[NTPN] 42. Em muốn học nấu cơm
/42/. Em muốn học nấu cơm.
Đến hừng đông, Vương Mân và Dụ Niên dựa theo địa chỉ tìm được trên mạng đến một siêu thị ở gần đó mua sắm, mua thêm một ít thức ăn thường ngày thường dùng. Hai người không biết nấu cơm, cho nên chỉ mua một ít thực phẩm nhanh, cùng đồ uống hoa quả linh tinh.
Lần đầu đến Anh, bởi vì vẫn còn quen với thói quen tiêu phí ở trong nước, cho nên mỗi khi nhìn đến giá niêm yết sẽ quy đổi sang thành Nhân dân tệ mà tính!
Sandwich 3,99 bảng một cái, tương đương 42 tệ một cái, đắt!
Pizza đông lạnh nướng cấp tốc 2,99 bảng một cái, tương đương 31 tệ một cái, rẻ hơn.
Dâu tây, một hộp nhỏ 2,49 bảng, tương đương 29 tệ, đắt.
Sữa tươi, một lốc 1,49 bảng, tương đương 15 tệ, rẻ... Ba quả táo 1,99 bảng, 21 tệ, đắt.
Một trái dưa leo 0,99 bảng, 10 tệ, quá đắt.
Tính tiền xong, Dụ Niên hỏi Vương Mân tốn nhiều ít, Vương Mân nói: "Ước chừng 100 bảng."
Dụ Niên: "Choáng..."
Mới mua một ít thức ăn cùng đồ dùng chuẩn bị sinh hoạt, đã tốn hơn một nghìn tệ, ngay cả Vương Mân khi mua sắm chưa bao giờ để ý đến giá cả, lúc này cũng có chút giật mình.
Giữa trưa ngồi nghiên cứu sử dụng lò nướng như thế nào, sau đó hai người nướng pizza ăn, lại rót một hộp nước trái cây vào cái ly vừa mới mua giá 3,99 bảng, Vương Mân cùng Dụ Niên cụng ly, "Đến, tự mình giải quyết bữa cơm đầu tiên!"
Dụ Niên: "Chúc chúng ta hết thảy thuận lợi!"
Mỉm cười uống một hơi, "A, nước trái cây này không tệ!" Vương Mân khen.
Dụ Niên: "42 tệ một hộp nước trái cây tươi, cậu xem, còn viết Fresh nữa kìa... Khẳng định so với
'Thống Nhất Tiên Chanh Đa' chỉ 3 tệ một chai uống ngon hơn rồi."
Vương Mân: "Nói cũng đúng..."
Dao nĩa thìa bát đều là mới mua, hai người còn may mắn tìm mua được đũa bán tại siêu thị trong thành phố, bất quá chỉ bán có vài chục đôi, cho nên đành mua một lốc 12 đôi, còn nói đùa rằng có thể mang về tặng mọi người nói là đũa mua từ Luân Đôn.
Cắt pizza xong, vừa chuẩn bị ăn, Vương Mân đột nhiên nói: "Chờ tui chụp hình lại cái đã!" Dụ Niên: "?"
Vương Mân ngại ngùng giải thích: "Cho Tiếu Lang xem."
Dụ Niên: "..."
Buổi tối học trưởng mời ăn cơm, nơi đến lại là nhà hàng kiểu Anh chính tông.
Món chính là khoai tây nghiền và thịt bò nướng, thêm nước sốt thịt, ngoại trừ nước sốt còn có chút hương vị của món ăn Trung Quốc, còn lại căn bản không đáng nhắc tới, súp rau củ cảm giác tựa như nấu chín nhừ rau với nước lã sau đó cho thêm chút muối, đồ ăn kèm là khoai tây chiên và cà chua cắt miếng, rau xà lách...
"Hai người các cậu chắc chưa từng ăn bữa sáng kiểu Anh nhỉ, tôi biết có một nhà hàng làm khoai tây chiên và xúc xích nướng đặc biệt ngon, phối hợp với hồng trà tinh khiết, hương vị tuyệt lắm ~! Hôm nào có cơ hội mời hai người đến nếm thử một chút..." La Hằng vừa ăn vừa nhiệt tình giới thiệu.
Dụ Niên và Vương Mân vừa nghe đã có cảm giác bụng đầy dầu mỡ... Đến buổi tối, hai người đều cảm thấy trong dạ dày trống trơn, tựa hồ cả một ngày chưa từng ăn cái gì.
Quả nhiên người là sắt, 'cơm' là kim cương, một khi không ăn cơm thì đói bụng đến hốt hoảng!
