Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 77: Tàu tốc hành

Lại một năm học mới bắt đầu, năm nay cả hai đứa con cô đều đòi đi tàu tốc hành đến trường khiến cô mệt mỏi. Rõ ràng chỉ cần đi qua một cánh cửa là có thể đến Hogwarts mà hai đứa bé này lại đòi bằng được việc đi tàu tốc hành!

Tàu tốc hành Hogwarts, một đoàn tàu lửa màu đỏ tía bóng loáng, đang nằm sẵn trong sân ga, những cuộn hơi nước ngùn ngụt từ đầu máy bốc lên tỏa ra, và trong làn hơi nước đó, những học sinh và phụ huynh học sinh trường Hogwarts trông giống như những bóng ma đen hù. Đã lâu lắm rồi cô không ngồi lên con tàu này! Dắt hai đứa nhỏ đi lên khoang thương gia nhưng mọi ghế đều đã có người ngồi, Draco cũng ngồi cùng đám bạn của nó. Thằng bé có rủ Samael và Severino lại ngồi cùng nhưng hai đứa bé từ chối rồi kéo cô đến khoang phổ thông tìm chỗ ngồi. Tại chúng chỉ đơn giản là muốn ngồi cùng cô!

"Cô Saquina!" Harry, Ron và Hermione đồng thanh gọi

"Chào ba nhóc, nay lại tính bày trò gì sao?"

"Không có... cô vào ngồi cùng tụi con đi." Harry đáp nhưng cô không vội trả lời mà nhìn Samael và Severino. Hai đứa nhỏ cười với cô nên cô cũng đi vào khoang tàu và ngồi gọn một bên.

Ron mở rương của nó, lấy ra bộ lễ phục màu hạt dẻ, quẳng lên cái chuồng của con Pigwidgeon để bưng bít tiếng rúc inh ỏi của nó.

"Ông Bagman đã định nói cho tụi mình biết chuyện gì sắp xảy ra ở trường Hogwarts, lúc ở trận đấu tranh Cúp Quidditch Thế Giới đó, nhớ không? Vậy mà mẹ của mình lại không chịu nói. Không biết là cái gì..." Ron ngồi xuống bên cạnh Harry mà làu bàu

"Suỵt!" Hermione đột nhiên thì thào rồi ấn một ngón tay của cô bé lên môi và chỉ tay ra hiệu về phía buồng tàu kế cận buồng của tụi nó. Cô và mấy đứa trẻ cùng lắng nghe, và nghe thấy một giọng nhừa nhựa quen thuộc văng vẳng qua cửa để mở.

"...Cha tao thực ra đã định gửi tao đến học ở trường Durmstrang, chứ không phải trường Hogwarts, tụi bay biết đó. Cha tao quen ông hiệu trưởng, tụi bay thấy không? Đó, tụi bây biết ý kiến của cha tao về lão Dumbledore, lão này là một tay Khoái Máu Bùn chứ còn Durmstrang thì không thu nhận bọn bần dân hạ tiện. Nhưng mà mẹ tao không thích cho tao đi học xa quá. Cha tao nói trường Durmstrang có phương châm hợp lý hơn trường Hogwarts về môn Nghệ thuật Hắc ám. Học sinh Durmstrang học môn đó thực sự chứ không chỉ ba mớ rác phòng chống như chúng ta học ở Hogwarts..."

Hermione đứng dậy, nhón gót đi tới cánh cửa buồng, nhẹ nhàng kéo sập cửa, chặn cái giọng của Draco lại

"Vậy là nó cho rằng trường Durmstrang thích hợp với nó hơn chứ gì? Mình còn cầu cho nó đi học ở trường đó phứt cho rồi, để cho tụi mình khỏi phải chịu đựng nó." Hermione tức giận nói

"Durmstrang là trường đào tạo phù thủy khác nữa sao mẹ?" Samael lên tiếng theo đó là những đôi mắt mong chờ của năm đứa trẻ

"Ừm. Giới phù thuỷ chúng ta ngoài Trường Phù thủy và Pháp sư Hogwarts còn có rất nhiều trường khác như là Học viện Pháp thuật Beauxbatons ở Pháp, Trường Phù thủy và Pháp sư Ilvermorny tại Mỹ, hay Học viện Durmstrang nằm ở Bắc Âu mà Draco vừa nhắc tới."

