Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

8

“Dưới một khoảng xanh”

Người là một khoảng xanh
treo lơ lửng giữa ngày tôi lớn lên,
không gọi tên
nhưng mỗi lần ngước nhìn
đều biết là người.

Tôi là thứ mọc thấp
ở một nơi không ai để ý,
rễ cắm sâu vào đất,
còn mắt…
lại quen hướng về trời.

Người đi qua tôi
như gió.
Không giữ,
không hẹn,
chỉ để lại một rung động rất khẽ
mà tôi mang theo
suốt cả những mùa sau.

Có những chiều
tiếng người rơi xuống
như tiếng chim lạc gió,
trong đến mức
tôi không dám chạm vào,
chỉ đứng yên nghe
và giả vờ như không có gì.

Rồi có những ngày
trời chùng xuống.
Tôi đứng dưới cơn mưa của người,
ướt đến tận gốc rễ,
mới nhận ra
có những nỗi buồn
không thuộc về mình
mà vẫn đau như thể của mình.

Chúng ta ở rất gần.
Gần như thể
chỉ cần gọi một tiếng
là có thể bước về phía nhau.
Nhưng không ai gọi.

Vì có những khoảng cách
không nằm giữa hai bàn tay,
mà nằm trong cách người ta được phép yêu.

Tôi đã từng muốn
vươn lên thêm một chút,
chỉ một chút thôi,
để chạm vào khoảng xanh ấy.
Nhưng rồi lại thôi.
Vì tôi biết
có những điều đẹp nhất
là khi chưa từng thuộc về.

Nên tôi đứng đây,
lặng lẽ,
sống dưới bầu trời của người,
đón từng cơn gió,
từng tiếng chim,
từng cơn mưa
như thể tất cả đều là của mình,
dù chưa từng là.

Và nếu một ngày
khoảng xanh ấy đổi màu,
nghiêng về một phương khác
tôi cũng chỉ khẽ nghiêng theo gió,
không giữ,
không gọi.

Vì từ đầu
tôi đã biết
mình chỉ là một mảnh nhỏ của đất,
còn người…
là điều không thuộc về nơi này.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com