Vài ngày sau khai giảng, chương trình học thật ra lại không hề khẩn trương như trong tưởng tượng, thậm chí có thể nói là có chút thanh nhàn.
Mỗi tuần có bốn lecture, mỗi buổi kéo dài một tiếng rưỡi, một tuần gặp giáo viên hướng dẫn một lần, nghỉ ngơi ba ngày... Có lẽ trao đổi hẳn chỉ là để đám sinh viên đến thể nghiệm cuộc sống?
(*) Lecture: Buổi nói chuyện, giảng dạy theo chuyên đề, cái này Hi Hòa ca viết bằng nguyên văn tiếng
Anh luôn nên Cỏ giữ nguyên :3
Mỗi lecture sẽ được tiến hành phù hợp với chủ đề mà giảng viên đã chọn để giao lưu cùng sinh viên, khoa học bình thường sẽ đề cập đế những biến động trong giới tài chính trong thời gian gần đây, giảng viên sưu tập những tiền lệ kinh điển làm đề tài thảo luận, sinh viên cũng có thể mang những nghi vấn bản thân tìm được sau giờ học lên lớp học thảo luận cùng người khác, hình thức cực kỳ tự do, hơn nữa còn rất dễ dàng học được rất nhiều thứ từ phương pháp tương tác với nhau như vậy.
Dù sao cũng là sinh viên ưu tú ngàn chọn trăm tuyển, ngoại trừ lần đầu tiên nói toàn tiếng Anh khiến cho hai người cảm có chút tụt hậu về mặt lý giải, sau đó cũng không có gì khó thích ứng nữa.
Đối với hai sinh viên trao đổi vừa tới, đám sinh viên cùng ngành cũng không biểu hiện ra quá tò mò hoặc là hành động đặc biệt gì. Điều này khiến cho hai người đều cảm thấy tương đối thoải mái hơn.
Hết buổi học ngẫu nhiên sẽ có sinh viên ngoại quốc tự nhiên hỏi họ từ đâu tới đây, cũng tỏ vẻ hoan nghênh, còn lại thì không có gì nữa.
Nếu xét về mặt giao tiếp với người khác, cả Vương Mân và Dụ Niên gần như không quá am hiểu. Giờ khắc này Vương Mân có chút hâm mộ người khác, ví dụ như Vương Thụy, hoặc là Tiếu Lang, nếu Tiếu Lang có ở đâu, mặc kệ trình độ tiếng Anh của cậu như thế nào, cũng sẽ rất nhanh hòa nhập cùng người khác... Kỳ thật vẫn có chút hy vọng bản thân cũng có thể giống như bọn họ.
Bởi vì sinh hoạt cá nhân của sinh viên ngoại quốc không giống như sinh viên Trung Quốc, hơn nữa hoạt động giải trí của bọn họ cũng thường xuyên tổ chức vào ban đêm, cho nên sau khi học xong Vương Mân và Dụ Niên lại trở nên rảnh rỗi không có gì để làm.
Hai người cũng không phải mỗi ngày đều ở lại ký túc xá hoặc giống như nữ sinh dính cùng một chỗ với nhau.
Vương Mân thích một mình đi ra ngoài dạo một chút, ở Luân Đôn tùy tiện ngồi xe buýt dạo quanh thành phố, đi xuyên qua những quảng trường có chút cổ xưa, dọc theo những con đường nhỏ được lát đá, trong lơ đãng, trước mắt lại là một mảnh xanh um tươi tốt của Royal Park.
Tuy rằng giá cả cực cao, nhưng lại có rất nhiều loại bảo tàng miễn phí, từ bảo tàng quốc gia đến bảo tàng nghệ thuật Victoria and Albert Museum, mỗi một chỗ, Vương Mân đều sẽ tỉ mỉ ngắm nhìn.
Tuy rằng lịch học của học kỳ trao đổi không nhiều lắm, nhưng thành phố này lại là một kho tàng lớn được khai thác. Có đôi khi, mọi người đạt được tri thức không phải là từ lớp học hoặc là từ sách vở.
Ngày qua ngày, mỗi một ngày trôi qua đều phong phú lại tự do như thế, tiếc nuối duy nhất, là Tiếu Lang không có ở bên cạnh.
Vương Mân đã quen với cảm giác có Tiếu Lang bên cạnh, có đôi khi nhìn thấy một bảo vật tuyệt thế trong bảo tàng, một góc đường cảnh sắc xinh đẹp, hoặc là mây trắng lơ lửng trôi trên bầu trời, đều sẽ theo thói quen mà nghiêng đầu qua, mỉm cười nói với 'em ấy', "Tiểu Tiểu, mau nhìn xem..."
