SAD HARMONICA
Vô tình lại tìm được một chiếc nhạc Harmonica cover hay.
Cô: Ninh Dương Lan Ngọc
Em: Lê Huỳnh Thúy Ngân
Mùa đông năm nay lạnh buốt, cảnh vật ảm đạm, hiu hắt, em lẳng lặng đạp xe về nhà. Gió thổi càng ngày càng mạnh, túi đồ ăn em mua được treo vào tay lái cũng rung lắc dữ dội, tuyết rơi khá nhiều. Hít một hơi thật mạnh, kéo cao chiếc khăn choàng lên, nhấn mạnh bàn đạp hơn nữa, nhanh chóng về nhà.
____________________________________
Vừa dắt xe vào, một hình ảnh gầy, yếu ớt ngồi trước thềm nhà mặc cho cái giá lạnh xuyên thấu như thế, đôi mắt đẫm nước, trong suốt và cô đơn.
"Chị điên rồi sao, Ninh Dương Lan Ngọc ?"
Tiếng hét vang lên, em chạy đến bên cạnh
"Vào nhà với em, chị sẽ bị cảm mất"
Em nắm chặt tay Lan Ngọc, đôi mắt xám buồn sâu thẳm của em nhìn thấu nỗi đau của cô
"Mặc tôi đi"
Lan Ngọc gạt tay đẩy em
" Ngọc, nghe lời em đi mà, em van chị"
Em nhìn chị, ánh mắt em đầy tổn thương và đau đớn
"Vĩ Dạ, chị ấy vẫn yêu tôi mà phải không? Chị ấy vẫn cần tôi mà phải không?"
Lan Ngọc nhìn em với đôi mắt đẫm nước mắt
" Ngọc à, vào nhà đi, đừng đứng đây nữa"
Em tránh ánh mắt đó
"Chị ấy vẫn yêu tôi mà, phải không?"
Lan Ngọc lại khóc. Em chỉ biết ôm chặt cô
"Đừng khóc nữa, còn có em ở đây mà, còn có em mà"
Vòng tay xiết chặt cái ôm, nước mắt em hòa lẫn vào nước mắt của cô, nước mắt của hai người đáng thương
"Trái tim tôi đau lắm, nó vỡ nát mất rồi"
"Em sẽ hàn gắn nó vì chị, Ngọc à. Tim chị đau, còn em thì sao. Em còn đau hơn chị gấp nhiều lần."
"Những gì vỡ nát thì không bao giờ có thể hàn gắn được nữa"
Lan Ngọc ngã gục vào lòng em, bất tỉnh vì nỗi đau quá lớn
Chỉ còn tiếng hét của em, tai em ù đi trong cơn lạnh buốt giá, tim em như ngừng đập vì quá đau đớn
" Ngọc à, còn có em bên cạnh chị kia mà"
____________________________________
"Vĩ Dạ!!!!!"
Tiếng hét thất thanh của Lan Ngọc khiến em hoảng hốt bật cửa chạy vào
"Em đây "
Em ngồi bên cạnh, khẽ nắm bàn tay của cô
"Không, Vĩ Dạ đâu rồi. Đã về chưa?" Đôi mắt Lan Ngọc hoảng hốt thất thần nhìn ra cửa
"Chị bình tĩnh lại đi Ngọc , chấp nhận sự thật đi, Vĩ Dạ chị ấy đã bỏ đi rồi, không về nữa đâu"
"Em nói dối, Vĩ Dạ không bao giờ bỏ tôi" Lan Ngọc hét lên, đôi mắt cô lại đẫm nước
"Em biết chị đau nhưng nhìn vào sự thật đi, Vĩ Dạ thực sự đã bỏ chị đi rồi, tất cả đã kết thúc rồi"
Em nhìn cô, đôi mắt xám của em lại hiện rõ nỗi buồn
"Chát"
Đôi mắt xám đau đớn nhìn Lan Ngọc
"Cho dù chị đánh tôi thì tôi vẫn nói cho chị tỉnh ra. Vĩ Dạ đã đi rồi. Chị ấy sẽ không trở về nữa đâu"
"Chát"
Em nhắm mắt nuốt ngược nước mắt vào trong. Không phải em đau vì những cái tát bỏng rát, mà là con tim em đang vỡ ra thành nghìn mảnh, đau, thật sự rất đau
"Chị ấy vẫn yêu tôi, chị ấy vẫn cần tôi. Chị ấy sẽ trở về với tôi, nhanh thôi"
Em không nói gì, chỉ lặng lẽ bỏ ra ngoài. Bỏ lại mình Lan Ngọc trong cái ảo tưởng vô vọng.
____________________________________
Sau giấc ngủ dài, Lan Ngọc uể oải bước vào phòng tắm, tự nhìn mình trong gương. Nỗi đau đã khiến cô không còn là Lan Ngọc như ngày nào. Cô lừa dối mình, sống trong cái ảo tưởng Vĩ Dạ vẫn còn bên cô. Cô ép buộc bản thân mình sự thật là giấc mơ_ giấc mơ mới là sự thật
"Vĩ Dạ vẫn yêu em mà.... phải vậy không?"
Lan Ngọc cứ hỏi nhưng tuyệt không có một câu trả lời. Hy vọng rồi lại ảo tưởng rồi lại sống giả trong một thực tế Vĩ Dạ đã không còn... không còn bên cô
Lan Ngọc nhìn vào trong gương, cô thấy Vĩ Dạ đang cười với mình, nhớ...
"Em biết dậy sớm từ khi nào vậy?"
Vĩ Dạ gõ vào đầu cô
Lan Ngọc bí xị phồng má hờn dỗi
Vĩ Dạ nhìn vào trong gương, cười ngọt ngào
"Chị yêu em,.... sẽ luôn yêu em, Ngọc à."
