Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 69: Theo dõi

Kim Minhee - mẹ của Chaeyoung, khó có được một ngày cuối tuần, cùng một đám chị em tốt hẹn nhau làm SPA xong sẽ đi trung tâm thương mại mua mấy bộ quần áo cho chồng và con gái nhà mình.

Chaeyoung gần đây còn bởi vì con bé Lisa đó mà giận dỗi với bà, nhưng bà làm như vậy, cũng hoàn toàn xuất phát từ suy nghĩ cho hạnh phúc của con gái.

Bà không đồng ý, nguyên nhân đa phần có lẽ là bởi vì chính bà xuất thân danh môn, hơn nữa hôn nhân giữa bà và ông Park cũng là môn đăng hộ đối. Cho nên đối với đứa trẻ sinh ra trong gia đình bình thường không quá xem trọng, hơn nữa mấu chốt vẫn là một đứa con gái, điều này cũng vi phạm nghiêm trọng tư duy truyền thống đã thâm căn cố đế của bà.

Trong cảm nhận của bà, con rể hẳn là giống như Allen vậy, phong độ nhẹ nhàng, cử chỉ nói năng đều thuộc về hậu bối quyền quý bề trên. Cho nên bà đã cố ý kết làm thông gia với gia tộc nhà Peter.

Giống như Han Dong-seok lúc trước là xảy ra ở dưới tình huống bà không hay biết gì, nếu như bà biết được, cũng sẽ tìm mọi cách ngăn trở. Dẫu sao Park gia ở trong nước tuy không thuộc loại gia tộc thế lực cực lớn, nhưng dù gì cũng là một danh môn vọng tộc, sinh ra nhiều nghệ thuật gia nổi tiếng quốc tế như vậy mà.

Vừa nhắc tới Park gia chuyên sinh ra hạt giống nghệ thuật gia, bà Park lại càng tức giận. Chaeyoung thật sự quá phản nghịch rồi.

Năm xưa, mình đã cố ý để cho Chaeyoung xuất ngoại tới trường cấp ba nghệ thuật địa phương nổi tiếng ở New Zealand học tập, tương lai có thể kế thừa học thuật của mình và ông Park. Kết quả nàng vì nữ sinh kia khăng khăng muốn ở lại quốc nội, chết sống không chịu đi. Nếu không phải tìm thám tử tư điều tra, bà còn thật sự cho rằng con gái chỉ đơn giản là không nỡ xa bạn chơi cùng khi còn nhỏ.

Sau đó lại gián tiếp bởi vì nguyên do Lalisa kia mà xảy ra sự kiện Han Dong-seok. Hiện giờ Chaeyoung lại còn không ngại nháo rạn nứt với mình cũng muốn cùng cô bé đó ở bên nhau.

Chỉ cần vừa nhớ tới những thứ này, bà Park trước đó còn có chút thiện cảm đối với Lisa liền biến mất hầu như không còn. Thay vào đó chính là chán ghét cùng phản cảm. Có lẽ ở trong lòng bà Park, ban đầu chính là Lalisa lợi dụng quan hệ bạn tốt giữa hai người để dụ dỗ con gái mình. Bằng không một người còn đang bình thường tốt đẹp như con gái mình làm sao có thể biến thành đồng tính luyến ái.

Bà tuyệt đối nhất định sẽ không để mặc cho mọi chuyện tiếp tục như vậy, đương nhiên cũng sẽ kiên quyết không đồng ý.

Đem túi mua hàng có in logo đặt ở trên sô pha, bà Park quét một vòng đại sảnh lầu một không nhìn thấy bóng dáng Chaeyoung, trong lòng không nhịn được liền có chút hoảng.

Không kịp đổi giày, liền mang giày cao gót lọc cọc lên lầu, Chaeyoung không ở đây, vali hành lý và hộ chiếu cũng không thấy.

"Park Hyung. Chaeyoung đâu?" Đẩy cửa thư phòng ra, bà Park lạnh giọng chất vấn ông Park đang nhàn nhã pha trà, ngữ điệu tràn ngập rét lạnh.