Chỉ là em ấy không có ở đây. Vì thế, chỉ có thể dùng đại não và thân thể nhớ kỹ những cảnh tượng này.
Hy vọng sau này, có thể cùng em ấy trở lại đây, để em ấy một lần được lĩnh hội cảm động mà bản thân từng được cảm nhận.
Dụ Niên tựa hồ bắt đầu dung nhập vào vòng xã giao của sinh viên Trung Quốc tại đây.
Một nam sinh có vẻ ngoài xuất sắc như cậu, trong đám lưu học sinh rất dễ được hoan nghênh. La Hằng chẳng qua chỉ giới thiệu một chút, mọi người liền chấp nhận cậu, mà còn thường xuyên mời Dụ Niên tham dự các loại sự kiện hoặc hoạt động của mình.
Sinh viên Trung Quốc có thể đến Luân Đôn du học, nếu không phải là năng lực giỏi, vậy tất nhiên là điều kiện kinh tế tốt.
Dụ Niên cùng vài người bạn mới quen đi ra ngoài ăn cơm mấy lần, chung quy vẫn là người khác mời cậu, bản thân trả tiền lại rất ít.
Một lần nọ, một nữ sinh học cùng nhóm kế toán lấy danh nghĩa của cả nhóm mời cậu đi dạo phố, Dụ Niên đến nơi mới phát hiện chỉ có hai người bọn họ.
Nữ sinh không giải thích, chỉ dùng biểu tình mỉm cười cùng ngữ điệu ái muội, tỏ vẻ cô chỉ muốn tạo cơ hội cho Dụ Niên và mình ở cùng một chỗ, thành công chặn đứng toàn bộ đường lui của Dụ Niên.
Vì thế Dụ Niên 'cùng' cô đi dạo phố nửa ngày, mà nửa ngày này, cậu 'mua' không ít đồ vật, lại không tốn một phân tiền, nữ sinh chọn quần áo cho cậu, mời cậu ăn cơm, không chấp nhận cơ hội cho cậu dù chỉ là một tia cự tuyệt hay là do dự.
Trên đường trở về, cô kéo chặt cánh tay Dụ Niên, Dụ Niên cũng không thể đẩy đối phương ra, bản thân cậu còn đang giãy dụa có nên trả tiền mua mấy món này lại cho đối phương hay không. Cậu luôn cho rằng, nam sinh và nữ sinh đi cùng nhau, sẽ luôn là nam sinh trả tiền, thật không ngờ bản thân lại có một ngày bởi vì thua thiệt về mặt tiền bạc mà lại được bù đắp bằng phương diện khác thế này.
Trước khia tạm biệt, nữ sinh cười tủm tỉm nói: "Thật hy vọng tôi có một người bạn trai đẹp trai giống như cậu."
Dụ Niên: "..."
Cô ấy nói vậy là có ý gì? Ám chỉ cô ấy thích mình? Nhưng vì sao còn muốn có một người bạn trai đẹp trai như mình, cô ấy thích chính là người 'đẹp trai giống như mình mà không phải là mình', hay là chính mình?
Cô ấy mua không ít đồ cho mình, không muốn nhận, giờ trả lại cho cô ấy sao? Cô ấy lại nữ sinh không mặc được quần áo nam sinh, mà đô đã đưa cho mình rồi lại cầm đi đưa cho người khác cũng không quá thích hợp phải không?
Như vậy, phải trả tiền lại sao... (=.=) Mắc quá!
Nếu cô ấy thật sự bày tỏ với mình, vậy phải làm thế nào? Bởi vì chút lễ vật này mà đáp ứng sao? Sao lại có cảm giác bán mình... Tìm cớ cự tuyệt? Cần phải dùng lí do gì đây?
...
Dụ Niên vạn phần rối rắm.
Trước kia hoặc ít hoặc nhiều cũng có nữ sinh bày tỏ với cậu, có lẽ vì cậu không quá hiểu phong tình, người khác thầm mến cậu cậu cũng không biết, cho nên ngẫu nhiên có người bày tỏ với cậu, cậu cũng cảm thấy đột ngột, cho nên rất dễ lập tức cự tuyệt.
Nhưng nữ sinh hôm nay, mới quen biết không lâu đã đưa tặng lễ vật quý trọng như vậy, hơn nữa thái độ ái muội khiến người ta không thể không hoài nghi dụng ý của cô.
Lại nói tiếp, ngoại trừ cô ấy, người còn khiến cho mình có cảm giác ái muội, cư nhiên lại là Dương Gia
Dược...
Bất quá, ái muội giữa nam sinh với nhau, hẳn có thể tính là tình bạn thân thiết nhỉ? (...)
