[NTPN] 26. Đặng Bân thất tình
/26/. Đặng Bân thất tình.
Buổi sáng ngày Cá tháng tư, Đặng Bân nhận được một tin nhắn, nội dung là bạn gái anh chàng muốn chia tay.
Cả đám trong ký túc xá đều trêu chọc Đặng Bân, bảo cậu chàng trả lời 'Chia thì chia', Tiếu Lang còn gởi một câu y chang như vậy cho Vương Mân, kết quả Vương Mân thực đứng đắn mà trả lời lại một câu: "Cho dù là ngày Cá thá tư cũng không thể vui đùa thế này." Người nào đó đọc tin nhắn mà 'Long' tâm đại duyệt.
Sau ngày ấy, cả người Đặng Bân liền tựa như bị mất hồn, mọi người còn tưởng cậu ta bị bệnh, hỏi mấy câu, cậu đều ngậm miệng không đáp. Qua ba bốn ngày, mọi người thấy cậu càng ngày càng không thích hợp, ban ngày không đi học mà nằm rúc trong chăn, còn không chịu ăn cơm, mới vài ngày đã tiều tụy trông thấy, một đôi mắt vốn dĩ trong sáng có thần lại trống rỗng tựa như bị mù...
Mọi người thấy cậu chàng như vậy, liền lập tức quan tâm.
Trong ký túc xá Vu Trí Chí ép hỏi một hồi, Đặng Bân rốt cục thẳng thắn, cậu ta thất tình.
"Hả?" Tiếu Lang trừng lớn mắt, kinh ngạc nói, "Đây không phải là vui đùa ngày Cá tháng tư thôi sao?"
Lúc này ký túc xá phòng 313 như nổ tung nồi, tất cả mọi người xông tới bà tám chuyện Đặng Bân bị đá, Hoàng Vũ còn vọt sang phòng bên cạnh lôi bốn tên kia qua nhiều chuyện ké...
"Này, Nữu nhi, sao lại bị đá?" Triệu Bách sung sướng khi người gặp họa nói.
Vu Trí Chí một chưởng đập vào sau ót Triệu Bách, trừng mắt liếc nhìn cậu chàng một cái, sau đó dùng giọng điệu tương đối từ ái khuyên nhủ: "Cái này, thiên nhai hà xứ vô phương thảo."
Đặng Bân: "Hai đứa tui hồi tháng trước còn rất tốt..."
Hoàng Vũ: "Aizzz, Nữu nhi à, đừng khổ sở, phụ nữ tựa như quần áo thôi!"
Đặng Bân: "Không có thì phải cởi truồng..."
La Tinh Độn nói một tràng tiến Anh, môi Đặng Bân run rẩy, nghe không có hiểu!
Tiếu Lang phiên dịch giúp: "Hoan nghênh gia nhập đại quân F.A"
Mọi người: "..."
Tần Lâm nói: "Nói không chừng ngày mai vợ cậu liền hối hận thì sao."
Đặng Bân lắc đầu, một bộ đại thế đã mất: "Không có đâu, cô ấy yêu người khác rồi, oa hu hu... Tui đối cô ấy không tốt chỗ nào chứ, tui viết thơ tình cho cô ấy, hát cho cô ấy nghe, còn mua nhẫn cho cổ
nữa..."
"Nhẫn, nhẫn luôn hả...!" Tiếu Lang líu cả đầu lưỡi, ngay cả nhẫn cũng đã mua luôn rồi! (Vương Mân còn chưa mua nhẫn cho mình...)
Đặng Bân: "Hàng vỉa hè thôi, 10 tệ."
Mọi người: "..."
Triệu Bách vỗ vỗ bả vai Đặng Bân: "Dẫn ông đi chơi game, không có bạn gái, chúng ta có anh em tốt!"
Hoàng Vũ cũng giật dây nói: "Đúng đúng! Bảo đảm cậu ba ngày ốm đau này hoàn toàn biến mất lại trở thành một trang hảo hán!"
Mọi người còn liên tục nói vô số chuyện cười để dời lực chú ý của Đặng Bân, trước kia vài người trong bọn họ đi tiệm net, Đặng Bân nói bạn gái cậu không cho cậu chơi game, cho nên cứ thích ở lỳ trong ký túc xá, không thì đi ngủ, còn không nữa là cầm di động xem tiểu thuyết trên mạng, mọi người không ít lần chế nhạo cậu chàng, lần này nhìn cậu chàng ủ rũ không còn chút tinh thần, phỏng chừng đoạn tình cảm này thật sự xong rồi.
