Đây là bộ tiểu thuyết khá là buồn tui vẫn còn trong quá trình hoàn thiện nó vì tui bị rảnh nên tui chuyển ver cho mọi người Nhưng tui sẽ chuyển thành 1 fic xàm xí xíu kết thúc sẽ HE, nhẹ nhàng, ngược hay không tùy tâm trạng
Đôi Mắt Trái Tim Cả sinh mạng Tôi đều dành cho chị người con gái tôi thương
Tác giả: Ngữ Tiếu Lan SanThể loại: Thoải mái, hồi hộp, giang hồ cộng thêm triều đình, tình cảm không rối rắm,1x1, 2 CP, HE.Nhân vật: Triệu Việt x Ôn Liễu Niên (biệt nữu công x cáo già thụ)Thượng Vân Trạch x Mộc Thanh Sơn (phúc hắc ôn nhu công x mọt sách thụ)Với sự góp mặt tham gia của dàn ám vệ bà tám kiêm mai mối, Hoa Đường x Triệu Ngũ, Sở Uyên. Số chương: 194 + 1PNTình trạng: HoànTình trạng edit: HoànEditor: Lạc VũDesign bìa: @Shinyucaptains ***ĐÂY LÀ PHẦN 3 TRONG HỆ LIỆTP.S: MÌNH KHÔNG LÀM WORD VÌ WATTPAD CÓ THỂ ĐỌC OFFLINE NHÉ.…
Mong mọi người ủng hộLà do tớ tự viết nha, nên còn nhiều thiếu sót, mọi người hãy bỏ qua. ❤❤❤.Mong các cậu chú ý nếu có lấy truyện đi thì hãy ghi tên tác giả. Vì đó là công sức của mình nhé. Ít nhất thì cũng nên có sự tôn trọng!…
Tác giả: Tiểu Yêu Mô ThứcTình trạng: bản gốc hoàn, 167 chươngNguồn: wikidichEditor: CutimapGhi chú: tựa đề tới chương 91 là mình tự đặt Ngày mở hố: 14/9/2020Ngày lấp hố: 31/3/2021===Xuyên đến trước mạt thế, làm sao bây giờ?Thích Thất: ╭(°A°')╮Xuyên thành tình nhân mà nam chủ muốn lập tức vứt bỏ, làm sao bây giờ?Thích Thất: ╭(°A°')╮Mạt thế đến, không vật tư, không không gian, làm sao bây giờ?Thích Thất: ╭(°A°')╮Từ từ! Không vật tư, không không gian, nam chủ có thật nhiều nha!!Liếc mắt một cái nhìn nam chủ thảnh thơi ngồi trên đỉnh chóp của chuỗi đại siêu thị, Thích Thất chân chó tiến về phía trước: Ha hả, nếu không ta trước vẫn nên chắp vá đi...Sau đó, Thích Thất hơi hơi tròn miệng, trộm liếc nhìn nam chủ kế bên, không nghe nói ở mạt thế còn có người sống trong lâu đài nha, cái đùi cô ôm rốt cuộc là vĩ đại bao nhiêu...Tóm tắt 1 câu: ở mạt thế ăn ăn uống uống===Cảnh báo:Nữ chính đơn thuần, xuẩn manh, tham ăn, không cường, đúng nghĩa ôm đùi nam chính thật chặt mà sống sót qua mạt thế. Đừng hy vọng thấy được nữ chính đánh thây ma bang bang bang hay kiến tạo đội ngũ diệt thây ma gì nha!VSNam chính phúc hắc, cường đại, có tùy thân không gian, bàn tay vàng lớn nhất ở mạt thế, nhưng mà, chậc chậc, nam chính thật lười biếng.…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…
Anh em nhà Haitani và chị hàng xóm bảo mẫu trầm cảm vl =))Mỗi chương là một mẩu chuyện ngắn nên độ dài không đồng đềuGóp ý nhẹ nhàng, không thích click back.Lưu ý ooc toàn bộ nhân vậtTác giả Ếch Vồ Hoa Mướp…
Tác giả: Mạch Ngôn XuyênThể loại: Hiện Đại, Thanh Xuân Đến Trưởng Thành, Gương Vỡ Lại Lành, Thâm Tình, Ngọt, Sủng, Thanh Xuân Vườn Trường, Đô Thị Tình Duyên ▪ Văn án:Lúc Lục Thời Miễn hút thuốc, ánh mắt vừa trầm lắng vừa lạnh nhạt.Đinh Mật nhìn hơn hai năm, cuối cùng có một ngày không nhịn được bước đến: "Này, cho tớ hút thử với."Lục Thời Miễm liếc cô, đưa điếu thuốc qua. Đinh Mật chớp mắt xáp nhanh tới, hôn vội lên môi cậu.Mặt cô thấm đỏ: "Tớ hút gián tiếp là được rồi."_____Sau này, Đinh Mật hỏi anh: "Nghe nói năm đó sau khi chúng mình chia tay, anh uống say bí tỉ ở trong phòng thí nghiệm bị chủ nhiệm khoa bắt được, suýt nữa đã bị kỷ luật?"Lục Thời Miễn cười thoải mái: "Em nhầm rồi, không phải vì em."Thực ra lòng anh hận đến ngứa răng, hừ, đời ai mà chẳng có vết nhơ.Có ai mà chưa từng điên cuồng.…