Nếu là như vậy, quan hệ giữa Vương Mân và Tiếu Lang lại nói như thế nào chứ? Aizzz, hai người bọn họ luôn không ngừng ái muội, cho dù bọn họ bị mình bắt gặp cũng vẫn tiếp diễn hà ~ Phắc!
Nghĩ tới nghĩ lui vẫn một vòng bế tắc, Dụ Niên thở dài, cậu có thể nói bản thân rốt cục trưởng thành rồi sao?
-- Bất tri bất giá, đã bắt đầu mẫn cảm như thế với loại chuyện như 'yêu đương' này.
Aizz, thuận theo tự nhiên đi.
Nhưng mà, khi nữ sinh kia lần thứ hai liên hệ với Dụ Niên, ý niệm đầu tiên trong đầu cậu chính là 'trốn tránh', nhưng đây chỉ là biện pháp tạm thời! Cậu muốn tìm một người cố vấn giúp mình, người nọ không phải là Dương Gia Dược, cũng không phải là Vương Mân, mà là La Hằng mới vừa quen biết gần đây. Dù sao đa số bạn bè ở nơi này, phần lớn là do La Hằng giới thiệu.
Có chuyện cần nhờ người khác, một bữa cơm là không thể thiếu, Dụ Niên mời La Hằng đi ra ăn cơm trưa, thuận tiền nói hết một phen chuyện phiền não của mình cho anh ta biết.
La Hằng nghĩ nghĩ, nghi hoặc nói: "Vì sao không thử quen với cô ấy xem sao? Cô ấy là một cô gái rất tốt."
Dụ Niên đan mười ngón tay vào nhau, đầu cúi xuống, khẽ lắc đầu đáp: "Tôi chỉ có thể ở nơi này nửa năm, bọn tôi hiện tại cùng một chỗ rồi về sau làm thế nào?"
"Cậu đó." La Hằng bất đắc dĩ mỉm cười, "Cậu cứ hay nghĩ quá xa như vậy, không phải sẽ mệt chết sao?
Hiện tại nam nữ muốn quen nhau thì quen, muốn chia tay thì chia tay, có sao đâu chứ." Dụ Niên: "Chỉ là..."
"Chỉ là cái gì?" La Hằng cắt ngang lời cậu, "Nếu hai người cùng một chỗ rất hợp nhau thì sao? Khoảng cách thì có vấn đề gì! Cậu có thể tốt nghiệp rồi đến Anh du học, cô ấy cũng có thể đi theo cậu đến nơi cậu muốn đi, chuyện tương lai, ai cũng không nói trước được."
Dụ Niên nhíu mày: "Tôi và cô ấy, năng lực kinh tế bất đồng."
La Hằng bật cười: "Là một người đàn ông, hẳn là phải vì người phụ nữ của mình mà chiến đấu, hiện tại không có tiền thì không sao, về sau có tiền không phải là được rồi sao?"
Dụ Niên không còn lời gì để nói, kỳ thật La Hằng phân tích rất có đạo lý.
"Thật không biết cậu có gì khó xử." La Hằng uống một ngụm trà, cười như không cười mà nhìn cậu, nói tiếp, "Cậu đã từng yêu chưa?"
Dụ Niên: "Chưa."
La Hằng: "Khó trách, bất quá cậu đẹp trai như vậy, người theo đuổi cậu hẳn là rất nhiều nhỉ."
Dụ Niên: "Cũng không có mấy người, đều là trẻ con thôi."
La Hằng: "Vậy, cậu từng thích ai chưa?"
Dụ Niên sửng sốt, cảm thấy không có, nhưng nghĩ lại thấy, 'thích' có rất nhiều hàm nghĩa khác nhau mà.
Nói thật, Dụ Niên rất thích Tiếu Lang, thích cảm giác ở cùng một chỗ với cậu, sẽ làm người ta không tự chủ được mà thấy vui vẻ.
Cậu cũng thích Vương Mân, thích loại tình cảm không thể nói rõ mà Vương Mân dành cho Tiếu Lang.
Thích Triệu Tuyết, thích cô làm người rất có ý chí, thích cô có ước mơ có hy vọng, còn có thái độ cố gắng phấn đấu hết mình vì nó.
Thích Dụ Duyệt, từ nhỏ đã sùng bái anh, cho dù bây giờ còn chưa tìm được anh.
Còn có, Dương Gia Dược... Lâu dài không liên hệ với anh sẽ thấy nhớ, nhưng khoảng cách với anh quá gần sẽ làm bản thân cảm thấy có chút sợ hãi, như vậy, coi như là một loại thích nhỉ.