Những giọt nước mắt lăn dài
"Phải rồi, Vĩ Dạ sẽ luôn yêu em"
____________________________________
" Ngọc"
Giọng em vang lên nhẹ nhàng, ôm cô từ phía sau
"Vào trong thôi, ngoài này lạnh lắm"
Lan Ngọc ngước đôi mắt buồn nhìn em rồi lại nhìn về phía xa, bầu trời màu xanh nhưng sao Lan Ngọc không thấy thế
Vĩ Dạ là bầu trời của cô_không có Vĩ Dạ thì bầu trời không còn màu xanh
"Chị cứ mãi chờ đợi mãi điều vô vọng ấy sao?" Em hỏi Lan Ngọc như em đang hỏi chính bản thân mình
"Chị ấy sẽ trở về với tôi mà phải không?" Lan Ngọc hỏi nhưng sao nụ cười buồn tha thiết
"Chị yêu chị ấy nhiều như vậy sao?" Em hỏi giọng như nghẹn lại
"Nhiều không à, đủ để làm trái tim tôi tan nát" Đôi mắt Lan Ngọc long lanh ngấn nước "Chị ấy nói sẽ luôn yêu tôi"
"Nhưng chị ấy không hứa điều đó"
"Lời nói như lời hứa"
"Không, nhìn em đi. Sao chị không cho trái tim mình thoát khỏi ảo ảnh. Tại sao không cho bản thân mình một cơ hội? Tại sao? Tại sao không cho em một cơ hội?"
Nước mắt nhẹ bay trong gió, đôi mắt xám đượm buồn với cái nhìn sâu thẳm, em buông câu nói cũng nhẹ nhàng
"Em yêu chị"
Đâu cần em phải nói, Lan Ngọc biết, biết em yêu mình như thế nào. Ánh mắt em nhìn Lan Ngọc yêu thương là thế. Vậy thì sao? Khi con tim cô không cùng nhịp đập với em. Có chăng cô không biết hạnh phúc mong manh là thế. Nó ngay bên mình nhưng lại chối bỏ
"Xin lỗi Thúy Ngân, con tim tôi đã bị Vĩ Dạ lấp đầy mất rồi" Lan Ngọc thoát khỏi vòng tay của em, lẵng lặng bước vào nhà
Em vẫn ngồi đó. Gió lạnh thấm vào cơ thể len lỏi vào con tim. Tim em rỉ từng giọt máu chan hòa cùng nước mắt
Ai nói nước mắt có vị mặn nhưng sao em thấy nó đắng?
Ai nói yêu là hạnh phúc nhưng sao em thấy nó đau?
Ai nói bầu trời có màu xanh. Bầu trời màu gì khi người em yêu không yêu em?
____________________________________
Lan Ngọc rót rượu đầy ly, để chất lỏng sóng sánh cay nồng tuôn vào cơ thể
"Vĩ Dạ vẫn yêu chị mà..., phải vậy không?"
Cô bật cười trước khoảng không tĩnh lặng. Nỗi đau quặn lên trong lòng khi nhớ lại quá khứ
"Chúc mừng sinh nhật em, Ngọc"
Vĩ Dạ và Lan Ngọc cụng ly nhau trước ánh nến lấp lánh
"Chúc mừng hai năm tình yêu của chúng ta"
Đôi mắt Vĩ Dạ là vô giá đối với Lan Ngọc. Nó đẹp đến mê hồn
Đôi mắt ấy nhìn cô " Chị yêu em, sẽ mỗi mình em thôi"
Phải rồi, Vĩ Dạ chỉ yêu mỗi mình thôi
"Xoảng"
Mảnh vỡ chai rượu cùng chất lỏng màu đỏ lênh láng trên sàn và Lan Ngọc vô hồn nhìn trừng trừng vào khoảng không trước mặt
Những gì Vĩ Dạ nói
Chỉ là lời nói
Tan biến rồi!
" Ngọc, chị làm cái quái gì thế này?" Em hoảng hốt chạy vào nắm chặt cổ tay đầy máu của cô
Màu đỏ của máu hòa tan cùng màu đỏ của rượu. Sao mà nó uất hận đến thế
"Vĩ Dạ, chị ấy sẽ trở về bên tôi, phải vậy không?"
" Ngọc à..." Em nghẹn ngào không nói nên lời "Vĩ Dạ... chị ấy đã bỏ đi rồi"
"Tình cảm con người có thể thay đổi sao Thúy Ngân?"
Máu nhòe cùng nước mắt hòa cùng nỗi đau
"Tình cảm có thể thay đổi" Em cố mỉm cười ôm cô vào lòng "Để em băng vết thương cho chị"
"Cứ mặc nó đi. Nếu như tôi chết, Vĩ Dạ sẽ hối hận mà quay về bên tôi phải không?" Lan Ngọc nhìn em, nụ cười cay đắng
Em không nói gì, lặng lẽ dìu cô vào phòng
Em nhẹ nhàng lau vết thương, cẩn thận băng nó lại. Như thể mạnh tay một tí, Lan Ngọc sẽ đau lắm, còn em sẽ đau hơn gấp ngàn lần
"Xin lỗi" Lan Ngọc nhìn em, buông lời xin lỗi nhẹ tênh
"Gì chứ, chị có lỗi gì mà phải xin lỗi" Em nói như trách móc
"Tôi khiến em phải lo lắng"
"Biết vậy nữa à, vậy đừng làm em lo nữa" Em nhìn cô dịu dàng
"Trái tim tôi cố chấp quá phải không Thúy Ngân? Bỗng nhiên tôi nhận ra..."