"Cái trường đó bị tai tiếng ghê lắm. Theo cuốn Một Cái Nhìn Về Nền Giáo Dục Pháp Thuật Ở Châu Âu, thì trường đó chú trọng nhiều vào Nghệ thuật Hắc ám." Hermione nói thêm

"Cũng không hẳn... mỗi trường có những tiêu chuẩn đào tạo phù thuỷ riêng và Học viện Durmstrang sản sinh ra nhiều phù thủy và pháp sư vĩ đại, tuy nhiên cũng nổi tiếng với việc chú trọng giảng dạy Nghệ thuật Hắc ám. Học viện Pháp thuật Beauxbatons là nơi dành cho các quý cô và công tử Pháp. Ilvermorny lại khá giống Hogwarts được phân làm 4 nhà khác nhau: Horned Serpent, Wampus, Thunderbird và Pukwudgie. Còn Hogwarts là ngôi trường nổi tiếng nhất Châu Âu, từ xưa họ đã không phân biệt Thuần Huyết, Máu Lai hay xuất thân Muggle... tuy vậy học sinh lại có một số nhóm không theo chủ nghĩa ấy lắm...."

"Mà cô, sao cô lại vào Slytherin trong khi cô..." Harry ngập ngừng hỏi

"Đúng đó! Cô còn rất thân thiết với chú Sirius và cả cha mẹ Harry. Làm sao có chuyện tình bạn giữa Gryffindor và Slytherin chứ...." Ron nói nhưng bị cả Harry và Hermione cùng lúc bịt mồm lại còn Samael và Severino ném cho Ron ánh mắt sắc lẹm khiến cô bật cười.

"Đó là cả một câu chuyện dài! Năm ta 11 tuổi, ta cũng như các con, đến Hẻm Xéo để mua đồ nhập học Hogwarts. Và một chuyện đã xảy ra... ta là người chọn đũa phép....

"Nhưng chuyện đó là không thể! Đũa phép luôn chọn phù thuỷ mà cô!" Ron thốt lên theo đó là sự gật đầu của Harry bên cạnh

"Mình có nghe một số lời đồn... khoảng gần ba mươi năm trước có một phù thuỷ chọn đũa phép nhưng người đó đã... mất."

"Chẳng lẽ đó là cô sao?" Harry nghe Hermione nói thì hỏi

"Cậu làm sao thế! Người đó đã mất rồi. Cô Saquina vẫn ngồi đây cơ mà." Ron nói

"Đúng là ta nhưng các con biết đó. Đặc biệt đôi khi không phải chuyện tốt. Khi ta đến Hogwarts và phân loại nhà, mũ phân loại đã phân vân không biết nên để ta vào Hufflepuff hay Gryffindor nhưng ta đã chọn Slytherin..."

"CÁI GÌ!!!" ba đứa trẻ đồng thanh hét lên

"Tại sao mẹ lại chọn Slytherin vậy mẹ?" Severino ngồi bên cạnh cô cũng hỏi thêm

".....Chỉ đơn giản là ta thích linh vật nhà Slytherin mà thôi."

"Cô có hối hận không? Khi chọn nhà Slytherin ấy." Ron nói

"Không. Ta chưa bao giờ hối hận về quyết định của mình. Tuy đúng là ta gặp rắc rối nhưng với ta Slytherin vẫn là nhà tuyệt nhất."

"Thật không thể tin được..." Ron thốt lên

"Nhà Weasley luôn vào Gryffindor, nhà Potter cũng vậy còn nhà Black luôn vào Slytherin... chỉ có Sirius là ngoại lệ. Ta với cha con quen biết nhau trong trường hợp rất buồn cười. Ta ốm và ngất... còn cha con và chú Sirius cả Remus nữa đã xuất hiện ngay lúc đó và giúp đỡ ta cũng từ đó mà bọn ta trở thành bạn. Cùng nhau trở thành Hoá Thú Sư và viết ra tấm bản đồ đó."

"Vậy còn thầy Snape?"

"Severus là một trong những người bạn đầu tiên của ta tại Hogwarts. Mẹ con cũng vậy, Harry."

"Không phải mẹ Ella sao mẹ?" Severino hỏi

"Ella là bạn thân của mẹ và tất nhiên cũng là người quan trọng với mẹ."

