Chương 67
Trong đầu Orm không có câu trả lời chắc chắn, rung động và tổn thương mà LingLing mang lại đều khắc cốt ghi tâm, nàng chua xót nói: "Tôi...tôi chưa xác định được..."
LingLing lại nhẹ nhàng lau đi những vệt nước mắt trên mặt nàng, nếu như ngăn cách và tổn thương do chia ly có thể xoa dịu bằng vài câu nói, thì thế giới này đã không có nhiều nuối tiếc như vậy.
Cô ấy không thúc giục Orm trả lời, chỉ dịu giọng nói: "Ừ, không cần vội trả lời."
Tối hôm đó hai người lặng lẽ đi dạo trên phố rất lâu, nhưng lòng lại không yên, ồn ào như tiếng gió đêm thổi mạnh.
Khi về đến nơi ở thì đã khuya, LingLing nhìn vành mắt Orm, hỏi: "Trong nhà có đá lạnh không?"
Orm có chút thất thần: "Hả?"
"Chườm lạnh mắt một chút, nếu không ngày mai sẽ sưng, lên hình không đẹp."
LingLing kéo Orm về phòng mình trước, để nàng ngồi trên sofa, dùng khăn bọc đá lạnh, khẽ ra lệnh: "Nhắm mắt lại."
Orm chậm rãi khép mắt, hơi lạnh bao phủ quanh mắt, xoa dịu cảm giác nóng rát.
LingLing động tác nhẹ nhàng, ánh mắt tham lam lướt qua khuôn mặt Orm, không muốn rời mắt, không có thân phận rõ ràng mà lại thân mật gần gũi, thật dày vò, nhưng cũng chẳng biết làm sao.
Sau khi chườm lạnh xong.
LingLing hỏi: "Đỡ hơn chưa em?"
Hai người ngồi gần nhau, Orm cảm thấy mỗi khi gần LingLing, nàng rất khó giữ được bình tĩnh, đầu óc cứ nóng bừng, "Tôi về đây."
LingLing gật đầu, "Nghỉ ngơi sớm."
Công việc vẫn cứ bận rộn.
Orm nhận lời quay phim quảng cáo cho nhãn hàng Nova. Chủ đề kỷ niệm năm nay của Nova là trình diễn sức sống của phụ nữ ở các giai đoạn khác nhau, vì vậy họ đã mời người mẫu ở nhiều độ tuổi khác nhau. Khí chất của Orm rất phù hợp với chủ đề "sức sống" này, nên nàng là người đầu tiên nhận được lời mời.
Tại phim trường, Orm đã chạm mặt LingLing một lần. Cả hai đều bận rộn, ngoài việc khẽ nhìn nhau hai cái, họ không nói chuyện.
Orm tranh thủ trang điểm lại, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn. Vẻ quyết đoán, dứt khoát của LingLing ở nơi làm việc hoàn toàn phù hợp với những suy đoán trước đây của nàng về LingLing: trưởng thành, dịu dàng, kiên cường, mạnh mẽ. Người phụ nữ như vậy quả thật rất hấp dẫn, trách sao những người xung quanh cô ấy đều nhìn đến mức suýt nữa trợn tròn mắt.
LingLing trao đổi vài câu với nhân viên bên cạnh, rồi hờ hững đi vào phía trong.
Orm chạm phải ánh mắt cô ấy.
LingLing dừng bước, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt nàng, khen một câu: "Rất tuyệt"
Orm khựng lại một thoáng, sau đó cũng giả vờ lịch sự mỉm cười, "Cảm ơn Kwong tổng."
Khóe miệng LingLing ngậm ý cười, giọng nói khẽ hơn: "Tôi bận rồi, đi trước"
Sự mập mờ trong lời nói chỉ có hai người họ hiểu, Orm gật đầu, đợi LingLing xoay người rời đi, cô lại quay đầu nhìn theo bóng lưng ấy.
Giờ nghỉ trà chiều, Orm vẫn uống cà phê đen như thường lệ, ngước mắt lên thấy có người đi về phía mình, là Jelly, người phụ trách kế hoạch lần này.