"Nhận ra cái gì?" Em nín thở chờ câu trả lời
"Có lẽ Vĩ Dạ.... thực sự hết... yêu tôi rồi" Lan Ngọc cười, nỗi đau hiện lên trong đáy mắt làm nhói lòng em
" Ngọc, đừng suy nghĩ nhiều nữa. Chị nghỉ ngơi một chút đi" Em mỉm cười
"Rồi em cũng sẽ hết yêu tôi như Vĩ Dạ vậy, phải không?" Một câu hỏi bất ngờ
"Chị nói gì vậy, em.. sẽ luôn... yêu chị" Em bối rối, hai má ửng đỏ
"Sẽ luôn..." Lan Ngọc mỉm cười chua chát "Ừ thì sẽ luôn, Vĩ Dạ cũng đã nói như vậy, Thúy Ngân à"
"Em không như vậy" Em nghiêm túc
"Em yêu chị" Giọng em lại vang lên ba từ đơn giản
"Em yêu chị" Em đưa tay chạm lên khuôn mặt cô, hôn lên đôi mắt vô hồn đó
"Thúy Ngân đừng như thế... Tôi không muốn em đau khổ vì tôi"
Em im lặng lấp dần khoảng cách cả hai. Em hôn lên đôi môi lạnh ấy và tim em như muốn vỡ tung. Lan Ngọc là mong ước của em... là người mà em muốn có đến dường nào. Em yêu có gì sai? Có chăng sai ở chỗ em yêu một người không yêu mình
Em dừng nụ hôn và nhìn vào mắt Lan Ngọc. Đôi mắt này vẫn trong veo như lần đầu em gặp nhưng vô hồn. Em đẩy nụ hôn sâu hơn nữa, lồng ngực em như muốn nổ tung lên_ Lan Ngọc đáp lại nụ hôn, nắm tay em thật chặt và kéo em lại thật gần
Em mỉm cười ôm Lan Ngọc vào trong lòng. Chỉ cần như vậy thôi là quá đủ. Cho dù là sự thương hại Lan Ngọc dành cho cô thì cũng không sao
"Em yêu chị" Em nói khẽ "Rất nhiều Ngọc à"
Đêm nay cô đã yên giấc trong vòng tay em
Không còn những đêm giật mình tỉnh giấc vì những giấc mơ
Đôi khi trái tim thật ngu ngốc. Nó không biết rằng đã có một ngã rẽ tồn tại đâu đó
____________________________________
Thoang thoảng đâu đó trong gió có tiếng kèn Harmonica quen thuộc
Tiếng kèn buồn nghe xót xa là thế_đau thương là thế
Mỗi lần buồn nhất em thường hay ngồi thổi kèn. Em thường nói âm thanh Harmonica làm em thanh thản
Em ngồi đó, đôi mắt thả hồn theo tiếng kèn. Nhìn em yên tĩnh đến lạ. Chỉ có em cùng bản nhạc buồn_gần là thế mà xa xăm là thế
Lan Ngọc đứng lặng sau lưng em tự bao giờ. Tiếng kèn em nhẹ tựa như gió
Vĩ Dạ từng nói ghét tiếng kèn Harmonica của em
Buồn quá_day dứt quá_đau thương quá
Còn Lan Ngọc, cô yêu tiếng kèn này. Có lần cô và Vĩ Dạ đã cãi nhau về việc này. Đôi khi Vĩ Dạ chỉ biết theo chủ kiến của mình. Còn em luôn lắng nghe và tôn trọng cô. Cho dù điều đó hết sức vô lí
Bàn tay rắn chắc vòng qua eo em "Sáng sớm đã chơi Harmonica rồi sao? Em có chuyện gì buồn à?"
Em bỏ cây kèn xuống, xoay người rồi kéo cô ngồi lên chân "Em không có buồn. Chị dậy từ khi nào vậy?"
"Bản nhạc ấy buồn đến thế cơ mà"
"Chị thấy nó buồn vậy sao? Thực ra nó khiến ta mơ tới một cánh đồng cỏ màu xanh trải dài bất tận. Ở nơi đó gió sẽ mang đi những nỗi buồn"
"Ra vậy,..nhưng nghe nó vẫn cứ buồn Thúy Ngân à"
"Thì vốn dĩ đâu có niềm vui nào dành cho tôi" Em nói, đôi mắt xám của em đượm buồn
"Ngân à, cho chị thời gian. Khi trái tim chị lành, nhất định chị sẽ để em chạm vào nó" Lan Ngọc thì thầm và ôm lấy em
"Không cần phải như vậy đâu, Ngọc à" Em mỉm cười
"Không, tin tôi đi. Nhất định tôi sẽ quên được"
Em cười, quá đủ với em. Cho dù là trong chốc lát Lan Ngọc cảm thấy có lỗi với em. Nhưng không sao cả... Cho dù mai đây Vĩ Dạ có quay trở về, em cũng không quan tâm. Chỉ cần giờ đây, trong mắt Lan Ngọc có em là đủ
____________________________________
"Chị muốn đi đâu?" Em hỏi nhẹ nhàng
"Công viên giải trí" Lan Ngọc trả lời mắt nhìn xa xăm
"Được thôi" Em mỉm cười đồng ý
Trong ánh mắt em dấy lên một màu buồn đến lạ. Em biết, em nhớ chứ, em nhớ ngày xưa cô và Vĩ Dạ thường hay hẹn hò ở công viên giải trí. Người luôn ở trong tim cô là Vĩ Dạ chứ không phải em
À mà không, em không có chỗ trong trái tim ấy
Việc duy nhất trong suốt một tiếng đồng hồ của Lan Ngọc ở công viên giải trí là ngồi trên vòng đu quay. Lan Ngọc bảo với em là Vĩ Dạ hồi trước rất thích ngồi đu quay. Em nghe rồi cười, trái tim em trật một nhịp, sao nó đau là thế... Có lẽ chị cũng giống như Lan Ngọc, sống trong giấc mơ của bản thân - cố vươn tới một cái gì đó không thuộc về mình
"Thúy Ngân à, em đang nghĩ gì thế?" Lan Ngọc nhìn em với đôi mắt dịu dàng
"Không gì cả.."