"Vậy còn chủ nhiệm?" Samael hỏi thêm

"Hừm.... cũng là một trong những quan trọng với mẹ."

"Mà sao Severino có phần giống thầy Snape..." Hermione nói

"Không phải có phần mà là cực giống!" Ron khẳng định

"Không! Em giống mẹ em mà!" Severino khó chịu mà nói

"Sao vậy Rino?"

"Con không thích thầy ấy. Cho dù thầy ấy luôn... khá dịu dàng với con nhưng có lẽ là do con được O môn Độc dược... con vẫn không thích thầy ấy!" Severino hậm hực nói thêm khiến cô chỉ biết cười khổ. Ngay lúc đó, chiếc xe đẩy tay bán đồ ăn trưa bắt đầu kêu leng keng dọc hành lang. Cô mua hai bao bự bánh vạc cùng đống sô cô la ếch và đồ ngọt khác cho mấy đứa trẻ.

Từ trưa đến xế chiều, có nhiều đứa bạn của tụi nó ghé vô chơi, như Seamus Finnigan, Dean Thomas và Neville Longbottom, một cậu bé cực kỳ đãng trí, có gương mặt tròn trịa, sống với một người bà là một mụ phù thủy khủng khiếp. Seamus vẫn còn đeo trên áo cái nơ hoa hồng của đội tuyển Ái Nhĩ Lan, nhưng bây giờ một số tác dụng pháp thuật của cái nơ không còn nữa. Tuy nó vẫn còn ré lên "Troy! Mullet! Moran!" nhưng bằng một cái giọng thoi thóp và với cái kiểu trút cạn tàn hơi. Sau chừng nửa giờ hay cỡ đó, Hermione đâm chán cuộc chuyện trò vô tận về Quidditch, bèn một lần nữa tự vùi mình vô cuốn sách Bùa chú Căn bản Lớp 4, và bắt đầu thử học một bùa Triệu tập. Severino và Samael thì ngoan ngoãn ngồi dựa vào nhóc ở trong góc mà ngủ khì lúc nào.

Neville lắng nghe câu chuyện của những người khác một cách ganh tỵ khi họ sống lại kỷ niệm Cúp Thế giới. Nó nói một cách khổ sở

"Bà không muốn đi. Không chịu mua vé. Mặc dù nghe hấp dẫn hết sức."

"Hấp dẫn lắm... Neville à, ngó đây nè..." Ron nói. Nó lục tung cái rương của nó lên trong ngăn đựng hành lý và lấy ra cái tượng tí hon của Viktor Krum. Khi Ron đặt cái hình đó lên bàn tay mũm mĩm của Neville, nó kêu lên đầy ghen tỵ

"Ôi, đã quá hen?"

"Tụi này còn thấy trực tiếp ảnh bay ngay trước mặt kìa. Tụi này ngồi ở khán đài Danh dự mà..." Ron nói

"Lần đầu tiên trong đời và cũng là lần cuối cùng trong đời mày đó, Weasley!"

Trên ngưỡng cửa xuất hiện Draco. Đằng sau nó là Crabbe và Goyle, hai thằng bạn đô con cục súc của nó, qua một mùa hè có vẻ hai đứa đó cao lên thêm ít nhất ba tấc. Rõ ràng là tụi nó đã nghe lỏm được cuộc chuyện trò qua cửa buồng để mở, khi Dean và Seamus đi vào.

"Tao nhớ là đâu có mời mày nhập vô cuộc với tụi này, Malfoy?" Harry lạnh nhạt nói

"Weasley ... cái gì đó?" Malfoy chỉ vô cái chuồng con Pigwidgeon hỏi

Một cánh tay áo dạ phục của Ron đang thòng xuống đong đưa theo nhịp lắc lư của con tàu đi, cái cổ tay áo viền đăng ten ố xỉn thiệt là dễ nhìn thấy. Ron muốn dẹp cái bộ lễ phục đó đi cho khuất mắt, nhưng mà Draco lại quá nhanh nhẩu, chụp được cánh tay cáo kéo lại. Nó giơ bộ lễ phục của Ron lên cho Crabbe và Goyle xem, nói bằng giọng sướng mê

"Coi đây nè! Weasley! Mày định diện vô cái thứ thổ tả này hả? Tao thấy... bộ này rất ư mô-đen thời thượng hồi năm 1890..."