Vì công việc, nàng đã tiếp xúc với Jelly khá nhiềlần, "Chào Kang tổng."
"Vất vả rồi." Jelly nói, "Lần này là hoạt động kỷ niệm, sẽ khá mệt đấy."
"Cũng ổn ạ, lúc nhiều nhất em quay mười mấy tiếng một ngày." Orm lại nhấp một ngụm cà phê.
"Giỏi thật." Jelly cũng ngồi xuống nghỉ ngơi, gọi một ly latte nóng, "Tôi rất thích phong cách của cô, sau này có cơ hội hợp tác nhiều hơn nhé."
"Nhất định rồi ạ." Orm lịch sự cười.
Ngồi im không nói chuyện cũng chán, lát sau, Orm chủ động hỏi: "Kang tổng, chị với... Kwong tổng, quen nhau lâu chưa ạ?"
Nghe Orm đột nhiên nhắc đến LingLing, Jelly im lặng nhìn nàng một cái, "Ừ, tôi làm việc với Bạc tổng nhiều năm rồi, cô ấy là người rất tốt, đặc biệt ưu tú."
Orm cười nói: "Nhìn ra mà."
Jelly hỏi: "Cô tò mò về chuyện của Kwong tổng à?"
Orm: "Có một chút."
Jelly mỉm cười, đã hợp tác hai lần, cô ấy thấy Orm rất để tâm đến LingLing, còn vừa nãy chạm mặt, ánh mắt Orm cũng khá rõ ràng, cô ấy mạnh dạn đoán, "Quan tâm như vậy, có phải cô muốn theo đuổi Kwong tổng không?"
Orm bất ngờ im lặng một lát.
Jelly lại cười, "Kwong tổng ưu tú xinh đẹp, rung động với cô ấy là chuyện bình thường thôi, người muốn theo đuổi cô ấy rất nhiều."
Orm: "..."
Jelly như tìm được người cùng cảnh ngộ, lúc rảnh rỗi trò chuyện với Orm thêm vài câu, "Nhưng mà cô ấy khó theo đuổi lắm đấy."
Orm hỏi lại: "Sao lại nói vậy ạ?"
Jelly nói: "Cô đừng thấy cô ấy trông dịu dàng, thật ra rất lạnh lùng đấy, cô ấy sẽ không để người khác tới gần, đến cơ hội theo đuổi cũng không cho."
Orm im lặng lắng nghe, trước đây một thời gian rất dài, LingLing đối với nàng cũng như vậy.
Jelly lắc đầu thở dài: "Không theo đuổi được cô ấy đâu."
Orm nghe Jelly nói chắc chắn như vậy, lại hỏi: "Sao chị biết?"
Jelly bất lực cười nói: "Bởi vì tôi từng theo đuổi rồi."
Chuyện này Orm biết, hôm đó nàng loáng thoáng nghe thấy Jelly tỏ tình với LingLing.
Jelly: "Cô ấy nói trong lòng có người không thể buông bỏ, đã nhiều năm rồi."
Người không thể buông bỏ, vẻ mặt Orm cứng đờ.
"Cô cũng bất ngờ lắm đúng không? Cô ấy tạo cảm giác lạnh nhạt, vậy mà lại có người không thể buông bỏ, tôi vốn tưởng cô ấy chỉ đang thoái thác tôi thôi, nhưng có lẽ là thật, nhiều năm như vậy tôi chưa từng thấy cô ấy hẹn hò, thậm chí đến đối tượng mập mờ cũng không có."
Orm ôm cốc cà phê, hồi lâu không nói. Nàng biết LingLing vẫn luôn không hẹn hò, nhưng nàng chưa bao giờ dám nghĩ, lại là vì mình...
Jelly nhìn phản ứng ảm đạm của Orm, nửa đùa nửa thật hỏi: "Thất vọng lắm hả?"
Orm thất thần cười cười, không nghe rõ Jelly nói gì sau đó, chỉ biết Jelly uống cà phê gần hết, đứng dậy rời đi.