"Tôi không nên nhắc Vĩ Dạ nhiều quá... Tôi xin lỗi"
"Quên đi, tôi thực sự không sao"
Em trả lời thế mà lòng đau buốt
"Thúy Ngân có biết thường người ta ngồi đu quay làm gì không?" Lan Ngọc hỏi em bằng chất giọng ngọt ngào
"Ngắm cảnh chứ sao"
Cô xích lại gần em, gương mặt gần kề khuôn mặt em, đến nỗi có thể cảm nhận được hơi thở ấy. Em nhìn cô thật lâu, chờ đợi câu trả lời
"Người ta không chỉ ngắm cảnh thôi đâu. Còn một việc khác nữa" Lan Ngọc thì thầm
"Vậy chỉ cho em biết đi"
Em nhắm nghiền mắt cảm nhận vị ngọt đôi môi. Ngọt đó nhưng sao làm cho em cảm thấy đắng tận đáy lòng
Con đường trước mắt không lối thoát. Do em không biết hay ngốc nghếch lao vào?
Con người dại khờ là thế
Con tim ngu ngốc là thế
Hạnh phúc ngay trong tầm tay nhưng sao lại không biết nắm giữ
Sống trong cái ảo tưởng về một tình yêu
Để rồi vô tình đánh mất hạnh phúc thật sự
____________________________________
"Ow, tôi xin lỗi,.... xin lỗi" Cô gái lạ xin lỗi rối rít
"Em không sao" Em cười
"Nhưng cafe dính đầy áo em rồi. Để tôi đền cho em cái áo khác" Cô gái lạ nhìn em đầy hối lỗi
"Chỉ là áo khoác thôi mà"
"Vậy hãy để tôi giặt sạch, được không?" Cô gái lạ lại nhìn em, lần này là ánh mắt trìu mến
Em thấy lạ - em không kiềm lòng được trước ánh mắt đó. Em cởi áo khoác và trao đổi số phone cùng cô gái ấy
Lan Ngọc đứng ngay bên em im lặng. Con tim cô cố chấp hay ngu ngốc không nhận ra rằng nó đang đau
Hạnh phúc là thứ mong manh. Lan Ngọc biết rõ điều đó và rồi giọt nước mắt rơi xuống một cách vô thức
" Ngọc, chị sao thế?" Em hốt hoảng khi thấy cô khóc
"Về nhanh đi, tôi mệt rồi" Quệt nhanh dòng nước mắt, cô bỏ đi...
____________________________________
Tối đó Lan Ngọc nhốt mình trong phòng không nói với em lời nào. Em ngồi dựa lưng vào cửa phòng, tay ôm con gấu mà cô tặng ngày sinh nhật. Đôi mắt xám u buồn lặng lẽ cứ như thể ngày mai em biết là ngày tận thế vậy
Thật lạ...
Em mỉm cười vô thức.... Em nghĩ cứ như là Lan Ngọc ghen
Cánh cửa bật mở làm em té nhào, đầu em đập mạnh vào cạnh cửa. Nhưng em vui lắm, Lan Ngọc đã rất lo cho em. Lo xem em đau thế nào, lo xem đầu em có sưng to không, lo xem cái đồ ngốc nghếch tại sao lại ngồi ngay cửa phòng
" Ngọc à, chị vẫn giận em sao?" Em dụi đầu vào ngực Lan Ngọc, đột nhiên em cảm thấy yêu vệt cafe ban chiều
"Tôi giận em khi nào? Làm gì có" Lan Ngọc tránh không nhìn vào em
"Em không nên cố tình nói chuyện với cô gái khác" Em ngẩng đầu nhìn cô cười thật tươi
"Ai bảo tôi ghen" Lan Ngọc tròn mắt ngạc nhiên vì em nói thẳng như thế
Em đứng lên nhìn thẳng vào đôi mắt cô
"Chứng minh với em là chị không ghen đi"
"Chứng minh gì chứ? Tôi không có"
Em lấy ngón tay Lan Ngọc chạm lên môi mình "Chứng minh đi"
"Sao.... sao lại phải chứng minh" Cô bối rối
Em lại mỉm cười rồi vòng tay sau eo cô kéo lại gần - gần cho tới khi hai bờ môi mềm mại chạm vào nhau. Lan Ngọc đang chứng minh mình ghen bằng một nụ hôn ngọt ngào cùng em. Cả hai quấn với nhau trong nụ hôn ngọt ngào cho tới khi ý thức việc thở là cần thiết
"Đêm nay trời lạnh quá" em nói bâng quơ
"Ơ, làm gì vậy Ngọc?" Em ngạc nhiên khi cô đột nhiên nhấc bỗng mình lên
"Ngủ thôi, tôi sẽ ngủ với em" Cô cười tinh nghịch
"Nhưng...." Mặt em đỏ dần lên
"Trời lạnh mà, ngủ chung sẽ ấm hơn đúng không?"
Em bối rối khi cô ép sát hai cơ thể vào nhau. Cô vùi mặt vào tóc Thúy Ngân hít lấy hương thơm ngọt ngào. Em nắm lấy bàn tay cô mà siết chặt
Đâu đó trong trái tim Lan Ngọc đã có chỗ cho Thúy Ngân
____________________________________
" Ngọc" giọng em nhẹ nhàng
"Đừng ngồi ngoài ban công nữa, sương sớm không tốt đâu"
Lan Ngọc ngước đôi mắt ướt đẫm nhìn em rồi cười
"Vĩ Dạ, chị ấy về rồi"
Em mỉm cười nhìn Lan Ngọc, em có cảm giác trái tim mình đang bị xé ra từng mảnh - bóp nghẹn, khó thở
"Vậy thì tốt rồi, phải không?"
