Chương 81
Tết Nguyên Đán Orm bận rộn, bạn bè họ hàng muốn gặp nhiều, nàng vốn không thích cái náo nhiệt này, ít nhiều cũng bị người lớn cằn nhằn lải nhải, khiến đầu óc muốn nổ tung.
Vừa qua Tết xong nàng đã ngồi không yên, vốn định đi tìm LingLing, nhưng nghĩ LingLing khó khăn lắm mới được đoàn tụ với gia đình, chưa được mấy ngày nàng đã dẫn người đi cũng không hay.
Tết Nguyên Đán của LingLing trôi qua yên tĩnh và đơn giản hơn nhiều, không có họ hàng qua lại, cô tự lái xe đưa Niran Kwong và Nichan Kwong đi các khu du lịch quanh HongKong, phơi nắng, dạo chơi khắp nơi.
Buổi tối nhận được cuộc gọi video của Orm, LingLing vẫn còn ở khu nghỉ dưỡng ngoại ô HongKong, vừa tắm xong bước ra khỏi phòng tắm.
Orm chán chường nằm sấp trên giường, "Chơi vui không chị?"
"Vui." LingLing vuốt lại mái tóc dài vừa sấy khô còn rối.
Orm nhìn chằm chằm vào màn hình, không khỏi lẩm bẩm, "Biết thế em đi cùng rồi."
LingLing thấy nàng không có hứng thú gì, "Ở nhà chán à?"
Orm hừ một tiếng "ừm".
"Chiều mai tôi về." LingLing lại nói, "Qua nhà em một chuyến, chúc Tết dì."
Nghĩ đến ngày mai hai người cuối cùng cũng có thể gặp nhau, Orm vui vẻ thể hiện rõ trên mặt, nàng đắc ý, "Nhanh như vậy đã về, nóng lòng muốn gặp bạn gái hả?"
LingLing thẳng thắn gật đầu, "Nhớ đồ tinh quái rồi."
Orm cắn môi cười, nói lời nhớ nhung một cách cẩn thận tỉ mỉ, đặc biệt khơi gợi khiến con tim rung rinh.
Trước đây LingLing quả thật không giỏi biểu đạt tình cảm trực tiếp, nhưng bây giờ cô muốn làm tốt hơn, Orm xứng đáng được yêu thương nồng nhiệt.
Bản thân cô cũng tận hưởng sự thay đổi này, yêu và được yêu đều rất hạnh phúc.
Ngày hôm sau LingLing về đến nội thành, buổi chiều mang theo quà đến thăm Mae Koy, người mở cửa cho cô là Orm.
Hai người đứng ở cửa cười nhìn nhau mấy giây, không nói gì.
Orm kéo tay LingLing dắt vào nhà, Mae Koy đứng một bên, hai người ngay ngắn nghiêm chỉnh, y như chị em gặp nhau vậy.
LingLing trước tiên đưa quà cho Mae Koy, "Dì ơi, chúc mừng năm mới ạ"
"Chúc mừng năm mới." Mae Koy cười nói, rồi lại liếc nhìn Orm.
Orm bất lực, đã chúc mừng năm mới rồi, nhưng nàng vẫn làm ra vẻ gọi LingLing, "Chị, chúc mừng năm mới."
Trước đây gọi LingLing là "chị", nàng chỉ cảm thấy uất ức cay đắng, bây giờ gọi chỉ còn lại sự mập mờ ám chỉ.
LingLing cũng dịu giọng nói: "Chúc mừng năm mới."
"Tay lạnh quá, em ủ ấm cho chị." Orm khẽ nói, thừa cơ giúp cô sưởi ấm tay.
Mae Koy ngược lại không nhận ra có gì không đúng, chỉ cảm thấy hai đứa tình cảm tốt, dù sao trước đây Orm cũng thích quấn lấy LingLing, "LingLing, ngồi trước đi cháu, sắp được ăn cơm rồi."
"Vâng ạ."
Trên bàn ăn, Mae Koy nói chuyện nhà với LingLing, biết tình trạng của Niran Kwong đã tốt hơn, bà cũng mừng cho LingLing.
"LingLing." Mae Koy đột nhiên đổi chủ đề, "Cháu đã gặp bạn trai của Orm chưa?"
Orm: "..."
LingLing liếc nhìn Orm, giữ vững vẻ bình tĩnh đối phó với mọi tình huống thường ngày, chuyện hai người ở bên nhau chắc chắn không thể nói ra một cách không chuẩn bị như vậy, cô khẽ lắc đầu.
