Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 81: Chiếc Cốc Lửa

Sáng hôm sau, khi cô tỉnh dậy thì anh đã rời đi. Trên bàn còn có một cốc sữa ấm cùng với sandwich anh làm cho cô. Vừa thưởng thức bữa sáng đầy tình yêu của anh cô vừa nghĩ 'bao năm nay dấu ấn hắc ám đều tĩnh lặng giống như một hình xăm nhưng giờ lại chuyển động... không lẽ Voldemort đang bắt đầu hành động? Nhưng chưa thấy có dấu hiệu hồi sinh của hắn ta mà!'

"Krystal, cô hãy báo với mọi người về sự xuất hiện của Voldemort. Tôi nghĩ hắn sẽ sớm trở lại thôi!" cô nói với Krystal qua gương hai mặt

"Cuối cùng thì ngày này cũng đến... được rồi, tôi sẽ báo với họ. Có cần lưu ý những khu vực nào không?"

"Ngục Azkaban... nhà Gaunt... cả nghĩa địa chỗ chôn cất cha hắn nữa."

"Là ở đâu?"

"Gần làng Hangleton. Will sẽ biết chỗ đó!"

"Được, tôi sẽ báo với họ. À, Junaid hôm qua có nói, tháng 12 này và tháng 6 sắp tới cô nên cẩn thận. May mắn thì sẽ có hai người con gái xuất hiện còn không thì cô và hai người con gái ấy sẽ...."

"Sẽ làm sao?"

"....chết."

"Jun có nói hai người đó là ai không?" cô hơi giật mình mà hỏi

"Không... cậu ấy không nhìn thấy rõ... chỉ thấy họ có dòng máu Prince."

".....Ừm. Dạo này cô còn nói chuyện với Samatha không?"

"Tất nhiên là có. Cô yên tâm đi, cô ấy vẫn ổn."

"Ừm. Có tin gì lập tức báo tôi." cô nói rồi, Krystal liền dập gương hai mặt ngắt kết nối với cô.

Nhưng hai người con gái mang dòng máu Prince? Không lẽ là họ hàng của Severus? Nhưng sao trước giờ anh không nói gì với cô? Hay sắp nói?

Lúc cô xuống tới Tiền sảnh, cô thấy khoảng hai chục người đang lởn vởn quanh đó, vài đứa gặm bánh mì nướng, còn lại đang xem xét chiếc Cốc Lửa. Chiếc cốc đặt ngay giữa sảnh, trên cái ghế đẩu bình thường vẫn đặt cái nón Phân loại. Một đường nhỏ bằng vàng được vạch ra trên sàn, làm thành một cái vòng rộng chừng ba mét.

"Mẹ!" Severino chạy lại ôm vào chân cô, theo sau đó là Samael

"Hai đứa có tính tham gia không đó!"

"Mẹ, Rino mới có 12 tuổi hơn nữa con biết luật mà." Samael đáp một cách không tình nguyện vì thằng bé biết là cô đang hỏi dò

"Vậy lại kia ngồi đi, có ai bỏ tên vô chưa?" cô vừa nói vừa cùng hai đứa trẻ đi lại gần nhóm Draco ngồi.

"Nguyên đám Durmstrang. Nhưng con chưa thấy người nào bên Hogwarts hết." Severino nói

"Con dám cá đêm qua lúc mọi người đi ngủ hết, thể nào cũng có mấy người đến bỏ tên vô." Samael nói thêm

Đột nhiên, có ai đó phá lên cười phá lên thu hút sự chú ý của cô. Là Fred, George và Lee Jordan đang vội vã xuống cầu thang, cả ba đứa trông đều cực kỳ phấn khích.

"Xong rồi! Mới uống xong!" Fred phấn khích nói lớn

"Cái gì?" Ron hỏi.

"Độc dược Lão hóa, thằng óc bã đậu ạ." Fred nói.

"Mỗi đứa một giọt." George bảo, hân hoan xoa hai tay vào nhau: "Tụi này chỉ cần già hơn mấy tháng thôi."