Ron giật phắt cái áo khỏi bàn tay của Draco, mặt nó đã trở nên cùng màu với bộ lễ phục.

"Mày ăn cứt đi Malfoy!"

Draco rú lên một tràng cười nhạo báng; hai thằng Crabbe và Goyle hô hố cười theo một cách ngu độn.

"Vậy là... định vô hả, Weasley? Tính thử kiếm tí chút vinh quang cho gia tộc mày hả? Cũng có kiếm chác được chút đỉnh tiền nữa đó, mày biết mà... Biết đâu mày thắng thì sẽ sắm được vài cái áo chùng tử tế hơn..."

"Mày đang nói chuyện gì vậy?" Ron nạt

"Vậy là mày định vô hả? Tao cho là mày sẽ vô chứ, Potter? Mày có bao giờ bỏ lỡ cơ hội chơi nổi nào đâu hả?" Draco lặp lại

"Giải thích cái điều mày muốn nói, hoặc không thì cút khỏi chỗ này đi, Malfoy!" Hermione ngước mắt khỏi cuốn sách Bùa chú căn bản lớp 4 để gắt lên với Draco

Một nụ cười hí hửng toét trên gương mặt nhợt nhạt của Draco. Nó nói một cách sung sướng

"Đừng có giả bộ nói với tao là mày không biết. Mày có một người cha và một người anh làm việc ở Bộ Pháp Thuật mà mày không biết sao? Chèn đét ơi, cha của tao đã nói cho tao biết từ hồi não hồi nào... nghe chính Cornelius Fudge nói đó nha. Nhưng mà ờ, cha tao luôn luôn là cánh hẩu với giới chức cao cấp ở Bộ Pháp Thuật ... Có thể cha mày chỉ là viên chức quèn hạng cắc ké nên không được biết đâu, Weasley à,... ừ phải... có lẽ họ không nói đến những vấn đề quan trọng trước mặt cha mày..." Draco phá lên cười thêm một chập nữa

"Draco." cô lúc này mới lên tiếng khiến Draco ra hiệu cho Crabbe và Goyle, và cả ba đứa bỏ đi ra.

Ron đứng dậy đi tới đóng cánh cửa buồng tàu của nó mạnh đến nỗi cửa kính vỡ tan luôn.

"Ron!" Hermione quở trách

Cô thấy vậy liền lôi đũa phép ra rồi nói "Reparo!" Vụn cửa kính bèn ráp lại thành một tấm và bay ngược trở lên gắn vô khung cửa.

"Được... cứ làm như là nó biết tất cả mọi thứ mà chúng ta thì không biết cóc khô gì hết... Cha tao luôn luôn là hẩu với giới chức cao cấp ở Bộ Pháp Thuật ... Cha cũng có thể thăng quan tiến chức bất cứ lúc nào... chẳng qua là ông cứ thích làm cái công việc của ông mà thôi..." Ron càu nhàu

"Dĩ nhiên là bác thích vậy rồi. Cậu đừng để cho Malfoy xỏ mũi bồ, Ron à..." Hermione lặng lẽ nói

"Nó hả? Xỏ mũi mình ấy hả? Tưởng dễ!" Ron cầm một trong mấy cái bánh vạc còn lại, bóp nghiến thành một cục tròn vo.

Tâm trạng bực tức của Ron kéo dài đến hết cuộc hành trình. Nó không thèm nói nhiều nữa khi tụi nó thay đồ đồng phục của trường Hogwarts, và nó vẫn còn giận dữ khi mà rốt cuộc tàu Tốc hành Hogwarts cũng giảm dần tốc độ để dừng ở trạm cuối ở nhà ga Hogwarts tối thui như hũ nút.

Khi cửa xe lửa mở ra, tiếng ầm ầm của sấm sét nổi lên vang dội phía trên đầu. Hermione bọc con Crookshanks trong cái áo trùm của cô bé, còn Ron thì để mặc bộ lễ phục của nó trên cái chuồng con Pigwidgeon. Ba đứa tụi nó ra khỏi tàu lửa, đầu cúi gục xuống, mắt nheo lại để tránh nước mưa tuôn xuống ào ào. Cơn mưa bây giờ vừa nặng hạt vừa dữ dội, như thể cầm chĩnh mà đổ, nước lạnh buốt như băng cứ đổ từng chập liên tục xuống đầu tụi nó.