"Cháu cũng chưa gặp?" Mae Koy không moi được thông tin gì, có chút thất vọng, "Con bé yêu đương rồi, bảo cho xem ảnh cũng không chịu, thần thần bí bí."
Orm cũng lén liếc nhìn LingLing một cái, cô hàm hồ trả lời Mae Koy: "Đợi khi nào thích hợp, con sẽ dẫn người ta về gặp mẹ."
Mae Koy: "Được, người như thế nào cũng nói cho mẹ biết nhé."
Orm: "Dù sao cũng rất ưu tú ạ."
Mae Koy cười: "Rốt cuộc ưu tú đến mức nào mà làm con mê mệt vậy?"
Orm không nói thêm, "Đến lúc gặp mẹ sẽ biết."
Mae Koy: "Vậy khi nào mới cho mẹ gặp mặt đây?"
Orm nghẹn lời, đã gặp không biết bao nhiêu lần rồi, bây giờ đang ở ngay trước mắt, nàng ấp úng: "...Sắp rồi ạ."
Chuyển sang chủ đề này, Mae Koy thuận lý thành chương cũng quan tâm đến tình hình của LingLing, "LingLing cháu thì sao, sự nghiệp bây giờ cũng ổn định rồi, có người phù hợp thì cứ thử xem, có cần dì giới thiệu cho không?"
Orm vừa nghe thấy liền ngẩng đầu lên, vừa chuẩn bị nói gì đó, thì nghe thấy LingLing nói trước "Không cần đâu ạ."
Mae Koy: "Vẫn không muốn yêu đương sao?"
Lúc này Orm lạnh lùng chen ngang một câu, "Chị ấy yêu rồi, ngày nào cũng khoe ân ái."
Mae Koy thật sự bất ngờ, nhìn sang LingLing, "Thật hả cháu?"
LingLing thuận theo lời Orm thừa nhận, "Vâng ạ."
Mae Koy: "Hai đứa cũng thật là, cùng nhau không yêu, lại còn cùng nhau thoát ế."
*ad chen ngang: có đâu mae ơi hai cổ yêu nhau á mae, bởi vậy sao yêu người khác được
Hai người đồng thời im lặng một giây.
Ăn tối xong, LingLing cùng Mae Koy trò chuyện.
Hai người đều là cuồng công việc, nói chuyện làm ăn Orm hoàn toàn không hiểu, tựa như người thừa, nàng ngồi trên ghế sofa đơn bên cạnh, ăn trái cây chơi game.
Chuyện công việc, chuyện gia đình, có rất nhiều điều để nói.
LingLing rất ít khi nhắc đến chuyện riêng tư với người khác, nhưng lại trò chuyện khá nhiều với Mae Koy, Orm sớm đã phát hiện ra điều này, LingLing coi trọng Mae Koy, nàng cũng có thể hiểu được, dù sao sự giúp đỡ mà Mae Koy dành cho năm xưa đã thay đổi cuộc đời LingLing.
Orm không khỏi nghĩ, nếu Mae Koy biết mối quan hệ của họ, phản đối họ ở bên nhau, liệu LingLing có vì yêu cầu của Mae Koy mà "thỏa hiệp" không?
Nàng lại cảm thấy mình nghĩ nhiều rồi, LingLing là người có kế hoạch như vậy, đã chủ động theo đuổi lại mình, vậy chứng tỏ đã chuẩn bị sẵn sàng.
Trong lúc trò chuyện với Mae Koy, LingLing nhận thấy Orm ngơ ngẩn, "Không thoải mái hả em?"
Orm hoàn hồn nhìn cô, còn biết quan tâm mình cơ đấy? Orm thuận miệng nói với LingLing: "Tối nay chị đừng về."
Mae Koy cũng nói: "Uống rượu rồi cũng không tiện lái xe, cứ ở lại đi cháu, nhà có phòng trống."
"Ngủ phòng con cũng được mà." Orm nói.
"Đâu phải không có phòng trống, việc gì phải chen chúc với con." Mae Koy nói.
"Chị ấy không ngại đâu." Orm ra vẻ trang trọng nói, "Đúng không chị?"
LingLing nói với Mae Koy: "Cháu ở cùng Orm là được rồi ạ, không cần phiền phức quá đâu."