"Tụi này sẽ chia một ngàn Galleons ra làm ba phần, nếu một đứa trong đám thắng." Lee toét miệng cười

"Em không tin nó có tác dụng, mấy anh biết đó. Em chắc thầy Dumbledore có nghĩ tới tròn này rồi." Hermione cảnh giác

Fred, George và Lee không thèm để ý đến cô bé.

"Sẵn sàng chưa? Nào, xong... tao đi trước..." Fred nói với hai đứa kia, đang run lên vì kích động

Fred lấy từ trong túi áo ra một mảnh giấy da có ghi dòng chữ Fred Weasley Hogwarts. Fred đi thẳng tới mép làn kẻ và đứng đó, nhón chân nhún nhún như vận động viên nhảy cầu chuẩn bị cho cú rơi từ một trăm năm mươi mét. Rồi, trước toàn thể mọi người có mặt trong Tiền sảnh đang tròn mắt, nó hít một hơi thật sâu và bước qua lằn tuổi.

Trong nửa tích tắc, cô đã nghĩ là thuốc có tác dụng. George chắc chắn cũng nghĩ vậy, bởi vì nó kêu lên một tiếng đắc thắng và nhảy vào theo Fred. Nhưng ngay sau đó, một âm thanh xèo xèo ầm ĩ, rồi hai thằng bị hất văng ra khỏi cái vòng bằng vàng, như thể bị một người ném tạ vô hình lẳng ra ngoài. Chúng rơi xuống đất, đau đớn, văng xa ba mét trên sàn đá lạnh băng; và để cho sự đau đớn thêm phần nhục nhã, một tiếng "bốp" thật to, rồi hai đứa thoắt mọc ra hai bộ râu dài trắng muốt giống hệt nhau.

Tiền sảnh rung lên vì cười. Cả Fred và George cũng cười theo, tụi nó đã đứng lên được và đứa này chăm chú ngó râu đứa kia.

"Thầy đã nói trước rồi mà..." một giọng trầm trầm, vui vẻ cất lên, và tất cả quay lại, thấy giáo sư Dumbledore bước ra từ Đại sảnh. Cụ ngắm nghía Fred và George, mắt lấp láy "Thầy đề nghị hai đứa nên tới chỗ bà Pomfrey. Bà ấy cũng đang chăm sóc cho Fawcett nhà Ravenclaw, và Summers nhà Hufflepuff, cả hai cũng đều quyết định làm già mình đi một chút. Tuy nhiên, thầy phải nói, không có râu đứa nào đẹp bằng râu của hai đứa con đâu."

Fred và George đi về bệnh xá, có Lee tháp tùng, cười như điên. Cô với hai đứa trẻ ngồi bên cạnh cũng được một trận cười đau bụng nhưng rồi cũng kéo nhau đến sảnh đường cho bọn trẻ ăn sáng.

Sáng nay, trang trí trong Đại sảnh đã thay đổi. Vì là ngày lễ Hội Ma, nên một đám cây toàn dơi sống đung đưa trên trần sảnh đã được ếm bùa, trong lúc đó hàng trăm trái bí ngô được khắc chạm đứng liếc mắt ra từ mọi góc.

"Em chưa ăn sáng sao?" một giọng nói dịu dàng, trầm ấm phát lên từ sau lưng cô khi hai đứa trẻ vừa chạy lại nhà Slytherin. Cô quay lại và đụng trúng ngay ngực anh. Chưa bao giờ cô và anh đứng gần nhau như vậy ở nơi đông người... nên cô vội lùi lại

"Sev, anh ăn sáng rồi sao?"

"Vậy ta cần đến đây nữa sao?" cô nghe anh nói vậy thì chỉ mỉm cười rồi kéo anh về văn phòng mình. Severus không thích đồ ăn do lũ gia tinh tại Hogwarts làm nên anh ăn khá ít. Thôi thì từ giờ cô chăm anh vậy!

Cô làm một đĩa bánh crumpets mang kèm theo bơ, mật ong và mứt dâu và làm thêm cho anh một ly cà phê, còn cô thì chỉ cần một cốc bạc xỉu.

"Dạo này em chăm nấu nướng vậy!"

"Em mới tập để chăm anh thôi."

"Mà hai đứa trẻ thường thích ăn gì?"