Ông Park giơ tay lên, ý bảo bà trước tạm thời đừng nóng nảy, nhẹ giọng nói: "Chaeyoungie về nước rồi đó, bà không biết sao?"

"Về nước? Nó đi lúc nào? Nhất định là ông đưa nó đi có phải hay không?" Bà Park nhìn ông Park, rét lạnh trong ánh mắt bắn ra tứ phía. Là không kiềm chế được tức giận.

Ông Park giơ hai tay tỏ vẻ oan uổng, không phải ông đưa, là ông bảo chú Lee đưa.

"Tức chết tôi rồi. Tôi phải về nước mang nó trở về." Hung hăng trừng mắt liếc nhìn ông Park một cái, bà Park dẫm giày cao gót chuẩn bị trở về phòng thu dọn đồ đạc về nước.

Thấy vợ muốn về nước, ông Park vội vàng tiến lên ngăn bà lại, nhỏ nhẹ khuyên giải an ủi nói: "Ôi. Bà làm gì cố chấp như vậy, con cháu tự có phúc của con cháu, chuyện về phương diện tình cảm của Chaengie thì bà không cần nhúng tay."

Chỉ là lời ông nói còn chưa xong, đã bị ánh mắt phẫn nộ của bà Park hù dọa, tiếp đó im miệng.

"Park Hyung, ông thật là rộng lượng, con gái ông bị người ta dắt đi lạc lối, ông không chỉ không lo lắng, còn kết thành đồng lõa, chờ tôi trở lại sẽ tính sổ với ông."

Ngữ điệu cực lạnh nói xong những lời này, bà Park đẩy ông ra, trở về phòng thu dọn hành lý kèm đặt vé máy bay đêm nay.

Từ sau khi Chaeyoung trở về, vẫn luôn ở tại Manoban gia cùng Lisa, cũng chưa từng trở về Park gia. Ở Manoban gia tình tứ một thời gian, liền chào đón khai giảng.

Chỉ là mấy ngày nay Lisa chung quy cảm thấy trong lòng không quá vững chắc. Giống như trong góc tối tăm nào đó có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm cô và Chy, cái loại cảm giác bị khống chế này khiến người luôn luôn giỏi khống chế toàn cục như Lisa rất không thoải mái. Tự nhiên cùng kèm theo đủ loại bất an kéo tới.

Hơn năm giờ chiều, sắc trời vẫn là màu đỏ cam lóa mắt, đường lớn rộng rãi ngựa xe như nước, con đường tương đối hẹp hơn một chút thì đoàn người lác đác.

Lisa đẩy xe đạp, bên cạnh là Chaeyoung mặc áo khoác vàng nhạt. Sau khi tan học, hiếm có thời gian ở riêng bên nhau, luôn là ấm áp ngọt ngào như vậy.

Bởi vì tuy là trời tháng ba, khí hậu thành phố Busan vẫn hơi lạnh, sợ nàng cảm lạnh, Lisa tiến lên nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của nàng, nhỏ giọng nói: "Liệu có lạnh không, tôi đem áo khoác cho em mặc được không?"

Chaeyoung tròng mắt trắng đen rõ ràng thoáng qua một tia thẹn thùng, một cách tự nhiên nắm ngược lại tay cô, cùng cô mười ngón đan chặt, nũng nịu nói: "Không cần. Của chị không đẹp."

Tuy là nói như vậy, nhưng sự quan tâm trong đôi mắt đẹp đó lại không thể nào giấu nổi.

Lisa cười khẽ, ỉ vào ưu thế cao hơn Chaeyoung mấy centimet, kéo nàng vào trong lòng mình, cầm lòng không đậu mà hôn một cái lên trán trơn bóng như ngọc của cô gái.

Nhưng bởi vì ở nơi công cộng phải chú ý ảnh hưởng, cho nên rất nhanh cũng liền buông nàng ra, bị cặp mắt chan chứa tình ý nhìn như vậy, cho dù là luôn luôn trấn định như Lisa cũng có chút hold không được.