Nova yêu cầu rất khắt khe về chi tiết, đặc biệt là giai đoạn quay phim ban đầu, cần người mẫu và nhiếp ảnh gia phối hợp và thử nghiệm liên tục, sau đó chọn ra những bức ảnh phù hợp nhất với chủ đề từ vô số ảnh đã chụp.
Orm làm việc đến tận tối mịt, buổi tối Mae Koy gọi điện thoại bảo nàng về nhà ăn cơm, nói bà ngoại và ông ngoại đã đến, cả nhà sum họp.
Vẫn chưa đến giờ ăn cơm, nàng ngồi trên sofa chơi điện thoại một cách thờ ơ. Prigkhing gửi tin nhắn cho Orm, hỏi han và tiện thể hỏi chuyện bát quái về tình hình giữa nàng và LingLing.
Đã mấy ngày trôi qua, câu hỏi tối hôm đó nàng vẫn chưa trả lời, LingLing cũng không thúc giục nàng, giữa hai người có chút mập mờ nhưng vẫn giữ khoảng cách.
Orm trả lời Prigkhing một câu "Không biết".
"LingLing..."
Orm ngẩng đầu, mơ hồ nghe thấy Mae Koy đang gọi điện thoại cho LingLing, về chuyện đấu giá từ thiện, quỹ "Rực Rỡ" do Mae Koy thành lập hàng năm đều tổ chức vài buổi hoạt động từ thiện.
"Ấn định vào ngày mười tháng sau, cháu có rảnh đến ủng hộ không?" Mae Koy vừa đi đi lại lại trên ban công vừa nói, "Sao lại sắp xuất ngoại nữa rồi, mới về được bao lâu? Ra là vậy... Ừm..."
Nghe thấy lời Mae Koy nói, xuất ngoại? Đầu óc Orm lập tức trống rỗng, ong ong rối loạn, LingLing lại sắp đi sao? Chẳng phải đã nói sẽ ở lại rồi sao?
Không kịp bình tĩnh, Orm trực tiếp đứng dậy khỏi sofa, vội vã rời đi, không hề do dự một giây nào.
"Ấy..." Mae Koy nhìn bóng dáng vội vàng hấp tấp ở cửa, không hiểu ra sao, sao lại vội vã ra ngoài như vậy, cơm cũng không ăn.
Xông qua màn đêm, Orm lập tức lái xe trở về, nắm chặt vô lăng, trong đầu rối bời, đoạn đường không xa, mười mấy phút là tới.
Khi tiếng chuông cửa vang lên, LingLing đang trêu mèo, cô thấy là Orm, mở cửa, Orm đứng im ở cửa, sắc mặt rất tệ, rất rất tệ.
"Tối nay không phải về nhà ăn cơm sao?" LingLing nhận thấy cảm xúc nàng không ổn, "Sao vậy?"
Orm vội vã chạy đến, hơi thở vẫn còn gấp gáp, nàng nhìn chằm chằm LingLing nhất thời không biết nói gì, sau khi vào nhà, nàng bởi vì xúc động, trực tiếp đẩy LingLing vào tường, môi cũng thuận thế tiến tới.
"Ưm." LingLing không kịp phản ứng, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống môi mình, cô khẽ gọi, "Orm..."
Orm ôm chặt eo LingLing, thừa lúc cô mở miệng nói, liền áp sát hôn càng gấp gáp hơn. Orm sợ LingLing lại đi mất, vừa gặp mặt đã vội vàng, dùng cách trực tiếp nhất để thể hiện cảm xúc.
Mọi thứ đến quá bất ngờ, tim đập điên cuồng, LingLing khẽ thở dài, cũng ôm lấy Orm, ghé môi cùng nàng hôn nhau.
Hai người quấn quýt mút mát, hơi thở ái muội quấn lấy nhau.
Cảm xúc bùng nổ cộng với nụ hôn vội vã khiến Orm choáng váng, nàng không rõ mình đã quấn lấy LingLing cưỡng hôn bao lâu, khi mở mắt ra, mắt cả hai đều mơ hồ.
