽ nói: "Vừa nãy dì có nói với bà ấy rồi, bà ấy cũng không nói không được, dì sẽ khuyên nhủ thêm."
LingLing im lặng không nói, không biết là cảm xúc
gì, tê dại lẫn chút nhói đau?
Nhưng chút nhói đau này lại nhanh chóng bị sự tê dại lấn át, như không có chuyện gì. Niran Kwong cố gắng vứt bỏ quá khứ đau khổ, mà cô lại thuộc về phần đau khổ ấy của mẹ mình...
LingLing vẫn là đơn độc
Dù sao cũng đã quen với việc cô đơn rồi.
Buổi tối, LingLing một mình rời khỏi viện điều dưỡng, chen chúc trên tàu điện ngầm trở về.
Không có gió, không khí oi bức.
Âm ỉ cả ngày, đến tối mịt, những hạt mưa to như hạt đậu cuối cùng cũng trút xuống không kiêng nể, màn mưa trong nháy mắt bao trùm cả thành phố.
Ra khỏi ga tàu điện ngầm, không ít người bị mắc kẹt vì mưa lớn, LingLing cũng vậy, màn đêm bị mưa xối xả trở nên thảm hại, cô đứng ngẩn người tại chỗ.
Máy chiếu mua trên mạng đã đến, Orm đang loay hoay lắp đặt, nàng nghe thấy tiếng mưa rào rào, nghĩ đến LingLing, không biết khi nào cô ấy mới về.
Do dự mãi, nàng gọi điện thoại cho LingLing.
Chuông reo vài tiếng thì có người bắt máy.
LingLing áp điện thoại lên tai, nghe thấy giọng nói tươi sáng quen thuộc vang lên giữa tiếng mưa: "Khi nào cô về nhà?"
Cô vốn định ở bên ngoài một mình thêm chút nữa, nghe thấy giọng Orm, cô đổi lời đáp: "Về rồi."
Orm: "Về rồi hả?"
LingLing: "Vừa ra khỏi tàu điện ngầm."
Orm nhìn ra ngoài cửa sổ thấy mưa lớn, lập tức đứng dậy: "Đợi tôi một chút, tôi đến đón cô."
LingLing hơi cúi đầu, khẽ nói: "Ừ."
Tim Orm chợt thắt lại: "Lại chịu ấm ức gì sao?"
__________________________
Cô gái nhỏ xót vợ rồi sao!?
Một tuần up 1 - 2 chương sorry các mom nhé, dạo này khá bận.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com