Nghe LingLing đồng ý ở lại, khóe miệng Orm khẽ cong lên cười, nàng lấy cớ mình quá mệt không thoải mái, về phòng trước.
LingLing không yên tâm về Orm, không trò chuyện với Mae Koy quá khuya, cũng đi về phòng ngủ phía bên trái.
Orm đang lật xem album ảnh trong phòng ngủ, mấy hôm trước dọn dẹp nhà cửa tiện tay lấy ra, nghe thấy tiếng gõ cửa, nàng đứng dậy đi mở, thấy LingLing ở cửa, biết là ý đồ nhỏ của mình đã thành công.
LingLing quan tâm hỏi: "Không thoải mái ở đâu hả em?"
Orm kéo LingLing vào phòng trước, cố ý khóa trái cửa lại, "Chỉ là hơi mệt thôi."
LingLing cười, thấy album ảnh bên cạnh sofa, cô thích thú xem, bên trong phần lớn là ảnh thời trung học của Orm, được sưu tập theo thứ tự thời gian.
Orm kéo cô ngồi sát lại trên sofa cùng xem.
Lật đến một tấm ảnh chụp lúc học thêm hồi cấp ba, ánh mắt hai người không hẹn mà cùng dừng lại rất lâu.
Đó là kỳ nghỉ đông năm lớp 12, LingLing ngồi bên bàn dạy nàng làm bài tập, tấm ảnh là do Mae Koy chụp trộm, vừa hay giữ lại làm kỷ niệm.
Vừa nhìn thấy tấm ảnh này, Orm liền nhớ lại cảnh mình bị LingLing "tra tấn" khổ sở thế nào, rõ mồn một.
Ký ức của LingLing cũng trở về ngày xưa, Orm vẫn còn nét non nớt.
Orm nghiêng đầu, "Hồi đó chị bắt nạt em không ít."
LingLing: "Học thêm gọi là bắt nạt sao?"
Giọng điệu quen thuộc này, Orm trong khoảnh khắc có chút bàng hoàng, như trở về những tháng năm thanh xuân tươi đẹp, từ lúc ban đầu ghét LingLing, đến sau này tốn bao tâm tư muốn gặp LingLing...
Nhìn nhau một lát, nàng nhịn không được áp sát, hôn nhẹ lên môi LingLing, trong nụ hôn mang theo sự rung động tuổi trẻ thuở nào, muộn màng thỏa mãn.
Ấm nóng mềm mại phủ lên cánh môi, LingLing rũ mắt, trong tầm mắt đều là rung động con tim.
Trong căn phòng không ai làm phiền, không kìm lòng được khẽ hôn nhau, sự mập mờ mà hai người giấu cả đêm lúc này mới bộc lộ.
Orm hôn như chuồn chuồn lướt nước, hồi đó LingLing "bắt nạt" nàng , bây giờ nàng có thể đổi cách "bắt nạt" LingLing, cảm giác khá kỳ lạ, nghĩ đến đây, Orm áp môi hôn mạnh hơn, ngón tay chạm đến eo LingLing.
Ánh mắt LingLing nhắc nhở.
Orm khẽ nói: "Em khóa cửa rồi."
Hôn nhẹ khơi gợi thêm nhiều ngứa ngáy trong lòng, chốc lát, Orm dứt khoát đứng dậy ngồi lên đùi LingLing, đổi tư thế thoải mái hơn, nàng luôn cúi đầu hôn nhẹ đôi môi đỏ của LingLing.
LingLing khẽ ngửa đầu, đỡ lấy lưng Orm, mấp máy môi đáp lại, môi rất nhanh đã bị hôn đến ướt nóng.
Orm có thừa nhiệt tình quấn quýt, thỉnh thoảng mở mắt, thích nhìn vẻ mặt LingLing mê đắm khi hôn. Nàng vuốt ve cơ thể LingLing, lưỡi mềm không ngừng trêu chọc.
LingLing ôm chặt Orm vào lòng, môi lưỡi dần chủ động.
"Ưm~~" Orm hôn đến tim đập mất kiểm soát, trong căn phòng từng quen thuộc mà ghét bỏ, ký ức và hiện thực đan xen, nàng nhớ đến những năm tháng LingLing thề thốt nói, chỉ có thể coi mình là em gái, nhưng bây giờ thì sao?
Giữa những nụ hôn sâu, Orm khẽ thở dốc, mặt đỏ bừng nhìn LingLing cười, "Chị hôn em gái như vậy có thích hợp không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com