Nếu không phải tình huống không thích hợp, cô nhất định sẽ mạnh mẽ hôn lên. Chỉ là hiện tại cô cũng chỉ có thể cố nén xao động trong đáy lòng, nhẹ nhàng nhéo nhéo chiếc cằm hơi dài thêm một chút thịt của cô gái, nghiến răng nghiến lợi nói: "Về nhà sẽ thu thập em."

Chỉ là cô càng táo bạo như vậy, trong lòng cô gái lại càng vui vẻ. Như an ủi mà khoác lên cánh tay người nọ, đi theo cô cùng nhau về nhà.

Mà ở bên kia con đường có bóng cây, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai lặng lẽ cầm camera chụp được cảnh tượng này, khuôn mặt nho nhã mang theo một chút dữ tợn.

Cái ngày làm Lisa hoảng loạn đến không xong vẫn phải tới. Đó là một buổi chiều trời trong nắng ấm. Buổi chiều vừa mới tan học xong, cô liền nhận được một tin nhắn xa lạ.

Trước tiên đối phương bày tỏ mình là mẹ của Chaeyoung, yêu cầu đơn độc nói chuyện với cô. Cũng hẹn sáu giờ gặp mặt tại một tiệm cà phê. Có lẽ đã sớm trù tính sẽ có một ngày như vậy, Lisa đã làm tốt chuẩn bị tâm lý từ sớm. Nhưng trái tim vẫn bởi vì hoang mang mà đập rất nhanh.

Nhưng bởi vì không yên tâm, cho nên Lisa trước tiên đưa Chaeyoung về Manoban gia, sau đó lại đơn độc lái xe đi đến quán cà phê.

Chaeyoung nhận lấy cặp sách cô đưa cho mình, trong ánh mắt tràn đầy nghi hoặc, thanh âm hơi có chút thấp xuống, nói: "Chuyện gì vậy? Lili. Tại sao không thể dẫn em đi cùng?"

Thấy cô gái mất mát như vậy, Lisa nhẹ nhàng ôm nàng vào trong lòng ngực, động tác nhẹ nhàng hôn hôn lên mái tóc đen nhánh bóng đẹp của nàng, an ủi nói: "Không có chuyện gì đâu. Tôi một lát liền trở về, em ngoan ngoãn ở nhà đợi một lúc."

Dưới ánh mắt vừa nghi hoặc cũng vừa giãy giụa của cô gái, nhẹ nhàng đóng cửa, nhanh chóng cưỡi xe đạp rời đi.

Quán cà phê ở một góc nào đó, Lisa có chút khẩn trương nhìn đồng hồ trên cổ tay trắng nõn. Bởi vì sợ đến trễ, cho nên cô đến trước nửa giờ. Nhưng chỉ còn năm phút sẽ đến thời gian đã hẹn, bà Park vẫn chưa tới.

Rốt cuộc ở thời điểm tâm thái Lisa đều sắp sụp đổ, bà Park khoan thai tới muộn.

Bởi vì đã gặp qua bà Park vài lần, hiển nhiên liếc mắt một cái liền nhận ra được. Tướng mạo hai mẹ con họ tương tự đến 70%. Chỉ là trên người Chaeyoung có nhiều thêm một loại hương vị mềm mại xinh xắn của thiếu nữ. Mà trên người bà Park lại có nhiều thêm một loại ý vị thành thục chỉ phụ nữ mới có.

"Chào dì Park. Đã lâu không gặp." Nhìn thấy bà Park ngồi xuống đồng thời tiện tay buông túi xách xuống, Lisa rất lễ phép chủ động chào hỏi.

Nghe thấy tiếng dì Park này, trên khuôn mặt không có biểu tình gì của bà Park lộ ra một tia trào phúng, mất tập trung vân vê phật châu trên tay, chẳng qua thanh âm hơi mang một tia lạnh lùng: "Quả thật là đã lâu không gặp, Lisa a. Cháu biết hôm nay dì tìm cháu tới là vì sao không?"

Vấn đề nằm trong dự kiến của Lisa. Cho nên cô không để ý bà Park mặt lạnh, nở một nụ cười nhạt. "Dì là vì chuyện của Chaeyoung sao?"