Lan Ngọc lại cười, nụ cười cay đắng đến lạ
"Thúy Ngân àh, ngay khi tôi gần như không nhớ rõ khuôn mặt chị ấy, ngay khi trái tim tôi gần lành lại, ngay khi tôi muốn yêu và yêu thêm lần nữa thì chị ấy trở về. Tôi phải làm sao đây?"
Em không nói gì, chỉ ôm chặt lấy đôi vai đang run rẩy của cô. Môi em tìm môi cô nhẹ nhàng. Nước mắt em ướt đẫm khuôn mặt cô. Em rời khỏi Lan Ngọc và nhìn sâu vào ánh mắt ấy
"Hãy nghe theo con tim chị"
____________________________________
Đêm nay Lan Ngọc gặp Vĩ Dạ
Đêm nay em say khướt
Suốt ba tiếng đồng hồ ngồi cùng Vĩ Dạ mà lòng Lan Ngọc bồn chồn không yên. Chẳng phải cô rất vui khi Vĩ Dạ quay về bên cô? Chẳng phải cô cũng không màng quan tâm lý do vì sao Vĩ Dạ lại rời bỏ cô? Chẳng phải cô đang rất hạnh phúc?
Lan Ngọc nắm chặt chiếc điện thoại trong tay. Không một tin nhắn - không một cuộc gọi
"Thúy Ngân....tôi xin lỗi"
" Ngọc àh, không bao giờ chị rời xa em nữa" Vĩ Dạ nắm lấy bàn tay cô nhẹ nhàng nói
Lan Ngọc chỉ cười
"Đừng cười như thế nữa Ngọc àh"
"Nãy giờ e, chỉ cười với những điều chị nói" Vĩ Dạ nhìn thẳng vào mắt Lan Ngọc
"Chị đã thay đổi"
"Ai rồi cũng phải thay đổi"
"Vậy tình yêu của em có thay đổi không?" Vĩ Dạ xoáy sâu vào mắt Lan Ngọc lần nữa
"............."
Cô im lặng chần chừ trả lời
"Nó vẫn....vậy"
Lan Ngọc trả lời mà cố tình lờ đi trái tim mình đang tức nghẹn
"Vậy ngày chị em chuyển sang nhà em nhé"
"Không"Cô bối rối
"Ý tôi là....tôi chưa sẵn sàng"
"Vậy đến khi nào?"
____________________________________
Lan Ngọc mệt mỏi mở cửa bước vào nhà. Cô phải nói làm sao cho em hiểu đây
Trái tim con người thật ngu ngốc. Nó không nhận ra trong nó đã tồn tại một hình bóng khác
Cô đưa đôi mắt nhìn căn nhà đầy vỏ bia rỗng ngỗn ngang trên đường đi
Cô đi nhanh vào nhà tìm em. Từ phòng khách đến phòng bếp qua phòng ngủ nhưng vẫn không thấy em đâu, lạ thật
Rồi cô cố ngăn tiếng nấc khi thấy em ngủ quên ngoài ban công. Lưng em dựa sát vào lan can, tay ôm chặt con gấu bông vào lòng
"Thúy Ngân, dậy đi, tôi về rồi này"
Em từ từ mở mắt và mỉm cười
"Em...nhớ chị"
Đôi mắt Lan Ngọc rung lên dữ dội
"Em say rồi"
Lan Ngọc đứng dậy đỡ em vào nhà nhưng em lại vật ngược cô xuống sàn. Đôi mắt xám u buồn của em xoáy thẳng vào con tim cố chấp của cô
"Có yêu tôi không Ninh Dương Lan Ngọc?"
"Chị có đang yêu tôi không?"
Trái tim Lan Ngọc nhói đau khi câu hỏi bật ra. Câu hỏi ấy như xé nát con tim cô thành từng mảnh vụn
"Em say rồi...Thúy Ngân àh"
"Có yêu tôi không?"
"Có bao giờ yêu tôi không? Ninh Dương Lan Ngọc, có bao giờ không? Trả lời tôi đi"
Em khóc ướt đẫm vai áo cô. Em quá yếu đuối trong tình yêu của mình. Em chỉ ngồi đó chờ đợi. Em không biết đấu tranh cho tình yêu của mình
Đôi khi con người ngu ngốc
Con tim thì yếu đuối
Để rồi hạnh phúc vuột khỏi tầm tay
____________________________________
Đầu em nặng trĩu sau trận say tối qua. Thức dậy thấy Lan Ngọc nằm yên trong vòng tay của mình, em lặng im nhìn cô say giấc. Sóng mũi em cay cay....mắt thì nhòe đi vì nước
"Ninh Dương Lan Ngọc, em là gì đối với chị?"
____________________________________
Em lặng yên trầm ngâm bên khung cửa sổ với màn mưa màu xám bạc lạnh lẽo đầu mùa
Màu mưa buồn như màu mắt em
Một màu xám u buồn
Một màu xám phẫn uất
Một màu xám cô đơn
Nhìn em lặng lẽ ngồi đó còn ánh mắt thì buồn xa xăm. Lan Ngọc đau lòng đến rơi nước mắt
Cô ôm chặt em vào lòng, hôn lên môi em với tất cả yêu thương. Trong nụ hôn có vị đắng của nước mắt. Nỗi đau của cả hai đang chịu đựng
Chỉ vì không ai hiểu trái tim mình muốn gì
"Vĩ Dạ, chị ấy sẽ chuyển về đây"
"Tôi sẽ rời đi"
"Thúy Ngân àh...tôi xin lỗi"
"Tôi muốn hỏi chị một câu. Có yêu tôi....không?