Nhiều loại thích như vậy, có lẽ toàn bộ đều là một loại tình cảm mà mình hướng tới.
Dụ Niên cũng không quá rõ ràng, thật sự thích một người, rốt cục là dạng cảm giác gì.
"Ha ha..." La Hằng cảm thấy thiếu niên trước mắt vì một chữ 'thích' này mà hiện ra biểu tình khổ suy khổ nghĩ có chút đáng yêu, "Cậu mấy tuổi rồi, được 19 chưa?"
Dụ Niên: "Tháng trước vừa qua sinh nhật 18 tuổi."
La Hằng kinh hãi nói: "Không phải chứ, nhỏ như vậy? Aizzz, biết được thật không đúng thời điểm, sao sinh nhật cũng không nói cho bọn này biết! Nếu không anh trai tổ chức bù cho cậu một bữa tiệc thành niên hoành tráng nhé?"
Dụ Niên có chút phát lạnh với từ 'anh trai' mà La Hằng tự xưng, nhưng giữa nam sinh với nhau khi nói chuyện phiếm thì mười người đã có chín người xưng là anh trai, Dương Gia Dược cũng vậy, huống chi bản thân Dụ Niên tuổi vốn đã nhỏ, nam sinh đồng cấp khác cơ hồ đều có thể làm anh trai cậu, cho dù trong cảm nhận của cậu chỉ có một người anh trai duy nhất là Dụ Duyệt.
Dụ Niên: "Không cần đâu, không sao..."
La Hằng: "Sao lại không cần, thành niên là chuyện rất long trọng, tổ chức lễ thành niên ở Anh xem như là một ký ức đặc biệt đi!
Dụ Niên: "... Thật sự không cần."
La Hằng: "Việc này cứ quyết định như vậy đi!"
Phiền toái này còn chưa giải quyết, lại xuất hiện thêm việc khác, aizzz!
Tháng thứ 3 ở Anh, mỗi lần Vương Mân nhìn thấy các loại mỳ pasta đông lạnh, khoai tây nghiền đông lạnh, pizza đông lạnh, mì ống đông lạnh... bán trong siêu thị, đều muốn ói ra.
Lên QQ nói chuyện phiếm với Tiếu Lang, Vương Mân buồn bực nói: "Ở trong siêu thị nhìn thấy thịt tươi anh đều nghĩ thành chín, gần đây anh đặc biệt muốn mua thức ăn trở về tự mình làm, chẳng qua vừa nghĩ tới việc phải mua nồi mua chảo mua củi gạo dầu muối, rồi nghĩ tới còn có ba tháng nữa là có thể trở về, liền lười làm, vẫn là chấp nhận một chút như vậy đi..."
Tiếu Lang: "Hôm nay em ăn thịt kho tàu :D"
Vương Mân: "Anh cũng muốn ăn thịt, thịt, thịt, thit..." Ngọc Thạch Phi Ngọc buzz bạn một cái.
Tiếu Lang: "..."
Khó được lúc nhìn thấy bộ dáng làm nũng này của Vương Mân, Tiếu Lang ngồi trước màn hình cười đến mức khóe miệng sắp liệt đến mang tai, "Chờ anh trở về em mời anh đến căng-tin Khoa Đại ăn một bữa to!"
Vương Mân: "(﹃) ..."
Tiếu Lang: "Chỉ là cơm ở căng-tin đã câu dẫn anh thành bộ dáng này, anh hết thuốc chữa rồi!"
Vương Mân: "Sớm biết vậy liền mang theo người giúp việc đến Anh quốc nấu cơm cho anh ăn."
Tiếu Lang: "Xí ~ Anh có nhiều tiền thuê người giúp việc vậy sao?"
Vương Mân: "Miễn phí chứ, là em đó, nhanh đi học nấu cơm đi, về sau làm cho anh ăn."
Tiếu Lang: "Anh nghĩ thiệt đẹp!"
Qua mấy ngày, Tiếu Lang nhận được bưu thiếp của Vương Mân gởi từ Luwaan Đôn về, trên bưu thiếp là hình ảnh bánh xe đu quay Ferris cao chọc trời nổi tiếng ở Luân Đôn, còn gọi là London Eye (con mắt của Luân Đôn), mặt trái là chữ viết nhất quán xinh đẹp của Vương Mân --
"Tiểu Tiểu, mong đợi có một ngày cùng em đi đến phía trên của bầu trời
Miss You All The Time. Nhớ em từng khoảnh khắc.
-- Mân"
Tiếu Lang lệ nóng quanh tròng nghĩ: Mẹ nó, tui muốn học nấu cơm!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com