"Hừm... cả hai đứa đều thích ăn kem. Sam thì thường đặc biệt thích ăn bít tết còn Rino lại thích nui với mấy món bánh như sandwich, pancakes hay crumpets này. Nhưng cả hai đều khá dễ ăn, em làm gì cũng sẽ ăn hết nhưng không hiểu sao chúng vẫn gầy như vậy."

"Chẳng phải em có vấn đề với việc tăng cân sao. Chỉ cần tăng một cân là em đã ủ rũ nguyên ngày rồi."

"Nhưng đâu liên quan gì đến việc đó."

"Quinny, em bị ám ảnh với vấn đề cân nặng và rất ghét béo phì. Sam với Rino là con em chẳng lẽ chúng không hiểu em."

"....Chuyện ấy để em nghĩ sao."

"Không cần suy nghĩ đâu. Hai đứa nó vẫn khoẻ mạnh mà, em đừng lo quá làm gì."

"Mà... anh với Rino sao rồi?"

"Em biết mà, thằng bé cuồng em nên khó chấp nhận anh. Sam anh còn thấy có hy vọng chứ Rino thì... Thực ra anh lo anh không thể trở thành một người cha tốt."

"Sev, tuy Rino bám em nhưng em biết thằng bé cũng muốn có anh bên cạnh. Hơn nữa, em chắc chắn anh là một người cha tốt."

"Thật sao?"

"Anh không mắng bọn trẻ khi chúng làm sai mà giảng giải cho chúng. Em mới hay nóng tính mà mắng bọn trẻ... Nhưng chỉ có duy nhất một lần là khi Rino nghịch làm vỡ mất vạc thuốc của em thôi. Còn đâu chúng rất ngoan, cũng may có Sam luôn bên cạnh thằng bé khiến em bớt lo hơn."

"Anh thấy Rino có tài lắm. Về tất cả các môn đấy! Hầu như đều được O, chỉ có mỗi Thiên văn học là có vẻ thằng bé không tập trung mấy nhưng vẫn được E."

"Hai đứa này, em cũng không đặt nặng vấn đề học tập với chúng mà chúng cứ lao đầu vào học. Cái em khó hiểu về Rino là thằng bé nhận được đũa phép khi mới lên tám tuổi."

"Tám tuổi?"

"Ừm. Lúc đo em đưa Sam đi mua đồ cho năm nhất thì có chuyện như vậy xảy ra. Anh không thấy Rino giờ toàn đọc sách của năm tư, năm năm chứ không phải năm hai sao!"

"Cái đó, anh không biết."

"Chắc thằng bé giấu đó. Nhiều khi đi chơi em còn phải lôi hai đứa nó đi vì chúng cứ cắm mặt vào sách. Đúng là không hiểu nổi! Mà đi chơi em thấy giống chúng đang trông em hơn là em trông hai đứa đó."

"Cũng đúng mà!" anh vừa cười vừa tán thành ý kiến của cô khiến cô cau mày. Sao cô luôn như trẻ con vậy chứ!

Tối đó, bữa tiệc Hội Ma dường như dài hơn rất nhiều so với mọi thường.

Có thể vì đó là bữa tiệc thứ hai trong vòng có hai ngày. Lũ trẻ có vẻ không còn quá sức mê mệt mấy món ăn như mọi khi nữa. Giống như tất cả những người khác trong Sảnh đường, cũng nhỏng cổ cò liên tục, cùng vẻ mặt nôn nóng, bồn chồn đứng lên đứng xuống xem cụ Dumbledore đã ăn xong chưa, cô đơn giản chỉ muốn mấy cái đĩa được dẹp sạch đi cho rồi, và được nghe xem những ai được chọn làm quán quân.

Mãi cuối cùng rồi những cái đĩa vàng cũng quay trở lại với tình trạng tinh tươm nguyên thủy của mình, rồi mức độ ồn ào tăng lên rõ rệt khắp Sảnh đường và xẹp xuống ngay khi cụ Dumbledore đứng dậy. Hai bên cụ, ông Karkaroff và bà Maxime trông cũng căng thẳng và đầy mong đợi như bất cứ ai. Ông Ludo Bagman cười hớn hở và nháy mắt với nhiều đứa học trò. Tuy nhiên, ông Crouch trông lại khá thờ ơ, có phần chán chường.