*RENGGG***RENG***
Tiếng chuông cửa reo lên. Lan Ngọc chạy ra mở cửa.....cô không thể trả lời câu hỏi đó
"Vĩ Dạ, sao chị...." Môi cô đông cứng lại
Từ bao giờ thế giới trở nên nhỏ bé thế
Vĩ Dạ đứng trước nhà cô với vali to đùng
Lan Ngọc đứng lặng nhìn em không nói nên lời
Em biết từ giây phút này em là người thừa
Đôi môi em mím chặt. Đôi mắt xám của em rung lên từng đợt. Em nhìn thẳng vào người em yêu
"Tôi hỏi chị lần cuối. Có yêu tôi không Ngọc?" Giọng em đắng lại
"Xin lỗi...tôi không thể"
Em lấy tay quẹt đi nước mắt đang chảy dần trên má
"Được rồi... tôi sẽ tin lời chị nói. Tôi sẽ quên đi cái thứ tình cảm này"
"Thúy Ngân àh..."
"Sai lầm của tôi là yêu chị. Tội lỗi của tôi là yêu chị. Tôi điên thật rồi khi cứ mãi hi vọng vào cái thứ tình cảm mong manh này để rồi đau khổ. Tôi cứ nghĩ chỉ cần mình chân thành, chỉ cần kiên nhẫn, chỉ cần làm tất cả... Nhưng có lẽ như vậy thôi thì chưa đủ..."
Từng giọt nước lăn dài trên đôi mắt xám
"Tôi bỏ cuộc"
Lan Ngọc đứng lặng nhìn em bỏ đi. Cô không biết rằng mình đang khóc. Cô không biết rằng trái tim mình đang đau đớn. Và cô cũng không biết rằng từ giây phút này cô đã đánh mất hạnh phúc thật sự
"Chị đã biết từ lâu Thúy Ngân có tình cảm với em" Giọng Vĩ Dạ vô tình
"Chị biết sao?"
"Biết chứ. Nhưng vốn dĩ em là của chị. Và bây giờ cũng vậy"
Lan Ngọc nhìn Vĩ Dạ không nói nên lời
Cô biết mình đã sai lầm
Sai lầm từ lúc để em ra đi
Cô đã thực sự đánh mất tình yêu thực sự của mình
____________________________________
"Vĩ Dạ àh, em muốn nghe Harmonica"
Lan Ngọc mỉm cười thật tươi
"Sao lại là Harmonica?" Vĩ Dạ tròn mắt nhìn cô
"Không phảichị chơi Harmonica rất hay sao? Lâu rồi em không được nghe?"
" Ngọc àh, chị không chơi được Harmonica" Mặt Vĩ Dạ tối lại
"Sao lại không?"
Lan Ngọc ngô nghê hỏi
"Em sao vậy Ngọc, người chơi Harmonica là Thúy Ngân chứ không phải chị"
Lan Ngọc cười buồn
"Àh, phải rồi. Em nhầm lẫn từ khi nào vậy"
Vĩ Dạ nắm lấy tay Lan Ngọc kéo cô ấy lại gần, đôi môi chạm vào nhau. Không hiểu vì sao khi hôn Vĩ Dạ cô lại có cảm giác trái tim mình bóp nghẹn. Lan Ngọc rời nụ hôn nhìn ra cửa sổ. Nơi mà em vẫn hay ngồi thổi kèn
Văng vẳng bên tai Lan Ngọc luôn có tiếng nói chân thành
"Em yêu chị.... rất nhiều Ngọc àh"
____________________________________
Gần về cuối năm, trời càng thêm lạnh. Lan Ngọc lang thang trên đường mặc cho cái giá lạnh bao trùm lấy thân thể nhỏ bé của cô
Lan Ngọc nhớ da diết màu mắt xám của em. Em bỏ đi để lại chiếc khăn màu xám dày và ấm áp
Cô vẫn nhớ vào cuối năm ngoái khi trời vừa xuất hiện những cơn gió lạnh đầu tiên, cô đã lao ra ngoài cảm nhận chúng. Cô như một đứa trẻ run lên cầm cập vì lạnh và sau đó em đã xuất hiện mang theo chiếc khăn màu xám nhẹ nhàng quấn quanh cổ rồi ôm cô vào lòng
Giây phút đó hạnh phúc như vậy mà giờ cô mới nhận ra
Gió càng ngày càng mạnh và thời tiết trở nên xấu đi. Lan Ngọc bước vội về nhà. Chầm chậm tìm chìa khóa bên trong giỏ xách nhưng cô khựng lại. Ai đó đang trong nhà của cô
"Vĩ Dạ àh, tại sao lại trở về đây khi em không còn tình cảm với cô ta?" Giọng một chàng trai.
"Vì em cảm thấy có lỗi..."
"Còn anh thì sao? Còn tình cảm chúng ta thì sao? Rốt cuộc em muốn thế nào đây Vĩ Dạ?"
"Đạt àh, cho em thời gian đi. Lan Ngọc bây giờ..."
"Không cần đâu, chị có thể đi ngay bây giờ Vĩ Dạ àh" Cô đứng ngay trước cửa
" Ngọc, nghe chị nói đã.." Vĩ Dạ mặt tái đi
"Không cần đâu. Tình yêu tôi dành cho chị đã chết từ ngày chị bỏ tôi đi không một lí do. Mà bây giờ có lẽ tôi hiểu được lí do rồi..."
"Chị..."
"Chị đã ra đi làm trái tim tôi tan nát vậy còn quay về làm gì? Quay về để coi tôi đau khổ thế nào ư?"
