Âu Dương Hi Văn, giáo viên tiếng Anh cao trung, tính tình khép kín, dễ chịu. Tiếu Huyền, gia thế hạng nhất, học sinh, là một kẻ trong ngoài bất nhất. Đánh cuộc với bạn một trò đùa ác, Tiếu Huyền sắm vai một người tốt đẹp tiếp cận Âu Dương, vờ như một học sinh nghèo yêu say đắm thầy giáo. Âu Dương bắt đầu trù tính, chờ Tiếu Huyền nhập đại học, thành niên, tốt nghiệp đại học thậm chí chính thức công tác... Khi trò chơi kết thúc, Âu Dương thình lình phát hiện ra chỉ có chính mình hãm sâu trong đó, còn Tiếu Huyền từ đầu tới cuối đều là người thanh tỉnh ngoài cuộc. Nhưng mà, cho dù anh có minh bạch chân tướng, thì cũng không có cách nào mở to thật to hai mắt mà oán hận, một tiếng gọi thầy của người con trai kia... Âu Dương Hi Văn như chim sợ cành cong, giờ chỉ muốn an phận sống. Chẳng ngờ kế hoạch biến hóa khôn lường, con mèo nhỏ trước đây đã trở thành kẻ khí thế bức người. Sau khi Tiếu Huyền cứu sống Âu Dương từ dưới họng súng, Tiếu Đằng lại nhiều lần xuất hiện một cách trùng hợp, khiến cho Âu Dương nhận ra sự thật... Thì ra tất cả chỉ là lời nói dối của Tiếu Huyền. Cho dù biết được Tiếu Huyền khi đó đoạn tuyệt là bất đắc dĩ, Âu Dương trong lòng vẫn luôn chất chứa đầy hoài nghi. Một người sợ mất mát, một người không tin tưởng, hai người bao giờ mới có thể thoát khỏi bất an, thật lòng bên nhau? Không sợ lạnh giá, không sợ gian khổ, vượt qua hết thảy bi thương, chỉ nguyện cùng người nắm tay, ngược gió mà đi. Tác giả: Lam Lâm Thể loại: hiện đại, nhất thụ nhất công, anh tuấn bá đạo học sinh công
Truyện mình viết thôi không phải ngôn tình đâu =)) Truyện lúc vui lúc buồn lúc cười lúc khóc. Cốt truyện không dài lê thê mà chỉ đi vào đúng trọng tâm. Ai thích thì đọc thử nhaa❤️[Truyện mình tự viết nên ko edit hay coppy dưới mọi hình thức]…
Vừa ngủ dậy, cô phát hiện mình bị ép gả cho một người đàn ông gần 60 tuổi, mắc bệnh suy thận, thân thể ốm yếu. Thật sự thì, trên đời còn có gì khổ hơn không? Kết quả là đêm động phòng, cô lại phát hiện người đàn ông gần 60 tuổi ấy lại biến thành một chàng trai với thân thể cường tráng, khỏe mạnh. Cô không rõ rốt cuộc là một quả phụ hàng ngày chỉ ở trong phòng oán hận tốt hơn hay có ngày sẽ chết chỉ vì những hoan lạc sẽ hạnh phúc hơn? " Chồng ơi, tối nay chúng ta tạm nghỉ chiến đấu nhé?" cô nháy nháy mắt . "Lười tập luyện nên cơ thể em mới không tốt thế, ngoan, chúng ta tiếp tục".Cô hét lớn: "Đồ lừa đảo, nói là suy thận cơ mà? Nói là ở vậy, ở góa cơ mà?" Các bạn có thể vào website : http://www.rosenovel.com để đọc các chương sớm và nhanh hơn!!!…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…
Từ chương 1-55 là do editor: Lam Vy edit, chương 56-> hết: editor Yenhi.Để phục vụ cho mục đích đọc truyện offline nên mình đăng truyện lên wattpad.Văn án:Mệt bở hơi tai mới tìm được một công việc đúng như mong muốn.Nào ngờ đâu ngày đầu tiên đi làm đã bị "hãm hiếp".Sau khi mọi việc đã xong mới biết được công việc "lý tưởng" mà mình vẫn tưởng chính là làm một "nha đầu ấm giường"! Không những thế, còn là năm người đàn ông dùng chung!p/s: thịt là 9, nội dung chỉ là mây bay...…
Tác giả: Trúc Dĩ.Số chương: 85c chính văn + 4c phiên ngoại. Edit: NhaDauTay. Bìa: Meilynh.Nguồn convert: Tangthuvien (tuongminh), wikidich. Truyện được đăng tại Wattpad và Facebook Lục Bình (Nhà Dâu Tây)https://www.facebook.com/profile.php?id=100014322405163Truyện được edit chưa có sự đồng ý của tác giả. Đề nghị không reup ở bất kỳ trang web nào khác.Trạng thái: hoàn sáng tác.----------------------------…
Lúc bắt đầu, giữa hai người không có tình yêu, chỉ có tình dục, anh muốn từ trên người cô đạt được khoái cảm lớn nhất, cho dù dây dưa cũng chỉ là thân thể phù hợp. ... Cô khát vọng một cuộc sống tự do thoái mái, nhưng người đàn ông này, từ đầu đến cuối không hề buông tha cho cô, phải chăng, chỉ có sau khi anh ta chết cô mới được giải thoát hoàn toàn? Nếu đã không thể sống, vậy thì hãy cùng nhau xuống địa ngục đi. Tình yêu, trong lúc vô thức đã nảy mầm từ lâu, nhưng họ lại vô tình không nhận ra, nên chà đạp hết lần này đến lần khác, đến khi nhận ra, muốn quay đầu thì cũng đã không còn kịp nữa rồi...…