Mọi người kéo Đặng Bân đang như cái xác không hồn ra tiệm net, Hoàng Vũ còn giúp cậu chàng mua một card game.
Tần Lâm nói thẻ của mình cũng đã dùng hết, lại mang không đủ tiền, Đặng Bách liền giúp cậu mua một cái.
"World of Warcraft? Chơi thế nào vậy..." Đặng Bân nhìn card game, hữu khí vô lực nói, "Tui một chút hứng thú cũng không có."
(Game này quá nổi tiếng rồi ha, ai chưa biết lên hỏi bạn GG ngạo kiều tạc mao thụ giúp Cỏ \(^o^)/)
Triệu Bách: "Chơi trước thử đi, tiến vào trạng thái liền có hứng thôi."
Đặng Bân không đáp, tựa như con rối gỗ mở game lên, chờ game cập nhật, nhìn hình nền ma thú giương nanh mua vuốt, cậu lại thất thần, một lần nữa tiến hành giãy giụa tâm lý, tựa như nếu chơi rồi, cậu và 'cựu' bạn gái của mình sẽ thật sự không còn cơ hội.
Hoàng Vũ liếc mắt nhìn cậu chàng một cái, thở dài giúp cậu đăng ký tài khoản, chọn chủng tộc Human, chức nghiệp Mục sư, gọi là 'Băng Mỹ Nhân', giới tính nữ (...). Đăng ký xong lại báo với mọi người, tất cả đều bật cười thành tiếng.
Đặng Bân cũng không quan tâm, tùy tiện vui đùa một chút mà thôi. Sau khi ngồi vào chỗ của mình, cậu cầm chuột máy tính, tâm như tro tàn...
Hoạt cảnh âm nhạc mở màn vang lên, bối cảnh và cốt truyện rất hấp dẫn người chơi, Đặng Bân không tự chủ được mà bắt đầu tập trung lực chú ý, cậu chưa bao giờ chơi game, rất dễ bị tò mò ban đầu biến thành sa vào.
Hoàng Vũ nói cho cậu chàng biết một vài phương thức thao tác cơ bản, Đặng Bân thao túng nhân vật nho nhỏ trên màn hình làm nhiệm vụ, giết quái, gặp vấn đề gì, bạn học ngồi bên cạnh đều sẽ trả lời.
"Ây da!" Đặng Bân chợt quát to một tiếng, nhìn chằm chằm màn hình biến thành xám xịt khẩn trương nói: "Tui chết rồi tui chết rồi, xuống Địa Ngục rồi! Làm thế nào b ây giờ, phải chơi lại từ đầu sao? Tui đã cấp 3 rồi đó!"
"Phụt!" Hoàng Vũ cười nói, "Không cần, sao khi phóng thích linh hồn, tìm Thiên sứ tỷ tỷ để hồi sinh."
Đặng Bân: "Thiên Sứ tỷ tỷ ở đâu?"
Hoàng Vũ: "Ngay tại bên cạnh ông đó."
"Thấy rồi!" Đặng Bân ngữ khí đầy hưng trí nói, "Sau đó thì sao?"
Hoàng Vũ: "Đi tìm thi thể của mình đi."
Đặng Bân: "..."
Tiếu Lang nhắc nhở: "Nhìn mũi tên trên góc phải của bản đồ nhỏ, ấn theo phương hướng mũi tên chạy đến tìm."
Qua thật lâu, Đặng Bân buồn bực nói, "Đâu có đâu!"
Mọi người thầm nghĩ: Tìm lâu như vậy, cũng không tìm được sao trời...
Tiếu Lang nhìn lại: "Má ơi, sao ông chạy tới chỗ xa như vậy làm chi!"
Đặng Bân chỉ vào mũi tên trên bản đồ nói: "Không phải ông bảo tui đi theo hướng mũi tên sao!"
Tiếu Lang: "... Đây là phương hướng ngược lại với thân thể của ông! Ông không phải vẫn luôn ấn chạy thẳng tới đó chứ??"
Đặng Bân: "Không phải sao?"
Mọi người nghe Đặng Bân hỏi mấy câu thế này đều không nhịn được lắc đầu.
Tiếu Lang bất đắc dĩ chỉ chỉ vào một mũi tên khác nói, "Mũi tên màu vàng này mới là vị trí thi thể của ông!"
Đặng Bân: "..."
Tiếu Lang nhớ tới bản thân hồi lớp 10 mới vào chơi game online cũng ngây thơ như vậy, khi đó cũng là một con chim non, bất cứ chuyện gì cũng đều thấy mới mẻ thần kỳ, hiện tại trở về nhìn giao diện của Hiệp Minh, so sánh với game Warcraft này không biết xấu hơn bao nhiêu.