Nói quay về vì xót xa cho tôi ư? Ngụy biện
Nói quay về vì cảm thấy có lỗi sao? Dối trá, nếu thấy có lỗi thì ngày xưa đừng làm
Vĩ Dạ quay về nhưng không chia tay anh ta. Quay về nói làm lại từ đầu nhưng không còn yêu tôi, vậy thì còn quay về làm gì...?
Nước mắt ướt nhòe khuôn mặt
Trái tim cô đau lắm
Không phải đau vì Vĩ Dạ lừa dối cô
Đau vì cô ngu ngốc nên đã đánh mất em
"Thúy Ngân àh, quay về với chị đi"
____________________________________
"Thúy Ngân àh"
Lan Ngọc giật mình thức giấc, hai mắt cô ướt đẫm
Trong giấc mơ cô thấy mình được ôm em vào lòng, được hôn lên đôi môi ngọt ngào ấy, được em quan tâm
Nhưng rồi em đột nhiên biến mất
Lan Ngọc dựa lưng vào thành giường ôm lấy con gấu bông. Cảm giác bây giờ sao mà bơ vơ, lạc lõng quá. Lan Ngọc nhớ nụ cười của em - nhớ ánh mắt của em - nhớ nụ hôn của em - nhớ vòng tay của em- nhớ da diết tiếng kèn Harmonica của em
Lan Ngọc nhìn vết cắt trên cổ tay của mình, cô nhớ em đã lo lắng cho mình như thế nào. Cô mỉm cười chua chát, nước mắt lại rơi
"Thúy Ngân. Ngọc đau lắm. Ngọc nhớ em nhiều lắm"
" Ngọc không thể thở nổi Thúy Ngân àh. Quay về bên chị đi"
" Ngọc yêu em. Có quá muộn màng hay không?...."
Tiếng nấc nghẹn trong đêm tối lạnh lẽo
"Thúy Ngân àh, em có cảm nhận được không? Ngọc yêu em...nhiều lắm Thúy Ngân àh"
Lan Ngọc xiết chặt con gấu vào lòng
Có lẽ mọi chuyện đã quá muộn
Thúy Ngân sẽ chẳng bao giờ biết được Lan Ngọc cũng yêu mình
____________________________________
"Alo..."
Lan Ngọc trả lời ngay khi chuông điện thoại vừa reo
".............."
"Alo..."
Đầu giây bên kia chỉ có tiếng gió thổi rất mạnh
Đâu đó láng thoáng trong gió cô nghe được tiếng kèn Harmonica quen thuộc
Cô nghe tiếng trái tim mình đập nhanh hơn
Cô cảm nhận được tình yêu của mình
Cô biết tiếng kèn Harmonica này là của ai...
"Thúy Ngân àh..."
Vẫn là trong gió có tiếng Harmonica
Cô tin vào cảm giác của mình
"Thúy Ngân.... Ngọc yêu em"
Trong gió không còn tiếng Harmonica
Trong gió có tiếng khóc của người cô yêu
"Thúy Ngân àh, trả lời chị đi...chị nhớ em nhiều lắm Thúy Ngân àh....nhớ đến không thở nổi"
Trong gió có tiếng khóc và rồi vụt tắt
Tình yêu là gì?
Phải chăng đau khổ mới gọi là tình yêu?
____________________________________
Lan Ngọc bắt đầu đi tìm em. Tìm đến tất cả người thân, bạn bè nhưng không một ai biết em ở đâu
"Ây da, đau quá"
Cô ngước lên nhìn người mà mình vừa đụng phải
Trái đất công nhận thật tròn
Nào đâu quay lại ta lại gặp nhau
____________________________________
Lan Ngọc vội vã mua vé tàu về TP.HCM
Đến nơi cô chạy như điên đến chỗ chị đang sống, nước mắt cứ không ngừng rơi trên đường đi
"Ây da"
Cô ngước lên nhìn người mình va phải
"Ủa, chị là...."
Lan Ngọc và cô gái đó bước vào quán cafe gần đó
"Tôi là An Hy"
"Tôi nhớ ra chị rồi, chị là cô gái va phải Thúy Ngân ở quán cafe lần trước"
"Đúng thế, tôi biết cô đang tìm Thúy Ngân, đúng chứ?" Hy nhấp môi ly cafe
"Đúng vậy, chẳng lẽ...."
"Sau lần va chạm đó, tôi vẫn thường xuyên liên lạc với Ngân"
"Thì ra là vậy sao?" Mắt Lan Ngọc thoáng buồn
"Tôi cũng là người đã gọi cho cô, nhớ chứ"
"..............."
Cô yên lặng lắng nghe, khẽ gật đầu
"Là Ngân nhờ tôi" Hy bình thản nói
Trái tim cô đập mạnh hơn, mồ hôi tay chảy càng nhiều
"Thật vậy sao, vậy là chị biết em ấy đang ở đâu, đúng chứ?" Cô lo lắng nhìn người đối diện
Hy không nói chỉ gật đầu
"Nói cho tôi biết đi, em ấy giờ đang ở đâu?"
"Tôi phải đi gặp em ấy, làm ơn đi"
Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt cô
"Tôi không muốn Ngân đau khổ nữa, vậy nên...." Hy ngập ngừng
"Nói cho tôi biết đi, em ấy đang ở đâu?"
"Ở HCM, nhà của bà tôi, đây là địa chỉ" Hy chìa tờ giấy ra trước mặt
"Chào chị, tôi phải đi ngay"
Lan Ngọc vội vã cầm tờ giấy đứng lên
"Nhưng........."