"Bằng không cháu nghĩ sao? Chuyện của các cháu, dì đều đã biết. Một trăm triệu won rời khỏi con gái của dì. Để cho nó cùng dì trở về." Trong đôi mắt y hệt Chaeyoung của bà Park tràn đầy uy nghiêm cùng tức giận thẳng tắp mà nhìn cô. Lời nói ra lại càng hung hăng làm nhục tình cảm nhiều năm của cô và Chaeyoung.

Lisa thật sự không ngờ mấy chuyện cẩu huyết này lại phát sinh ở trên người mình, nhưng cố tình đây lại là sự thật. Cố nén tức giận dưới đáy lòng, cô bình tĩnh nói: "Dì cảm thấy tình cảm của cháu và Chaengie chỉ đáng giá chút tiền như vậy sao? Nếu không dì ra cái giá, như thế nào mới đồng ý Chaengie cùng cháu ở bên nhau."

Bởi vì lo lắng ngày này sẽ đến, cho nên ngoại trừ những ngày học tập cô đều điên cuồng đầu tư cổ phiếu. Vài tháng nay tích lũy, cũng làm cho số tiền tiết kiệm gần bảy con số của cô đã lên tới tám con số. Đây cũng để cho cô tạm thời có một chút tự tin.

"Cháu cảm thấy cháu có tư cách nói điều kiện với dì sao? Nhà các người có bao nhiêu tiền chính cháu trong lòng tự hiểu rõ. Nói trắng ra, cháu ngoài học tập khá tốt ra, thật sự phương diện nào cũng không đạt yêu cầu của Park gia chúng ta, quan trọng nhất cháu còn là một nữ sinh. Điều này càng làm người đời khinh thường hơn. Nghe dì khuyên một câu, cầm tiền rời khỏi Chaeyoung đối với các cháu là lựa chọn tốt nhất. Bằng không cuối cùng cháu một xu đều không lấy được."

Bà Park có chút khinh miệt nhìn thoáng qua Lisa. Có thể lời nói của bà quả thật hơi quá, nhưng đây cũng là bị hai đứa nó ép.

Vừa nghĩ tới hòm thư Park gia bị người ta nhét ảnh chụp hai đứa thân mật, bà lập tức phát hỏa đồng thời liền muốn tranh thủ tốc chiến tốc thắng, không muốn chuyện này bị quá nhiều người biết, lại càng bức thiết muốn mang Chaeyoung quay về New Zealand, làm một người lăn lộn ngoài xã hội lâu như vậy, bà mơ hồ cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy.

"Quả thật nhà của chúng cháu rất bình thường, hơn nữa chúng cháu là hai nữ sinh, khó khăn mai sau phải đối mặt cũng càng nhiều. Nhưng mà cháu là thật tâm thích Chaeyoung. Bởi vì cô ấy, cháu cũng đang nỗ lực để trở nên mạnh mẽ. Cháu chắc chắn có thể cho cô ấy một tương lai yên bình hạnh phúc. Bắt đầu từ năm ngoái, cháu đã liên tục làm đầu tư. Trước mắt, tài sản cũng có ngàn vạn. Tuy rằng số tiền này ở trong mắt dì là rất ít. Nhưng mà hiện tại cháu mới mười bảy tuổi, không gian cho cháu phát triển trong tương lai rất lớn, thật sự rất hy vọng dì có thể cho cháu một cơ hội, để cho cháu có thể mãi mãi ở bên cô ấy, chăm sóc cô ấy, che chở cho cô ấy, yêu cô ấy."

Một hơi nói xong một đoạn dài như vậy, Lisa lấy chiếc thẻ đen đã sớm chuẩn bị từ trước ra, đặt lên bàn đẩy qua. Chiếc thẻ này có thể nói là tất cả tài sản hiện giờ của cô, cô rất may mắn bản thân có thể giác ngộ đầu tư từ sớm, bằng không bây giờ có lẽ cô sẽ bởi vì hổ thẹn mà một câu cũng nói không nên lời.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com