Nhưng ngay cả như vậy, hiện giờ nhìn rồi hồi tưởng lại cũng cảm thấy rất vui vẻ. Có lẽ là bởi vì ở đó mình cùng với Vương Mân xây dựng tình cảm thâm hậu (kết hôn)...
Tiếu Lang không thường cùng chơi game với bạn cùng phòng, cho bên cấp bậc cũng không cao, nhưng mà bởi vì đã từng chơi game, cho nên bắt đầu nhanh hơn Đặng Bân rất nhiều.
"A ha ha, cấp 5 rồi!!" Chỉ chốc lát sau, Đặng Bân liền vô cùng có cảm giác thành tựu mà tuyên bố thành tích của bản thân.
Tần Lâm: "Mới có cấp 5 hà, từ từ mà đến đi, chờ mãn cấp mới có thể theo bọn này đi đánh đoàn chiến."
Triệu Bách: "Tui xem trọng ông lắm đó Nữu nhi! Nhanh chóng mãn cấp đến thêm huyết cho bọn này!"
Đặng Bân: "Thêm huyết cái gì?"
Hoàng Vũ: "Vậy mấy ông thì sao?"
Hoàng Vũ: "Tui chơi Chiến sĩ tộc Night Elf, Triệu Bách chơi Pháp sư tộc Draenei, Tần Lâm là Đạo tặc tộc Gnomes."
Đặng Bân: "Tiếu Lang chơi cái gì?"
Tiếu Lang: "Phù thủy tộc Night Elf, tới có thể biến thành mèo, biến thành gấu, biến thành cây to, còn có thể biến thành Moonkin!" Thời gian cậu chơi vẫn chưa nhiều lắm, cho nên chọn một chức nghiệp tương đối tự do, có thể kháng quái, công kích, trị liệu, tuy rằng năng lực mỗi hạng mục đều kém so với người chơi chuyên chức nghiệp, nhưng một người chơi tuyệt đối đủ.
Đặng Bân hỏi: "Moonkin là gì?"
Tiếu Lạng: "Một loại chim bự."
Đặng Bân: "Cái này thú vị ha, tui cũng muốn chơi chức nghiệp giống cậu!"
Tiếu Lang: "Ngay từ đầu chọn xong chức nghiệp sẽ không thể sửa lại..."
Đặng Bân: "Phắc ~ Ai chọn Mục sư cho tui vậy, đàn bà muốn chết! Tui muốn chơi Phù thủy!"
Hoàng Vũ cười gian nói: "Nhóm tụi này một kháng quái hai công kích, vừa lúc thiếu một thầy thuốc, oa ha ha!"
Đặng Bân cắn răng: "Hóa ra mấy ông sớm có dự mưu!"
"Được rồi được rồi, đừng tức giận, anh trai chơi với chú mày." Hoàng Vũ tựa như dỗ trẻ con mà dụ dỗ cậu chàng, tìm được nơi Đặng Bân đang đứng giúp cậu làm nhiệm vụ, nói cho cậu biết sử dụng bảo thạch cường hóa như thế nào, cùng với các kiến thức cơ bản dành cho gamer mới.
Tần Lâm có nhiệm vụ cần giúp một chút, Hoàng Vũ để Đặng Bân tự mình chơi: "Ông ở đây đánh quái, chút nữa tui lại đến tìm ông."
Đặng Bân 'Ừ' một tiếng, liền đứng đánh nhau với đám quái kia, nhưng nhìn cấp bậc của tiểu quái kia cũng không cao hơn so với mình, thế mà đánh mãi vẫn không lại! Chấp nhất thật lâu, cậu rốt cục xin giúp đỡ từ Hoàng Vũ: "Vũ ca, sao tui đánh cứ bị chết hoài, chết vô số lần rồi!"
Hoàng Vũ chồm qua nhìn màn hình của cậu chàng, hỏi: "Chú mày đánh thế nào?"
Đặng Bân: "Vẫn luôn nhấp vô hai kỹ năng 'Lửa thiên', 'Trùng kích' này thôi!"
Hoàng Vũ không còn lời gì để nói, "Mấy kỹ năng khác ông không dùng hả?"
Đặng Bân: "Dùng thế nào?"
Hoàng Vũ: "Nhìn 'Chân ngôn thuật' này, là một tấm chắn, trước khi ông đánh quái thì dùng trên người mình, giá trị thương tổn của đối phương đối với ông sẽ thấp đi."
Đặng Bân: "À ~ Như vậy sao..."