LingLing vuốt ve má Orm, hơi thở hỗn loạn, son môi cũng đã nhòe đi.
Sau nụ hôn nóng bỏng không mập mờ, hai người nhìn nhau mơ hồ.
"Lại say rồi à?" LingLing hỏi, nhưng không ngửi thấy mùi rượu.
Orm khẽ nghiến răng, mắt đỏ hoe hỏi liên tiếp: "Cô lại muốn đi sao? Chẳng phải nói muốn theo đuổi tôi à? Mới theo đuổi được bao lâu?"
LingLing không biết chuyện gì, nhưng chỉ nhìn vẻ mặt Orm như vậy, lòng cô nhói đau, "Tôi có nói muốn đi đâu?"
Orm vội nói: "Chẳng phải tối nay cô nói với mẹ tôi là lại sắp xuất ngoại sao?!"
LingLing lúc này mới hiểu ra sự hiểu lầm này, cô ấy thở phào nhẹ nhõm, kiên nhẫn giải thích: "Là đi công tác, hôm nay mới quyết định, tôi còn chưa kịp nói với em."
"Đi công tác? Không phải cô muốn đi a?" Orm ngơ ngác, vừa nghe LingLing nói xuất ngoại, nàng một mực cho rằng LingLing lại muốn đi, hoàn toàn không nghĩ kỹ, cứ thế xông tới. Bình tĩnh lại, nàng mới nhận ra mình đã quá nhạy cảm và bốc đồng.
"Sao tôi lại đi được? Đã hứa với em là sẽ ở lại rồi mà." LingLing dùng đầu ngón tay lau nhẹ vết son môi trên khóe miệng nàng, khẽ nói.
Orm nghẹn lời, giờ phút này nàng đã nhận thức rõ ràng, dù thế nào đi nữa, cũng sẽ không để LingLing rời đi nữa, cuộc chia ly bảy năm trước nàng không muốn xảy ra lần thứ hai.
LingLing ôm người trong lòng, nhẹ nhàng an ủi, tim nhói đau, cô dường như nhìn thấy Orm của bảy năm trước, cũng vội vã tìm đến cô như vậy. Nhưng lúc đó cô đã trốn tránh, một mình Orm không tìm được gì, chỉ có thể gào khóc nức nở trong điện thoại.
"Sau này tôi sẽ luôn ở bên cạnh em."
Cảm xúc vỡ òa trào ra, Orm không còn gắng gượng được nữa, giơ tay ôm chặt LingLing, lặng lẽ siết chặt cái ôm, mang theo luyến tiếc.
LingLing cuối cùng cũng cảm nhận được sự vững chãi mà cái ôm mang lại, lan tỏa khắp cơ thể, ấm áp đến muốn khóc. Hai người ôm nhau rất lâu, cô mới hỏi Orm: "Nghĩ kỹ câu trả lời chưa, vẫn còn muốn chứ?"
"Không muốn..." Orm chậm rãi nói, giọng điệu nghiêm túc, "Trừ khi người đó là LingLing Kwong."
Những năm này, nàng ghét LingLing, hận LingLing, nhưng dù có bao nhiêu cảm xúc đi nữa, nàng vẫn thích LingLing, vẫn sợ LingLing rời xa mình. Orm tự nhận mình là người hay để bụng, nhưng LingLing thì khác, LingLing mãi mãi là người được nàng đối xử đặc biệt.
Nước mắt LingLing lưng tròng, nghiêng đầu hôn lên khóe môi Orm.
Một nụ hôn dịu dàng hết mực, tim Orm run lên, nànf vẫn canh cánh trong lòng, cọ nhẹ chóp mũi hỏi LingLing: "Hôm đó cô nói có người mình thích, cô thích ai?"
Nàng muốn nghe chính miệng LingLing nói ra, nếu không, nàng sẽ cảm thấy không thật.
"Là thích em." LingLing mắt đỏ hoe, nói với nàng" Vẫn luôn luôn thích Orm Kornnaphat"
___________________________
Hai người cứ thế mà hạnh phúc thôi nha.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com