1
"Dậy mau!" Tiếng thì thầm bên tai cùng cái chọc bụng đau điếng của Yohan khiến Wooseok giật bắn. Phải nhẫn nhịn lắm cậu mới không cho tên chết dẫm kia một trận tơi bời, nhưng Wooseok vẫn không kìm được mà ném cho cậu ta một ánh nhìn sắc lẹm như dao găm. Nhưng đen đủi thay, Kim Yohan hai mắt vẫn "một lòng một dạ" hướng về tấm bảng.
Đúng vậy, cậu đang ở trong lớp học.
Wooseok thầm chửi rủa bản thân vì đêm qua lỡ thức khuya chơi điện tử. Nhưng biết sao được, ai bảo trận đó thú vị quá làm chi, mà mấy tuần vừa rồi cậu còn phải cày bài ôn thi rồi làm dự án của trường căng thẳng muốn chết, nên Wooseok thà ngủ gật trong lớp còn hơn bỏ game.
Nhưng giờ thì cậu hối hận rồi, mi mắt nặng triu trĩu chỉ trực chờ khép lại, khuỷu tay để lên mặt bàn, ống tay áo phủ kín bàn tay mới mềm mại làm sao, cậu có thể thoải mái chống cằm mà không cảm thấy khó chịu. Wooseok chăm chú nghe lời giáo sư giảng, đầu ngẩng cao, cố giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng.
"Wooseok đã hiểu bài chưa?" Một giọng nói nọ kéo cậu trở về thực tại, nhưng lần này không phải là Yohan, mà là vị giáo sư đang đứng trên bục giảng, nhìn cậu chăm chăm. Wooseok ngồi thẳng dậy, hai mắt mở to và chỉnh lại chiếc kính về đúng vị trí vốn có của nó. Từ trong khoé mắt, cậu nhìn ra vẻ hoảng loạn của Yohan nhưng vẫn giữ nguyên ánh mắt nơi giáo sư.
Cậu lắc đầu nhưng tất nhiên chỉ nhiêu đó thôi vẫn chưa đủ, Wooseok tiếp lời, "Vừa nãy em không tập trung nên chưa hiểu ạ, xin lỗi giáo sư," Wooseok không bỏ lỡ nỗi tức giận trên khuôn mặt của vị giáo sư nọ. Ngay khi anh quay lưng lại, tiếp tục viết bài và giải thích các từ khoá thì Yohan quay sang thầm thì với cậu.
"Mày thừa biết giáo sư Jinhyuk không thích những người không tập trung trong giờ mà, mày liều quá đấy," Wooseok thở dài thườn thượt trước khi chậm chạp gật đầu. Sau đó, cậu cũng không thể đánh bại cơn buồn ngủ và say giấc nồng cho đến cuối giờ, trong lòng thầm tạ ơn những bạn ngồi trên vì đã bảo vệ cậu khỏi ông thầy giáo khó tính. Wooseok nhanh nhanh chóng chóng thu dọn sách vở - hôm nay cậu vẫn chưa ghi chép gì nên phải mượn tạm vở Yohan chép bài bù hoặc Junho vì chữ của nó nắn nót hơn tên Yohan kia nhiều - nhưng chưa kịp bước chân ra khỏi lớp để trở về căn hộ nơi cậu ở cùng Byungchan, hay chính xác hơn là chiếc giường yêu dấu, giáo sư Jinhyuk gọi cậu lại.
Yohan vỗ vai và bật ngón cái, chúc cậu may mắn rồi cùng Junho cáo lui, nói rằng sẽ đợi cậu ở cửa lớp rồi về cùng nhau, hai người đó ở ngay dưới nhà cậu.
-
"Mày vẫn còn sống này!" Yohan reo hò sung sướng, chẳng màng đến việc ông thầy giáo có thể nghe thấy. Junho đánh cho Yohan một cái rõ mạnh, nhắc nhở cậu ta giữ trật tự. Wooseok đảo mắt trước khi ra hiệu cho hai người đi theo mình.