"Ừ, lại nhìn kỹ năng 'Khôi phục' này, chọn vào sử dụng cho mình, sẽ giúp ông chậm rãi hồi huyết." Hoàng Vũ vừa nói, vừa ngồi một bên quan sát Đặng Bân bắt đầu thao túng nhân vật của cậu, tiếp tục nói, "Ông là chức nghiệp viễn trình, có thể đứng xa một chút đánh cũng được, chờ quái chạy đến, ông còn có thể dùng kỹ năng 'Sợ hãi' với nó!"
Hoàng Vũ nhấn vào biểu tượng 'Sợ hãi', đám quái trong màn hình tựa như bị ma nhập bắt đầu chạy loạn, Đặng Bân cười ha ha, đối với Hoàng Vũ vạn phần bái phục.
Hoàn Vũ chỉ xong rồi, còn nhắc nhở một câu, "Lúc quái tập trung bên cạnh quá nhiều, phải cẩn thận khi phóng thích 'Sợ hãi', lỡ mà dẫn càng nhiều quái lại gần, ông nhất định phải chết!" Đặng Bân lại một phen bội phục, hưng trí bừng bừng bắt đầu chơi tiếp.
Mọi người thấy cậu chàng sáng sủa hơn rất nhiều, cũng đều thở ra một hơi.
Buổi tối trở về, Tiếu Lang đăng nhập vào mạng trường, biết được có đôi tình nhân lâm vào tình yêu cuồng nhiệt hồi năm lớp 12 cũng đã chia tay hồi học kỳ trước.
Cậu chưa tường trải qua tư vị thất tình, trong tiềm thức cho rằng nếu hai người ở cùng một chỗ dĩ nhiên sẽ không bao giờ chia tay. Giờ phút này lại thấy hai đôi tình nhân vốn dĩ gắn bó như keo như sơn lại tách ra, cảm thấy trong lòng thật bất an.
Cậu gởi tin nhắn cho Vương Mân, hỏi: "Anh, chúng ta sẽ không chia tay chứ?"
Vương Mân trả lời: "Đoán mò cái gì, đừng để chuyện của người ngoài ảnh hưởng tới, ngoan."
...
Ngữ khí chắc chắn cùng tự tin mà Vương Mân trả lời xua tan hết sương mù trước mắt Tiếu Lang, cậu càng tin tưởng vững chắc tình cảm giữa mình và Vương Mân sẽ không giống như những người khác.
Cuối tuần, Tiếu Lang đến Kinh Đại cùng Vương Mân tự học, liền hỏi về chuyện Dụ Niên: "Cậu ấy tìm được anh trai của mình chưa vậy?"
"Không rõ lắm." Vương Mân lắc đầu, còn nói, "Dụ Niên học tập thật sự rất liều mạng, mỗi ngày chưa đến sáu giờ cậu ấy đã dậy rồi, đi thư viện tự học, đọc sách, buổi tối mười hai giờ mới trở về."
"..." Tiếu Lang mỗi ngày tám giờ mới rời giường, buổi tối mười một giờ liền ngủ. Hiện tại bảo cậu dậy sớm hai tiếng thật sự là không có khả năng, phải thử qua rồi mới có thể biết, dưới tình huống không có áp lực, có thể dậy sớm như vậy đều là thần!
Vương Mân: "Anh nghe nói cuối tuần cậu ấy còn đi làm thêm hai chỗ."
Tiếu Lang: "Cậu ấy không phải có học bổng sao?"
Vương Mân giải thích: "Danh ngạch trao đổi sinh viên vào học kỳ hai năm sau hiện tại đã bắt đầu chọn lựa, chọn trước 20 người đứng đầu toàn trường khối năm nhất, nhưng cuối cùng chỉ có hai người được tuyển, trước khi được chọn lựa còn phải thi IELTS hoặc TOEFL, mà chi phí của hai cuộc thì này cũng rất tốn tiền. Tuy rằng trao đổi học kỳ không tốn học phí, nhưng những hạng mục phát sinh phí dụng khác sinh viên đều phải tự mình chi trả, ví dụ như vé máy bay và sinh hoạt phí, anh thấy không có mấy nước chi phí sinh hoạt thấp hơn Trung Quốc đâu."
Tiếu Lang không còn lời gì để nói: "Học viện của các anh sao lại tra tấn người ta như vậy chứ!"
Chỉ vì hai danh ngạch này, đám sinh viên đều phải sứt đầu mẻ trán tranh đua nhau, cạnh tranh thế này cũng không khỏi quá kịch liệt rồi!