Đứng trước một căn nhà nhỏ. Cuối cùng thì cô cũng tìm được em. Cô đi vào hỏi thăm bà Hy về em. Bà cười buồn chỉ về mảnh vườn phía sau nhà. Ngày nào em cũng ra đó ngồi, bà bảo tiếng kèn Harmonica của em buồn lắm - tha thiết và cô đơn
Lan Ngọc đến bên em. Đôi mắt xám vẫn như ngày nào
Đôi mắt xám đẹp như làn khói mờ ảo
Đôi mắt mà cô rất yêu
"Nhưng......." Hy chần chừ
"Còn gì nữa sao?" Cô thắc mắc
"Ngân trong một lần uống say đi lang thang thì bị tai nạn. Thân thể thì không bị sao.....nhưng...đôi mắt thì...."
"Đôi mắt....em....ấy làm sao?"
"Bác sĩ nói máu bầm đè lên dây thần kinh thị giác làm cho mắt em ấy không nhìn.....thấy được. Tôi có khuyên Ngân đi mổ mà em ấy không chịu"
Lan Ngọc gần như muốn lã người đi
Tim cô như có hàng nghìn mũi dao đâm vào
"Ngân àh, đợi chị có lâu không?"
Lan Ngọc khẽ nắm lấy bàn tay em đan vào
" Ngọc..." Gương mặt em thoáng bất ngờ, đôi mắt xám vẫn đăm đăm
"Chị đây.... Ngọc ngốc nghếch của em đây" Nước ngấn mắt Lan Ngọc, đỏ hoe
Em mỉm cười đưa tay lên vuốt nhẹ khuôn mặt cô
" Ngọc không ngốc đâu, chỉ hơi chậm thôi"
" Ngọc nên nhận ra tình cảm của mình sớm hơn....chị xin lỗi"
Nước mắt chảy dài trên má, nghẹn ngào
"Chị không có lỗi"
"Tôi nói dối đó, tôi không thể quên được em......tôi không thể ngừng yêu em được..."
Em lau nước mắt trên khuôn mặt cô, rồi em mỉm cười.....một nụ cười hạnh phúc
"Em vẫn muốn hỏi một câu. Ninh Dương Lan Ngọc, chị có yêu em không?"
Lan Ngọc ôm lấy mặt em bằng hai tay
"Có Ngân àh. Ngọc yêu em bằng cả trái tim mình"
Lan Ngọc áp môi mình lên môi người yêu. Cũng đã lâu rồi...nụ hôn mà cô mong chờ. Vẫn là nụ hôn có nước mắt....nhưng là nước mắt hạnh phúc
____________________________________
"Bác sĩ, mắt em ấy lại sẽ thấy được mà đúng không?"
"Ca mổ rất thành công. Nhưng còn phụ thuộc vào lúc tháo băng và sức khỏe của cô ấy nữa"
"Vậy nếu như...."
"Vĩnh viễn cô ấy phải sống trong bóng tối"
Lan Ngọc giật mình khi một bàn tay nắm lấy tay cô
"Chị đang nghĩ gì thế?" Em ân cần hỏi
"Hôm nay là ngày em tháo băng rồi... Ngọc rất lo"
"Lo gì chứ...nếu lỡ...."
Lan Ngọc đưa ngón tay chạm vào môi em ngăn không cho nói nữa
"Lỡ gì chứ, em không được nói bậy" Cô cau mày
"Vậy làm cho em đừng nói bậy nữa đi" em nũng nịu
"Em biết đòi hỏi từ khi nào vậy?"
"Từ khi biết Ngọc cũng yêu em rất nhiều"
Lan Ngọc mỉm cười rồi hôn lên môi em. Một nụ hôn ngọt ngào - không còn đắng nữa
____________________________________
Bác sĩ tháo đến lớp băng cuối cùng trên đôi mắt xám. Lan Ngọc đứng cạnh bên, tay siết chặt tay
"Thấy gì không?" Bác sĩ hỏi
"Dạ không, vẫn một màu đen" em bình thản đáp
"Có cảm thấy mắt nhói lên không?"
"Dạ không....vẫn y như lúc đầu"
"Vậy là sao hả bác sĩ?" Cô lo lắng hỏi
"Thường thì khi mắt tiếp xúc với ánh sáng sau một thời gian dài sẽ có cảm giác đau nhức. Đó là phản xạ tự nhiên của một đôi mắt bình thường. Nhưng đằng này cô ấy lại vẫn không cảm nhận được ánh sáng và mắt cũng không cảm thấy đau nhức thì cơ hội thấy lại được là rất thấp. Nhưng cứ theo dõi đi đã vì cũng có một số trường hợp phản ứng chậm"
"Cảm ơn bác sĩ" giọng Lan Ngọc buồn rượi
Em siết chặt bàn tay cô
"Không sao đâu"
____________________________________
Đêm đó em thức dậy giữa đêm. Em ngồi dậy nheo mắt nhìn, Ngọc của em đang ngủ gục trên ghế. Em bước xuống giường đi lại gần cô
Em vô tình không biết có cái gì đó rất lạ
" Ngọc àh..."
Em lay người cô nhẹ nhàng
"Ngân..."
Lan Ngọc lờ mờ mở mắt rồi đột nhiên mở to mắt ra nhìn em
"Sao lại ngủ ở đây. Lên giường ngủ với em nào"
Lan Ngọc vẫn đang mở to mắt nhìn em không nói nên lời
"Ngân à, em có thấy Ngọc không?" Cô dò xét hỏi
"Thấy....tất nhiên rồi" em vô tư đáp
Nhưng rồi em khựng lại.....Em chớp mắt liền hồi. Em đã nhận ra
Mắt em sáng rồi
Nước mắt ứa ra trên đôi mắt xám
Chưa bao giờ màu xám trong đôi mắt em lại đẹp đến thế
Màu xám của hạnh phúc
END
____________________________________
Chuyện buồn quá
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com