"Ê, ổng nói gì đấy?"
"Thì đại loại kiểu 'em cần chú ý hơn trong giờ của tôi', với cả bố trí lịch dành ra một buổi để giảng lại bài cho tao," Wooseok nhàn nhạt giải thích, chẳng thèm nhìn họ lấy một lần, tâm trí cậu hiện tại chỉ có mỗi bóng hình ngôi nhà thân thương mà thôi. Junho bình luận rằng giáo sư Jinhyuk thật tốt bụng và cả Wooseok lẫn Yohan đều gật đầu tán thành.
"Đây cũng đâu phải lần đầu tiên ổng dạy kèm cho mày đâu, nếu tao mà là giáo sư chắc tao cũng bó tay luôn," Yohan hờ hững lên tiếng và Wooseok cũng hờ hững dừng lại, quay sang đấm cho cậu ta một phát không hề nhẹ vào ngay giữa bắp tay. Junho bật cười khúc khích trong khi Yohan ôm tay rên rỉ.
Wooseok đã được giáo sư Jinhyuk dạy kèm 7749 buổi nhưng cậu không phải người duy nhất được hưởng đặc quyền đó vì cả Junho lẫn Yohan đều đã học thử và kết quả cũng không đến nỗi tệ, mặc dù môn của giáo sư Lee là bộ môn khó nhất trong học kì đó.
Byungchan đang lục lọi tìm kiếm đồ ăn ở trong bếp, vừa nghe thấy tiếng cửa mở liền cất tiếng chào cậu. Wooseok cũng lịch sự chào lại, cẩn thận cởi giày rồi đi thẳng về phòng. Byungchan chưa kịp nói xong - anh ta định hỏi cậu muốn ăn gì tối nay - thì cậu đã đóng sầm cửa rồi nằm phịch xuống giường, lười biếng cởi quần jeans, trùm chăn kín mít rồi chìm vào giấc ngủ.
-
Cái bụng cứ réo liên hồi khiến Wooseok buộc phải tỉnh dậy. Hôm qua thì bỏ bữa tối, sáng thì ăn qua loa nên chẳng trách tại sao cậu đói. Wooseok mặc quần vào rồi rời khỏi phòng ngủ của mình, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt cậu là Hyunbin cùng Byungchan đang xem chương trình gì đó trên TV. Hyunbin cất tiếng chào cậu với một nụ cười tươi tắn và bảo rằng mình đã mua đồ ăn trên đường đến đây theo yêu cầu của Byungchan và Wooseok chỉ muốn lao đến hôn lấy hôn để cho thoả nỗi lòng nhưng cậu dặn bản thân phải kiềm chế lại và đi theo tiếng gọi của dạ dày.
Một tiếng sau Wooseok quay trở lại sau khi đánh chén no nê và rút lui đi tắm sau đó không lâu trước khi mệt mỏi nằm bẹp dí trên giường. Sáng hôm sau, cậu là người đầu tiên thức dậy, cảm thấy sảng khoái hơn hẳn và nấu bữa sáng cho cả hai người. Món ăn được phục vụ hôm nay là trứng cuộn nát bung bét cùng mấy loại rau củ còn lại trong tủ lạnh mà cậu cũng không biết tên. Một lát sau Byungchan cũng dậy, đầu tóc rối bời, khuôn mặt còn rõ vẻ ngái ngủ.
Hai người không ai bảo ai, yên lặng thưởng thức bữa sáng, Wooseok ăn xong trước và chuẩn bị đứng dậy hướng về phía nhà vệ sinh thì Byungchan lên tiếng hỏi hôm nay cậu có thể về sớm được không vì họ cần đi mua một ít đồ dùng lặt vặt, điều mà Wooseok nhận ra từ lúc chuẩn bị bữa sáng, lý do trực tiếp khiến Byungchan phải nhờ Hyunbin mua hộ đồ ăn.