"Xong, chiếc cốc hầu như đã sẵn sàng để phán quyết. Tôi đồ rằng sẽ mất hơn một phút. Bây giờ, khi tên của các vị quán quân đã được xướng lên rồi, tôi xin đề nghị các vị đó vui lòng đi thẳng lên phía đầu sảnh đường, đi dọc theo dãy bàn giáo viên, vô thẳng cái phòng kế tiếp..." rồi cụ chỉ cánh cửa đằng sau dãy bàn của các giáo sư "...đó là nơi họ sẽ nhận những chỉ thị đầu tiên."

Cụ rút cây đũa phép và vẩy một nhát lớn. Ngay lập tức, tất cả các ngọn nến, trừ những ngọn thắp trong mấy trái bí ngô chạm, đều tắt sạch, tất cả chìm trong bóng đêm lờ mờ. Giờ thì không có thứ gì trong Sảnh đường rực sáng bằng chiếc Cốc Lửa. Những tia lửa trắng xanh của nó sáng lóe, thiếu điều làm nhức cả mắt. Mọi người nhìn, chờ đợi... Vài người cứ chốc chốc lại coi đồng hồ...

Đột nhiên, ngọn lửa bên trong chiếc cốc hóa thành màu đỏ trở lại. Những tia lửa tóe ra vung vãi. Một chốc sau, một lưỡi lửa búng ra một mẩu giấy da đã gần như hóa than. Cả căn phòng bật ra một tiếng kêu thảng thốt.

Cụ Dumbledore nhặt mẩu giấy da và cầm nó xa xa để có thể đọc nó nhờ ánh sáng từ ngọn lửa, lúc này đã trở lại trắng xanh.

"Vị quán quân của Durmstrang, Viktor Krum!" cụ đọc to, giọng rõ ràng

Một cơn bão tiếng vỗ tay và chúc mừng lan khắp sảnh đường. Cô thấy, từ dãy bàn nhà Slytherin, Viktor Krum đứng dậy và gù gù đi về phía cụ Dumbledore, quẹo phải, bước dọc theo dãy bàn giáo viên, rồi mất hút ở cánh cửa của căn phòng kế bên.

"Hoan hô, Viktor, biết thế nào con cũng được chọn mà!" ông Karkaroff nói oang oang thiệt là lớn, sao cho mọi người đều nghe thấy, thậm chí át cả tiếng vỗ tay

Tiếng vỗ tay và tiếng bàn tán tắt dần. Giờ đây sự chú ý của mọi người lại tập trung vào chiếc cốc, khi, vài giây sau đó, lại chuyển thành màu đỏ một lần nữa. Một mẩu giấy da thứ hai lại được ngọn lửa phun ra.

"Vị quán quân của Beauxbatons, Fleur Delacour!" cụ hô

Một đứa con gái giống tiên nữ đứng dậy một cách yêu kiều, hất mái tóc bạch kim ra sau, lướt ngang qua những dãy bàn nhà Ravenclaw và nhà Hufflepuff.

Khi Fleur Delacour cũng đã biến mất vào căn phòng bên hông đại sảnh, một lần nữa sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này là một sự im lặng cứng cả lại vì háo hức mà ai cũng có thể cảm được. Vị quán quân kế tiếp của Hogwarts là...

Chiếc Cốc Lửa lại chuyển thành màu đỏ thêm một lần nữa; những tia lửa bay ra rào rào, lưỡi lửa liếm cao lên không, và từ đầu của lưỡi lửa đó, cụ Dumbledore kéo ra mẩu giấy da thứ ba.

"Vị quán quân của Hogwarts, Cerdic Diggory!" cụ xướng tên

Tiếng gầm từ dãy bàn kế bên quá lớn. Tất cả đám nhà Hufflepuff nhảy cẫng lên, thét vang và giậm chân khi Cerdic đi ngang chúng, cười tươi rạng rỡ, tiến thẳng về căn phòng sau lưng bàn giáo viên. Quả thực, những tràng vỗ tay dành cho Cerdic kéo dài đến nỗi phải mất một lúc sau mọi người mới nghe được lời cụ Dumbledore.