Cô thì đợi học sinh xuống bớt mới một tay bế Severino, một tay cầm ô che cho ba mẹ con đi vào trường. Chiếc ô màu đen cả trong lẫn ngoài, to và rộng có thể che hết cho cả năm người cũng được. Tay cầm được làm bằng vàng trắng hoạ tiết rắn hổ mang. Samael lo cầm túi sách của cô, cũng may cô đã liệu trước nên tống hết hành lí của hai đứa nhỏ đến văn phòng trước nếu không giờ đã lỉnh kỉnh tỉ thứ rồi!

Đoàn xe lăn bánh qua cánh cổng, được dàn chào bởi hai hàng tượng lợn lòi có cánh đứng hai bên cổng và chạy theo con đường rộng rãi, lắc lư một cách hiểm nghèo trong một cơn gió mạnh đã nhanh chóng chuyển thành một trận cuồng phong. Tựa vào kính cửa sổ xe, cô có thể nhìn thấy Hogwarts đang tiến đến mỗi lúc một gần. Những khung cửa sổ được thắp sáng của tòa lâu đài lung linh mờ ảo sau màn mưa dày kịt.

Một ánh chớp nháng ngang qua bầu trời khi cỗ xe của cô dừng lại trước cánh cửa chính khổng lồ bằng gỗ sồi đứng sừng sững phía trên những bậc thềm cao bằng đá. Mấy người trong đoàn xe phía trước đang hối hả leo lên những bậc thềm đá và vào trong tòa lâu đài. Cô với hai đứa trẻ đi xuống khỏi cỗ xe, mở chiếc ô lớn ra rồi đi từ từ đến mấy bậc thềm đá. Lúc này cô mới cụp ô xuống và đi như cầm một chiếc gậy rắn, vô tới trong cái tiền sảnh được thắp sáng bằng những ngọn đuốc, trông giống như một cái hang động rộng mênh mông, với những cầu thang bằng cẩm thạch vô cùng tráng lệ.

Một cái bong bóng to đùng chứa đầy nước và màu đỏ chót được thả từ trên trần nhà xuống ngay chóc đầu của Ron và nổ bùm khiến thằng bé la toáng lên! Bị ướt mem và lạnh run lập cập, Ron bước lảo đảo qua bên cạnh Harry, thì vừa lúc trái bom nước thứ hai dội xuống nhắm hụt Hermione trong gang tấc, và nổ bụp ngay bên cạnh chân Harry, dội một làn nước lạnh cóng vô giầy và vớ của Harry. Mọi người chung quanh tụi nó thét lên ơi ới và bắt đầu xô đẩy nhau trong nỗ lực né tránh tai họa. Cô ngước nhìn lên và thấy trôi lơ lửng phía trên đầu mọi người ở độ cao khoảng sáu thước là con quỷ siêu quậy Peeves trong hình thù một con người nhỏ thó, đội cái nón viền hoa và đeo một cái nơ con bướm màu cam. Gương mặt bành bạnh và cực kỳ gian manh của con quỷ siêu quậy Peeves nhăn nhúm lại vì sự chăm chú tập trung khi nó cố nhắm mục tiêu một lần nữa.

"Peeves!" cô hơi gằn giọng lên với nó

"Có sao đâu chứ! Đằng nào chúng nó cũng ướt do trời mưa rồi còn gì!" Peeves nói rồi nhắm quả bom về phía cô. Cô đang tính lấy đũa phép ra ngăn lại thì Samael liền lấy hết những quả bom nước trên người Peeves và trói nó treo lơ lửng trên trần "Thằng nhóc quỷ, thả ta ra!!!" Peeves quát tháo nhưng Samael không quan tâm mà quay sang nhìn cô

"Mẹ với Rino có bị ướt không?"

"Anh Sam là tuyệt nhất!" Severino nói rồi chạy lại cầm tay Samael kéo đến sảnh đường, cô cũng đi theo hai đứa và mặc kệ con Peeves trong tiếng cười cợt của những phù thuỷ sinh khác.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com