"Hôm nay tao có buổi học thêm với giáo sư Jinhyuk nên không đi với mày được rồi, xin lỗi nhé," Byungchan bĩu môi nhưng cuối cùng cũng gật đầu và chúc cậu may mắn. Wooseok nói lời cảm ơn với một nụ cười nhẹ nhàng, dọn dẹp bát đĩa rồi rời khỏi nhà.
-
Tiết học cuối cùng trong ngày đã kết thúc, cậu thu dọn sách vở, tạm biệt Sejin, Sihoon và các bạn học trước khi sải bước đến phòng làm việc của giáo sư Jinhyuk. Toà nhà nơi phòng của giáo sư toạ lạc vắng tanh không một bóng người, hoạ chăng chỉ còn lại một vài giáo viên ở lại tăng ca đang ăn vội cốc mì hay nhâm nhi tách cà phê để tiếp tục công việc của mình.
Wooseok e dè gõ cửa, kiên nhẫn chờ đợi anh mời mình vào trong. Vị giáo sư đáng kính của cậu đang làm việc, những ngón tay lướt như bay trên bàn phím, tiếng lạch cạch vang vọng khắp không gian.
"Wooseok, em ngồi xuống đi. Đợi một lát, tôi xong ngay đây," Jinhyuk chỉ tay về phía hai chiếc ghế đối diện với bàn làm việc được sắp xếp gọn gàng đâu ra đấy. Wooseok ngoan ngoãn gật đầu dẫu biết rằng Jinhyuk không nhìn thấy và làm theo lời anh nói, để cặp xuống ghế bên cạnh. Cậu lấy điện thoại ra, mở Instagram và dạo quanh một lượt trong khi chờ đợi. Cậu vừa bấm nút đăng dòng bình luận dưới tấm ảnh Byungchan môi trề dài thật dài với chú thích là những emoji hình đồ ăn thì đúng lúc đó Jinhyuk đã giải quyết xong công việc và hướng tầm mắt về cậu. "Xin lỗi vì đã khiến em phải chờ lâu," anh xin lỗi, một nụ cười tươi nở trên môi khiến biết bao cô nàng gào thét điên cuồng - tất nhiên là Wooseok biết rồi, vì hôm nào cậu chẳng nghe thấy cơ chứ, không muốn cũng không được - và Wooseok lắc đầu, dù sao đó cũng không phải là vấn đề gì quá to tát.
Jinhyuk đứng dậy và rời khỏi bàn làm việc, Wooseok nhanh tay tắt điện thoại và cất đi trước khi anh kịp phát hiện ra cậu đang sử dụng nó - một hành động khiến Jinhyuk khó chịu không kém. Anh đóng rèm cửa lại, vì ánh đèn từ bên ngoài chiếu thẳng về nơi Wooseok đang ngồi.
"Về chuyện ngày hôm qua, tôi rất thất vọng về em đấy, Wooseok," Jinhyuk bắt đầu, trên khuôn mặt điển trai giờ đã xuất hiện một cái nhíu mày. Wooseok tủi thẹn cúi gằm mặt. "Ngủ trong giờ của tôi ư? Không tốt cho em một chút nào cả, em hiểu chứ?" Wooseok gục gặc đầu, cậu nghe tiếng bước chân của Jinhyuk ngày một tiến gần hơn nhưng cậu không dám ngẩng đầu lên để chứng thực, mắt dán chặt vào đôi bàn tay trắng muốt nổi bật trên nền đen của quần jean cậu đang mặc và chiếc áo mang sắc xanh hoàng gia.
Rồi những ngón tay thon dài của Jinhyuk chầm chậm nâng cằm cậu lên, ngón tay cái đặt lên môi dưới của Wooseok để cậu thôi không cắn nữa. Khoảng cách giữa cả hai càng ngày càng rút ngắn, tim Wooseok đập càng nhanh. Vẻ thánh thiện sâu thẳm trong đôi mắt Jinhyuk nay đã biến mất, thay vào đó là nét âm u, khiến Wooseok không thể ngăn mình vịn chặt lấy tay ghế, hơi thở như ngưng đọng, mắt nhắm chặt.