Nhưng không còn cách nào, từ năm nhất đến năm tư, mỗi một cơ hội cùng vinh dự đều là nước cờ đầu rất có lợi cho hướng đi tương lai sau này của bọn họ, mỗi người đều muốn thêm thật nhiều kinh nghiệm cùng thành tích phong phú trên sơ yếu lý lịch của mình...
Aizzz, bao giờ mình mới được làm người đứng đầu đây!
"Tiểu Tiểu." Vương Mân bỗng nhiên gọi cậu.
"Dạ?"
"Em... Có muốn anh đi du học hay không?"
Tiếu Lang ngẩn người, đương nhiên không muốn rồi! Chẳng qua, đây là tiền đồ của Vương Mân, nếu anh ấy có năng lực tranh được, bản thân chỉ có thể ủng hộ anh ấy đi...
Tiếu Lang suy nghĩ rồi đáp, "Em, em cảm thấy, anh có thể đi thử xem." Hơn nữa bản thân sớm đã nói với Phùng Hoằng Khải là Vương Mân sẽ đi du học mà...
Vương Mân cười cười, nhìn không ra đang suy nghĩ gì.
Bị Vương Mân và Dụ Niên kích thích một phen, Tiếu Lang cũng hiểu bản thân hẳn là nên tập trung càng nhiều tinh hoa vào chuyện mà mình chân chính muốn làm. Sau khi học xong, lúc rảnh rỗi thì xem tạp chí mô hình máy bay và tàu thuyền, quan tâm một chút tình hình chính trị quan trọng đương thời, cũng rất phong phú.
Trở lại ký túc xá, bọn Hoàng Vũ gọi Tiếu Lang ra ngoài chơi game, cậu liền cự tuyệt.
Kỳ thật trước đó cậu cũng không thường chơi, mấy ngày nay đều là vì chơi với Đặng Bân; so với hồi trung học bản thân trưởng thành hơn không ít, cho nên đối với game cũng không có quá nhiều hứng thú, nhưng đại bộ phận nguyên nhân vẫn là tấm gương từ Vương Mân.
Cuộc sống đại học muôn màu muôn vẻ, tự do tự tại, có bạn bè dẫn đi chơi, Đặng Bân rất nhanh quên mất thống khổ thất tình, vẻ ủ rũ cũng biết mất.
Buổi tối Hoàng Vũ nằm trong ký túc xá kể chuyện Đặng Bân thật ngốc, đối chiến dã ngoại quả thật là tay trói gà không chặt, mỗi lần đợi Hoàng Vũ chạy tới cứu cậu ta thì đã chết mất rồi. Đặng Bân nói cậu một acc Mục sư không thể kháng quái công kích cũng không lớn, lại khinh thường làm đào binh, chết là rất bình thường. Bất quá nhìn tại phân lượng mỗi lần cậu chết Hoàng Vũ đều chạy tới giúp cậu 'nhặt xác', Đặng Bân quyết định làm chút dược thủy báo đáp cho Hoàng Vũ. ('Dược thủy' trong Warcraft tương đương với thần dược trong Hiệp Minh, cần thiết khi đi phó bản lớn)
Hoàng Vũ hỏi: "Hiện tại kỹ năng lấy thảo dược của cậu được bao nhiêu điểm?"
Đặng Bân: "300."
Hoàng Vũ: "Nhanh dữ vậy."
Đặng Bân tức giận nói: "Lúc được 150 điểm, cũng sắp khiến tui mù mắt luôn rồi, đôi mắt hợp kim 1.0 của tui a ~ Chờ đến khi làm xong dược thủy cho ông phỏng chừng muốn biến thành 0.1 luôn." Hoàng Vũ có chút kỳ quái, tìm thảo dược phải vất vả như vậy à, không phải có bản đồ sao?
Đặng Bân tiếp tục nói: "Westfall với Biển Đen thật sự rất lừa đảo mà, bay nửa ngày một viên cũng không tìm được! Silverpine Forest còn tương đối nhiều, khiến người ta còn có cảm giác nhìn thấy cây cỏ, từng viên từng viên một, lấy thật thích!"
Hoàng Vũ nói: "Chờ nguyên liệu thu thập nhiều một chút rồi làm cho tui 'Flask of Relentless Assault' đi!" (thuốc hỗ trợ tấn công dành cho lv70)
Đặng Bân hỏi: "Sắp sinh nhật ông rồi phải không?"
Hoàng Vũ: "Ừ, còn hơn mười này đã 21 tuổi rồi đó!"
Đặng Bân: "Vậy tui làm tặng ông 21 cái làm quà sinh nhật là được rồi hén."
Hoàng Vũ: "Được đó! Ha ha ha, cũng không uổng công tui bồi dưỡng ông đến lớn!"
Đặng Bân: "..."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com