"Xuất sắc!" cụ sung sướng nói khi cuối cùng sự lộn xộn đã dẹp xuống. "Xong, giờ đây chúng ta đã có ba vị quán quân. Tôi chắc tôi có thể xin tất cả các trò, kể cả các học sinh còn lại của trường Beauxbatons và trường Durmstrang, hãy vét tặng cho các vị quán quân của mình đến từng gam ủng hộ mà các trò dành dụm được. Bằng cách tiếp tục khích lệ vị quán quân của mình, các trò sẽ đóng góp vào một..."

Nhưng cụ Dumbledore đột nhiên ngừng nói, và mọi người đều thấy rõ cái gì đã làm cụ lãng đi.

Ngọn lửa trong chiếc cốc lại đỏ lại lần nữa. Những tia lửa phóng ra. Một lưỡi lửa thình lình bắn vào không khí, mang trên mình một mẩu giấy da.

Dường như, hoàn toàn tự động, cụ Dumbledore vươn cánh tay dài ra và tóm lấy mẩu giấy. Cụ mở nó ra và nhìn chăm chắm vào cái tên được viết trên đó. Một khoảng lặng dài, trong khi cụ Dumbledore vẫn nhìn không chớp mắt vào mẩu giấy trên tay, còn mọi người trong căn phòng thì chằm chằm nhìn cụ. Cuối cùng, cụ Dumbledore hắng giọng, đọc lên

"Harry Potter."

Nghe thấy tên của Harry khiến mọi người đều nghi hoặc, giận dữ, khó hiểu mà nhìn về phía thằng bé. Cô cũng không ngoại lệ!

Không một tiếng vỗ tay. Một tiếng rù rù, như thể một đàn ong giận dữ, từ từ tràn đầy Đại sảnh; vài đứa học trò đứng hẳn lên để nhìn Harry cho rõ hơn; nó ngồi đó, cứng cả người, trong chiếc ghế.

Tuốt trên dãy bàn cô, Minerva đứng lên, đi ngang ông Ludo Bagman và Karkaroff, đến thì thào khẩn cấp gì đó với cụ Dumbledore, cụ nghiêng tai về phía bà, hơi cau mày.

"Harry Potter! Harry! Lên đây, lên nào!" cụ gọi lớn lần nữa

Harry đứng dậy, đạp phải gấu áo chùng, hơi chúi một cái. Nó bước đi dọc theo khoảng trống giữa hai dãy bàn nhà Gryffindor và Hufflepuff. Tiếng rù rì càng lúc càng lớn. Sau một lúc tưởng như cả tiếng đồng hồ, nó đã đứng ngay trước mặt cụ Dumbledore, mọi cái nhìn chăm chú của toàn thể các giáo viên đều dán lên người nó.

"Rồi... ra cửa đi, Harry." cụ Dumbledore nói. Cụ không hề cười.

Harry lê bước dọc theo cái bàn của các giáo viên. Lão Hagrid ngồi ngay chót cuối. Lão không nháy mắt với Harry, không vẫy tay, không làm bất cứ cử chỉ chào hỏi nào với nó như mọi thường. Lão Hagrid trông hoàn toàn sững sờ, chỉ nhìn chòng chọc vào Harry khi nó đi ngang giống như mọi người khác.

Đột nhiên, ngọn lửa trong chiếc cốc lại đỏ lại lần nữa. Những tia lửa phóng ra. Một lưỡi lửa thình lình bắn vào không khí, mang trên mình một mẩu giấy da.

"Chuyện quái gì..." cô lẩm bẩm vì đột nhiên trong lòng cô nóng hơn lửa đốt

Cụ bắt lấy mẩu giấy.... mất một lúc lâu cụ mới gọi lớn.

"Samael Macmillan!"

"CÁI QUÁI GÌ!" cô đứng bật dậy đồng thời nói lớn theo phản xạ

Samael đi lên gần cụ, nhận lấy mẩu giấy và đi dọc qua bàn giáo sư. Thằng bé nhìn cô với ánh mắt hối lỗi nhưng.... trước đó trông thằng bé vẫn ung dung. Cơ mà chuyện quái gì đang diễn ra!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com