Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

11.5

“Ừ thì anh ta…”
Ừ, anh ta lại làm cậu buồn nữa rồi.
Lạ thật đấy.
Một người tệ với cậu đến vậy…
mà cậu vẫn kiên trì giữ như báu vật.
Còn tớ
người ở cạnh cậu mỗi lúc cậu tệ nhất
thì lại được xếp vào dạng… “cũng được”.

Sao cậu không buông anh ta đi nhỉ?
À thôi, hỏi câu đó làm gì.
Nếu cậu buông được thì tớ đã không phải ngồi đây nhìn cậu sụt sịt như con mèo ướt mưa thế này.

Mà cũng phải cảm ơn anh ta chứ.
Nhờ anh ta tệ…
nên tớ mới có cơ hội tốt như vậy.
Ngồi cạnh cậu,
lau nước mắt cho cậu,
nghe cậu kể về anh ta như thể đó là cả thế giới.
Ừ, “may mắn” thật.

Cậu khóc xấu lắm biết không?
Sụt sịt, mắt đỏ hoe,
trông vừa buồn cười vừa đáng thương.
Mà đáng thương nhất chắc vẫn là tớ.
Ngồi đây nghe cậu gọi tên người khác
trong khi người bên cạnh cậu… lại là tớ.

Những lúc cậu bệnh ấy…
cậu có nhớ không?
Sốt đến lú luôn,
vẫn ôm điện thoại gọi cho anh ta.
Xin anh ta ở lại.
Xin một người không thèm quan tâm cậu.

Trong khi tớ…
ờ, tớ chỉ ở đó thôi.
Đưa thuốc, đo nhiệt độ,
ngồi canh cậu cả đêm.
Nghe cũng giống người yêu nhỉ?
À không, nhầm rồi.
Tớ đâu có cái danh đó.

Tớ ghét lắm.
Ghét anh ta thì khỏi nói.
Nhưng ghét cậu hơn.
Đồ ngốc.

Sao cậu lại có thể yêu một người tệ như vậy chứ?
Hay là…
cậu thích bị làm tổn thương?
Nếu vậy thì tớ phải học anh ta thôi nhỉ?

Nhưng mà không.
Tớ không làm được.
Tớ mà làm cậu khóc như vậy…
chắc tớ chịu không nổi đâu.

Nên thôi.
Cậu cứ yêu anh ta đi.
Cứ khóc đi.
Cứ chạy theo một người chẳng bao giờ quay lại nhìn cậu.

Còn tớ…
tớ vẫn sẽ ở đây.
Vẫn là người dọn dẹp đống cảm xúc mà anh ta để lại.
Nghe có vẻ thảm nhỉ?

Ừ.
Nhưng biết sao được.
Ai bảo tớ lại đi thích một đứa ngốc như cậu.

Khóc xong chưa?
Xong thì… quay qua đây.
Tớ vẫn ở đây này.
Đồ ngốc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com