"Wooseok, em có phải là một đứa trẻ hư không?" Jinhyuk thì thầm vào tai Wooseok bằng giọng trầm khàn, làm cậu không kìm được mà ớn lạnh sống lưng, "Mấy đứa trẻ hư đốn sẽ không có thưởng đâu" Móng tay của Wooseok đâm sâu vào vùng da mềm mại nơi lòng bàn tay để ngăn mình không bốc đồng mà gạt phắt anh qua một bên, "Nhưng Wooseok là một đứa trẻ ngoan ngoãn, đúng không nào?" Jinhyuk buông cằm cậu ra và Wooseok không tốn một giây mà gật đầu lia lịa, đôi mắt chơm chớp nhìn vị giáo sư trước mặt mình. Anh cúi xuống, trực tiếp mặt đối mặt với cậu, "Nói đi Wooseok, dùng miệng của em đi," Wooseok cố gắng chôn chặt tiếng rên rỉ trước sự nghiêm khắc của Jinhyuk.
"Em là một đứa trẻ ngoan," cậu lí nhí, nhưng đủ to để Jinhyuk nghe thấy. Mặt cậu bỗng nóng bừng, Wooseok đỏ mặt rồi, nhưng cậu chẳng có thì giờ để quan tâm đến mấy chuyện đó khi Jinhyuk dùng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống để nhìn cậu.
Jinhyuk đặt hai tay lên má Wooseok, lần này cậu không còn phản kháng mà thuận theo hành động của anh. Jinhyuk mỉm cười đầy hài lòng và một lần nữa ghé sát khuôn mặt cậu, hơi thở ấm nóng phả vào làn môi căng mọng của Wooseok. Ngay khi chuẩn bị đặt một nụ hôn lên đó, anh nói, "Em phải chứng minh cho tôi thấy Wooseok là một đứa trẻ ngoan," anh quay phắt đi, để lại một Wooseok chưng hửng, ngồi xụi lơ trên ghế.
Wooseok quan sát Jinhyuk hướng về phía cánh cửa ra vào và cẩn thận khoá lại trước khi quay về khu vực bàn làm việc. Anh khoanh tay trước ngực và nhướng mày nhìn cậu với một nụ cười đầy gian tà mà Wooseok đảm bảo rằng mấy nàng bánh bèo kia nếu thấy được lại chết ngất cho xem, và bản thân cậu đây cũng chuẩn bị tan chảy đến nơi rồi nên cậu nào dám phê phán người khác cơ chứ. Jinhyuk vẫy tay, ra hiệu cho cậu đến gần mình.
Wooseok đứng dậy, thầm mong giáo sư không nhìn thấy hai đầu gối run rẩy như có thể khuỵ xuống bất cứ lúc nào của mình. Jinhyuk để tay lên hông cậu một cách tự nhiên như thể Wooseok chỉ là một con búp bê vô tri vô giác rồi nhấc bổng cậu lên, đặt xuống bàn, vội vã tách chân cậu ra. Đôi tay Wooseok lập tức choàng quanh bờ vai vững chãi của Jinhyuk, những ngón tay bám chặt lưng trần của giáo sư.
Một lần nữa Wooseok lại bị lừa, hai đôi môi không chạm nhau, thay vào đó, Jinhyuk rải lên cổ cậu những nụ hôn, tiếng rên rỉ thất vọng xen lẫn với thoả mãn bật khỏi chiếc miệng nhỏ xinh khi Jinhyuk cắn mạnh vào nơi mà anh biết sẽ khiến cậu phát điên.
Giờ thì cậu phải đi mượn vở của Cha Junho để chép bù bài rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com